Chương 7: Bạn Hay Thù
Thu đứng dưới lòng đường, ngay trước cổng hẻm, tay ôm một túi giấy lớn trước ngực như ôm một con mèo ướt. Cô mặc áo thun rộng, quần jean rách gối, tóc buộc cao – bộ dạng của người vừa lao ra khỏi nhà mà không kịp soi gương. Khi thấy Linh xuất hiện ở đầu cầu thang, cô bước tới nhanh như thể đã đứng chờ lâu hơn mức chịu đựng.
“Mày có sao không?” Thu hỏi ngay, giọng gấp gáp, mắt quét khắp người Linh như tìm vết thương.
“Bình thường. Mày có sao không mới phải? Tự nhiên lao tới đây sáng sớm—”
“Tao vừa thấy một người.” Thu hạ giọng, bước vào trong cổng, kéo Linh vào góc khuất cầu thang. “Một người đàn ông. Trung niên. Mặc áo sơ mi xanh. Rời khỏi nhà mày lúc nãy.”
Linh giữ vẻ mặt không đổi. “Rồi sao?”
“Mày biết hắn?”
“Cảnh sát. Tới hỏi về vụ Minh mất tích.”
“Mày chắc không?” Thu siết chặt túi giấy, những ngón tay trắng bệt ở khớp. “Vì tao thấy hắn đứng bên kia đường, ngay chỗ tiệm tạp hóa, nhìn lên ban công nhà mày lúc bảy giờ kém mười lăm. Đứng đó mười lăm phút, tao đếm. Rồi hắn mới bấm chuông.”
Linh nhìn Thu. Bảy giờ kém mười lăm – thời điểm cô đang pha cà phê trong bếp, ban công vẫn mở cửa, ánh đèn trong nhà hắt ra ngoài. Nếu Thịnh đến lúc bảy giờ bốn mươi lăm như cô ước lượng, thì ông ta đã đứng dưới đường gần nửa tiếng trước khi gõ cửa. Quan sát. Chờ đợi.
“Mày ở đâu mà thấy?” Linh hỏi.
“Tao…” Thu ngập ngừng, ánh mắt lảng đi một giây. “Tao định đến sớm rủ mày đi ăn sáng. Tiện đường.”
“Mày chưa bao giờ đến nhà tao lúc bảy giờ sáng.” Giọng Linh nhẹ, không buộc tội, chỉ đơn thuần là sự thật. “Mày ghét dậy sớm.”
“Mất ngủ. Từ hôm mày kể về cái ứng dụng đó.”
Cả hai bước lên cầu thang, tiếng dép lê xào xạc trên bậc gạch cũ. Linh mở cửa căn hộ, Thu theo vào, đặt túi giấy lên bàn bếp – bên trong là hai hộp xôi và một túi nhỏ sữa đậu nành. Mùi gạo nếp và hành phi lan ra trong không khí.
“Mày mua đồ ăn sáng? Nghiêm túc đấy à?” Linh hỏi.
“Tao không biết.” Thu giật mạnh dây buộc tóc, thả cho nó xõa xuống vai. “Tao lo cho mày. Tối qua tao không ngủ được. Tao cứ nghĩ về thằng Minh, về cái cách nó biến mất. Rồi sáng nay tao quyết định tới đây.”
Cô ngồi xuống ghế đối diện Linh, với lấy hộp xôi nhưng không mở ra. Những ngón tay vẫn bồn chồn, gõ nhịp vô thức lên mặt bàn.
“Linh, tao phải nói với mày một chuyện.”
Linh tựa lưng vào ghế, tay đặt trên đầu gối. Tư thế của người đang lắng nghe, nhưng mắt cô không rời khỏi từng cử động của Thu. Mọi thứ từ lúc Thu gọi điện đến giờ đều hơi lệch một chút – một người bạn lo lắng thì sẽ đến, đúng, nhưng không phải với một túi xôi đầy đủ hai phần và một câu chuyện đã chuẩn bị sẵn.
“Chuyện gì?”
Thu cắn môi. “Hôm qua, sau khi mày gọi, tao có tìm hiểu về Echo.”
“Tìm hiểu kiểu gì?”
“Thì… tải xuống.”
Linh ngồi thẳng dậy. “Mày tải Echo?”
