Phòng Kỹ thuật tầng 7 vẫn sáng đèn, dù kim đồng hồ đã chỉ sang con số 9. Tiếng lạch cạch của bàn phím vang lên đều đều như một thứ nhạc nền quen thuộc. Trên màn hình của Hùng, dòng code cuối cùng hiện ra, anh gõ nhẹ phím Enter, chờ giây lát rồi thở phào. Xong. Cái bug “khó nhằn” dai dẳng cả tuần nay cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn.
Hùng với tay lấy cốc cà phê, nó đã nguội lạnh tự lúc nào. An, đồng nghiệp ngồi cạnh, vẫn cắm mặt vào màn hình thứ hai, tai đeo headphone, thi thoảng lại cười tủm tỉm với ai đó trong thế giới ảo. Cả phòng chỉ còn hai người.
Tiếng chuông điện thoại bàn reo lên, phá tan sự tĩnh lặng. Hùng nhìn số máy lạ, do dự một giây rồi nhấc máy.
“A lô, phòng Kỹ thuật, tôi nghe.”
“Cháu… cháu là cháu của bác Mùi phòng Hành chính đây. Bác nhờ cháu gọi xuống bảo anh Hùng lên lấy đồ. Bác bảo, cái hộp quà sinh nhật để ở góc bàn mãi không thấy ai lên lấy, sắp hết hạn bánh rồi.”
Giọng nói non choẹt ở đầu dây bên kia làm Hùng sững lại mất mấy giây.
“À… ừm, cháu cảm ơn. Anh sẽ lên sau.”
Anh đặt điện thoại xuống, mắt nhìn vô định vào màn hình. Hộp quà sinh nhật. Sinh nhật của anh là tháng trước. Ba tuần trước.
Hùng chợt nhớ, hôm đó, phòng Hành chính có gửi email thông báo nhận quà cho nhân viên sinh trong quý. Anh thấy, rồi anh quên. Lịch họp, deadline, rồi cái bug chết tiệt này. Lẽ ra, lẽ ra anh có thể lên lấy bất cứ lúc nào trong giờ hành chính. Nhưng mà, tự dưng anh thấy ngại. Ngại cái cảnh xếp hàng chờ ký nhận, ngại mấy câu đùa vu vơ kiểu “Sinh nhật vui vẻ, có quà gì ngon không?” từ mấy đồng nghiệp phòng khác mà anh chẳng thân. Ở cái công ty 500 người này, lễ lạt gì cũng chỉ là một dòng thông báo trên nội bộ, vài cái “like” ảo trên group, và một món quà tượng trưng.
An giật một bên tai phone xuống, quay sang:
“Ơ, sinh nhật mày à? Sao không bảo? Đi ăn mừng đi chứ!”
“Sinh nhật tháng trước rồi,” Hùng cười nhạt, “Quà để quên trên phòng Hành chính ấy mà.”
“Vãi! Thế giờ lên lấy đi, tao chờ.”
Hùng lắc đầu. “Thôi, mai đi. Tầm này lên phòng Hành chính tối om, ma cũng chẳng thấy. Mà bảo vệ đi tuần lại hỏi.”
Thực ra, anh không muốn lên lúc này. Lên đó để làm gì? Để một mình lọ mọ tìm công tắc điện, rồi mò mẫm lấy cái hộp quà ở góc bàn chị Mùi? Cảm giác cô đơn sẽ càng rõ rệt hơn. Nó giống như việc anh là người duy nhất đến nhà hàng ăn bữa tối một mình vào đúng đêm Giáng sinh vậy.
Hùng ngồi lại, mở tủ lạnh mini của phòng, lấy ra hộp mì tôm còn sót lại từ tuần trước. Vừa chờ nước sôi, anh vừa nhìn ra ô cửa kính lớn. Thành phố bên dưới lung linh ánh đèn, những dòng xe cộ vẫn tấp nập, vội vã. Bao nhiêu người trong số họ cũng đang trên đường về nhà, về với gia đình, với người thân. Còn anh, sinh nhật xong ba tuần mới biết mình có quà, và bây giờ ngồi ăn mì tôm lúc 9 giờ tối trong văn phòng vắng tanh.
Tiếng nước sôi ùng ục trong ấm siêu tốc. An vẫn cười với thế giới ảo của nó.
