Linh không mở cửa ngay.
Cô đứng sau cánh cửa gỗ, tay đặt lên ổ khóa, mắt vẫn dán vào màn hình intercom. Người đàn ông ngoài kia vẫn đứng yên, thẻ công an giơ ngang mặt, kiên nhẫn như thể có tất cả thời gian trên đời.
Thượng tá Nguyễn Anh Thịnh.
Cái tên cô vừa đọc trên màn hình vẫn còn lơ lửng trong đầu, chưa kịp gắn vào bất kỳ điều gì có nghĩa. Trụ sở công an hôm qua. Hành lang. Ánh mắt một giây rưỡi. Hắn đứng dậy đi theo cô ra ngoài, gọi điện cho ai đó. Và giờ hắn đứng trước cửa nhà cô lúc bảy giờ bốn mươi lăm phút sáng, không báo trước, không gọi điện.
Một người bình thường sẽ thấy đây là chuyện tốt – cảnh sát hình sự đến, nghĩa là có người đang coi trọng những gì cô khai báo. Nhưng Linh không còn là người bình thường được nữa. Bốn ngày qua đã bóc đi lớp vỏ ấy, để lại một thứ gì đó trần trụi và cảnh giác, như dây thần kinh trần giữa không khí lạnh.
Cô ấn nút mở cửa.
Tiếng bíp điện tử vang lên, cổng dưới nhà bật mở. Cô nghe tiếng bước chân chậm rãi leo cầu thang – không nhanh không chậm, đều đặn, từng bước một đặt xuống như đếm nhịp. Cô mở hé cửa, giữ xích an toàn, nhìn ra ngoài.
Thịnh dừng lại trước cửa, cách cô một mét rưỡi. Ông ta thấp hơn cô nghĩ một chút, hoặc có lẽ do tư thế hơi khom vai của người đã quen với những cuộc nói chuyện kéo dài trong phòng thẩm vấn. Áo sơ mi xanh dương vẫn là chiếc hôm qua – cô nhận ra nếp nhăn ở khuỷu tay phải. Tóc điểm bạc hai bên thái dương, mắt nâu trầm, khuôn mặt không có vẻ gì đe dọa nhưng cũng không có vẻ thân thiện. Đó là khuôn mặt của người đã nhìn thấy quá nhiều thứ để còn biểu lộ điều gì rõ ràng.
“Cô Linh?” Giọng ông ta trầm, hơi khàn, như thể vừa nói chuyện nhiều giờ liền. “Tôi là Thịnh, Phòng Điều tra Hình sự. Hôm qua tôi thấy cô ở phường.”
“Tôi biết.” Cô không tháo xích. “Sao anh đến đây?”
“Tôi cần nói chuyện với cô. Về người bạn mất liên lạc. Và về một vài thứ khác.” Ông ta dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cô. “Tôi biết đây là sáng sớm, và tôi biết cô không quen tôi. Nhưng việc này không thể để đến chiều.”
Linh nhìn vào thẻ công an trên tay ông ta – vẫn đang giơ ngang ngực. Ảnh thẻ trông giống ông ta, nhưng trẻ hơn vài năm. Dòng chữ “Chuyên án đặc biệt” nằm dưới tên, mực đỏ, không có con dấu nổi.
“Sáng sớm mà anh đã có mặt ở đây. Anh theo dõi tôi từ hôm qua à?”
Thịnh không chớp mắt. “Tôi chờ cô ở phường hôm qua để nói chuyện, nhưng cô đi mất trước khi tôi kịp ra. Sau đó tôi đi xác minh vài thứ. Sáng nay tôi đến sớm vì tối qua tôi không ngủ được.”
Lý do nghe thật đến mức đáng ngờ. Cô đã từng dùng câu đó với chính mình tối qua.
“Anh gọi cho tôi trước được mà.”
“Tôi không muốn cô có thời gian chuẩn bị.”
Một câu trả lời trung thực đến trần trụi. Linh cảm thấy ngón tay mình siết chặt mép cửa. Người đàn ông này hoặc rất giỏi, hoặc hoàn toàn không quan tâm đến việc bị nghi ngờ. Cả hai đều nguy hiểm.