“Để xem nó hoạt động thế nào. Để hiểu tại sao mày lại bị cuốn vào nhanh vậy.” Thu giơ tay lên như phòng thủ. “Tao không định xâm phạm đời tư mày. Tao chỉ muốn biết cơ chế của nó – thuật toán, cách nó gợi ý người dùng, cách tin nhắn hoạt động.”
“Mày tìm được gì?”
Thu với lấy ba lô, rút ra một chiếc iPad, mở khóa bằng vân tay. Màn hình sáng lên, hiển thị giao diện Echo – tông màu tím than đặc trưng, logo hình sóng âm ở góc trên bên trái. Một tài khoản mới, ảnh đại diện là một bông hoa hồng trắng, tên hiển thị: “Hà”.
“Tao tạo tài khoản giả. Nữ, hai mươi tám tuổi, sở thích nhạc indie và phim kinh dị. Gần giống mày, để xem hệ thống có đưa ra gợi ý tương tự không.” Thu lướt nhanh qua vài màn hình, rồi dừng lại ở trang kết quả tìm kiếm. “Và tao tìm thấy cái này.”
Cô xoay iPad về phía Linh.
Trên màn hình là một trang hồ sơ Echo. Ảnh đại diện quen thuộc – một người đàn ông trẻ, tóc đen hơi xoăn, cười nhẹ, mắt nâu. Tên người dùng: Huy. Dòng trạng thái: “Đang tìm kiếm một nửa đồng điệu.” Ngày tham gia: mười một tháng trước.
Linh nhìn vào tấm ảnh. Cùng một khuôn mặt mà cô đã nhìn hàng chục lần từ ngày bắt đầu nói chuyện. Cùng nụ cười. Nhưng có một cảm giác kỳ lạ khi thấy nó hiện ra trên thiết bị của Thu – như thể một thứ vốn thuộc về thế giới riêng của cô bỗng bị phơi ra ánh sáng chung.
“Hồ sơ này vẫn hoạt động,” Thu nói. “Nghĩa là hắn không chỉ nói chuyện với mày. Hắn vẫn đang tìm kiếm người mới. Hoặc hắn dùng cùng một tài khoản để nhắm tới nhiều người cùng lúc.”
“Sao mày biết đây là Huy thật? Ảnh đại diện có thể bị đánh cắp—”
“Đợi đã. Chưa hết.” Thu chạm vào màn hình, mở một phần khác. “Tao thử nhắn tin cho hắn.”
Linh đông cứng. “Mày làm gì?”
“Tao giả làm một cô gái khác. Nhắn vài câu xã giao thôi. Và hắn trả lời.” Thu mở lịch sử tin nhắn. “Trong vòng mười phút. Với giọng điệu gần như giống hệt những gì mày kể với tao.”
Cô đọc to một vài tin nhắn:
“Chào bạn. Hồ sơ của bạn thú vị thật. Mình cũng thích nhạc indie.”
“Bạn có vẻ là người sâu sắc. Ít ai chọn trả lời câu hỏi Echo bằng cách miêu tả bình minh.”
Giọng đọc của Thu khô khốc, nhưng bên dưới là một lớp run rẩy mỏng. Linh nhìn vào những dòng chữ trên màn hình. Cấu trúc câu, cách dùng từ, kiểu chuyển chủ đề tinh tế – tất cả đều là Huy. Đúng hơn, tất cả đều là kịch bản mà Huy dùng với cô.
“Tao hỏi hắn có hay gặp người lạ qua Echo không,” Thu nói tiếp. “Hắn trả lời: ‘Chỉ một người. Nhưng người đó đặc biệt.’ Tao hỏi người đó thế nào. Hắn bảo: ‘Nhạy cảm. Từng tổn thương. Cần được che chở.'”
Linh cảm thấy da đầu mình tê đi. Đó là cách Huy từng miêu tả cô – trong một tin nhắn cũ, từ tuần thứ hai sau khi quen nhau. Cô nhớ rõ vì lúc đó cô đã đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, cảm động vì nghĩ rằng cuối cùng cũng có người hiểu mình.
Giờ thì cô thấy nó giống một bản phân tích lạnh lùng hơn là một lời yêu thương.
