Chương 5: Mặt nạ
Ánh đèn pha lê rực rỡ đổ xuống đại sảnh, biến mọi thứ thành một sân khấu xa hoa. Tiếng ly cốc chạm nhau leng keng, tiếng cười nói rì rầm, mùi rượu vang và nước hoa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí vừa lịch thiệp vừa giả tạo. Lâm Tự đứng bên cạnh Cố Đình Chuẩn, cách hắn đúng nửa bước chân – khoảng cách mà cậu đoán là phù hợp cho vị trí của một “phu nhân” biết điều.
Những vị khách đầu tiên đã đến. Toàn những gương mặt quyền lực, những bộ vest đắt tiền, những nụ cười được luyện tập kỹ lưỡng. Khi họ bắt tay Cố Đình Chuẩn, ánh mắt họ đều lướt qua Lâm Tự một giây – tò mò, đánh giá, rồi nhanh chóng dán trở lại người đàn ông quyền lực trước mặt. Chẳng ai hỏi cậu là ai. Có lẽ họ đã nghe tin đồn. Hoặc có lẽ, cậu quá mờ nhạt để đáng được hỏi.
Nhưng rồi cũng có người lên tiếng.
“Đình Chuẩn, không giới thiệu một chút sao?”
Người vừa nói là một người đàn ông trung niên, tóc điểm bạc, nụ cười thân thiện nhưng đôi mắt sắc như diều hâu. Trên ve áo ông ta là chiếc ghim cài bằng vàng – biểu tượng của một tập đoàn tài chính lớn. Cố Đình Chuẩn nghiêng đầu, giọng đều đều:
“Đây là Lâm Tự, bạn đời của tôi.”
Bốn chữ “bạn đời của tôi” thốt ra từ miệng hắn nghe nhẹ bẫng như một câu thông báo thời tiết. Không tình cảm, không nhấn nhá. Nhưng Lâm Tự vẫn cảm thấy tim mình thắt lại. Cậu cúi đầu chào, nở nụ cười đã tập trước gương. Nụ cười méo mó, nhưng ít nhất cũng là một nụ cười.
“Ra vậy. Hân hạnh được gặp.” Người đàn ông kia gật đầu, rồi quay sang Cố Đình Chuẩn, tiếp tục câu chuyện dang dở về một dự án đầu tư mới.
Lâm Tự thở ra nhẹ nhõm. Cậu đã qua được màn chào hỏi đầu tiên.
Nhưng buổi tiệc mới chỉ bắt đầu.
Khi những vị khách cuối cùng đã đến đủ, không khí trở nên sôi động hơn. Từng nhóm nhỏ tụ lại, tiếng cười nói rôm rả. Cố Đình Chuẩn di chuyển từ nhóm này sang nhóm khác, bắt tay, nâng ly, trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ kinh doanh sắc lạnh. Lâm Tự lẽo đẽo theo sau, cố gắng giữ nụ cười trên môi và khoảng cách nửa bước chân không đổi.
Nhưng chẳng bao lâu, cậu đã bị bỏ lại phía sau. Cố Đình Chuẩn không quay đầu nhìn cậu lấy một lần, như thể cậu chỉ là một món phụ kiện vô tri. Lâm Tự đứng giữa đại sảnh xa hoa, xung quanh là những con người xa lạ, cảm giác cô độc dâng lên nghèn nghẹn nơi cổ họng.
Cậu lùi về một góc phòng, cố tìm một vị trí khuất tầm mắt. Cơn đau đầu vẫn âm ỉ, như một nhịp trống đều đều phía sau thái dương. Cậu cần uống thuốc, nhưng không dám. Làm sao có thể lôi lọ thuốc ra trước mặt bao nhiêu người thế này?
“Chị dâu, đứng một mình ở đây à?”
Giọng nói chanh chua quen thuộc vang lên từ phía sau. Lâm Tự quay lại, bắt gặp Cố Tuyết Nhi đang tiến đến, khoác trên mình chiếc đầm dạ hội đỏ rực, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng. Bên cạnh cô là hai cô gái trẻ khác, ăn mặc không kém phần lộng lẫy, ánh mắt nhìn Lâm Tự đầy vẻ tọc mạch.
“Đây là chị dâu mới của mày à?” Một trong hai cô lên tiếng, nụ cười nửa miệng. “Trông… hiền nhỉ.”
“Hiền gì chứ.” Cố Tuyết Nhi bĩu môi. “Chỉ là đồ thế thân thôi. Anh tao cưới vì vụ liên hôn ấy mà.”