Cô tháo xích, mở cửa.
Thịnh bước vào, không vội vàng. Ông ta quan sát căn hộ một lượt – không phải kiểu quan sát tò mò của khách đến chơi, mà là kiểu quét có hệ thống của người đang lập bản đồ không gian trong đầu. Cửa sổ, ban công, bếp, hành lang dẫn vào phòng ngủ. Mọi thứ được ghi nhận trong ba giây.
“Cô sống một mình?” Ông ta hỏi, dù rõ ràng đã biết câu trả lời.
“Câu hỏi đó có trong hồ sơ khai báo hôm qua rồi.”
“Tôi biết. Tôi muốn nghe cô nói.”
Linh khoanh tay, đứng giữa phòng khách, không mời ông ta ngồi. “Được rồi. Tôi sống một mình. Không nuôi thú cưng. Không người yêu. Hàng xóm hai bên đều trên sáu mươi tuổi. Bây giờ tới lượt tôi hỏi: Tại sao thượng tá hình sự lại quan tâm đến một vụ mất liên lạc chưa tới bốn ngày?”
Thịnh rút từ túi trong ra một tập tài liệu mỏng, bìa nhựa trong suốt, đặt lên bàn kính giữa phòng khách.
“Bởi vì không chỉ có một người mất liên lạc.”
Ông ta mở bìa nhựa. Bức ảnh đầu tiên – một cô gái trẻ, tóc ngắn ngang vai, cười nhẹ trước ống kính, trông như ảnh tự chụp trong một quán cà phê. Khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
“Nguyễn Thị Quỳnh,” Thịnh nói. “Hai mươi sáu tuổi. Nhân viên văn phòng. Chết tháng Ba năm ngoái.”
Linh không nói gì. Cô đã biết cái tên này, nhưng nghe nó phát ra từ miệng một người lạ khiến nó trở nên thật hơn bất kỳ bài báo bảy mươi lăm chữ nào.
“Nguyên nhân tử vong ban đầu được kết luận là tự tử. Trầm cảm, theo lời gia đình. Nhưng có một số chi tiết không khớp.” Thịnh lật sang trang thứ hai – ảnh chụp màn hình một tin nhắn. “Cô ấy dùng Echo trước khi chết. Tin nhắn cuối cùng trong ứng dụng được gửi đi lúc mười một giờ bốn mươi bảy phút đêm. Nội dung là lời chúc ngủ ngon gửi cho một người đàn ông tên Quân.”
Linh nhìn vào dòng tin nhắn. Cấu trúc câu quen thuộc đến lạnh sống lưng: “Ngủ ngon nhé. Mai tôi gọi bạn.” Giống hệt những gì cô vẫn nhắn cho Huy mỗi tối.
“Người tên Quân đó – có thật không?”
“Ảo. Hoàn toàn.” Thịnh lật sang trang thứ ba – một bản ghi chép tay. “Ảnh đại diện là của một người mẫu Thái Lan, lấy từ tài khoản Instagram. Tên là giả. Số điện thoại đăng ký bằng CMND của một người đã chết từ năm 2019. Giọng nói qua điện thoại được tạo bằng AI. Không có dấu vết thật nào.”
Như Huy. Từng chi tiết, từng lớp ngụy trang – tất cả trùng khớp với những gì cô đã và đang trải qua.
“Anh điều tra vụ này từ bao giờ?”
“Từ tháng Tư năm ngoái. Một tháng sau khi Quỳnh chết.”
“Sao anh lại dính vào? Tự tử thì đâu thuộc thẩm quyền hình sự.”
Thịnh ngước lên nhìn cô. Lần đầu tiên, trong mắt ông ta có thứ gì đó ngoài vẻ chuyên nghiệp trung tính – một tia sáng mỏng, khô khốc, như than hồng vùi dưới tro nguội.
“Bởi vì tôi không nghĩ cô ấy tự tử.”
Ông ta lật sang trang thứ tư. Một bức ảnh khác – chụp căn hộ của Quỳnh, hiện trường vụ việc. Linh nhìn thấy một giá sách đổ, mảnh kính vỡ trên sàn, và trên tường cạnh cửa ra vào, một vết tay in mờ – như thể ai đó đã bám vào tường khi ngã, hoặc khi bị kéo đi.
