Có một quy tắc bất thành văn trong nghề xử lý lời cầu nguyện mà bất kỳ công chức Thượng Giới nào có kinh nghiệm đều biết:
Đừng bao giờ mở hồ sơ tình duyên vào buổi sáng.
Lý do không phức tạp. Hồ sơ tình duyên giống như mì gói – nhìn vào bao bì thì đơn giản, nhưng khi mở ra thì bên trong có thêm gói gia vị, gói dầu, gói hành khô, và đôi khi là một cuộc khủng hoảng hiện sinh kèm theo.
Thiên Tài biết quy tắc này.
Anh vẫn mở hồ sơ vào lúc tám giờ mười bảy phút sáng thứ Hai.
Vì lý do gì ư? Vì anh vừa uống xong ly cà phê cam lộ thứ hai, đang ở trạng thái tự tin giả tạo mà cà phê thường mang lại, và vì Ủn Ỉn vừa vô tình ngồi đè lên nút “Mở hồ sơ ưu tiên” trên bàn phím trong lúc với tay lấy trộm hộp bánh bích quy đặt ở góc bàn.
Màn hình bật sáng.
HỒ SƠ #001 – NAM CUNG BẠCH TUYẾT Ngày lập hồ sơ: 6 tháng trước Tổng số lời cầu nguyện đã gửi: 8.820 Tình trạng xử lý: Chưa có tiến triển Cán bộ phụ trách: [Bỏ trống vì không ai dám nhận]
Thiên Tài nhìn vào dòng cuối cùng.
“Không ai dám nhận,” anh đọc to. “Họ ghi thẳng vào hệ thống là ‘không ai dám nhận’.”
“Ụt.” Ủn Ỉn đang nhai bánh bích quy với vẻ mặt không liên quan.
“Đây là văn phòng chính phủ hay hội những người biết tự bảo vệ bản thân vậy?”
Anh cuộn xuống. Phần “Lịch sử lời cầu nguyện” hiện ra, được phân loại cẩn thận theo ngày tháng bởi hệ thống AI của Thượng Giới – một hệ thống vốn được thiết kế để xử lý mọi thứ, nhưng rõ ràng chưa từng được chuẩn bị cho trường hợp này.
TUẦN 1:
“Trời Phật ơi, làm ơn cho Trịnh Văn Đẹp Trai nhớ ra con tồn tại trên đời.”
Bình thường. Hợp lý. Thiên Tài gật đầu.
TUẦN 2:
“Kính bạch chư vị thần linh, xin cho tên Trịnh Văn Đẹp Trai si mê con đến mức không ngủ được.”
Vẫn ổn. Cầu nguyện tình cảm tiêu chuẩn.
TUẦN 3:
“Xin Trời cho hắn si mê con. Nhưng đừng để hắn nhắn tin nhiều quá, làm phiền lắm.”
Thiên Tài dừng lại. Đọc lại. Nhíu mày.
TUẦN 4:
“Trời ơi cho hắn nhớ sinh nhật con ngày 3 tháng 8. Nếu hắn quên thì xin Trời cho hắn bị ong đốt một cái vừa đủ đau để nhớ đời.”
“Ủn Ỉn,” Thiên Tài gọi, giọng bắt đầu có âm điệu của người cần thêm một ly cà phê, “mày thấy gì bất thường chưa?”
“Ụt ụt.”
“Tao cũng thấy vậy. Tiếp tục đọc.”
TUẦN 6:
“Xin phép thần linh cho hắn yêu con tha thiết. Nhưng đừng yêu kiểu nhắn tin ’em ăn chưa’ nhé, kiểu đó nhàm lắm. Yêu phải có chiều sâu.”
TUẦN 8:
“Con cầu xin cho Trịnh Văn Đẹp Trai được thăng chức, có tiền, có tương lai. Nhưng đừng để hắn kiêu ngạo. Nếu hắn kiêu ngạo thì xin Trời cho hắn trượt vỏ chuối trước mặt nhiều người.”