Lâm Tự siết chặt ly nước trong tay. Cậu mỉm cười, cố gắng giữ giọng bình thản: “Chào các cô. Tôi là Lâm Tự.”
“Nghe nói anh là em trai của Lâm Hạo à?” Cô gái còn lại nghiêng đầu, đôi mắt sắc lẻm. “Anh Hạo trước đây hay đến đây lắm. Đẹp trai, tài giỏi, ai cũng quý. Còn anh… trông cũng khác quá nhỉ.”
Câu nói tưởng như vô tình ấy lại là một nhát dao sắc lạnh. Lâm Tự cảm thấy nụ cười trên mặt mình sắp vỡ tan. Cậu cúi đầu, không đáp.
Cố Tuyết Nhi khoanh tay, nhếch môi: “Thôi, đừng trêu nữa. Người ta ngại đấy. Đi chỗ khác chơi đi.”
Hai cô gái kia cười khúc khích rồi kéo nhau đi. Cố Tuyết Nhi nán lại một giây, ghé sát tai Lâm Tự thì thầm: “Mày đứng đây mà nhìn cho kỹ. Đây mới là thế giới của bọn tao. Còn mày, chỉ là kẻ đứng ngoài thôi.”
Nói rồi, cô ta cũng quay gót bỏ đi, để lại Lâm Tự với nụ cười đã hoàn toàn tắt lịm trên môi.
Cậu đặt ly nước xuống bàn, bàn tay run nhẹ. Cơn đau đầu bỗng trở nên dữ dội hơn, như có ai đó đang bóp chặt lấy não bộ cậu từ bên trong. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cậu cần không khí. Cần một nơi yên tĩnh. Cần thoát khỏi nơi này.
Nhưng ngay khi cậu vừa định lẻn ra ban công, một bàn tay bất chợt nắm lấy cổ tay cậu. Cái nắm không mạnh, nhưng đủ để khiến cậu giật mình đứng sững.
“Đi đâu?”
Là Cố Đình Chuẩn. Hắn xuất hiện từ lúc nào, gương mặt vẫn lạnh tanh như tượng. Đôi mắt đen quét qua gương mặt tái nhợt của Lâm Tự, dừng lại nơi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cậu.
“Tôi… tôi muốn ra ngoài một lát. Hơi khó thở ạ.” Lâm Tự cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Không được.” Hắn buông tay ra, nhưng giọng nói vẫn lạnh băng. “Khách vẫn chưa về hết. Cậu là phu nhân của tôi, không phải người hầu muốn đi lúc nào thì đi.”
“Nhưng…”
“Không nhưng nhị gì cả.” Cố Đình Chuẩn quay người, định bước đi, nhưng rồi hắn dừng lại. Một thoáng im lặng trôi qua. Rồi hắn nói, vẫn không quay đầu: “Đứng yên đây. Tôi sẽ bảo Chu Vũ mang cho cậu một ly nước ấm.”
Lâm Tự ngước lên nhìn bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Đây là lần đầu tiên, sau ba ngày sống dưới mái nhà này, cậu nhận được từ hắn một câu nói gần như là quan tâm. Dù chỉ là một ly nước ấm.
Nhưng rồi cậu nhanh chóng dập tắt cái suy nghĩ ngớ ngẩn ấy. Cố Đình Chuẩn chỉ là không muốn cậu gây mất mặt trước khách khứa. Chỉ có vậy thôi.
Chu Vũ xuất hiện chưa đầy một phút sau, trên tay là một ly nước ấm bốc khói. Lâm Tự nhận lấy, lí nhí cảm ơn. Nước ấm trôi xuống cổ họng, nhưng không thể xoa dịu cơn đau đang ngày một tệ hơn.
Buổi tiệc vẫn tiếp tục. Tiếng cười nói vẫn râm ran. Nhưng với Lâm Tự, tất cả chỉ còn là một mớ âm thanh hỗn độn, vô nghĩa.
Bất chợt, một giọng nói vang lên từ phía cửa chính, lớn đến mức át cả tiếng nhạc nền du dương:
“Ồ, nhà họ Cố hôm nay có tiệc à? Thật thất lễ quá, tôi đến mà không báo trước.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Một người đàn ông bước vào, dáng vẻ ngạo nghễ, trên người là bộ vest sặc sỡ đến lố bịch. Mái tóc vuốt ngược bóng nhẫy, nụ cười trên môi vừa thân thiện vừa nguy hiểm. Hắn ta bước vào như thể đây là nhà của chính mình.