“Điều tra ban đầu kết luận cô ấy tự dùng thuốc ngủ quá liều. Nhưng hiện trường có dấu hiệu xô xát. Và điện thoại của cô ấy biến mất. Không tìm thấy trong căn hộ, không thấy ở đâu cả.”
“Điện thoại có thể rơi đâu đó.”
“Điện thoại của một cô gái hai mươi sáu tuổi sống một mình. Nó là thứ cuối cùng cô ấy dùng trước khi chết – gửi tin nhắn Echo lúc mười một giờ bốn mươi bảy. Sáng hôm sau hàng xóm phát hiện cô ấy đã chết. Điện thoại không có trong phòng. Cô nghĩ nó đi đâu?”
Linh im lặng. Cô biết câu trả lời. Cả hai đều biết.
“Ai đó đã lấy nó,” Thịnh nói, giọng đều đều như đọc báo cáo. “Ai đó muốn xóa sạch mọi dấu vết về người tên Quân. Và người đó làm rất tốt – khi chúng tôi vào cuộc, tài khoản của Quỳnh trên Echo đã bị xóa, toàn bộ lịch sử tin nhắn biến mất khỏi máy chủ. Chỉ còn lại đúng một tin nhắn tôi vừa cho cô xem – do chúng tôi khôi phục được từ bộ nhớ đệm của ứng dụng trên một máy tính cũ của nạn nhân.”
“Echo nói dữ liệu được mã hóa đầu cuối, không ai đọc được.”
“Echo nói nhiều thứ. Nó cũng nói người dùng là thật.” Thịnh gấp tập tài liệu lại, nhưng không cất đi. “Hôm qua tôi ở phường vì một lý do khác không liên quan. Rồi tôi thấy cô khai báo về người mất liên lạc, và tôi nghe cô nhắc đến Echo. Nên tôi điều tra nhanh trong đêm – cô là ai, bạn cô là ai, và liệu có mối liên hệ nào không.”
“Và anh tìm thấy gì?”
“Tôi tìm thấy một mẫu hình.” Thịnh nhìn thẳng vào cô. “Một người phụ nữ, hai mươi tám tuổi, sống một mình, dùng Echo sau khi chia tay người yêu cũ. Kết nối với một người đàn ông có vẻ hoàn hảo. Bắt đầu nhận được những tin nhắn lạ, những dấu hiệu bị theo dõi. Và rồi một người bạn thân thiết – người duy nhất biết chi tiết về mối quan hệ ảo đó – đột nhiên biến mất.”
Linh cảm thấy máu trong người chạy chậm lại.
“Anh đang nói rằng tôi đang ở trong cùng một… cái gì? Cùng một chuỗi sự kiện với Quỳnh?”
“Tôi đang nói rằng có một kẻ ngoài kia đã làm điều này trước đây. Và hắn đang làm lại.”
Căn phòng im lặng trong vài nhịp thở. Tiếng xe máy ngoài đường vọng lên, tiếng rao hàng rong từ đâu xa, những âm thanh bình thường của một buổi sáng bình thường, trái ngược hoàn toàn với những gì đang diễn ra trong căn hộ này.
Linh chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện Thịnh. Đầu cô không quay cuồng – nó hoạt động rất tỉnh táo, rất logic, như thể mọi mảnh ghép rời rạc suốt bốn ngày qua đột nhiên tìm thấy một cái khung để xếp vào.
“Anh nói anh điều tra từ tháng Tư năm ngoái. Một năm rồi. Tại sao vẫn chưa bắt được ai?”
“Vì không có chứng cứ.” Thịnh đặt hai tay lên tập tài liệu, ngón cái day nhẹ vào bìa nhựa. “Không dấu vân tay. Không IP thật. Không tài khoản ngân hàng. Không nhân chứng. Chỉ có một nạn nhân đã chết, một ứng dụng không hợp tác điều tra, và một cái tên giả.” Ông ta ngước lên. “Cho đến khi cô xuất hiện.”
“Tôi không phải là con mồi của các anh.”
