Chiếc chuông gió bằng tre trước hiên nhà Hân kêu lên những tiếng “cốc… cốc…” thưa thớt trong buổi chiều hè oi ả. Tiếng ve rả rích từ khu vườn sau nhà như tấm màn âm thanh dày đặc, bao phủ lấy cả một vùng ngoại ô yên tĩnh. Hân vừa chuyển về căn nhà của bà ngoại để lại được ba hôm, sau chuỗi ngày dài học tập và làm việc căng thẳng ở thành phố.
Cô ngồi bệt xuống bậc thềm gỗ, tay cầm cốc nước lọc, mắt nhìn ra cái ao nhỏ đầy bèo tây. Những chú chuồn chuồn kim mỏng tang bay là là trên mặt nước. Một cảm giác lười biếng, trống rỗng len nhẹ vào người. Hân thả hồn theo những tán lá, không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ đơn giản là cảm nhận sự yên ắng khác hẳn với nhịp sống hối hả nơi phố thị.
Một tiếng động nhỏ ở bụi dâm bụt trước cổng khiến cô chú ý. Một tiếng kêu nhỏ xíu, e dè: “Meo…”.
Hân nghiêng đầu. Một cục lông màu vàng kem, nhỏ xíu, đang cố luồn mình qua khe hở của cánh cổng sắt. Nó chật vật mãi mới lọt được cái đầu, rồi cả thân mình, cuối cùng ngã nhào xuống thảm cỏ bên hiên nhà. Nó lắc lắc cái đầu, trông có vẻ hơi choáng váng, rồi ngước đôi mắt tròn xoe màu hổ phách nhìn thẳng vào Hân.
Hân khẽ cười. “Mày từ đâu ra thế?”
Chú mèo con không đáp, chỉ nhẹ nhàng tiến lại gần, chiếc đuôi nhỏ xíu dựng thẳng lên như cái ăng-ten. Nó cọ cọ má vào mắt cá chân của Hân, một hành động đơn giản nhưng mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. Bộ lông nó mềm mượt như nhung, hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé truyền sang làn da cô.
Từ hôm đó, chú mèo con quyết định ở lại. Hân đặt tên cho nó là “Nắng”. Nó thích nhất là ngủ trong chiếc giỏ tre cũ kỹ ở góc hiên, cuộn tròn như một chiếc bánh donut nhỏ. Sáng sớm, nó sẽ dùng cái mũi ươn ướt đánh thức Hân bằng cách dụi vào má cô. Chiều chiều, nó lại ngồi chồm hổm bên ao, chăm chú nhìn mấy con cá cờ, thỉnh thoảng lại vươn chân ra chụp hụt, làm nước bắn tung tóe, rồi lại lắc lắc bàn chân ướt với vẻ mặt ngơ ngác.
Hôm nay, Hân quyết định làm món bánh cá nhỏ. Cô nhặt mớ cá cơm than mua ở chợ sáng, làm sạch, ướp chút gừng, chút thì là. Mùi cá tươi hòa với mùi gừng ấm nồng lan tỏa trong căn bếp nhỏ. Nắng đang nằm ngủ dưới gầm bàn, bỗng động đậy tai, đánh hơi thấy mùi thơm. Nó lừ đừ bò dậy, ngồi bệt dưới chân Hân, ngước nhìn cô với đôi mắt long lanh, thi thoảng lại kêu một tiếng “meo” nũng nịu như hỏi: “Có phần cho em không?”
Hân bắc chảo lên bếp, cho chút dầu. Khi những miếng cá nhỏ được thả vào chảo, tiếng “xèo…” vang lên vui tai. Mùi cá chiên vàng thơm phức quyện vào không khí chiều muộn. Nắng càng sốt ruột, bắt đầu đi vòng quanh chân cô, cái đuôi ve vẩy lia lịa.
Lũ trẻ nhà hàng xóm ngửi thấy mùi thơm, chạy sang chơi. Cậu bé Tí và bé Lan đứng tựa vào khung cửa bếp, nhìn vào bằng ánh mắt thích thú.
“Chị Hân ơi, chị chiên cá gì mà thơm thế?” – Lan hỏi.
“Cá cơm khoái khẩu của mèo Nắng đấy. Mà hai đứa cũng ăn được.” – Hân vừa đảo cá vừa cười.
Tí trề môi: “Em không thích mèo, nó hay cào.”
Nắng nghe tiếng, ngoảnh đầu nhìn Tí, chớp chớp mắt, rồi thản nhiên lại gần, cọ đầu vào chân cậu bé. Tí hơi co chân lại, nhưng rồi vẫn đứng im.
Cá chín, Hân bày ra một cái đĩa nhỏ. Nàng bẻ một miếng nhỏ, thổi cho nguội rồi đặt xuống chiếc đĩa con riêng cho Nắng. Nắng chồm tới, ăn ngon lành, đôi tai nhỏ cụp hẳn về phía sau, phát ra những tiếng “gừ gừ” hạnh phúc. Hân bưng đĩa cá lớn hơn, mời lũ trẻ mỗi đứa một miếng. Cả ba cùng ngồi trên bậc thềm, chậm rãi nhấm nháp những miếng cá thơm lừng, da giòn, thịt ngọt. Gió chiều bắt đầu hiu hiu thổi, làm dịu đi cái nóng ban ngày. Chiếc chuông gió trên hiên lại “cốc cốc” đều đặn hơn.
Ăn xong, Nắng liếm sạch sẽ cái đĩa của nó, rồi nhảy phóc lên lòng Hân, tìm một tư thế thoải mái, dụi đầu vào khuỷu tay cô và nhắm mắt lại. Cơ thể nhỏ bé của nó phập phồng theo nhịp thở đều đều. Hân một tay vuốt ve bộ lông mềm mượt, mắt nhìn xa xăm ra vòm trời đang chuyển dần từ màu xanh lam sang màu tím nhạt của hoàng hôn. Lũ trẻ con cũng đã chào cô và lủi về nhà từ lúc nào.
Hân nhận ra rằng, suốt cả buổi chiều, cô không hề nghĩ đến điện thoại, không nghĩ đến những email công việc còn tồn đọng, không nghĩ đến những áp lực của thành phố. Tất cả những gì cô biết lúc này là hơi ấm của một sinh linh bé nhỏ trên đùi, mùi thơm của món cá mới chiên còn thoang thoảng, và bản nhạc du dương của tiếng ve, tiếng chuông tre trong chiều tà.
Có lẽ, sự bình yên đôi khi chỉ đơn giản là được làm một món ăn ngon, được chia sẻ nó với một người bạn nhỏ vô tư, và được ngồi ngắm nhìn thế giới trôi qua thật chậm rãi, thật nhẹ nhàng. Hân mỉm cười, khẽ gãi cằm cho Nắng. Nắng lim dim mắt, đáp lại bằng một tiếng “meo” thật khẽ, như tiếng thì thầm đồng ý.