Có một sự thật mà không trường đào tạo công chức nào ở Thượng Giới dám ghi vào giáo trình, đó là: sáng thứ Hai ở tầng mây thứ chín còn kinh khủng hơn sáng thứ Hai ở hạ giới gấp chín lần.
Lý do rất đơn giản.
Ở hạ giới, người ta chỉ cần đối phó với tắc đường, cà phê nguội và sếp cau mày.
Ở Thượng Giới, người ta phải đối phó với tắc mây, cà phê cam lộ nguội, sếp cau mày và ba mươi bảy nghìn lời cầu nguyện tồn đọng từ cuối tuần đang nhấp nháy đỏ lòm trên màn hình như một bản cáo trạng vũ trụ.
Lê Phong – hay còn gọi là Thiên Tài, một cái tên mà ông bố đặt ra trong một phút ngẫu hứng và cả cuộc đời sau đó hối hận – đang nằm sấp trên bàn làm việc với tư thế của một người vừa bị vũ trụ đánh gục.
Chính xác hơn, anh đang ngủ.
Chính xác hơn nữa, anh đang ngủ trong giờ làm việc, trên một đống hồ sơ phê duyệt khẩn cấp, với một tờ giấy dán trên trán ghi dòng chữ nguệch ngoạc: “Đừng đánh thức. Đang xử lý nghiệp vụ bằng tiềm thức.”
Đó là chữ của Ủn Ỉn – thực tập sinh kiêm kỳ lân béo kiêm thiết bị sưởi ấm văn phòng – con vật đang cuộn tròn dưới gầm bàn như một túi đậu khổng lồ có sừng, đang gặm nhấm góc của một tập hồ sơ cầu nguyện quan trọng với vẻ mặt hoàn toàn vô tội.
“Ụt… ụt…” Ủn Ỉn thở phào một cái. Một tia lửa nhỏ phụt ra từ lỗ mũi, thiêu xém góc tờ đơn cầu nguyện số hiệu TG-2026-00847, nội dung: “Kính bạch Trời Đất, con xin trúng số độc đắc lần ba.”
Tờ đơn xoăn lại ở góc, khói bốc lên nghi ngút.
Ủn Ỉn nhìn. Nhìn lại. Rồi dùng mông ngồi đè lên để dập lửa.
Vấn đề được giải quyết.
PING.
Màn hình hệ thống phát ra âm thanh quen thuộc của một thông báo khẩn từ tầng trên.
Thiên Tài giật mình, ngẩng đầu lên khỏi đống hồ sơ. Dấu của con dấu “MẬT – XỬ LÝ NGAY” in ngược lên trán anh đỏ hỏi như một hình xăm tạm thời. Anh chớp mắt hai cái, nhìn màn hình, rồi chớp thêm hai cái nữa để chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Anh đã nhìn nhầm.
Vì không ai trong trạng thái tỉnh táo bình thường lại có thể nhìn vào hộp thư đến và thấy con số 37.000+ mà vẫn giữ được nhịp tim ổn định.
“Ba mươi bảy nghìn,” anh thì thầm với giọng của người vừa nhìn thấy kết quả xét nghiệm ung thư. “Ba. Mươi. Bảy. Nghìn.”
“Ụt.” Ủn Ỉn bò ra từ gầm bàn, nghển cổ nhìn màn hình với vẻ đồng cảm sâu sắc của một sinh vật không biết đọc số.
“Tuần trước mới có hai mươi lăm nghìn,” Thiên Tài tiếp tục độc thoại, giọng ngày càng trầm xuống như người đang tụng kinh siêu thoát cho chính mình. “Tăng mười hai nghìn trong hai ngày. Hai. Ngày. Ủn Ỉn, mày có biết tại sao không?”
Ủn Ỉn lắc đầu. Sừng quệt vào chân bàn, phát ra tiếng cạch khô khan.
“Vì,” Thiên Tài gõ ngón tay vào bàn phím với nhịp điệu của một bản nhạc đưa tang, “cuối tuần vừa rồi có giải bóng đá quốc tế. Và nhân loại,” anh dừng lại để thở, “nhân loại đã cầu nguyện cho đội nhà thắng với mật độ của một đội quân đang xung trận.”
Anh mở thư mục. Lọc theo từ khóa. Màn hình lập tức hiện ra một cột dài bất tận các tiêu đề:
“Trời ơi cho đội con thắng con nguyện ăn chay ba ngày” “Xin Phật Tổ phù hộ penalty vào lưới” “Ngọc Hoàng ơi nếu thắng con sẽ không bao giờ chửi thề nữa” (ghi chú hệ thống: người dùng này đã gửi cam kết tương tự 47 lần trong 3 năm qua)
Thiên Tài nhắm mắt lại.