“Hắn đang nói về mày, Linh.” Thu đặt iPad xuống, tay run nhẹ. “Hắn biết mày từ lâu. Có thể là từ trước khi mày tải Echo. Hắn không phải là người lạ – hắn là người quen. Người trong vòng tròn của mày.”
Linh nhìn vào mắt Thu. Những gì Thu vừa nói trùng khớp với điều cô đã nghi ngờ. Nhưng cách Thu mang thông tin này đến – chủ động tải Echo, chủ động nhắn tin, chủ động điều tra – cũng trùng khớp với hồ sơ của một kẻ thao túng muốn dẫn dắt câu chuyện.
“Mày muốn tao cảm ơn mày vì đã tự ý nhắn tin với người mà tao đang nghi ngờ à?” Giọng Linh thấp và đều. “Hay mày đang cho tao thấy mày biết những gì hắn nói với tao, ngay cả khi tao chưa kể hết?”
Thu sững lại. Tia tổn thương lóe lên trong mắt cô, nhanh và thật, rồi bị thay thế bởi một vẻ mặt khó đọc hơn.
“Tao chỉ muốn giúp mày.”
“Mọi người đều nói vậy. Huy nói muốn giúp tao. Thịnh nói muốn giúp tao. Minh nói muốn giúp tao – rồi mất tích. Mày cũng nói muốn giúp tao. Nhưng mày tải Echo, nhắn tin với Huy, và không kể cho tao ngay từ đầu mà đợi đến sáng nay?”
“Tao đợi vì tao muốn có bằng chứng. Tao không muốn tới đây với một linh cảm mơ hồ.” Thu đứng dậy, bắt đầu bước qua lại trong phòng – kiểu bước của người quen với không gian này, dù đã lâu cô chưa tới. “Mày có biết tại sao tao bỏ ngành tâm lý không?”
Linh không trả lời.
“Vì tao phát hiện ra mình quá giỏi trong việc đọc vị người khác. Và điều đó khiến tao sợ.” Thu dừng lại trước ban công, ánh sáng ban mai hắt lên nửa mặt cô. “Tao có thể nhìn một người và biết họ đang che giấu điều gì. Tao có thể nghe một câu chuyện và biết phần nào là dối trá. Nhưng tao không muốn sống như vậy. Tao không muốn nghi ngờ tất cả mọi người.”
“Nhưng giờ thì mày đang nghi ngờ.”
“Vì mày là bạn thân duy nhất của tao.” Thu quay lại, mắt ngân ngấn – thứ ánh nước mắt mỏng, không rơi, chỉ lấp lánh ở viền mi. “Và vì tao thấy mày đang đi vào con đường giống hệt con đường tao đã từng đi khi học về tâm lý tội phạm. Con đường của người bắt đầu nhìn mọi thứ qua lăng kính nghi ngờ, cho đến khi không còn tin được ai.”
Hai người im lặng. Tiếng xe máy ngoài đường vọng lên, tiếng chim sẻ ríu rít trên mái tôn. Một buổi sáng bình thường khác, trơ trọi giữa những lớp lang của sự ngờ vực.
Linh nhìn xuống hộp xôi vẫn chưa mở trên bàn. “Tại sao mày mua hai hộp?”
Thu cau mày. “Gì?”
“Xôi. Mày mua hai hộp. Mày nói mày đến đây đột xuất vì lo lắng, nhưng mày dừng lại mua đồ ăn sáng cho cả hai. Có nghĩa mày đã lên kế hoạch tới đây từ trước khi thấy người đàn ông áo xanh. Từ tối qua, có khi.”
Thu im lặng ba nhịp thở. Rồi cô gật đầu, chậm rãi. “Đúng. Tao định tới từ tối qua. Sau khi mày gọi hỏi về Minh, tao không yên tâm. Nhưng tao không đến ngay vì tao còn phải kiểm tra vài thứ.”
“Kiểm tra gì?”
“Minh.” Thu rút điện thoại từ túi quần, mở ảnh chụp màn hình. “Tao có quen một người làm bên công ty viễn thông. Tao nhờ họ kiểm tra vị trí cuối cùng của số điện thoại của Minh trước khi tắt máy.”
Đây là điều mới. Linh ngồi thẳng dậy, tim cô bắt đầu đập nhanh hơn.