TUẦN 10:
“Hắn hôm nay đăng ảnh cùng con gái khác lên mạng. Xin Trời cho con bình tĩnh và không nhắn tin chửi hắn. Cũng xin Trời cho con gái đó mọc thêm một cái mụn ở mũi. Chỉ một cái thôi. Con không ác.”
TUẦN 15:
“Trời ơi con thích hắn quá. Xin Trời đừng để con thích hắn nữa. Nhưng nếu Trời không làm được thì xin cho hắn thích con lại. Nhưng nếu hắn thích con thì con lại sợ. Thôi Trời cứ làm theo ý Trời đi, con không biết con muốn gì nữa.”
Thiên Tài dừng cuộn.
Ngồi yên một lúc.
Bên ngoài cửa sổ, mây trôi qua bình thản như chưa có gì xảy ra.
“Ủn Ỉn,” anh nói rất chậm, “mày có biết thuật ngữ kỹ thuật cho tình trạng này không?”
“Ụt?”
“Gọi là ‘conflict request’ – yêu cầu mâu thuẫn nội bộ. Hệ thống nhận lệnh tiến và lùi cùng lúc nên nó đứng yên.” Anh chỉ vào màn hình. “Chín nghìn lời cầu nguyện. Chín nghìn lệnh tiến và lùi xen kẽ nhau. Biết hệ thống xử lý thế nào không?”
Ủn Ỉn lắc đầu.
“Nó crash.” Thiên Tài chỉ vào góc dưới màn hình, nơi một dòng chữ đỏ nho nhỏ đang nhấp nháy khiêm tốn: LỖI HỆ THỐNG: YÊU CẦU TRÁI CHIỀU. ĐÃ TẠM DỪNG XỬ LÝ TỪ TUẦN 3. “Từ tuần thứ ba. Sáu tháng trước. Hệ thống crash từ tuần thứ ba và không ai để ý.”
“Ụt ụt ụt.” (Thế thì hồ sơ này tồn tại làm gì suốt sáu tháng?)
“Tồn tại để làm đẹp thống kê backlog,” Thiên Tài trả lời câu hỏi chưa được hỏi thành lời, “và để làm khổ tao hôm nay.”
Anh quyết định đọc phần “Hồ sơ nhân vật – Khách hàng” cho có đầy đủ thông tin trước khi lên kế hoạch.
Đây là sai lầm thứ hai trong ngày.
NHÂN VẬT: NAM CUNG BẠCH TUYẾT Tuổi: 26 Nghề nghiệp: Biên tập viên nội dung Đặc điểm nổi bật: Mặt lạnh, miệng sắc, IQ cao, EQ là một ẩn số vũ trụ Lịch sử cầu nguyện: Phức tạp (xem tệp đính kèm – 847 trang) Ghi chú đặc biệt từ bộ phận theo dõi nhân gian:
“Đối tượng có xu hướng cầu nguyện theo kiểu vừa muốn kết quả A vừa không muốn kết quả A. Trong 6 tháng theo dõi, chúng tôi ghi nhận 23 lần đối tượng cầu ‘cho hắn yêu tôi’ và 19 lần cầu ‘cho tôi không còn quan tâm đến hắn nữa’ – đôi khi trong cùng một ngày, cách nhau chưa đầy hai tiếng. Ngày 14/9 là kỷ lục: ba lần trong bốn tiếng đồng hồ, xen kẽ theo mô hình: yêu tôi đi – thôi kệ hắn – không được kệ – yêu tôi đi.”
“Nhân viên theo dõi ca này đã xin nghỉ phép sau đó.”
Thiên Tài đọc xong phần ghi chú.
Rồi đọc lại câu cuối.
“Nhân viên theo dõi xin nghỉ phép,” anh lặp lại với giọng phẳng lặng đến đáng sợ. “Vì theo dõi một người.”
“Ụt.”
“Một. Người.”
“Ụt ụt.”