Cố Đình Chuẩn quay lại, đôi mắt đen nheo lại đầy cảnh giác.
“Giang thiếu gia. Không ngờ cậu lại đến.”
Người được gọi là Giang thiếu gia cười lớn, dang tay như muốn ôm lấy toàn bộ căn phòng. “Nghe nói cậu mới cưới, tôi đến chúc mừng thôi mà. Sao, không chào đón à?”
Không khí trong phòng đột ngột thay đổi. Những vị khách thì thầm to nhỏ, sắc mặt ai cũng thoáng chút khó chịu. Rõ ràng, vị “Giang thiếu gia” này không phải là người được chào đón.
Nhưng với Lâm Tự, đó không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ nhất là gương mặt của kẻ vừa bước vào.
Cậu biết gương mặt ấy. Rất rõ.
Đó chính là kẻ đứng sau những tin nhắn đe dọa. Kẻ đã sai người chặn đường cậu, đập phá nhà cậu. Kẻ đã biến nửa năm qua của cậu thành một cơn ác mộng triền miên.
Tên chủ nợ khét tiếng ở khu Đông thành – Giang Triệt.
Lâm Tự đứng chết trân tại chỗ, máu trong người như đông cứng lại. Ly nước trên tay suýt rơi xuống sàn. Cậu lùi lại một bước, hai bước, cố gắng khuất mình vào bóng tối sau tấm rèm. Nhưng đã quá muộn.
Ánh mắt Giang Triệt quét qua đám đông, rồi dừng lại ngay tại vị trí của cậu. Nụ cười trên môi hắn ta mở rộng hơn, như một con thú vừa đánh hơi thấy con mồi.
“Ồ… xem ai đây này.”
Hắn ta bước tới, từng bước chân đều đặn như nhịp trống tử thần. Đám đông vô thức dãn ra, tạo thành một lối đi thẳng đến chỗ Lâm Tự.
“Lâm Tự. Đã lâu không gặp.”
Lâm Tự cảm thấy cổ họng mình khô cứng. Cậu không thốt nên lời. Bàn tay run rẩy siết chặt lấy ly nước, những khớp ngón tay trắng bệch.
Giang Triệt đứng trước mặt cậu, khoảng cách gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi nước hoa rẻ tiền trên người hắn. Hắn nghiêng đầu, nhìn cậu từ trên xuống dưới, rồi bật cười:
“Thì ra mày trốn vào đây. Bảo sao tao tìm mãi không thấy. Lấy chồng giàu rồi à? Thảo nào mất tích.”
Mọi người trong phòng đều đổ dồn ánh mắt về phía họ. Những tiếng xì xào to nhỏ nổi lên. Cố Tuyết Nhi đứng ở góc phòng, gương mặt lộ rõ vẻ khó hiểu xen lẫn thích thú. Chu Vũ nhíu mày, rút điện thoại ra. Còn Cố Đình Chuẩn…
Cố Đình Chuẩn đứng yên lặng, gương mặt vẫn không chút biểu cảm. Nhưng trong đôi mắt đen của hắn, một tia sáng nguy hiểm vừa lóe lên.
“Giang thiếu gia.” Giọng hắn trầm thấp, đều đều, nhưng mang theo sức nặng của một lưỡi dao kề sát cổ. “Cậu đang nói chuyện với phu nhân của tôi đấy à?”
Giang Triệt quay lại, nụ cười vẫn không tắt. “Ồ, xin lỗi. Tôi không biết. Chỉ là… tôi và phu nhân của cậu có chút duyên nợ cũ. Phải không, Lâm Tự?”
Hắn ta nháy mắt với Lâm Tự, một cái nháy mắt đầy ẩn ý. Lâm Tự lùi thêm một bước, lưng đập vào thành bàn. Cơn đau đầu giờ đây đã trở thành một cơn bão thực sự, quay cuồng trong hộp sọ. Mọi thứ trước mắt cậu nhòe đi. Tiếng ồn ào xung quanh như lùi ra xa, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Tôi… tôi xin phép…”
Cậu không kịp nói hết câu. Đầu gối cậu khuỵu xuống. Ly nước trong tay rơi vỡ tan tành trên sàn đá cẩm thạch, những mảnh thủy tinh văng tung tóe. Và trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt lấy ý thức, điều cuối cùng cậu cảm nhận được là một vòng tay rắn chắc đỡ lấy mình, và một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai – lần đầu tiên không còn lạnh nhạt:
“Lâm Tự!”
Còn tiếp…