Chương 3: Vi hành nhân gian – Khi kế hoạch gặp thực tế và thực tế thắng tuyệt đối

Có một quy định trong Sổ Tay Công Chức Thượng Giới, chương bảy, điều mười hai, khoản ba, mục b, đoạn hai:

“Nhân viên xử lý hồ sơ KHÔNG được trực tiếp tiếp xúc với đối tượng trong hồ sơ đang phụ trách. Mọi can thiệp phải thông qua hệ thống phê duyệt, ký xác nhận ba cấp, nộp đơn xin phép vi hành ít nhất mười bốn ngày làm việc trước, và có chữ ký của ít nhất hai Thiên Quan làm chứng.”

Thiên Tài biết quy định này.

Anh cũng biết rằng deadline của mình là cuối quý, tức còn chưa đầy sáu tuần, và quy trình xin phép vi hành mười bốn ngày làm việc sẽ ngốn mất hai tuần rưỡi trong số đó.

Nên anh làm điều mà bất kỳ công chức nào với deadline dí vào gáy sẽ làm.

Anh xuống nhân gian mà không xin phép.


“Tao cần mày ở lại trông phòng,” anh dặn Ủn Ỉn trong lúc đang mặc đồ thường dân – một bộ gồm áo phông trắng, quần jeans và đôi giày sneaker mà anh đặt qua cổng vận chuyển từ hạ giới lên từ ba năm trước rồi chưa bao giờ mặc.

“Ụt ụt ụt.” (Tao muốn đi theo.)

“Mày không thể xuống nhân gian được. Mày là kỳ lân.”

“Ụt.” (Tao có thể thu nhỏ lại.)

“Mày béo quá, thu nhỏ vẫn còn to.”

“ỤT.” (Đó là lời xúc phạm.)

“Đó là sự thật có căn cứ khoa học.” Thiên Tài chỉnh lại tóc trước gương – cái gương thần kỳ của Thượng Giới không chỉ phản chiếu hình ảnh mà còn hiển thị điểm đánh giá ngoại hình kèm gợi ý cải thiện. Hôm nay gương cho anh 7.2/10 và ghi chú: “Đề xuất: ngủ thêm hai tiếng.”

Anh tắt gương.

“Nhiệm vụ của mày,” anh quay lại nhìn kỳ lân béo đang phồng má ngồi giữa phòng như một quả bóng có sừng, “là không hắt hơi vào bất kỳ hồ sơ nào. Không ăn đồ cúng trong ngăn kéo thứ ba. Và nếu Sếp Tổng hỏi tao đâu thì mày nói tao đang làm việc thực địa.”

“Ụt?” (Thực địa là gì?)

“Là tao đang làm việc nhưng ở chỗ khác. Đừng nói chi tiết hơn.”

“Ụt ụt.” (Mày dạy tao nói dối à?)

“Tao dạy mày nói sự thật ở mức độ tối thiểu cần thiết.”

Ủn Ỉn nhìn anh với ánh mắt đạo đức đến mức đáng ngờ từ một sinh vật vừa ăn hết nửa hộp đồ cúng sáng nay.

Thiên Tài bước vào cổng vận chuyển.

“Tao về trước tối. Đừng phá gì.”

“Ụt—”

Cổng đóng lại.


Nhân gian vào lúc chín giờ sáng một ngày thứ Ba ở thành phố có mật độ cầu nguyện cao nhất trong hồ sơ của Thiên Tài – thành phố mà anh đã quen gọi tắt là “Nơi Hồ Sơ Này Xảy Ra” – trông không khác lắm so với những gì anh quan sát từ màn hình văn phòng.

Đông người. Ồn ào. Mùi cà phê và khói xe trộn lẫn theo tỷ lệ không ai thiết kế nhưng không ai phàn nàn.