“Không phải ở Đà Nẵng,” Thu nói, xoay màn hình cho Linh xem. Trên bản đồ Google Maps, một chấm đỏ nhấp nháy ở một vị trí tại Thành phố Hồ Chí Minh. “Dữ liệu cho thấy lần cuối điện thoại của Minh kết nối với trạm phát sóng là vào tối thứ Bảy, lúc mười giờ mười bảy phút. Từ một vị trí ở Quận 3.”
Quận 3. Cùng quận mà Huy nói hắn đang sống. Cùng quận nơi Quỳnh được tìm thấy đã chết.
Linh nhìn vào màn hình, đầu óc cô chạy qua các khả năng. Minh mất tích từ tối thứ Sáu, nhưng điện thoại hắn vẫn phát tín hiệu ở Sài Gòn cho đến tối thứ Bảy. Nếu hắn thật sự bay ra Đà Nẵng, tín hiệu cuối cùng phải ở sân bay Tân Sơn Nhất, không phải ở một điểm dân cư tại Quận 3.
Hoặc có nghĩa là Minh chưa từng rời khỏi thành phố.
Hoặc có nghĩa là điện thoại của hắn vẫn ở đây, nhưng bản thân hắn thì không.
“Ai đó có thể đã mang điện thoại của Minh tới Quận 3,” Linh nói, nửa nghĩ to, nửa nói với Thu. “Sau khi hắn mất tích.”
“Hoặc Minh đã tới Quận 3 để gặp ai đó, và mọi chuyện xảy ra ở đó.” Thu hạ điện thoại xuống. “Mày nói Minh gọi cho mày tối qua. Hắn có nói gì về việc đi Đà Nẵng không?”
“Có. Hắn bảo mẹ hắn bệnh tim mạch, hắn vào gấp, bỏ quên sạc ở nhà.”
“Tim mạch?” Thu nhíu mày. “Mẹ Minh bị thoái hóa cột sống. Bà ấy từng điều trị ở bệnh viện Chợ Rẫy hồi năm ngoái, tao nhớ vì tao chở mày đi thăm.”
Một lời nói dối nữa từ Minh. Chồng lên lời nói dối về chuyến đi Đà Nẵng. Chồng lên hai chữ “Cẩn thận” đầy ẩn ý rồi cúp máy.
Linh xoa hai bên thái dương. Cơn đau đầu bắt đầu len lỏi từ sau hốc mắt, kiểu đau của người đã ngủ quá ít và suy nghĩ quá nhiều.
“Tao cần nói với mày một chuyện nữa,” cô nói. “Về người cảnh sát sáng nay.”
Cô kể cho Thu nghe về Thịnh. Về chuyên án đặc biệt. Về Quỳnh. Về những điểm trùng khớp giữa cái chết của cô gái ấy và những gì đang xảy ra với cô. Cô kể cả về mâu thuẫn nhỏ trong nhật ký – chuyến thăm của Thịnh lúc mười giờ sáng nhưng Quỳnh lại viết về “ánh nắng cuối ngày.”
Thu lắng nghe không ngắt lời. Khi Linh kết thúc, cô thở ra một hơi dài.
“Tao chưa bao giờ tin cảnh sát,” Thu nói. “Đặc biệt là những người tự ý điều tra mà không thông qua cấp trên. Họ hoặc là liều lĩnh, hoặc là có điều gì đó để che giấu.” Cô dừng lại, cân nhắc. “Nhưng ít nhất ông ta có hồ sơ về một nạn nhân trước đó. Điều đó có nghĩa là có một vụ án thật. Có một cô gái thật đã chết.”
“Trừ khi chính ông ta tạo ra hồ sơ đó để dẫn dắt tao.”
“Vậy thì ông ta phải là người rất kiên nhẫn. Một năm trời, tự mình theo đuổi một vụ án không chính thức – đó không phải là cách làm của một kẻ giết người muốn che giấu tội ác.” Thu nghiêng đầu nhìn Linh. “Trừ khi ông ta không phải là kẻ giết người, mà là kẻ săn đuổi. Kiểu người bị ám ảnh bởi việc bắt được hung thủ, đến mức sẵn sàng làm mọi thứ.”