“Tôi không nói cô là con mồi. Tôi nói cô là cơ hội.” Thịnh dừng lại, chọn từ. “Lần này hắn chưa giết ai. Ít nhất là chưa. Bạn cô, Minh – cậu ấy mới chỉ mất liên lạc. Còn sống, theo như cô nói vừa gọi về tối qua. Điều đó có nghĩa là dòng thời gian đang khác. Hắn đang làm chậm hơn, hoặc có kế hoạch khác.”
“Hắn là ai?”
“Tôi không biết. Nhưng tôi biết hắn có một mẫu hành vi nhất quán. Hắn chọn phụ nữ trẻ sống một mình. Hắn dùng Echo để tiếp cận. Hắn thu thập thông tin cá nhân của nạn nhân – thói quen, bạn bè, những điều chỉ có người thân thiết mới biết. Và hắn dùng chính những thông tin đó để thao túng, khiến nạn nhân nghi ngờ tất cả mọi người xung quanh, kể cả những người đang cố giúp họ.”
Câu cuối cùng lơ lửng trong không khí như một mũi kim châm.
“Anh đang bảo tôi đừng nghi ngờ anh?”
“Tôi bảo cô đừng nghi ngờ bất kỳ ai một cách mù quáng, kể cả tôi. Nhưng cũng đừng tin bất kỳ ai một cách mù quáng, kể cả bạn thân, đồng nghiệp, người yêu cũ, hay người đang thì thầm với cô mỗi tối qua điện thoại.” Thịnh đẩy tập tài liệu về phía cô. “Cái này là bản sao. Cô giữ đi. Trong đó có mọi thứ tôi có về Quỳnh, kể cả trích đoạn nhật ký của cô ấy.”
Linh đón lấy tập tài liệu. Ngón tay cô chạm vào bìa nhựa lạnh.
“Nhật ký?”
“Gia đình cung cấp sau khi cô ấy chết. Quỳnh viết tay, mỗi ngày vài dòng, trong một cuốn sổ bìa da. Trang cuối cùng có chữ là ngày mười bảy tháng Ba. Sau đó là mười tám trang trắng. Tôi có chụp lại vài trang cuối.”
Linh mở tập tài liệu, lật đến phần cuối. Ảnh chụp những trang giấy viết tay, nét chữ tròn, mực xanh, hơi nghiêng về bên phải. Cô đọc trang cuối cùng – lời nhật ký mà cô đã biết qua blog, nhưng lần đầu thấy ảnh gốc:
“Ngày 17 tháng 3. Hôm nay có người gõ cửa. Tôi không mở. Tôi không biết tại sao tôi không mở. Tôi chỉ biết rằng lúc đó, đứng sau cánh cửa, tôi không còn tin được ai nữa. Kể cả người đến để giúp.”
Bên dưới dòng chữ là một khoảng trống, rồi đến một nét mực khác, như thể cô ấy đã ngừng viết một lúc rồi nắn nót thêm:
“Ánh nắng cuối ngày xiên qua khe cửa. Tôi thấy bóng người đứng đó rất lâu, không rời đi. Rồi cuối cùng cũng rời đi. Tôi thở ra.”
Linh đọc đi đọc lại dòng này. Một chi tiết rất nhỏ, nhưng nó mắc lại trong tâm trí cô như một cái gai.
“Ánh nắng cuối ngày.”
Cô ngước lên nhìn Thịnh.
“Anh nói anh đã đến gặp Quỳnh trước khi cô ấy chết. Đó có phải là ngày mười bảy tháng Ba không?”
Thịnh gật đầu, chậm rãi. “Đúng. Tôi đến gặp cô ấy sau khi phát hiện kết nối với Echo. Muốn hỏi vài câu.”
“Lúc mấy giờ?”
Ông ta hơi nhíu mày, như thể đang lục lại trí nhớ. “Khoảng mười giờ sáng. Tôi nhớ vì tôi vừa từ cuộc họp giao ban ở phòng ra.”
Linh không nói gì. Mắt cô vẫn dán vào dòng chữ của Quỳnh.
“Ánh nắng cuối ngày.”
Buổi sáng không có nắng cuối ngày. Nắng xiên qua khe cửa lúc chiều tà – bất kỳ ai từng sống trong căn hộ hướng Tây đều biết điều đó.