Thiên Tài đứng ở góc một con phố nhỏ, cầm trên tay chiếc tablet ngọc bích đã được cài thêm vỏ bảo vệ màu đen cho giống điện thoại bình thường, và nhìn xung quanh với vẻ mặt của người lần đầu đặt chân đến một vùng đất lạ nhưng không muốn thừa nhận điều đó.

Thật ra không phải lần đầu. Anh đã xuống nhân gian bốn lần trước – nhưng lần gần nhất là hai năm trước, và lần đó anh chủ yếu đứng ở quán cà phê đọc báo cáo rồi về, không thật sự tương tác với ai.

Lần này khác.

Lần này anh cần quan sát trực tiếp hai đối tượng.

Anh mở bản đồ theo dõi trên tablet. Hai chấm xanh nhấp nháy, mỗi chấm một góc thành phố.

Chấm thứ nhất, được đánh nhãn “BT” – Bạch Tuyết: đang ở một tòa nhà văn phòng cách đây khoảng hai cây số.

Chấm thứ hai, được đánh nhãn “TVĐ” – Trịnh Văn Đẹp Trai: đang di chuyển theo hướng… cũng về phía tòa nhà văn phòng đó.

Thiên Tài nhìn hai chấm xanh tiến lại gần nhau trên bản đồ.

“Ồ.”

Đây là điều thú vị.

Hay là thứ mà trong nghề gọi là “cơ hội quan sát tự nhiên” – khi hai đối tượng hồ sơ vô tình cùng xuất hiện ở một địa điểm mà không cần bất kỳ can thiệp nào từ phía văn phòng.

Thiên Tài nhìn hai chấm xanh.

Nhìn lại địa điểm.

Rồi đi theo hướng đó với bước chân nhanh hơn bình thường một chút.


Quán cà phê Mây Và Nắng nằm ở tầng trệt của một tòa nhà văn phòng, là loại quán mà buổi sáng thứ Ba chật kín người cầm laptop, mỗi bàn có ít nhất một ly cà phê và một gương mặt đang cố tỉnh táo hơn mức cơ thể cho phép.

Thiên Tài bước vào, chọn một bàn nhỏ ở góc có tầm nhìn bao quát, gọi một ly cà phê sữa, và mở tablet ra theo dõi hai chấm xanh.

Chấm BT đang đứng yên ở… chính quán này.

Chấm TVĐ đang tiến đến cách khoảng ba mươi mét.

Thiên Tài nhìn lên khỏi màn hình và bắt đầu quan sát xung quanh.

Và nhận ra ngay Nam Cung Bạch Tuyết.

Không phải vì anh đã xem ảnh trong hồ sơ – mặc dù ảnh trong hồ sơ cũng rõ. Mà vì trong cả quán cà phê ồn ào buổi sáng, chỉ có một người đang ngồi với tư thế thẳng lưng hoàn hảo, mặt lạnh như điều hòa công suất tối đa, mắt dán vào màn hình laptop với biểu cảm của ai đó đang đọc một bản hợp đồng và tìm lỗi trong từng dấu phẩy.

Tóc đen buộc gọn. Áo công sở be nhạt. Ly cà phê đen không đường không sữa trước mặt – loại đồ uống mà theo quan sát của Thiên Tài, thường được chọn bởi một trong hai kiểu người: người thật sự thích cà phê đen, hoặc người đang trừng phạt bản thân vì lý do không rõ.

Cô nhìn xuống điện thoại. Nhíu mày. Gõ gì đó. Đặt điện thoại xuống. Nhìn màn hình laptop. Nhíu mày. Gõ tiếp.

Thiên Tài rút cuốn sổ công vụ ra – loại sổ trời cho, vô hình với người trần – và bắt đầu ghi chép theo phương pháp quan sát thực địa tiêu chuẩn:

“09:17 – Đối tượng BT: Mặt lạnh. Làm việc. Nhíu mày liên tục. Cà phê đen. Chưa có biểu hiện cảm xúc rõ ràng.”