Mở ra.
Nhắm lại.
“Ủn Ỉn,” anh nói rất chậm, “mày hắt hơi vào thư mục Bóng Đá đi. Cho tao.”
“ỤT ỤT ỤT—” Kỳ lân béo hắt hơi một cái bạo lực. Lửa phụt ra, nhưng màn hình vốn chịu nhiệt theo tiêu chuẩn Thượng Giới nên chỉ chớp nháy một cái rồi thôi.
Không hồ sơ nào bị xóa.
Tất nhiên rồi. Trời chưa bao giờ để mọi chuyện dễ như thế.
PING. PING. PING.
Ba thông báo liên tiếp. Lần này từ nội tuyến.
Thiên Tài nhìn tên hiển thị. Cơ mặt anh co lại theo phản xạ sinh tồn.
[Ngọc Hoàng – CEO Vũ Trụ Toàn Phần]: Lê Phong. Phòng họp A. 9 giờ. Mang theo báo cáo tuần. Và đừng mặc dép lê lần này.
Anh nhìn xuống chân mình.
Dép lê hoa cúc vàng.
“…Đổi giày mất ba mươi giây,” anh tự nhủ, “nhưng làm báo cáo tuần mất ba mươi phút. Ưu tiên cái nào?”
Ủn Ỉn nhìn anh với ánh mắt của một sinh vật biết câu trả lời nhưng không dám nói.
Phòng họp A của Văn Phòng Thượng Giới trông không khác gì phòng họp ở bất kỳ công ty nào dưới hạ giới – trừ việc bàn làm bằng ngọc bích, ghế bọc mây trắng, và bảng trình chiếu là một đám mây phẳng có khả năng hiển thị PowerPoint.
Ngọc Hoàng – người mà toàn bộ nhân viên văn phòng gọi tắt là Sếp Tổng sau lưng và “Dạ thưa Ngài” trước mặt – đang ngồi ở đầu bàn với tư thế của một CEO đã uống ba ly cà phê cam lộ và đọc xong báo cáo KPI quý này.
Biểu cảm đó có tên gọi chính xác là: không vui.
Ông mặc long bào nhưng đeo thêm một cái đồng hồ thông minh trên tay trái – loại đặc biệt theo dõi được số lượng lời cầu nguyện được xử lý theo thời gian thực. Màn hình nhỏ đang nhấp nháy một con số màu đỏ mà Thiên Tài cố tình không nhìn thẳng vào.
“Lê Phong,” Ngọc Hoàng mở đầu bằng tên đầy đủ – dấu hiệu xấu hạng một. “Ngồi xuống.”
Thiên Tài ngồi. Ủn Ỉn – không được mời nhưng vẫn lẽo đẽo theo vào vì lý do “sợ sếp buồn một mình” – nằm xuống dưới gầm bàn ngay lập tức, biến mình thành một thảm trải sàn có sừng.
“Báo cáo tuần của anh,” Sếp Tổng đặt một tập giấy xuống bàn với lực vừa đủ để truyền đạt thông điệp tao rất không hài lòng mà không cần nói thêm lời nào, “có vấn đề.”
“Thưa Ngài, cụ thể là vấn đề gì ạ?” Thiên Tài hỏi với giọng của người đã biết câu trả lời nhưng hy vọng mình đang đoán sai.
“Cụ thể,” Ngọc Hoàng mở tập báo cáo ra, “là anh nộp báo cáo tuần bằng một file Excel có tên ‘bao_cao_tuan_CHINH_THUC_v3_FINAL_thật_sự_cuối.xlsx’. Và trong đó, mục ‘Kết quả xử lý hồ sơ’, anh ghi: ‘Đang trong quá trình xem xét toàn diện’.”
“Đó là… một cụm từ chuyên nghiệp, thưa Ngài.”
“Anh ghi như vậy cho ba trăm bảy mươi hai hồ sơ liên tiếp.”
Thiên Tài không nói gì.
“Kể cả hồ sơ cầu nguyện của một bà lão tám mươi tuổi xin trời cho đứa cháu nội thi đậu đại học. Kỳ thi đó,” Ngọc Hoàng nhìn thẳng vào mắt anh, “đã diễn ra. Sáu tháng trước.”
“…Kết quả thế nào ạ?”
“Đứa cháu trượt.”
Không khí trong phòng họp nặng nề như mây tích điện trước bão.
