Minh không đến làm việc vào thứ Hai.
Điều này không bất thường. Minh hay làm việc từ xa, hay bỏ buổi sáng để ngủ bù sau những đêm code đến tận sáng, hay đột ngột biến mất khỏi mọi màn hình liên lạc trong vài tiếng vì hắn “cần tập trung” – đó là ngôn ngữ của Minh, và mọi người trong nhóm đã học cách đọc nó từ lâu.
Linh nhắn tin hỏi lúc mười giờ sáng, như cô hay làm khi cần xác nhận file chung.
Không có trả lời.
Cô không để ý đến mười hai giờ trưa, khi cô gửi thêm một tin nhắn, lần này hỏi về một chi tiết khác trong dự án đang làm cùng.
Vẫn không có trả lời.
Cô gọi điện lúc hai giờ chiều.
Máy reo bảy tiếng rồi chuyển vào hộp thư thoại – giọng Minh trong đó nghe vui hơn giọng hắn ngoài đời, cái kiểu vui cố tình của người không thích để lại lời nhắn nhưng biết mình phải có. “Ơ mày gọi hả. Tao bận. Nhắn tin đi.”
Cô nhắn tin.
Không có trả lời.
Tối hôm đó cô gọi cho Huy như thường lệ.
Cô không kể về Minh. Không kể về tin nhắn lạ đêm thứ Sáu. Cô nói chuyện bình thường – hay cô cố làm vậy, và có lẽ cô làm tốt vì Huy không hỏi gì khác ngoài những câu thường ngày.
Nhưng cô nghe kỹ hơn.
Từng nhịp thở. Từng khoảng dừng. Từng lần giọng hắn lên hoặc xuống theo câu chuyện.
Không có gì bất thường.
Hoặc mọi thứ đều bất thường và cô không đủ chuyên môn để nhận ra.
Sau khi cúp máy, cô ngồi im một lúc, rồi gõ vào Google tên đầy đủ của Minh kèm từ khóa “nhân viên thiết kế” và tên công ty cũ của hai người – một thói quen cô đã làm hàng tuần từ hôm nhờ hắn tìm thông tin về Huy, kiểm tra xem hắn có đăng gì online không, có dấu hiệu gì không.
Không có gì mới. Trang LinkedIn của Minh vẫn y chang tuần trước. Facebook hắn đăng bài gần nhất là thứ Sáu – một meme về deadline mà hắn hay chia sẻ kiểu đó.
Thứ Sáu.
Ngày cô kể cho hắn nghe về bức ảnh.
Sáng thứ Ba, cô đến thẳng căn hộ của Minh.
Hắn sống ở Quận Bình Thạnh, một chung cư cũ trên đường Đinh Tiên Hoàng, tầng bốn không có thang máy. Linh leo cầu thang với cái cảm giác kỳ lạ trong ngực – không hẳn là lo lắng, nhưng giống lo lắng hơn bất cứ thứ gì khác.
Cô bấm chuông.
Không có ai ra.
Bấm lần nữa. Gõ cửa. Gọi tên.
Cửa bên cạnh hé ra – một người đàn ông trung niên nhìn ra với vẻ mặt của người vừa bị đánh thức dù đã mười giờ sáng.
“Xin lỗi anh,” Linh nói. “Anh có thấy anh Minh phòng này mấy ngày nay không?”
Người đàn ông nhíu mày, suy nghĩ. “Thứ Sáu tao thấy hắn về tối. Sau đó không thấy nữa. Mà cũng không để ý lắm.”
“Anh ấy có ra ngoài không? Hay có ai đến không?”
“Không biết.” Người đàn ông nhìn cô một lúc. “Mày là người quen?”
“Đồng nghiệp.”
“Thì gọi điện đi.”
“Tôi gọi rồi. Không nghe máy.”
Người đàn ông nhìn cửa phòng Minh, rồi nhìn lại cô, rồi nhún vai và đóng cửa lại.