Anh nhìn lên.

Bạch Tuyết vừa nhìn điện thoại, nhíu mày lần thứ ba, rồi gõ rất nhanh.

Thiên Tài liếc qua hệ thống theo dõi cầu nguyện thời gian thực trên tablet – tính năng mà anh thường tắt vì nó làm màn hình đầy thông báo, nhưng hôm nay bật lên để quan sát trực tiếp.

Thông báo mới:

[BT – 09:17:43]: “Trời ơi cho cái deadline hôm nay biến mất.”

Thiên Tài ghi vào sổ:

“Cầu nguyện 09:17 – Nội dung: Deadline. Không liên quan đến hồ sơ đang xử lý. Phân loại: Cầu nguyện nghề nghiệp thông thường.”


Đúng lúc đó, chuông cửa quán kêu leng keng.

Trịnh Văn Đẹp Trai bước vào.

Thiên Tài nhìn.

Hồ sơ ghi đúng: đẹp trai bóng bẩy. Cao ráo, áo sơ mi trắng bỏ trong quần tây xanh navy, tóc gel gọn gàng, nụ cười tự nhiên kiểu người không bao giờ lo lắng về bất cứ điều gì vì não bộ đã tự động lọc bỏ mọi thứ đáng lo.

Anh ta đi thẳng đến quầy order, gọi gì đó với giọng vui vẻ đến mức người thu ngân tự nhiên mỉm cười theo kiểu không tự kiểm soát được.

Rồi anh ta quay sang tìm bàn trống.

Và mắt anh ta dừng lại ở bàn cạnh Bạch Tuyết – bàn duy nhất còn trống trong quán.

Thiên Tài thẳng lưng lên.

Thú vị.

Trịnh Văn Đẹp Trai đi đến bàn trống, đặt túi xuống, ngồi xuống, mở laptop ra – và ở tư thế đó, anh ta chỉ cách Bạch Tuyết khoảng chưa đến một mét.

Bạch Tuyết không ngẩng đầu.

Trịnh Văn Đẹp Trai không nhìn sang.

Hai người ngồi cạnh nhau trong bong bóng riêng biệt hoàn toàn, như hai hành tinh trên cùng quỹ đạo nhưng không bao giờ chạm nhau.

Thiên Tài ghi vào sổ:

“09:19 – Hai đối tượng cùng địa điểm. Khoảng cách vật lý: <1m. Khoảng cách nhận thức về sự tồn tại của nhau: vô cực.”


Mười phút trôi qua.

Không có gì xảy ra.

Thiên Tài uống cà phê. Quan sát. Ghi chép.

“09:29 – BT vẫn nhíu mày với laptop. TVĐ đang gọi điện, giọng nghe có vẻ đang thuyết phục ai đó mua bảo hiểm. Không có tương tác.”

Thêm năm phút.

“09:34 – TVĐ kết thúc cuộc gọi. Gõ máy tính. Vẫn không nhìn sang BT. BT vừa gõ xong một đoạn dài, nhìn lại, có vẻ không hài lòng, xóa đi. Gõ lại. Vẫn không hài lòng. Nhíu mày lần thứ tám.”

“09:35 – [Thông báo cầu nguyện mới từ BT]: ‘Xin Trời cho câu này hay hơn.’ Phân loại: Nghề nghiệp. Không liên quan.”

Thiên Tài nhìn màn hình.

Nhìn hai người đang ngồi song song như hai đường thẳng không bao giờ giao nhau.

Rồi nhìn sợi tơ hồng trong túi anh – anh đã mang nó theo như một thói quen nghề nghiệp – đang không phát sáng, không rung động, hoàn toàn bất động như một sợi chỉ bình thường không có gì đặc biệt.

Tơ hồng chỉ sáng lên khi hai người trong hồ sơ nhận thức được sự hiện diện của nhau, anh nhớ lại từ giáo trình đào tạo năm đầu.