“Ủn Ỉn,” Thiên Tài gọi khẽ xuống gầm bàn.
“Ụt?”
“Mày có thể hắt hơi tạo ra một đám khói nhỏ để tao biến mất vào đó không?”
“ỤT ỤT—”
“KHÔNG ĐƯỢC HẮT HƠI TRONG PHÒNG HỌP.” Ngọc Hoàng và Thiên Tài đồng thanh.
Ủn Ỉn nín lại. Mặt nó đỏ bừng theo nghĩa đen – lửa tích tụ trong mũi chưa được phun ra, biến kỳ lân béo thành một lò sưởi di động đang hoạt động ở công suất tối đa.
Ngọc Hoàng đứng dậy, tay chắp sau lưng theo phong cách diễn thuyết truyền thống đã được ông duy trì từ đời Thương.
“Lê Phong, ta sẽ nói thẳng.”
“Dạ.” (Tôi sợ rồi.)
“KPI quý này của phòng anh đạt ba mươi bảy phần trăm.”
“Dạ.” (Còn cao hơn tôi nghĩ.)
“Chỉ tiêu là chín mươi lăm phần trăm.”
“Dạ.” (Ôi.)
“Chênh lệch là năm mươi tám phần trăm.”
“Dạ.” (Tôi biết tính trừ rồi ạ.)
“Và nếu quý tới anh không cải thiện,” Ngọc Hoàng dừng lại đúng một nhịp để tạo hiệu ứng tối đa, “ta sẽ chuyển anh xuống Kho Lưu Trữ Nghiệp Chướng Tầng B3. Làm thủ kho.”
Lần này Thiên Tài thật sự im lặng.
Không phải im lặng bình thường.
Đây là loại im lặng của một người vừa được thông báo rằng hình phạt đang chờ phía trước là thực, cụ thể và có địa chỉ rõ ràng.
Kho Lưu Trữ Nghiệp Chướng Tầng B3. Nơi mà ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm đến, nơi mà mùi của ba nghìn năm tội lỗi nhân loại ngấm vào tường, nơi mà đồng nghiệp duy nhất là một con rùa thần kinh đã sống đủ lâu để ghét tất cả mọi thứ.
“Ngài,” Thiên Tài lên tiếng, giọng điềm tĩnh đến mức đáng ngờ, “Ngài có thể cho tôi biết cụ thể cần xử lý những hồ sơ nào để cải thiện KPI không ạ?”
Ngọc Hoàng nheo mắt.
“Anh hỏi thật hay hỏi cho có?”
“Dạ… bảy mươi phần trăm hỏi thật ạ.”
Một khoảnh khắc ngắn. Rồi Sếp Tổng quay lại bàn, mở một ngăn kéo, lấy ra một chiếc tablet ngọc bích khắc logo TP – THƯỢNG PHỦ GROUP và đặt xuống trước mặt Thiên Tài.
“Ba hồ sơ đặc biệt. Ưu tiên tuyệt đối. Deadline: cuối quý.”
Thiên Tài cầm tablet lên. Màn hình sáng lên, hiện ra ba cái tên:
HỒ SƠ #001 – NAM CUNG BẠCH TUYẾT Phân loại: Tình duyên – Mức độ phức tạp: ███████████ (11/10) Ghi chú: Khách hàng VIP. Đã gửi 49 lời cầu nguyện/ngày trong 6 tháng liên tiếp. Nội dung mâu thuẫn nội bộ nghiêm trọng. Xem chi tiết.
HỒ SƠ #002 – TRỊNH VĂN ĐẸP TRAI Phân loại: Vận mệnh – Mức độ phức tạp: ████████ (8/10) Ghi chú: Đối tượng liên quan đến hồ sơ #001. Năng lực tiếp nhận phép màu bị lệch 90 độ so với ý định ban đầu. Nguyên nhân đang điều tra.
HỒ SƠ #003 – [TÊN ĐANG XÁC MINH] *Phân loại: Tơ hồng – Mức độ phức tạp: ??? * Ghi chú: Hồ sơ do Sứ Giả Định Mệnh (Bé Na) lập. Đang kiểm tra chính tả tên nhân vật. Lần thứ mười bảy.
Thiên Tài đọc xong. Đọc lại. Nhìn vào mục “mức độ phức tạp” của hồ sơ đầu tiên lần thứ ba.
“Thưa Ngài,” anh nói rất cẩn thận, “cái thang điểm này chỉ có mười bậc đúng không ạ?”
“Đúng.”