Nhưng cô không chỉ ra sự mâu thuẫn.
Cô gấp tập tài liệu lại, giữ vẻ mặt trung tính nhất có thể.
“Bà ấy có mở cửa cho anh không?”
“Không.” Thịnh lắc đầu. “Tôi gõ ba lần. Đợi năm phút. Để lại danh thiếp dưới khe cửa. Rồi đi.”
“Danh thiếp đó sau này có thấy không?”
“Không. Cảnh sát hiện trường không tìm thấy danh thiếp nào trong căn hộ.”
Một chi tiết nữa. Nhỏ thôi. Nhưng những chi tiết nhỏ đang bắt đầu chất đống như những viên sỏi trong lòng bàn tay.
“Anh nói anh điều tra một năm rồi mà chưa có kết quả. Vậy chuyên án đặc biệt này… có bao nhiêu người biết về nó?”
“Một mình tôi.” Thịnh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. “Cấp trên xếp vụ này vào tự tử. Tôi tự theo đuổi. Không chính thức.”
Linh cũng đứng dậy. Họ đối diện nhau giữa phòng khách, tập tài liệu mỏng nhưng nặng trĩu trong tay cô.
“Tôi cần cô hợp tác,” Thịnh nói. “Nếu hắn đang làm lại kịch bản cũ, thì cô là người duy nhất có thể giúp tôi lần ra hắn trước khi có thêm người chết. Nhưng tôi cần cô kể cho tôi mọi thứ. Về Huy. Về Minh. Về những gì cô đã phát hiện.”
Linh nhìn vào mắt ông ta.
Người đàn ông này có thể là cảnh sát thật. Có thể là kẻ giả danh. Có thể là chính kẻ đã giết Quỳnh – hoặc có thể là người duy nhất đủ ám ảnh để săn đuổi hắn suốt một năm trời.
Cô không có cách nào biết chắc.
“Để tôi suy nghĩ,” cô nói.
Thịnh gật đầu, không thúc ép. Ông ta rút từ túi áo một tấm danh thiếp – bìa trắng, chữ đen, đơn giản đến mức không có gì để nghi ngờ. Đặt lên bàn kính, cạnh tập tài liệu.
“Khi nào nghĩ xong, gọi cho tôi. Nhưng đừng để quá lâu. Với những kẻ như thế này, thời gian thường không đứng về phía nạn nhân.”
Ông ta bước ra cửa, dừng lại một giây, quay đầu nhìn cô.
“À, còn một điều nữa. Người bạn vừa gọi cho cô tối qua – Minh. Cậu ấy nói đang ở Đà Nẵng, đúng không?”
“Đúng.”
“Tôi đã kiểm tra danh sách chuyến bay và tàu hỏa từ thứ Sáu đến giờ. Không có Nguyễn Hoàng Minh nào khởi hành từ Sài Gòn đi Đà Nẵng trong bốn ngày qua.”
Ông ta nói câu đó như một lẽ đương nhiên, rồi bước ra ngoài, đóng cửa lại sau lưng.
Linh đứng im giữa phòng khách, tập tài liệu trong tay, danh thiếp trên bàn, và một câu hỏi mới đang hình thành trong đầu cô, đen và lạnh như mực in trên trang giấy trắng.
Minh đã nói dối. Về việc đi Đà Nẵng. Về lý do biến mất. Về mọi thứ.
Nhưng Thịnh cũng có thể đang nói dối. Về việc kiểm tra danh sách chuyến bay. Về chuyến ghé thăm Quỳnh lúc mười giờ sáng. Về danh thiếp để lại dưới khe cửa.
Cô mở tập tài liệu lần nữa, lật đến ảnh chụp trang nhật ký cuối cùng. Nhìn thật kỹ nét chữ của Quỳnh. Rồi cô cầm tấm danh thiếp của Thịnh lên, quan sát mặt trước, mặt sau. Mặt sau trắng trơn – nhưng khi nghiêng dưới ánh đèn, cô thấy một vết hằn mờ, như thể ai đó đã viết đè lên một tờ giấy khác đặt trên nó.
Cô đưa danh thiếp lại gần hơn, cố đọc những nét mờ đó, nhưng không đủ rõ.