Hai người này ngồi cạnh nhau chưa đến hai mươi phút mà sợi tơ vẫn như đang ngủ đông.

Tức là—

“Xin lỗi.”

Giọng Trịnh Văn Đẹp Trai.

Thiên Tài ngẩng đầu lên khỏi sổ.

Anh ta đang quay sang nhìn Bạch Tuyết với nụ cười chuyên nghiệp cấp độ nhân viên bảo hiểm, tay cầm một tờ danh thiếp.

“Chị có phiền nếu em hỏi chị đang dùng mạng gì không? Wifi quán hơi yếu, em thấy máy chị vẫn load nhanh nên—”

“Không cho.”

Bạch Tuyết trả lời không ngẩng đầu lên. Hai chữ. Phẳng lặng như mặt nước không gió.

Trịnh Văn Đẹp Trai dừng lại một giây.

“À… ý em là hỏi xem chị dùng gói mạng của nhà mạng nào ạ, để em biết vùng phủ sóng—”

“Tôi không mua bảo hiểm.”

“Em chưa nói gì về bảo hiểm ạ.”

Bạch Tuyết mới ngẩng đầu lên.

Nhìn anh ta. Nhìn tờ danh thiếp trên tay. Nhìn lại mặt anh ta.

“Anh mặc áo có thêu logo công ty bảo hiểm ở ngực trái.”

Trịnh Văn Đẹp Trai nhìn xuống ngực mình.

Logo công ty bảo hiểm, màu xanh, kích thước vừa đủ để nhìn thấy từ khoảng cách một mét.

“À.” Anh ta cười, không chút bối rối, theo kiểu của người đã bị từ chối đủ lần để miễn dịch hoàn toàn. “Vậy thì tiện quá, em đang muốn giới thiệu—”

“Tôi có bảo hiểm rồi.”

“Chị có thể có thêm ạ. Bảo hiểm như vitamin, càng nhiều—”

“Càng tốn tiền.”

“—càng an tâm ạ.”

Bạch Tuyết nhìn anh ta thêm ba giây theo kiểu nhìn của người đang đánh giá xem có cần nói thêm không hay im lặng đã đủ súc tích.

Chọn im lặng.

Quay lại laptop.

Trịnh Văn Đẹp Trai đứng thêm hai giây, gật đầu lịch sự theo kiểu không hề phiền não, rồi quay lại bàn mình, lật danh thiếp lên đặt bên cạnh laptop theo kiểu để đó phòng khi đổi ý, và tiếp tục gõ máy như không có chuyện gì xảy ra.


Thiên Tài nhìn xuống sợi tơ hồng.

Vẫn không sáng.

Anh ghi vào sổ:

“09:41 – Tương tác đầu tiên được ghi nhận. TVĐ chủ động. BT từ chối trong ba giây. TVĐ không nhận ra đây là người trong hồ sơ. BT có vẻ cũng không nhận ra TVĐ. Tơ hồng: không phản ứng.”

Rồi anh gạch dưới dòng cuối cùng và thêm vào:

“Kết luận sơ bộ: Hai người này đã từng gặp nhau chưa?”

Anh mở hồ sơ, tìm mục “Lịch sử tiếp xúc”.

Hệ thống trả về: Không có dữ liệu.

Thiên Tài nhìn lại hai người.

Bạch Tuyết đang gõ phím với tốc độ của người đang cố hoàn thành deadline và không còn không gian tư duy nào dành cho chuyện khác.

Trịnh Văn Đẹp Trai đang gọi điện tiếp, giọng phấn chấn như pin vừa sạc đầy.

Hai người này chưa bao giờ thật sự gặp nhau, Thiên Tài nghĩ. Cô ấy cầu nguyện chín nghìn lần cho người mà cô chưa bao giờ có một cuộc trò chuyện đúng nghĩa.