“Ủn Ỉn, tao muốn mày biết rằng tao trân trọng mày lắm.”
Kỳ lân béo ngẩng đầu lên, mắt lấp lánh xúc động.
“Vì ít nhất mày chỉ phá hồ sơ của tao chứ không làm tao phải xin nghỉ phép.”
Ủn Ỉn hạ đầu xuống. Quay sang gặm tiếp góc bàn.
Thiên Tài mở tệp đính kèm “Chi tiết lời cầu nguyện – 847 trang”.
Anh cuộn nhanh qua hai trăm trang đầu.
Dừng ở trang 247, nơi hệ thống tự động gắn cờ một đoạn với nhãn “NỘI DUNG BẤT THƯỜNG – CẦN XEM XÉT”:
“Ngày 22/10 – 11:47 tối: Trời ơi hắn vừa nhắn tin hỏi tôi có biết chỗ nào bán bảo hiểm ô tô tốt không. Tôi xin Trời cho hắn bị chuột rút.”
“Ngày 22/10 – 11:52 tối: Thật ra hắn nhắn tin cho tôi là tốt rồi. Dù lý do nhắn là bảo hiểm ô tô. Tôi xin Trời cho hắn… thôi chuột rút vừa thôi, đừng đau quá.”
“Ngày 22/10 – 11:58 tối: Hắn vừa nhắn lại hỏi ‘ủa chị là chị Tuyết đúng không, em nhắn nhầm’. Tôi xin Trời cho hắn bị chuột rút trở lại.”
Thiên Tài nhìn chằm chằm vào ba dòng nhật ký đó trong khoảng thời gian đủ để mây bên ngoài cửa sổ di chuyển thêm ba mét.
“Anh ta nhắn nhầm,” anh tóm tắt với giọng của một thám tử vừa tìm ra manh mối quan trọng, “và cô ấy xin cho anh ta bị chuột rút.”
“Ụt.”
“Tình yêu,” Thiên Tài phát biểu với tất cả sự nghiêm túc của một người đang nhìn thẳng vào bản chất hỗn loạn của vũ trụ, “là một căn bệnh mà triệu chứng bao gồm mất khả năng xác định mình thật sự muốn gì.”
Anh kéo ra một tờ giấy trắng – loại giấy trời cho, chữ viết lên không bao giờ phai – và bắt đầu lập Kế Hoạch Xử Lý Hồ Sơ theo phương pháp truyền thống mà anh tự phát triển qua nhiều năm công tác: viết ra tất cả những gì cần làm, rồi gạch bỏ những gì không thể làm, và hy vọng phần còn lại đủ để nộp báo cáo.
Anh viết:
1. Xác định nguyện vọng cốt lõi của khách hàng.
Dừng lại. Gạch bỏ.
Viết lại:
1. Cố xác định nguyện vọng cốt lõi của khách hàng dù có vẻ bất khả thi.
2. Xử lý lỗi hệ thống tơ hồng liên quan đến Bé Na.
Dừng lại. Thêm vào ngoài lề: “Nhớ kiểm tra chính tả tên trước.”
3. Kết nối đối tượng liên quan – Trịnh Văn Đẹp Trai.
Nhìn vào dòng này lâu một chút. Thêm dấu chấm hỏi vào cuối.
4. ???
5. Hoàn thành trước deadline. Không bị đày xuống B3.
Anh nhìn tờ kế hoạch. Tờ kế hoạch nhìn lại anh.
“Chuyên nghiệp đấy,” anh tự nhận xét.
PING.
Thông báo mới. Lần này không phải từ Sếp Tổng, mà từ một địa chỉ nội bộ mà Thiên Tài đã lưu trong danh bạ với tên: “Đừng Nghe Máy Nếu Không Cần Thiết”.
[Sứ Giả Định Mệnh – Bé Na]: Anh Phooooong ơiiiiii. Na có vấn đề. Anh xuống phòng Na được không? Na đang ở Tầng 5 Phòng Tơ Hồng. Na mang kẹo cho anh nè!!! 🍬🍬🍬
Thiên Tài nhìn tin nhắn.