Linh đứng trước cửa phòng Minh thêm một phút.
Rồi cô nhìn xuống khe cửa.
Không có ánh đèn. Không có tiếng động.
Nhưng có một thứ cô nhìn thấy – hay cô nghĩ cô nhìn thấy, trong bóng tối hẹp của khe cửa: một mảnh giấy nhỏ nằm trên sàn, ngay bên trong cửa. Kiểu giấy rơi ra từ túi người ta khi người ta vội vã.
Hoặc kiểu giấy bị đẩy vào từ bên ngoài.
Cô không thể vào để lấy.
Cô gọi điện cho Thu trên đường về.
“Mày có nghe tin gì về Minh không?”
“Minh à?” Thu nghe có vẻ đang ăn gì đó. “Không. Sao vậy?”
“Hắn mất liên lạc từ thứ Sáu. Tao đến nhà không có ai.”
Tiếng nhai dừng lại.
“Mất liên lạc hay không trả lời điện thoại?”
“Cả hai.”
“Mày thử Zalo chưa? Instagram?”
“Hết rồi.”
Thu im lặng một nhịp. “Mày đã báo ai chưa?”
“Chưa. Tao không biết báo ai. Hắn sống một mình, bố mẹ ở Đà Nẵng.”
“Thì gọi cho bố mẹ hắn.”
“Tao không có số.”
“Linh.” Giọng Thu thay đổi – nghiêm hơn, không còn thản nhiên. “Bao giờ mày thấy hắn lần cuối?”
“Thứ Năm. Mình gặp ăn trưa.”
“Và hắn bình thường?”
Linh nhớ lại buổi trưa thứ Năm – Minh kể đang nghiên cứu một dự án mới, hắn gọi cơm gà, hắn cười to với một cái gì đó trên điện thoại rồi không kể là gì. Bình thường hoàn toàn.
“Bình thường,” cô nói.
“Và hắn biến mất ngay sau khi mày kể về người trên Echo?”
Cô không trả lời.
“Linh.”
“Tao biết,” cô nói.
Cô báo cảnh sát lúc ba giờ chiều.
Trụ sở Công an Phường gần nhà Minh nhất có mùi giấy tờ và nước trà, hai cái quạt đứng thổi không khí nóng từ góc này sang góc kia, và một cán bộ trực ban nhìn Linh với vẻ lịch sự mệt mỏi của người đã nghe quá nhiều chuyện trong một ngày.
“Chị quan hệ như thế nào với người mất tích?”
“Đồng nghiệp. Bạn bè.”
“Anh ấy mất liên lạc bao lâu?”
“Từ tối thứ Sáu. Gần bốn ngày.”
“Anh ấy có tiền sử bệnh tâm lý không? Hay có mâu thuẫn với ai gần đây?”
“Không. Không có.”
Người cán bộ ghi vào tờ mẫu, chậm và đều tay. “Chị có biết anh ấy đang làm gì không, trước khi mất liên lạc?”
Linh dừng lại.
“Hắn đang giúp tao tìm thông tin về một người.”
“Người nào?”
“Một người tôi quen qua ứng dụng hẹn hò.”
Người cán bộ nhìn lên lần đầu tiên kể từ đầu cuộc trò chuyện.
“Tên ứng dụng?”
“Echo.”
Hắn ghi xuống. “Và người mà anh bạn đang tìm thông tin – chị có tên, địa chỉ, hay bất kỳ thông tin nào không?”
“Tên Huy. Ba mươi tuổi. Sống ở Quận 3. Không có thêm gì.”
Hắn nhìn tờ giấy, rồi nhìn lại cô.
“Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.”
Người cán bộ trực ban nói rằng họ sẽ xác minh thông tin và liên hệ lại trong vài ngày. Rằng người lớn mất liên lạc dưới bảy mươi hai tiếng không được tính là trường hợp khẩn cấp theo quy định. Rằng có thể anh bạn của cô đi đâu đó đột xuất mà chưa kịp báo ai.