Anh nhìn vào tờ ghi chép của mình.

Rồi lật qua trang mới và viết:

VẤN ĐỀ CỐT LÕI: Không phải tơ hồng sai. Không phải hệ thống crash. Không phải chính tả của Bé Na. Vấn đề là: cô ấy cầu nguyện cho một người mà cô chưa thật sự biết. Và anh ta chưa bao giờ thật sự nhìn thấy cô.

Anh gõ bút vào trang giấy. Nhìn hai chấm xanh trên bản đồ. Nhìn hai người trước mặt.

Phép màu không thể chạm đến người không mở cửa ra để nhận.

Tao không thể ép tơ hồng sáng lên từ xa.

Tao cần…

Anh dừng lại.

Nhìn xung quanh quán.

Nhìn bàn trống duy nhất còn lại trong quán.

Bàn nằm đúng giữa bàn của Bạch Tuyết và bàn của Trịnh Văn Đẹp Trai.

Thiên Tài nhìn bàn đó.

Nhìn lại hai người.

Rồi anh làm điều mà anh sẽ dành phần còn lại của tuần để hối hận: anh cầm ly cà phê, đứng dậy, và đi ngồi vào bàn đó.


“Xin lỗi,” anh nói, nhìn Bạch Tuyết, “chỗ này trống đúng không?”

Bạch Tuyết ngẩng đầu lên. Nhìn anh. Nhìn cái bàn rõ ràng không có ai ngồi. Nhìn lại anh theo kiểu câu hỏi của anh có vấn đề logic nghiêm trọng.

“Trống.” Rồi quay lại laptop.

“Cảm ơn.” Thiên Tài ngồi xuống.

Anh mở tablet ra, giả vờ làm việc, trong khi thực ra đang bật tính năng Đo Lường Cộng Hưởng Nhân Duyên – một công cụ chuyên dụng đo mức độ tương tác cảm xúc giữa các đối tượng trong hồ sơ khi ở gần nhau.

Thang đo từ 0 đến 100.

Hiện tại: 3.

Ba, anh nhìn con số, hệ thống còn đang chạy không vậy.

Anh nhìn sang Bạch Tuyết. Cô đang gõ phím, mắt nhìn màn hình, hoàn toàn không có biểu hiện gì là đang nhận thức về sự tồn tại của người ngồi cạnh – kể cả anh.

Anh nhìn sang Trịnh Văn Đẹp Trai. Anh ta vừa kết thúc cuộc gọi, đang ghi chép gì đó vào sổ tay, thỉnh thoảng gõ máy, miệng thỉnh thoảng mấp máy theo kiểu đang tính toán trong đầu.

Cần một cú hích, Thiên Tài nghĩ. Nhỏ thôi. Đủ để hai người này nhận ra nhau tồn tại.

Anh nhìn ly cà phê của mình.

Nhìn vị trí ngồi của ba người.

Rồi anh làm điều anh không có trong kế hoạch, theo đúng nghĩa đen của từ này vì anh vừa nghĩ ra trong ba giây:

Anh với tay về phía trước như để lấy khăn giấy, và vô tình – hoàn toàn vô tình theo đúng nghĩa đen không có gì giả tạo ở đây cả – khuỷu tay chạm vào ly cà phê.

Ly nghiêng.

Cà phê đổ ra.

Về phía Trịnh Văn Đẹp Trai.


“Ôi—”

“Trời—”

Hai tiếng kêu đồng thanh. Một của Thiên Tài – thật sự hoảng. Một của Bạch Tuyết – phản xạ, rồi ngay lập tức bị kiềm lại thành giọng phẳng.

Trịnh Văn Đẹp Trai nhìn xuống tay áo. Cà phê lan qua mép bàn và dính vào cổ tay anh ta một ít.