Nhìn lại hồ sơ.
Nhìn Ủn Ỉn.
“Ủn Ỉn, nếu tao không về trong một tiếng, mày nhớ xóa lịch sử duyệt web của tao.”
“Ụt?” (Anh có duyệt web gì đáng xóa không?)
“Không. Tao chỉ nói cho có không khí.”
Phòng Tơ Hồng ở Tầng 5 là một trong những nơi được trang trí đẹp nhất Thượng Giới – tường màu hồng phấn, trần nhà có mây mini lơ lửng, và từng cuộn tơ đỏ được sắp xếp cẩn thận theo kệ gỗ thơm. Mỗi sợi tơ là một mối nhân duyên, mỗi cuộn là một câu chuyện tình.
Về lý thuyết là vậy.
Thực tế, khi Thiên Tài bước vào, quang cảnh trước mắt anh không hoàn toàn khớp với mô tả trên.
Trước mắt anh là một đứa trẻ năm tuổi mặc áo dài trắng có đôi cánh thiên thần nhỏ xíu sau lưng, đang ngồi giữa một đống tơ hồng rối tung như bát mì xào bị ai đó hắt hơi vào.
Bé Na – Sứ Giả Định Mệnh đương nhiệm, người nắm quyền năng kết nối tơ hồng cho toàn bộ khu vực Đông Nam Á – đang nhìn lên Thiên Tài với đôi mắt to tròn của một đứa trẻ vừa làm đổ hộp sơn và đang chờ xem người lớn phản ứng thế nào.
“Anh Phong!” Bé Na vẫy tay phấn khởi như thể không có gì bất thường. “Anh đến rồi! Anh ăn kẹo không?” Bé chìa ra một cái kẹo mút màu đỏ.
Thiên Tài nhìn đứa trẻ. Nhìn đống tơ hồng rối. Nhìn lại đứa trẻ.
“Bé Na,” anh hỏi rất bình tĩnh, “cái gì xảy ra ở đây vậy?”
“Thì…” Bé Na kéo dài chữ “thì” theo kiểu của trẻ con chuẩn bị giải thích một sự cố, “Na đang xe tơ cho chị Bạch Tuyết. Nhưng Na không chắc tên người kia viết là ‘Đẹp Trai’ hay ‘Đẹp-Trai’ có gạch ngang giữa. Nên Na thử cả hai.”
“Và?”
“Và hệ thống tạo ra hai sợi tơ.”
“Hai sợi tơ.”
“Ừ. Một sợi cho ‘Trịnh Văn Đẹp Trai’ và một sợi cho ‘Trịnh Văn Đẹp-Trai’.”
Thiên Tài xử lý thông tin này.
“Đó là cùng một người.”
“Ừ nhưng hệ thống không biết,” Bé Na giải thích với giọng của đứa trẻ hoàn toàn tự tin vào logic của mình, “nên nó tạo thêm một người nữa.”
“Tạo thêm—” Thiên Tài dừng lại. “Hệ thống tạo thêm một người?”
“Chỉ tạm thời thôi,” Bé Na nhanh nhảu đảm bảo, “người đó đang ở trạng thái ‘pending’ ngoài cõi nhân gian. Anh Phong cần xóa đi trước khi hệ thống confirm.”
“Pending.” Thiên Tài nhắm mắt lại. “Có một người đang ở trạng thái pending ngoài nhân gian vì bé viết nhầm dấu gạch ngang.”
“Gạch ngang hay không gạch ngang thật ra là do quy tắc chính tả. Na hỏi cô giáo chưa được vì cô giáo đang nghỉ ốm.”
“Trường mầm non của bé có dạy chính tả tiếng Việt không?”
“Có, nhưng Na đang học vần ‘ươi’ chưa đến vần ‘anh’ ạ.”
Thiên Tài mở mắt ra. Nhìn trần nhà. Trần nhà không có gì hữu ích để nhìn cả.