Linh lắng nghe, gật đầu, ký vào tờ khai, và ra ngoài.
Ngoài hành lang có một người đàn ông đang ngồi chờ trên ghế băng, nhìn xuống điện thoại. Khoảng bốn mươi lăm tuổi, mặc áo sơ mi xanh dương, tóc đã điểm bạc ở hai bên thái dương. Khi Linh đi qua, hắn ngước lên.
Ánh mắt hắn dừng lại trên mặt cô một giây rưỡi – đủ lâu để Linh nhận ra nhưng đủ ngắn để trông như ngẫu nhiên.
Rồi hắn nhìn xuống điện thoại.
Linh bước ra cửa, đứng trên vỉa hè, và cảm thấy ánh mắt đó theo mình ra ngoài.
Hắn ra sau cô hai phút.
Linh biết vì cô đứng chờ xe ôm công nghệ ở vỉa hè đối diện và có thể thấy cửa trụ sở từ chỗ đứng. Người đàn ông mặc áo xanh bước ra, nhìn quanh một lượt – không phải kiểu nhìn của người đang tìm taxi, mà kiểu nhìn của người đang định hướng – rồi rút điện thoại ra gọi cho ai đó.
Cô không nghe được hắn nói gì.
Hắn không nhìn về phía cô.
Xe ôm cô gọi đến và cô lên xe, nhìn lại lần cuối. Người đàn ông vẫn đứng đó, điện thoại áp vào tai, nhìn về hướng khác.
Trong đầu cô có một ý nghĩ mà cô gạt đi ngay:
Hắn đợi mình ở đó.
Tối thứ Ba, lúc tám giờ mười lăm, điện thoại Linh rung.
Không phải Echo. Không phải số lạ như đêm thứ Sáu.
Là số của Minh.
Cô bắt máy trong vòng một giây.
“Minh?”
“Ừ.”
Giọng hắn bình thường. Khỏe mạnh. Không có dấu hiệu gì bất thường cả.
Linh ngồi xuống ghế vì đầu gối cô đột ngột không chắc.
“Mày ở đâu? Tao lo—”
“Tao xin lỗi. Tao phải đi đột xuất. Gia đình.”
“Gia đình gì? Mày không nhắn gì cho tao hết—”
“Tao biết. Tao xin lỗi. Điện thoại tao hết pin mà không mang theo sạc.”
“Bốn ngày không sạc được à?”
Một khoảng im lặng ngắn.
“Tao bỏ quên sạc ở nhà.”
“Minh.” Linh nhắm mắt lại. “Nói thật với tao.”
“Thật gì? Tao nói thật mà.”
“Mày đang ổn không?”
“Ổn. Tao đang ở Đà Nẵng. Mẹ tao bệnh.”
“Bệnh gì?”
“Không nặng lắm. Tim mạch. Tao phải vào gấp.”
Linh mở mắt ra. Nhìn vào tường trước mặt.
Minh có kể về mẹ hắn đôi lần – bà hay đau lưng, hay cảm cúm theo mùa. Không phải tim mạch. Nhưng bệnh thì không báo trước được.
“Mày có cần gì không?”
“Không. Tao ổn. Mày đừng lo.” Giọng hắn có gì đó— không hẳn là gượng gạo, nhưng cẩn thận. Kiểu cẩn thận của người đang chọn từng chữ. “À, cái việc tao đang giúp mày tìm—”
“Thôi. Không cần nữa.”
“Hả?”
“Mày lo cho mẹ mày đi. Chuyện đó tao tự xử.”
Một khoảng lặng dài hơn lần trước.
“Linh.”
“Gì?”
“Cẩn thận.”
Hai chữ. Không giải thích thêm.
“Cẩn thận chuyện gì?” Cô hỏi, nhưng hắn đã cúp máy.
Cô gọi lại ngay lập tức.