“Ôi, xin lỗi—” Thiên Tài đứng lên, rút khăn giấy ra dúi vào tay anh ta, “tôi vô tình, xin lỗi thật sự—”

“Không sao không sao,” Trịnh Văn Đẹp Trai cười, theo đúng kiểu nụ cười không-bao-giờ-mất-bình-tĩnh đặc trưng, “may không dính áo.”

“Để tôi lấy thêm khăn—”

“Thôi không cần—”

“Không, để tôi—” Thiên Tài quay sang bàn bên, phản xạ, “chị có khăn giấy không? Xin chị một cái—”

Bạch Tuyết nhìn anh.

Nhìn sang Trịnh Văn Đẹp Trai.

Nhìn vết cà phê.

Rồi, với biểu cảm của người làm việc thiện không cần ghi nhận, cô rút một tập khăn giấy từ túi ra đặt lên bàn.

“Đây.”

“Cảm ơn chị—”

“Không cần cảm ơn.”

Thiên Tài lấy khăn, đưa cho Trịnh Văn Đẹp Trai. Anh ta nhận, lau cổ tay, rồi nhìn sang Bạch Tuyết.

“Cảm ơn chị.”

“Ừ.”

“Em làm phiền chị rồi.”

“Không sao.”

“Chị làm việc ở đây thường xuyên không? Em hay ngồi đây sáng thứ Ba—”

“Không thường xuyên.”

Trịnh Văn Đẹp Trai gật đầu theo kiểu người đã quen với các cuộc trò chuyện một chiều và không vì thế mà kém vui.

Thiên Tài liếc xuống tablet.

Đo Lường Cộng Hưởng Nhân Duyên: 7.

Từ ba lên bảy.

Tiến bộ, anh nghĩ.

Chậm như sên. Nhưng vẫn là tiến bộ.


Mười lăm phút sau, Bạch Tuyết đóng laptop, nhét vào túi, đứng dậy.

Lúc cô cầm ly cà phê lên uống ngụm cuối, mắt cô vô tình quét qua màn hình tablet của Thiên Tài – người đang ngồi cạnh và đang không đủ cẩn thận để tắt giao diện theo dõi hồ sơ trước khi người ngoài nhìn vào.

Cô dừng lại.

Nhìn màn hình.

Trên màn hình, rất rõ ràng, có tên “NAM CUNG BẠCH TUYẾT – HỒ SƠ #001” đang hiển thị với biểu đồ theo dõi cầu nguyện theo thời gian thực.

Thiên Tài nhận ra cô đang nhìn vào màn hình của mình đúng vào lúc quá muộn.

Hai người nhìn nhau.

Bốn giây.

“Anh…” Bạch Tuyết hạ giọng xuống thấp theo kiểu không muốn bàn bên nghe thấy, mắt lạnh hơn cả cà phê đen không đường của cô lúc nãy, “…anh vừa có tên tôi trên màn hình đó.”

“Không.”

“Tôi vừa đọc.”

“Chị đọc nhầm.”

“Tôi không đọc nhầm.” Giọng cô vẫn phẳng nhưng có một âm điệu mới thêm vào – không phải tức giận, mà là loại bình tĩnh đáng sợ hơn tức giận rất nhiều. “Tên tôi viết hoa, đủ dấu, không thể nhầm.”

Thiên Tài nhìn cô.

Nhìn màn hình.

Nhìn lại cô.

Bộ não anh đang chạy rất nhanh qua danh sách các lý do có thể giải thích hợp lý tại sao tên của một người lại xuất hiện trong máy tính của người lạ trong quán cà phê, và không tìm ra cái nào nghe ổn.

“Tôi là…” anh bắt đầu.

“Là gì?”

“…Nghiên cứu viên. Xã hội học. Tôi đang nghiên cứu về hành vi cầu nguyện của người đô thị.”

Khoảng lặng.

Bạch Tuyết nhìn anh với biểu cảm của người đang đánh giá mức độ tin cậy của thông tin vừa nhận được và kết quả không khả quan.

