Sáng hôm sau, Lâm Tự dậy từ rất sớm. Cậu đứng trước tủ quần áo hồi lâu, cuối cùng vẫn chỉ chọn một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jeans sẫm màu – những thứ duy nhất cậu mang theo từ căn trọ cũ. So với sự xa hoa của căn biệt thự, bộ quần áo ấy trông lạc lõng đến thương cảm. Nhưng cậu chẳng còn lựa chọn nào khác.
Xuống đến sảnh, quản gia Chung đã đứng chờ sẵn. Ông đưa cho cậu một hộp sữa nhỏ và chiếc bánh mỳ được gói cẩn thận trong giấy bạc.
“Cậu chủ nên ăn chút gì đó trước khi đi. Bụng đói uống thuốc sẽ không tốt ạ.”
Lâm Tự nhận lấy, cổ họng chợt nghẹn lại. Đã bao lâu rồi cậu mới được ai đó quan tâm đến bữa sáng của mình? Cậu cúi đầu cảm ơn, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Cảm ơn bác Chung.”
Chiếc xe sang trọng đã đỗ sẵn ngoài cổng. Người tài xế – một người đàn ông trung niên có gương mặt lạnh tanh không kém gì chủ nhân – mở cửa xe, cung kính nhưng xa cách: “Mời cậu chủ lên xe.”
Cậu chủ. Danh xưng ấy nghe thật chói tai. Lâm Tự khẽ gật đầu, chui vào khoang sau rộng rãi. Ghế da thơm mùi mới, điều hòa mát lạnh, cửa kính tối màu ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ trừ cảm giác ngột ngạt đang siết chặt lấy lồng ngực cậu.
Xe lăn bánh êm ru. Thành phố lướt qua sau lớp kính như một thước phim câm. Những con phố quen thuộc cậu từng lang thang, những góc đường cậu từng co ro tránh mưa, những quán ăn rẻ tiền cậu từng làm thêm – tất cả giờ đây như thuộc về một thế giới khác. Một thế giới tuy nghèo khổ nhưng tự do. Còn bây giờ, cậu ngồi trong chiếc xe tiền tỷ, nhưng lại là một tù nhân.
Khoảng nửa tiếng sau, bệnh viện hiện ra. Tòa nhà trắng xóa quen thuộc khiến tim Lâm Tự thắt lại. Cậu đã đến đây không biết bao nhiêu lần trong suốt hai tháng qua. Mỗi lần đều mang theo hy vọng mong manh rồi lại ra về với những tờ kết quả lạnh lùng. Nhưng lần này ít nhất còn có một điều để mong đợi: gặp Tô Dữ.
Tài xế mở cửa xe, cung kính nói: “Tôi sẽ đợi ở bãi đỗ. Cậu chủ xong việc xin gọi điện, tôi sẽ ra đón ngay.”
Lâm Tự gật đầu, bước xuống xe. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ phủ lên vai cậu, nhưng cậu chẳng kịp tận hưởng. Cậu bước nhanh vào sảnh bệnh viện, len qua dòng người đông đúc, tiến thẳng đến khoa Ung bướu ở tầng bốn.
Tô Dữ đã đứng chờ sẵn ở hành lang, khoác trên mình chiếc blouse trắng quen thuộc. Vừa nhìn thấy Lâm Tự, anh lập tức sải bước tới, khuôn mặt điển trai hiện rõ vẻ lo lắng xen lẫn bực dọc.
“Cậu có biết tôi đã lo đến mức nào không? Gọi không được, nhắn tin không trả lời, rồi đột nhiên báo chuyển chỗ ở. Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Lâm Tự cười gượng, cố gắng trấn an anh: “Tôi xin lỗi. Mọi chuyện hơi… phức tạp. Tôi sẽ kể sau. Giờ… kết quả chụp cộng hưởng từ thế nào rồi?”
Tô Dữ im lặng nhìn cậu một lúc lâu, như muốn đọc ra điều gì đó từ đôi mắt hổ phách kia. Rồi anh thở dài, khoác vai cậu dẫn vào phòng khám.
“Ngồi xuống đi.”
Căn phòng nhỏ gọn gàng, trên bàn làm việc bày đầy hồ sơ bệnh án. Tô Dữ lôi ra một tập phim chụp, gắn lên hộp đèn. Hình ảnh lát cắt não bộ hiện lên với một khối sáng mờ nằm ở thùy thái dương bên phải.
“Khối u không có dấu hiệu thu nhỏ. Nhưng cũng chưa phát triển thêm – ít nhất là trong thời điểm chụp. Điều này có nghĩa là chúng ta vẫn còn thời gian. Nhưng Lâm Tự này…”
Anh quay lại, giọng trầm xuống: “Cậu đã uống thuốc đều đặn chứ? Có còn đau đầu thường xuyên không?”