Máy tắt.
Cô nhắn tin.
Không có dấu tích xanh – nghĩa là tin chưa được đọc, hoặc điện thoại đã tắt nguồn.
Cô ngồi im trong phòng, nhìn vào màn hình, cố sắp xếp lại những gì vừa xảy ra.
Minh gọi đến, nói hắn ổn, đưa ra lý do hợp lý cho sự biến mất, và cúp máy ngay sau khi nói hai chữ cẩn thận. Không hỏi thêm về Huy. Không kể hắn đã tìm được gì hay không tìm được gì. Không có một chi tiết nào về bốn ngày qua.
Người bình thường khi biến mất bốn ngày sẽ giải thích nhiều hơn.
Người bình thường lo lắng cho bạn sẽ hỏi nhiều hơn.
Cẩn thận.
Hắn nói câu đó như người đang nói câu cuối cùng được phép nói.
Linh mở máy tính, vào trang tìm kiếm, gõ:
“Nguyễn Thị Quỳnh blog Echo ứng dụng hẹn hò”
Không có kết quả.
Cô thử lại với từ khóa khác:
“Nguyễn Thị Quỳnh mất tích 2024”
Không có kết quả có liên quan.
“Nguyễn Thị Quỳnh tử vong tháng 3”
Một kết quả. Một trang báo địa phương, bài viết ngắn, đăng tháng Ba năm ngoái:
“Người phụ nữ 26 tuổi được tìm thấy tại căn hộ ở Quận 3. Cơ quan chức năng đang điều tra nguyên nhân tử vong. Gia đình cho biết nạn nhân có dấu hiệu trầm cảm trong thời gian gần đây.”
Không có ảnh. Không có thêm chi tiết. Bài đăng chỉ có bảy mươi lăm chữ.
Linh nhìn vào dòng cuối cùng.
Gia đình cho biết nạn nhân có dấu hiệu trầm cảm.
Rồi cô nhìn vào một chi tiết khác:
Quận 3.
Cùng quận mà Huy nói hắn đang sống.
Cô không ngủ được đêm đó.
Hai giờ sáng, cô vẫn ngồi trước màn hình máy tính, mắt đỏ, tay cầm ly cà phê đã nguội từ lâu.
Cô đã tìm được thêm một bài báo khác, ngắn hơn, từ một trang tin địa phương nhỏ hơn, viết về cái chết của Quỳnh theo góc độ “nguy cơ trầm cảm ở người trẻ” mà không đi vào chi tiết. Không đề cập đến bất kỳ cuộc điều tra nào. Không có tên người thân.
Như thể cô gái đó chỉ là một con số trong một bài viết chung chung.
Linh tìm tên Quỳnh trên mạng xã hội. Không có kết quả – tài khoản đã bị xóa, như phần giới thiệu blog viết. Cô tìm trên các diễn đàn, các nhóm cộng đồng mạng, các nơi mà người ta hay để lại dấu vết khi tồn tại online.
Không có gì.
Một người có thể biến mất khỏi internet hoàn toàn như vậy không?
Có thể – nếu ai đó rất cẩn thận xóa sạch dấu vết của người đó.
Ba giờ sáng, khi cô đang sắp đóng máy, màn hình Echo sáng lên.
Một tin nhắn từ Huy.
Lúc ba giờ sáng.
“Bạn vẫn thức?”
Linh nhìn vào tin nhắn đó. Không trả lời.
Ba chấm nhấp nháy.
“Tôi không ngủ được. Có gì đó tôi muốn nói với bạn.”
Cô nhìn màn hình, ngón tay đặt lên bàn phím nhưng không gõ.
“Bạn có ổn không?”
“Có người bạn của bạn tìm kiếm thông tin về tôi.”
Linh đứng im. Tim cô đập một nhịp rất mạnh rồi hình như dừng lại trong một phần giây.