“Nghiên cứu viên,” cô lặp lại.

“Vâng.”

“Anh nghiên cứu hành vi cầu nguyện.”

“Vâng.”

“Bằng cách ngồi trong quán cà phê.”

“Quan sát tự nhiên là phương pháp nghiên cứu định tính tiêu chuẩn—”

“Và tên tôi trong máy anh là vì sao?”

“Chị là… một trong các đối tượng được chọn ngẫu nhiên trong mẫu nghiên cứu.”

Khoảng lặng dài hơn lần trước.

“Anh chọn tôi ngẫu nhiên.”

“Vâng.”

“Từ lúc nào?”

“Từ… sáng nay.”

“Anh biết tên tôi từ sáng nay mà không hỏi tôi?”

Thiên Tài mở miệng.

Đóng lại.

Mở ra lần nữa.

“Hệ thống dữ liệu công khai—”

“Tôi không có dữ liệu công khai nào gắn với họ tên đầy đủ ở dạng đó.” Giọng Bạch Tuyết vẫn đều, nhưng cô đã đặt tay lên vai túi theo tư thế sẵn sàng đi và sẵn sàng làm thêm vài bước khác nếu cần. “Anh có thể giải thích rõ hơn không?”

Thiên Tài nhìn cô.

Nhìn tablet.

Nhìn Trịnh Văn Đẹp Trai đang ngồi bên cạnh hoàn toàn vô tư với tai nghe trên đầu, không nghe thấy gì.

Rồi anh đưa ra quyết định tệ nhất trong ngày – cũng là quyết định duy nhất còn lại:

“Chị có khoảng mười phút không? Tôi giải thích.”

“Không.”

“Năm phút?”

“Không.”

“Ba phút. Tôi nói nhanh.”

Bạch Tuyết nhìn anh ba giây.

“Hai phút,” cô nói. “Và nếu câu trả lời không hợp lý, tôi gọi bảo vệ.”

“Hợp lý hoàn toàn,” Thiên Tài nói với giọng tự tin của người chưa nghĩ ra sẽ nói gì trong hai phút đó.


Họ đứng ở góc quán, đủ xa để không bị nghe thấy.

Bạch Tuyết khoanh tay, mặt chờ đợi theo kiểu tòa án.

Thiên Tài cầm tablet, mở miệng, và nói câu duy nhất anh nghĩ ra được trong vòng ba mươi giây vừa rồi:

“Chị có tin vào phép màu không?”

Bạch Tuyết nhìn anh.

“Không.”

“Vào định mệnh?”

“Không.”

“Vào… tơ hồng?”

“Anh còn ba mươi giây.”

“Được rồi,” Thiên Tài thở ra, “tôi sẽ nói thẳng. Tôi làm việc ở một cơ quan chuyên xử lý—”

Điện thoại của Bạch Tuyết reo.

Cô nhìn xuống. Biểu cảm thay đổi rất nhỏ – loại thay đổi chỉ nhận ra được nếu quan sát kỹ – theo hướng của người vừa nhìn thấy tên ai đó mà mình chưa quyết định được cảm xúc.

Cô tắt chuông.

“Tôi có việc.” Cô nhìn lại anh. “Anh có danh thiếp không?”

Thiên Tài bị bất ngờ.

“…Có.” Anh rút ra một tấm danh thiếp – loại Thượng Giới phát cho nhân viên vi hành, thông tin hiển thị tùy theo người nhìn vào.

Bạch Tuyết nhận, liếc qua, bỏ vào túi không đọc kỹ.

“Nếu giải thích hợp lý, tôi sẽ nhắn tin.” Giọng cô có âm điệu rõ ràng của đừng mong.

Rồi cô đi ra cửa, bước nhanh, không nhìn lại.

Cũng không nhìn sang bàn Trịnh Văn Đẹp Trai.

Thiên Tài đứng nhìn theo.