Điện thoại cô rung lên.
Một tin nhắn Echo.
Từ Huy.
“Cảnh sát vừa rời khỏi nhà bạn à? Hắn ta muốn gì?”
Linh nhìn vào màn hình. Tim cô đập nhanh hơn một chút, nhưng tay cô không run khi gõ trả lời.
“Sao bạn biết?”
Ba chấm nhấp nháy. Rồi biến mất. Rồi nhấp nháy lại.
“Tôi thấy từ bên kia đường.”
Cô bước nhanh ra ban công, nhìn xuống hẻm. Không có ai. Đường lớn trước hẻm vắng tanh, chỉ có một chiếc xe tải đỗ xa xa, vài người đi bộ, một người bán bánh mì đang đẩy xe qua góc phố.
“Bạn đang ở đâu?” Cô gõ.
Không có trả lời.
Cô gọi thẳng cho Huy qua Echo.
Máy reo hai tiếng rồi tắt.
“Không tiện nghe máy. Tối nay tôi gọi lại. Đừng tin ông ta.”
Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ cuối cùng.
“Đừng tin ông ta.”
Cùng một lời cảnh báo mà Thịnh vừa nói với cô, chỉ khác đối tượng. Cả hai đều bảo cô đừng tin người kia. Cả hai đều có lý do để nói vậy. Và cả hai đều có thể là kẻ đang thao túng cô.
Linh quay vào phòng, đặt tập tài liệu của Quỳnh lên bàn, bên cạnh tờ giấy cô viết đêm qua với năm sự thật khô khốc. Cô cầm bút lên, định viết thêm một dòng thứ sáu – điều gì đó về Thịnh, về mâu thuẫn trong lời khai của ông ta. Nhưng rồi cô dừng lại.
Thay vào đó, cô mở máy tính, vào blog của Quỳnh, tìm lại những trang nhật ký chụp lại trước đó. So sánh với ảnh chụp trong tập tài liệu của Thịnh.
Nét chữ giống hệt. Cùng kiểu tròn, cùng độ nghiêng, cùng cách viết hoa đầu dòng. Nhưng có một điểm khác biệt nhỏ mà cô suýt bỏ qua: trong ảnh chụp của Thịnh, dòng “Ánh nắng cuối ngày xiên qua khe cửa…” có một dấu chấm nhỏ ở cuối câu – như thể người viết đã dừng bút ở đó, tạo thành một chấm tròn vô tình. Còn trong bản chụp trên blog, dòng đó kết thúc bằng ba chấm lửng.
Ba chấm lửng. Như thể còn điều gì đó chưa viết hết.
Cô phóng to cả hai ảnh, đặt cạnh nhau trên màn hình. Sự khác biệt là có thật, dù rất nhỏ. Một trong hai bản đã bị chỉnh sửa. Hoặc Thịnh đã sửa ảnh chụp trước khi in. Hoặc blog của Quỳnh không phải do chính cô ấy đăng.
Hoặc có ai đó đã thay đổi nhật ký từ trước khi cô tìm thấy nó.
Cả ba khả năng đều khủng khiếp theo những cách khác nhau.
Điện thoại rung lên lần nữa. Lần này không phải Echo – là số của Thu.
Cô bắt máy.
“Linh! Mày có ở nhà không?”
“Ở. Sao vậy?”
“Mày mở cửa đi. Tao đang đứng dưới nhà.”
Linh sững lại. Cô nhìn đồng hồ – tám giờ ba mươi sáng. Thu chưa bao giờ đến nhà cô vào giờ này. Chưa bao giờ đến mà không báo trước.
“Tao xuống ngay.”
Cô cúp máy, nhìn tập tài liệu trên bàn, quyết định trong một giây. Cô cất nó vào ngăn kéo, khóa lại, chìa khóa bỏ vào túi quần.
Rồi cô đi xuống cầu thang, từng bước một, với cảm giác kỳ lạ rằng cánh cửa vừa đóng lại sau lưng Thịnh đã mở ra một cánh cửa khác – và những người bước qua nó không phải lúc nào cũng là người quen.
Còn tiếp – Chương 7: Bạn Hay Thù