Hùng chậm rãi cho mì vào tô, đổ nước, đậy nắp lại. Anh nhìn chiếc điện thoại, thấy mẹ nhắn tin lúc chiều: “Con ăn cơm chưa? Dạo này có mệt không?” Anh định trả lời, rồi lại thôi. Trả lời kiểu gì? “Dạ, con vẫn ổn, con đang chuẩn bị ăn mì ạ”? Mẹ sẽ lại lo.
Đợi mì chín được hai phút, Hùng mở nắp, hương vị quen thuộc tỏa ra. An ngửi thấy mùi, quay sang: “Ăn tối muộn thế? Hay mai tao kêu cả phòng đi ăn bù sinh nhật mày đi?”
“Thôi, kệ. Vui vẻ gì đâu,” Hùng vừa nói vừa gắp mì.
Vừa lúc đó, cửa phòng Kỹ thuật bật mở. Chị Mùi phòng Hành chính, vẫn còn nguyên áo mưa, tay cầm một hộp quà nhỏ được gói giấy màu xanh, bước vào. Tóc chị còn hơi ướt, chắc vì trời vừa lất phất mưa.
“Trời ơi, may quá! Hai đứa còn ở đây! Bác về đến nửa đường mới nhớ ra, sợ mai để quên nên quay lại lấy xuống cho cháu luôn,” chị Mùi cười xởi lởi, đặt hộp quà xuống bàn Hùng, “Sinh nhật mà để quà đây này. Chị xin lỗi, bận quá không nhắc cháu sớm hơn được. Của công ty gửi, có tấm lòng, cháu đừng chê.”
Hùng ngớ người ra, miếng mì còn đang treo lơ lửng trên đũa. An thì tròn mắt nhìn rồi cười phá lên.
Hùng vội vàng đặt đũa xuống, đứng dậy. “Bác… bác bảo cháu lên lấy là được rồi. Sao bác lại… Trời mưa thế này…”
“Ối dào, tiện đường mà. Chú ở đây cũng tiện, không phải lên tận tầng 12. Thôi, bác về đây, muộn rồi. Cháu ăn uống tử tế vào, đừng có mì tôm mãi!” Chị Mùi xua tay, quay người bước nhanh ra cửa trước khi Hùng kịp cảm ơn.
Cánh cửa lại khép lại. Căn phòng trở về yên tĩnh. Trên bàn, hộp quà màu xanh đặt cạnh tô mì còn bốc khói. Một sự đối lập kỳ lạ.
Hùng đứng im nhìn cánh cửa một lúc lâu. Anh nghe tiếng tim mình đập rõ hơn tiếng nhạc nền từ tai phone của An. Cảm giác cô đơn, mệt mỏi lúc nãy bỗng tan biến, thay vào đó là một thứ gì đó ấm áp, pha chút nghèn nghẹn nơi cổ họng.
An huých vai anh: “Thấy chưa! Có người còn nhớ mày đấy! Mở ra xem có gì nào!”
Hùng từ từ gỡ nơ, mở hộp quà. Bên trong là một chiếc bánh plan nhỏ, một hộp sữa chua uống và một tấm thiệp in sẵn dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật”. Món quà bình thường, giống như hàng trăm suất quà khác của công ty. Nhưng Hùng cầm nó trên tay, thấy nó nặng hơn bất cứ thứ gì anh từng nhận.
Anh ngồi xuống, cất tấm thiệp vào ngăn bàn, rồi cẩn thận mở hộp bánh plan. Anh ăn một miếng. Ngọt, mát, và bất giác, anh thấy mắt mình hơi cay.
Không phải vì món quà. Mà vì có một người phụ nữ, sau một ngày làm việc mệt mỏi, đã sẵn sàng quay lại công ty trong đêm mưa, chỉ để mang cho anh chiếc hộp quà sinh nhật bị lãng quên. Có những điều tử tế giản dị đến vậy, không nằm trong bất kỳ quy trình hay bảng mô tả công việc nào.
Hùng lấy điện thoại, mở tin nhắn của mẹ lúc chiều. Lần này anh trả lời ngay: “Dạ, con ăn tối ngon lắm mẹ ạ. Mẹ ngủ ngon nhé.”
Gửi đi xong, anh nhìn sang An, nói:
“Mai tao bao mày đi ăn sáng. Cảm ơn mày hôm nay ngồi code cùng tao.”
An cười, giơ ngón cái.
Tiếng mưa bên ngoài vẫn rơi, nhưng trong lòng Hùng, căn phòng Kỹ thuật tầng 7 bỗng thấy ấm áp lạ thường.