Rồi nhìn xuống tablet.

Đo Lường Cộng Hưởng Nhân Duyên: 4.

Từ bảy xuống còn bốn. Anh nhìn con số. Bằng cách nào đó tao làm tình hình tệ hơn lúc chưa can thiệp.

Anh ngồi xuống lại bàn cũ.

Cầm ly cà phê đã nguội lên.

Uống một ngụm.

Đặt xuống.

Mở sổ ghi chép ra và viết thêm vào trang đang dở:

“09:58 – Vụ lộ thông tin hồ sơ. Đối tượng BT phát hiện tên mình trong hệ thống. Đã xử lý bằng lý do ‘nghiên cứu viên xã hội học’. Mức độ thuyết phục: thấp. Tơ hồng: giảm từ 7 xuống 4 sau khi BT rời đi.”

“Bài học: Tắt màn hình trước khi người ngồi cạnh có thể đọc được.”

“Kết luận buổi sáng: Hai đối tượng đã có tiếp xúc vật lý lần đầu. Kết quả: Trịnh Văn Đẹp Trai được cho khăn giấy và không nhớ tên người cho. Bạch Tuyết nghi ngờ tôi là kẻ theo dõi.”

“Điều tích cực duy nhất: Cô ấy cầm danh thiếp.”

Anh dừng bút.

Nhìn ra cửa quán.

Bạch Tuyết đã mất hút từ lâu.

Trịnh Văn Đẹp Trai bên cạnh đang gõ máy tính, tai nghe trên đầu, hoàn toàn không nhận ra người phụ nữ vừa rời đi là người mà anh ta sẽ phải nhớ tên trong tương lai gần.

Thiên Tài rút sợi tơ hồng ra khỏi túi.

Đặt lên bàn.

Sợi tơ nằm im, không sáng, không rung.

Bình thản như thể không hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ sự kiện gì vừa xảy ra.

“Tao hiểu mày rồi,” anh nói thầm với sợi tơ, “mày cũng không biết phải làm gì với hai người này.”

Từ trong túi, điện thoại anh rung lên.

Tin nhắn từ Ủn Ỉn – cụ thể hơn là từ tài khoản Ủn Ỉn dùng để nhắn tin, một tài khoản mà anh đã cài đặt kiểu gõ bằng mõm nên chỉ gõ được các phím to và gần nhau:

[Ủn Ỉn]: “ÙT ÙT ÙT SẾP TỔB HỎI ANH ĐÂU ÙT ÙT”

Thiên Tài nhìn tin nhắn.

“Sếp Tổng.” Anh đọc to. “Sếp Tổb. Tức là Sếp Tổng.”

Rồi điện thoại rung lần nữa:

[Ủn Ỉn]: “ÙT TÔI NÓI ANH ĐI LÀM VIỆC THỰC ĐỊA NHƯ ANH DẶN”

[Ủn Ỉn]: “SẾP TỔNG HỎI THỰC ĐỊA LÀ GÌ”

[Ủn Ỉn]: “TÔI NÓI LÀ ANH ĐI ĂN CÀ PHÊ”

[Ủn Ỉn]: “ÙT ÙT ÙT”

Thiên Tài nhắm mắt lại trong ba giây.

Rồi mở ra.

Gọi người phục vụ.

“Cho tôi thêm một ly nữa. Loại đắng nhất.”


Chương 4: Danh thiếp Thượng Giới và những gì xảy ra khi một người không tin vào phép màu đọc kỹ tờ danh thiếp đó – cùng với lý do tại sao Thiên Tài cần học cách giải thích nghề nghiệp của mình cho người trần.


Ghi chú của tác giả: Ủn Ỉn đã được nhắc nhở về tầm quan trọng của việc giữ bí mật. Nó gật đầu rất nghiêm túc rồi ăn mất nốt phần ghi chú quan trọng cuối trang. Tình hình vẫn đang được kiểm soát.