Cả hai im lặng. Câu nói của Thu treo lơ lửng giữa không khí. Có một sự thật đáng sợ trong đó – về những người dành cả đời để truy đuổi cái ác, và cuối cùng trở nên giống với thứ họ truy đuổi.
“Tao cần mày giúp,” Linh nói. “Mày có thể kiểm tra thêm về Quỳnh không? Những bài báo, diễn đàn, bất kỳ thứ gì còn sót lại. Tao đã thử nhưng gần như không tìm thấy gì.”
“Tao thử xem.” Thu gật đầu. “Nhưng tao muốn mày làm một việc khác.”
“Gì?”
“Cho tao xem toàn bộ tin nhắn giữa mày và Huy.”
Linh do dự. Những tin nhắn đó là thế giới riêng của cô – những lời thì thầm, những câu chuyện đêm khuya, những khoảnh khắc cô đã tưởng là tình yêu. Mở chúng ra cho người khác xem giống như cởi bỏ một lớp da. Nhưng cô cũng biết rằng mình không thể tự phân tích chúng một cách khách quan được nữa. Cô đã quá gần.
Cô mở điện thoại, vào Echo, và đưa cho Thu.
“Đọc từ đầu đến cuối. Xem có gì tao bỏ lỡ không.”
Thu cầm lấy điện thoại, bắt đầu lướt từ những tin nhắn đầu tiên. Mắt cô di chuyển nhanh, ngón tay trượt đều trên màn hình. Thỉnh thoảng cô dừng lại ở một tin nào đó, nhíu mày, rồi lướt tiếp.
Linh đứng dậy, đi ra ban công. Ánh nắng giờ đã lên cao hơn, hắt những vệt sáng vàng lên mái tôn và tường gạch cũ kỹ. Cô nhìn xuống hẻm, xuống chỗ tiệm tạp hóa nơi Thu nói đã thấy Thịnh đứng lúc sáng sớm. Từ góc này, một người đứng dưới đó hoàn toàn có thể nhìn thấy ban công. Và từ ban công, một người cũng có thể nhìn xuống và chụp ảnh.
Bức ảnh trong tin nhắn đầu tiên. Góc chụp từ dưới hẻm nhìn lên. Ai đó đã đứng ở vị trí đó, vào một đêm cô không biết, và ghi lại hình ảnh ban công nhà cô.
“Mày đọc tin nhắn với Huy mỗi tối lúc mấy giờ?” Giọng Thu vọng ra từ trong phòng.
“Khoảng mười giờ. Có khi mười một.”
“Không phải.” Thu bước ra ban công, tay vẫn cầm điện thoại của Linh. “Có một mẫu hình. Hắn luôn nhắn tin đầu tiên vào lúc chín giờ bốn mươi lăm. Luôn luôn. Trong suốt ba tuần qua, không lệch một phút.”
“Thì sao?”
“Người bình thường không nhắn tin cùng một giờ mỗi ngày. Họ nhắn khi rảnh, khi nhớ, khi có chuyện. Nhưng nếu một người nhắn tin cho mày vào đúng chín giờ bốn mươi lăm mỗi tối, thì đó không phải là thói quen. Đó là lịch trình.” Thu quay màn hình về phía Linh. “Và nếu mày để ý, chín giờ bốn mươi lăm tối là lúc mày vừa tắm xong và lên giường. Đó là thông tin mày đã kể cho hắn trong tuần đầu tiên.”
Linh nhìn vào màn hình. Thu đã đánh dấu tất cả những tin nhắn đầu tiên mỗi tối. Chín giờ bốn mươi lăm. Chín giờ bốn mươi lăm. Chín giờ bốn mươi lăm. Một hàng dài những con số giống hệt nhau, như nhịp của một chiếc đồng hồ được lên dây cót chính xác.
“Hắn không chỉ biết mày ở đâu. Hắn biết mày làm gì, khi nào. Lịch sinh hoạt của mày nằm trong tay hắn như một cuốn sổ.”
Linh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải cơn lạnh của sợ hãi đột ngột, mà là cơn lạnh của một điều gì đó cô đã mơ hồ cảm nhận từ lâu, giờ được gọi tên rõ ràng.
“Tao cần phải ra ngoài,” cô nói.
“Đi đâu?”
“Đến căn hộ của Minh. Có một thứ tao cần kiểm tra.”