“Vậy mười một trên mười nghĩa là…”
“Nghĩa là hệ thống phải tự tạo thêm một bậc mới,” Ngọc Hoàng trả lời với giọng của người đã quen chứng kiến điều bất thường, “riêng cho hồ sơ đó.”
Thiên Tài nhìn xuống gầm bàn.
“Ủn Ỉn.”
“Ụt?”
“Mày có muốn làm thủ kho không?”
“ỤT ỤT ỤT—” (Nghĩa là: Không bao giờ trong đời.)
“Ừ,” Thiên Tài thở dài một hơi dài bằng cả quý tài chính vừa rồi, “tao cũng không.”
Anh nhìn lại chiếc tablet. Ba cái tên. Ba cái đầu đau. Và một deadline mà anh đã có thể nghe thấy tiếng đếm ngược từ giây này.
“Được rồi,” anh gật đầu với Ngọc Hoàng bằng thứ khí thế của một người không có lựa chọn nào khác nên quyết định gọi sự tuyệt vọng là tinh thần trách nhiệm, “tôi nhận.”
Trên đường về phòng, Thiên Tài mở hồ sơ đầu tiên.
Đọc dòng đầu tiên trong phần chi tiết.
Rồi dừng lại ở giữa hành lang mây, đứng yên trong khoảng năm giây.
“Ủn Ỉn,” anh gọi.
Kỳ lân béo đang lạch bạch theo sau, miệng đang nhai dở một góc tài liệu hành chính bị bỏ rơi trên sàn.
“Ụt?”
“Người này,” anh chỉ vào màn hình, “trong vòng sáu tháng, đã cầu nguyện cho cùng một người đàn ông vừa si mê mình vừa bị sét đánh, vừa được thăng chức vừa trượt cầu thang, vừa nhớ sinh nhật cô ta vừa quên mặt vợ cũ, và vừa đẹp trai bóng bẩy vừa… tôi đọc cái này có đúng không… vừa học được cách nấu bún bò Huế đúng vị không?”
“Ụt.” (Nghe có vẻ đúng.)
“Tất cả những điều đó,” Thiên Tài tiếp tục, “cho cùng một người. Cùng một lúc.”
“Ụt ụt.” (Ừ thì sao?)
Thiên Tài nhìn vào khoảng không trước mặt với ánh mắt của người đang tính toán xem mình còn bao nhiêu năm tuổi thọ Thượng Giới và liệu có đủ để xử lý xong hồ sơ này không.
“Mày biết điều thú vị nhất là gì không?”
“Ụt?”
“Cái người cô ta cầu nguyện cho,” anh lật sang trang tiếp theo của hồ sơ, “tên là Trịnh Văn Đẹp Trai. Và theo ghi chú của bộ phận theo dõi nhân gian, lần cuối cùng anh ta thể hiện nhận thức về sự tồn tại của cô ấy là…” anh đọc, “là khi anh ta nhầm tên cô vào danh sách email marketing bảo hiểm nhân thọ của mình.”
Ủn Ỉn im lặng một giây.
Rồi hắt hơi một cái. Lửa phụt ra. Thiêu xém góc tờ hồ sơ số ba.
Thiên Tài không buồn phản ứng.
“Ừ,” anh gấp tablet lại, tiếp tục đi về phòng với bước chân của một người đã chấp nhận số phận, “tao cũng có cảm giác tương tự.”
Và đâu đó ở tầng dưới, trong một căn phòng nhỏ sơn màu vàng nhạt nơi những sợi tơ hồng được xe ra từng ngày, một đứa trẻ năm tuổi đang cắm cúi viết tên lên một sợi chỉ đỏ mới, lưỡi thè ra giữa những ngón tay nhỏ xíu cầm bút.
“Na… viết… đúng… rồi…” Bé Na呢喃, nhìn lại tờ giấy.
Rồi cau mày.
“Ủa. ‘Bạch Tuyết’ hay ‘Bạch Tuyet’?”
Sợi tơ hồng trên tay bé run lên một cái rất nhẹ, như thể ngay cả định mệnh cũng đang nín thở chờ đợi.
Chương 2: Hồ sơ khách hàng số một mở ra – và lý do tại sao Thiên Tài cân nhắc nghiêm túc việc nộp đơn xin đi đầu thai.
Ghi chú của tác giả: Mọi sự trùng hợp với bất kỳ văn phòng nào ở hạ giới, bất kỳ deadline nào trong thực tế, hay bất kỳ kỳ lân béo nào đang làm thực tập sinh ở đâu đó đều là hoàn toàn… có thể hiểu được.