Lâm Tự cúi đầu, ngón tay vô thức xoắn vào nhau: “Vẫn đau. Nhưng tôi uống thuốc đều mà.”
“Cậu nói dối.” Tô Dữ bước tới, nhìn thẳng vào mắt cậu. “Sắc mặt cậu còn tệ hơn lần trước. Mắt thâm quầng, môi tái nhợt. Cậu có ngủ đủ giấc không? Có ăn uống tử tế không? Có phải… nơi ở mới không tốt như cậu nói không?”
Lâm Tự im lặng. Cậu không giỏi nói dối, càng không thể nói dối trước Tô Dữ – người đã quá hiểu cậu.
Thấy cậu không trả lời, Tô Dữ thở dài, ngồi xuống đối diện. Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cậu, nơi có nốt ruồi son đỏ thẫm.
“Nghe này. Tôi không biết cậu đã đồng ý với ai, hay đã ký vào thứ gì. Nhưng nếu cậu cần giúp đỡ, tôi luôn ở đây. Cậu không phải chịu đựng một mình. Căn bệnh này đã đủ khó khăn rồi, đừng tự đè thêm gánh nặng lên vai mình nữa.”
Bàn tay Tô Dữ ấm áp, truyền đến một chút hơi ấm hiếm hoi mà đã lâu lắm rồi Lâm Tự mới cảm nhận được. Sống mũi cậu cay xè. Cậu muốn nói hết tất cả mọi thứ. Muốn kể về bản hợp đồng, về căn biệt thự lạnh lẽo, về người chồng trên danh nghĩa chưa từng nhìn cậu lấy một lần. Nhưng rồi cậu lại thôi. Cậu không muốn kéo Tô Dữ vào vũng bùn của mình.
“Tôi ổn mà. Thực sự đấy.” Cậu gượng cười, rút tay về. “Cậu kê đơn thuốc mới cho tôi đi. Thuốc cũ sắp hết rồi.”
Tô Dữ nhìn cậu thật lâu, trong mắt là một nỗi buồn không thể che giấu. Nhưng anh biết, Lâm Tự là người cứng đầu nhất mà anh từng gặp. Càng ép, cậu càng lùi xa.
“Được rồi. Tôi sẽ kê đơn. Nhưng cậu phải hứa với tôi một điều: quay lại đây sau hai tuần nữa để kiểm tra. Và nếu cơn đau có dấu hiệu nặng hơn, phải gọi cho tôi ngay lập tức. Hiểu chưa?”
Lâm Tự gật đầu. Tô Dữ lặng lẽ viết đơn thuốc, từng nét chữ gọn gàng nhưng dứt khoát. Khi đưa tờ đơn cho cậu, anh bất chợt hỏi: “Người đưa cậu đến đây là ai? Tôi thấy có một chiếc xe sang đỗ ngoài bãi.”
Lâm Tự giật mình, vội vàng nhét tờ đơn vào túi: “À… chỉ là… một người quen thôi.”
“Người quen?” Tô Dữ nhíu mày. “Xe Rolls-Royce, có tài xế riêng? Lâm Tự, cậu đừng nói với tôi là cậu đã dính vào mấy kẻ cho vay nặng lãi đấy nhé.”
“Không phải đâu!” Lâm Tự vội xua tay. “Thực sự không phải. Cậu đừng lo. Tôi… tôi phải về đây. Cảm ơn cậu, Tô Dữ.”
Không để anh kịp hỏi thêm, cậu nhanh chóng rời khỏi phòng khám. Bước chân vội vã suýt va vào một y tá đang đẩy xe thuốc. Cậu lí nhí xin lỗi rồi lao thẳng ra cầu thang bộ, như thể đang trốn chạy khỏi chính sự thật của mình.
Ra đến sảnh, cậu gọi điện cho tài xế. Chiếc xe đen bóng nhanh chóng xuất hiện. Lâm Tự chui vào khoang sau, tim vẫn đập thình thịch. Cậu biết Tô Dữ sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Nhưng cậu không còn cách nào khác.
Trên đường về, điện thoại cậu lại rung lên. Lần này không phải Tô Dữ, mà là một tin nhắn từ Chu Vũ:
“Tổng giám đốc yêu cầu tôi nhắc cậu: hôm nay có buổi tiệc tối tại tư gia họ Cố, đối tác quan trọng sẽ tham dự. Cậu cần có mặt với tư cách phu nhân. Trang phục sẽ được chuẩn bị sẵn. 7 giờ tối, có mặt ở phòng khách.”
Lâm Tự đọc đi đọc lại tin nhắn ấy ba lần. Buổi tiệc. Phu nhân. Những từ ngữ ấy sao mà xa lạ đến thế. Cậu chưa bao giờ tham dự một bữa tiệc nào trong đời, càng chưa từng nghĩ mình sẽ phải đóng vai “phu nhân” của ai đó. Lại còn là trước mặt những người xa lạ.