“Được rồi,” anh ngồi xổm xuống ngang tầm đứa trẻ, “bé cho anh xem sợi tơ của chị Bạch Tuyết đi.”
Bé Na lục lọc trong đống tơ rối một hồi, rút ra một sợi chỉ đỏ mảnh, một đầu buộc một thẻ tên nhỏ.
Thiên Tài cầm thẻ tên lên đọc.
Đọc lại.
“Bé Na.”
“Dạ?”
“Bé viết tên người này là ‘Bạch Tuyết’.”
“Dạ đúng ạ.”
“Nhưng bé viết tên người kia là…” Thiên Tài lật thẻ tên đầu kia của sợi tơ lên, “‘Chịnh Băn Đẹp Chai’.”
Bé Na cúi đầu xuống với tốc độ của người muốn tự chui vào lòng đất.
“Na… Na đang học chữ ‘tr’ với ‘ch’…”
“Và ‘v’ với ‘b’?”
“…Và ‘v’ với ‘b’.”
“Bé Na.”
“Dạ.”
“Đây là lần thứ mấy bé viết sai tên trên tơ hồng rồi?”
Khoảng lặng.
“Mười… bảy,” Bé Na thừa nhận bằng giọng nhỏ dần theo từng chữ.
“Mười bảy lần.”
“Nhưng lần trước anh Phong sửa hộ Na xong đâu có sao—”
“Lần trước tao sửa vì bé chỉ viết nhầm một chữ cái. Lần này,” anh giơ sợi tơ lên, “bé viết sai tên theo kiểu… tao không chắc hệ thống đọc được tên này là tên người hay tên loài vật.”
Bé Na phồng má.
“Anh Phong ác.”
“Tao đang cố cứu mối tình của người ta.”
“Thì Na cũng đang cố xe tơ cho người ta mà!”
“Xe tơ sai tên không tính là xe tơ, bé ơi. Đó gọi là tạo nghiệp.”
Bé Na im lặng một giây, rõ ràng đang cân nhắc xem có nên khóc không. Rồi bé chìa kẹo mút ra lần nữa.
“Anh ăn kẹo không? Ngọt lắm.”
Thiên Tài nhìn cái kẹo. Nhìn đứa trẻ. Thở dài.
Nhận cái kẹo.
“Thôi được. Anh sửa cho. Nhưng bé phải đọc lại tên thật to cho anh nghe trước khi xe tơ, nghe chưa?”
“Dạ!” Bé Na gật đầu hăng hái. “Anh Phong tốt bụng nhất Thượng Giới!”
“Anh biết.” Thiên Tài đứng dậy, bắt đầu gỡ mớ tơ rối. “Đó là lý do sao anh cứ bị kéo xuống đây sửa lỗi cho bé mãi.”
Gỡ tơ hồng rối là một loại công việc đặc biệt.
Không phải đặc biệt theo nghĩa hay ho.
Đặc biệt theo nghĩa mỗi sợi tơ gỡ nhầm có thể vô tình kết nối sai hai người hoàn toàn không liên quan đến nhau, gây ra một mối tình ngoài kế hoạch, ảnh hưởng đến tổng thể sơ đồ vận mệnh khu vực và bị phòng Kiểm Toán Nhân Duyên ghi vào biên bản sự cố.
Thiên Tài biết điều này vì anh đã bị ghi vào biên bản sự cố bốn lần.
Ba lần do Ủn Ỉn hắt hơi vào phòng tơ hồng.
Một lần do anh tự làm.
Anh không muốn nhớ lần thứ tư.
“Bé Na,” anh hỏi trong lúc đang cẩn thận tách hai sợi tơ ra khỏi nhau, “sợi của chị Bạch Tuyết bị rối từ lúc nào?”
“Từ hôm Na viết nhầm tên,” Bé Na đang ngồi cạnh, chân đung đưa, mút kẹo, theo dõi với vẻ hào hứng của khán giả xem xiếc, “là khoảng… ba tuần trước.”