“Tôi biết vì Echo có thông báo khi ai đó tìm kiếm tên người dùng từ bên ngoài hệ thống.” Tin nhắn tiếp theo đến trước khi cô kịp phản ứng. “Tôi không tức. Tôi hiểu tại sao bạn làm vậy.”
Tay Linh run nhẹ khi gõ:
“Bạn biết từ bao giờ?”
“Thứ Sáu tuần trước.”
Thứ Sáu. Ngày Minh biến mất.
“Linh.” Tin nhắn tiếp theo đến chậm hơn, như hắn đang cân nhắc. “Người bạn của bạn – hắn tìm được gì?”
Cô nhìn vào câu hỏi đó rất lâu.
Đây là câu hỏi của người muốn biết mình đã bị lộ đến đâu.
Hoặc đây là câu hỏi của người thực sự lo lắng cho cô.
Cô không gõ gì.
“Bạn không cần trả lời.” Một khoảng dừng. “Nhưng Linh – bạn bè của bạn, người tìm kiếm thông tin về tôi – bạn có chắc người đó đang ở phía bạn không?”
Linh nhìn vào màn hình.
“Ý bạn là gì?”
“Ý tôi là: Echo không phải ứng dụng duy nhất có thể được dùng để theo dõi người khác. Và tôi không phải người duy nhất trên ứng dụng này có thứ để giấu.”
Cô đóng Echo lại.
Đứng dậy, đi ra ban công, đứng trong bóng tối, nhìn xuống hẻm khuya.
Trống. Im lặng. Chỉ có ánh đèn đường vàng và tiếng xe máy xa.
Cô đứng đó một lúc lâu, gió thổi qua, tóc cô bay qua mặt.
Rồi cô quay vào, lấy tờ giấy và bút, và bắt đầu viết ra những thứ cô biết chắc – không phải những thứ cô cảm thấy, không phải những thứ cô nghi ngờ, chỉ những thứ cô có thể nhìn thấy tận mắt:
Một bức ảnh chụp từ dưới hẻm nhà mình.
Một tin nhắn từ số lạ lúc một giờ sáng.
Minh mất tích bốn ngày sau khi giúp tìm thông tin về Huy.
Minh gọi về, nghe không giống bình thường, nói “cẩn thận” rồi cúp máy.
Quỳnh — 26 tuổi, Quận 3, chết tháng Ba — dùng Echo trước khi chết.
Huy biết Minh đang tìm kiếm thông tin về hắn.
Cô nhìn vào tờ giấy.
Năm điều. Năm điều cô có thể nhìn thấy tận mắt.
Và tất cả đều chỉ về một hướng.
Sáng hôm sau, khi Linh đang pha cà phê, chuông cửa reo.
Cô nhìn qua camera intercom.
Một người đàn ông. Áo sơ mi xanh dương. Tóc điểm bạc hai bên thái dương.
Người cô đã thấy ở trụ sở công an hôm qua.
Hắn nhìn thẳng vào camera, như thể biết chính xác vị trí của nó, và đưa lên một tấm thẻ nhỏ.
Linh phóng to hình ảnh trên màn hình intercom.
Thẻ công an. Ảnh hắn. Và một cái tên:
Thượng tá Nguyễn Anh Thịnh. Phòng Điều tra Hình sự.
Bên dưới tên là một dòng chữ nhỏ hơn mà cô phải nhìn kỹ mới đọc được:
Chuyên án đặc biệt.
Còn tiếp — Chương 6: Thượng Tá Thịnh
Ngày 17 tháng 3. Hôm nay có người gõ cửa. Tôi không mở. Tôi không biết tại sao tôi không mở. Tôi chỉ biết rằng lúc đó, đứng sau cánh cửa, tôi không còn tin được ai nữa. Kể cả người đến để giúp.
— Nhật ký của Nguyễn Thị Quỳnh.* (Trang 71. Trang cuối cùng còn chữ.) (Mười tám trang sau — trắng.)