“Mày không nên đi một mình—”
“Tao sẽ không đi một mình. Tao sẽ rủ thêm một người.”
Thu nhìn cô, chờ đợi. Nhưng Linh không nói thêm. Cô vào phòng, lấy từ ngăn kéo tập tài liệu Thịnh để lại, cùng tấm danh thiếp. Rồi cô mở điện thoại, bấm số.
“Thượng tá Thịnh? Tôi là Linh. Tôi cần anh giúp một việc. Và tôi cũng cần anh trả lời một câu hỏi.”
Một khoảng lặng ngắn ở đầu dây bên kia.
“Tôi nghe.”
Bác Tân, hàng xóm kế bên, xuất hiện ở đầu hẻm ngay lúc đó. Ông ta mặc bộ đồ thể dục, tay cầm một túi nylon nhỏ, dáng đi chậm rãi của người vừa đi chợ sáng về. Khi đi ngang qua cổng nhà Linh, ông ta ngước lên, thấy cô đứng trên ban công, và mỉm cười – một nụ cười lịch sự, bình thản, của một người hàng xóm tốt bụng về hưu.
Linh nhìn xuống, khẽ gật đầu chào lại.
Trong đầu cô, một mảnh ghép khẽ dịch chuyển.
Camera an ninh trong hẻm ghi nhận ông ta nhiều lần đi ra ngoài lúc nửa đêm, trùng với thời điểm cô nhận được tin nhắn đe dọa. Điều này cô đã biết từ trước. Nhưng có một điều cô chưa kiểm tra: ông Tân từng làm nghề gì trước khi về hưu. Và liệu cái nghề đó có liên quan gì đến công nghệ, đến AI, đến deepfake hay không.
“Alo? Cô Linh?” Giọng Thịnh vang lên trong điện thoại.
“Tôi đây.” Linh rời mắt khỏi bóng lưng bác Tân đang khuất dần vào con hẻm nhỏ. “Hẹn anh ở căn hộ của Minh, Quận Bình Thạnh, sau một tiếng nữa. Và câu hỏi của tôi: Anh nói anh đến gặp Quỳnh lúc mười giờ sáng. Nhưng trong nhật ký, cô ấy viết về ‘ánh nắng cuối ngày xiên qua khe cửa’. Ánh nắng cuối ngày không có lúc mười giờ sáng.”
Đầu dây bên kia im lặng hoàn toàn – kiểu im lặng đặc quánh của người đang tính toán mọi khả năng trả lời.
“Thượng tá Thịnh?”
“Tôi sẽ giải thích khi gặp cô,” giọng ông ta trầm xuống, chậm hơn trước. “Nhưng trước khi cô hỏi thêm – cô có chắc những gì cô đọc được là do chính Quỳnh viết không?”
Cuộc gọi ngắt.
Linh nhìn vào màn hình điện thoại, rồi nhìn Thu vẫn đang đứng trong phòng khách, tay cầm iPad với giao diện Echo còn sáng. Hai người phụ nữ trao đổi ánh mắt – một cái nhìn không lời, mang theo tất cả những nghi ngờ chưa được giải đáp.
“Tao đi với mày,” Thu nói, không phải câu hỏi.
Linh gật đầu.
Nhưng khi cô cúi xuống lấy chìa khóa, một chi tiết khác lóe lên trong tâm trí cô. Câu nói của Huy tối qua: “Tôi thấy từ bên kia đường.”
Nếu hắn thấy Thịnh rời đi, nghĩa là hắn đã ở gần đây. Rất gần. Có thể vẫn đang ở gần đây.
Và nếu hắn thấy Thịnh, thì hắn cũng thấy Thu.
Cô nhìn ra cửa sổ lần cuối trước khi rời đi. Hẻm vẫn vắng. Bác Tân đã vào nhà. Tiệm tạp hóa đối diện mở cửa, bà chủ đang quét sân. Một người đàn ông đi xe máy chạy qua, dừng lại ở đầu hẻm, nhìn vào điện thoại – có thể là khách tìm địa chỉ, có thể không.
Thành phố chín triệu dân, nhưng có cảm giác như mọi con mắt đang đổ dồn về một điểm.
Còn tiếp – Chương 8: Điểm Mù