“Ba tuần.” Anh nhìn độ rối của mớ tơ. “Bé không báo cáo sớm hơn à?”
“Na có báo.”
“Báo ai?”
“Báo anh Minh Hải ở phòng IT.”
“Anh Minh Hải đang nghỉ thai sản.”
Bé Na chớp mắt.
“À. Vậy nên anh ấy không trả lời ạ.”
“Bé Na ơi,” Thiên Tài nói với giọng điềm tĩnh đã được rèn giũa qua nhiều năm đối phó với các tình huống phi lý, “lần sau có sự cố, bé báo thẳng cho anh được không?”
“Nhưng anh Phong hay bận ngủ lắm.”
“…”
“Na nhắn tin anh hôm thứ Tư lúc hai giờ chiều, anh không trả lời.”
“Tao đang họp.”
“Anh ngáy trong khi họp ạ?”
Thiên Tài không trả lời. Tiếp tục gỡ tơ.
Mất bốn mươi phút và nửa cái kẹo mút chia sẻ với Bé Na, Thiên Tài cuối cùng cũng gỡ được mớ tơ rối, xóa sợi tơ của “Chịnh Băn Đẹp Chai” khỏi hệ thống (kèm theo thủ tục hành chính xóa nhân vật pending ngoài nhân gian – một quy trình bảy bước mà anh đã làm quen đến mức nhắm mắt điền được), và cầm trên tay sợi tơ hồng gốc với hai thẻ tên đã được sửa lại đúng chính tả.
Một đầu: NAM CUNG BẠCH TUYẾT
Đầu kia: TRỊNH VĂN ĐẸP TRAI
Sợi tơ sáng lên màu đỏ nhẹ, lơ lửng trong không khí theo cách của những thứ được dệt bằng định mệnh.
“Xong rồi,” anh nói.
“Xong rồi!” Bé Na vỗ tay. “Anh Phong giỏi quá!”
“Chưa xong.” Thiên Tài nhìn sợi tơ. “Đây là nguyên liệu thô. Tao cần đưa về văn phòng, load vào hồ sơ, thiết kế phương án tiếp xúc, rồi mới kích hoạt được.”
“Ồ.” Bé Na gật gật. “Phức tạp vậy ạ?”
“Còn chưa kể phần khó nhất.”
“Phần khó nhất là gì ạ?”
Thiên Tài nhìn vào thẻ tên của Bạch Tuyết.
Nhớ lại tám trăm bốn mươi bảy trang lịch sử cầu nguyện mâu thuẫn nội bộ.
Nhớ lại dòng chú thích: “Nhân viên theo dõi ca này đã xin nghỉ phép sau đó.”
“Phần khó nhất,” anh nói, “là khi sợi tơ đã đúng rồi, nhưng người cầm đầu sợi tơ vẫn chưa biết mình muốn gì.”
Bé Na suy nghĩ một lúc.
“Anh Phong nói chuyện giống sách lắm.”
“Tao đang nói chuyện về công việc.”
“Nghe giống sách.”
Thiên Tài nhìn đứa trẻ.
Rồi nhìn sợi tơ hồng đang lơ lửng trên tay.
Rồi nhìn lại đứa trẻ.
“Bé Na, bé có biết chị Bạch Tuyết cầu nguyện bao nhiêu lần trong sáu tháng không?”
“Bao nhiêu ạ?”
“Tám nghìn tám trăm hai mươi lần.”
Bé Na mở to mắt.
“Chị ấy thích anh kia lắm nhỉ.”
“Hoặc chị ấy rất rảnh,” Thiên Tài đứng dậy, bỏ sợi tơ vào túi công vụ, “tao chưa kết luận được.”
“Anh Phong!” Bé Na gọi theo khi anh bước ra cửa.
“Gì?”
“Anh sẽ giúp chị ấy được không?”
Thiên Tài đứng ở ngưỡng cửa, lưng quay lại.