Cơn đau đầu âm thầm quay trở lại. Lâm Tự dụi nhẹ thái dương, nhắm mắt lại. Cậu chỉ muốn về phòng, cuộn tròn trong chăn và ngủ một giấc thật dài. Nhưng có vẻ như, ngay cả điều nhỏ nhoi ấy cũng là xa xỉ.
Xe về đến biệt thự. Quản gia Chung ra mở cửa, trên tay đã cầm sẵn một bộ lễ phục được bọc trong lớp vải mỏng. Ông cung kính nói: “Cậu chủ, đây là trang phục cho buổi tối. Cậu Cố dặn 7 giờ phải có mặt ạ.”
Lâm Tự nhận lấy bộ lễ phục, hai tay hơi run. Cậu gật đầu, lẳng lặng đi lên phòng.
Trong phòng, cậu trải bộ lễ phục ra giường. Đó là một bộ suit màu xám bạc cắt may tinh xảo, kèm theo áo sơ mi lụa trắng và cà vạt đen. Chất vải mềm mại đến không ngờ, nhưng khi chạm vào, Lâm Tự chỉ thấy lạnh.
Cậu thay quần áo, đứng trước gương. Người trong gương có vẻ ngoài chỉn chu, lịch lãm, nhưng đôi mắt hổ phách kia vẫn trống rỗng như một cái hố sâu. Cậu thử kéo khóe môi, tập cười. Nụ cười méo mó, gượng gạo, chẳng khác gì một chiếc mặt nạ sứp sẹp sắp vỡ.
Đồng hồ điểm 6 giờ 45 phút. Lâm Tự hít một hơi thật sâu, mở cửa bước ra ngoài.
Hành lang tối mờ. Cố Tuyết Nhi không có ở nhà, may mắn thay. Cậu bước xuống cầu thang, từng bước chân khẽ vang trên mặt đá cẩm thạch. Phòng khách lớn đã được bài trí lộng lẫy. Đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng vàng ruộm. Trên bàn dài bày đầy rượu vang và đồ ăn tinh tế. Vài người giúp việc đi lại tất bật, nhưng tất cả đều im lặng như những cái bóng.
Và ở trung tâm căn phòng, Cố Đình Chuẩn đang đứng.
Hắn mặc một bộ suit đen tuyền, mái tóc vuốt ngược hoàn hảo. Ánh đèn pha lê rọi lên gương mặt hắn, tôn lên những đường nét sắc lạnh như tạc từ cẩm thạch. Hắn đang nói chuyện với Chu Vũ, giọng trầm thấp, gương mặt không chút biểu cảm.
Nghe tiếng bước chân, hắn ngước lên. Đôi mắt đen sâu thẳm quét qua Lâm Tự một lượt, từ mái tóc đến mũi giày. Rồi hắn nhíu mày.
“Sao lại chọn bộ này?”
Lâm Tự chột dạ: “Tôi… đây là bộ được đưa cho tôi ạ.”
Cố Đình Chuẩn không nói gì thêm, chỉ bước tới gần. Khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại chỉ còn một sải tay. Lâm Tự có thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng từ người hắn – một mùi hương gỗ đàn hương lạnh lùng và xa cách.
Bất chợt, Cố Đình Chuẩn đưa tay ra, chỉnh lại cà vạt cho cậu. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ qua cổ áo, động tác thuần thục nhưng không mang một chút nhiệt độ nào.
“Cà vạt lệch rồi. Tối nay đừng để mất mặt tôi.”
Giọng hắn vẫn đều đều, không nặng không nhẹ. Nhưng Lâm Tự lại cảm thấy như có một tảng đá đè lên lồng ngực. Cậu cúi đầu, khẽ “vâng” một tiếng.
Khi ngước lên, cậu bắt gặp ánh mắt Cố Đình Chuẩn vẫn đang nhìn mình. Trong đôi mắt đen ấy thoáng qua một tia sáng khó hiểu – nhanh đến mức cậu tưởng mình đã nhìn nhầm. Rồi hắn quay đi, trở lại vị trí cũ, để mặc cậu đứng đó như một món đồ trang trí vừa được chỉnh sửa xong.
Tiếng chuông cửa vang lên. Những vị khách đầu tiên bắt đầu xuất hiện. Lâm Tự hít một hơi thật sâu, đeo lên mặt nụ cười gượng gạo đã tập trước gương.
Buổi tối dài đằng đẵng sắp bắt đầu. Và cậu biết, đây mới chỉ là thử thách đầu tiên trong chuỗi ngày làm “phu nhân” của mình.