“Tao có deadline và một hồ sơ dày tám trăm bốn mươi bảy trang.” Anh bước ra. “Hỏi lại tao vào cuối quý.”
Trên đường về phòng, anh ghé qua máy bán hàng tự động ở hành lang Tầng 7 – loại máy đặc biệt của Thượng Giới bán các loại đồ uống theo tên cảm xúc: Bình Tĩnh Blend, Tỉnh Táo Supreme, Chịu Đựng Được Mọi Thứ Roast.
Anh bấm nút cuối cùng.
Lon rơi xuống. Nhãn đọc: “Tại Sao Tôi Lại Nhận Hồ Sơ Này – Dark Edition.”
Đây là sản phẩm bán chạy thứ hai toàn văn phòng, chỉ sau “Sắp Đến Deadline Rồi – Espresso Mạnh Nhất Vũ Trụ.”
Thiên Tài mở lon, uống một ngụm, và tiếp tục đi.
Trong túi, sợi tơ hồng giữa hai cái tên rung lên khẽ như thể biết mình đang ở trong tay người chưa chắc đã tin vào lãng mạn.
Về đến phòng, anh mở máy tính, kéo hồ sơ Bạch Tuyết ra, và gõ vào ô “Tình trạng xử lý”:
Đang trong quá trình xem xét toàn diện.
Dừng lại.
Xóa đi.
Gõ lại:
Đã xác định nguyên liệu. Đang lên phương án tiếp cận. Dự kiến kích hoạt sau khi đối tượng quyết định được mình muốn gì – thời gian chưa xác định.
Lưu file.
Ủn Ỉn nhảy lên ghế ngồi cạnh, thò đầu vào nhìn màn hình.
“Ụt ụt?” (Tiếp theo làm gì?)
“Tiếp theo,” Thiên Tài mở file hồ sơ số hai – Trịnh Văn Đẹp Trai, “tao cần biết anh chàng bên kia là người như thế nào.”
Màn hình tải. Ảnh đại diện hồ sơ hiện ra.
Trịnh Văn Đẹp Trai. Hai mươi tám tuổi. Nhân viên bảo hiểm. Cười tươi như quảng cáo kem đánh răng.
Bên dưới ảnh là dòng ghi chú nhanh từ bộ phận khảo sát nhân gian:
“Đối tượng có ngoại hình tốt, thái độ lạc quan, nhưng não xử lý thông tin theo cơ chế đặc biệt: mọi sự kiện trong cuộc sống đều được đối tượng vô thức quy về framework bảo hiểm. Ví dụ: khi được thông báo ‘hôm nay trời đẹp’, đối tượng phản xạ hỏi ‘anh/chị có muốn mua bảo hiểm thiên tai không?’. Chưa rõ đây là nghề nghiệp ảnh hưởng tư duy hay tư duy vốn đã thế từ trước.”
Thiên Tài đọc xong đoạn đó.
Đọc lại lần hai.
“Ủn Ỉn.”
“Ụt?”
“Mày vừa đọc cái này chưa?”
“Ụt.” (Tao không biết đọc.)
“Đúng rồi. Mày may mắn.” Anh nhìn màn hình. “Tao cần kích hoạt phép màu cho cái người mà não bộ hoạt động như một tờ hợp đồng bảo hiểm.”
Anh cầm lon “Tại Sao Tôi Lại Nhận Hồ Sơ Này” lên, nhận ra nó đã cạn từ lúc nào không hay.
Anh quay lại máy bán hàng một lần nữa.
Lần này mua thêm hai lon.
Chương 3: Thiên Tài quyết định xuống nhân gian vi hành – và lý do tại sao điều đó là sai lầm được lên kế hoạch kỹ nhất của anh từ trước đến nay.
Ghi chú của tác giả: Bé Na hiện đã học được sự phân biệt giữa “tr” và “ch”. Tiến độ “v” và “b” vẫn đang được cập nhật. Vận mệnh nhân loại đang chờ.