Cánh cửa phòng khép lại sau lưng, ngăn cách Lâm Tự với phần còn lại của thế giới. Cậu dựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt, từ từ trượt xuống sàn. Bàn tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại, màn hình đã tắt đen từ lâu nhưng dòng tin nhắn kia vẫn như còn in hằn trong võng mạc.
“Mày tưởng mày trốn được sao? Sớm muộn gì tao cũng tìm ra mày.”
Số điện thoại không lưu trong danh bạ, nhưng Lâm Tự biết rất rõ đó là ai. Một cái tên mà cậu đã cố gắng chôn vùi suốt nửa năm qua, từ khi còn lang thang nơi những khu trọ tồi tàn nhất thành phố. Một bóng ma từ quá khứ mà cậu tưởng rằng khi bước chân vào cái lồng son này, sẽ vĩnh viễn không thể chạm tới.
Nhưng hóa ra, không có bức tường nào đủ cao để ngăn được bóng tối.
Cậu nhắm mắt, hồi ức như thước phim quay chậm cuộn trào trong tâm trí.
Nửa năm trước, ngay sau đám tang của Lâm Hạo.
Người anh trai hoàn hảo – niềm tự hào duy nhất của nhà họ Lâm – ra đi trong một vụ tai nạn xe hơi bí ẩn. Cái chết ấy không chỉ cướp đi sinh mạng của anh, mà còn kéo sập cả gia đình vốn đã rạn nứt từ lâu. Cha Lâm Tự tuyên bố phá sản chỉ một tuần sau đó. Những khoản nợ khổng lồ từ đâu ập đến như lũ dữ, nhấn chìm tất cả. Mẹ cậu đổ mọi tội lỗi lên đầu đứa con trai thứ – kẻ mà bà luôn cho là vật báo điềm gở, kẻ mang nốt ruồi son xui xẻo ở cổ tay.
“Nếu không phải tại mày, anh mày đã không chết. Nếu không phải tại mày, nhà này đâu có tan nát thế này!”
Những câu chửi rủa ấy vẫn còn văng vẳng bên tai. Rồi những kẻ đòi nợ kéo đến. Ban đầu chúng chỉ đập phá đồ đạc, hăm dọa. Sau đó, khi biết nhà họ Lâm không còn gì để lấy, chúng chuyển mục tiêu sang Lâm Tự. Những cú điện thoại lúc nửa đêm, những lần bị chặn đường lúc tan học, những vết bầm tím giấu dưới lớp áo dài tay. Và cái tên đứng sau tất cả những chuyện đó – tên chủ nợ khét tiếng tàn ác ở khu Đông thành.
Trốn chạy là bản năng duy nhất còn sót lại. Cậu bỏ học, cắt đứt liên lạc, sống lay lắt nhờ mấy công việc làm thêm vặt vãnh. Cho đến khi cơn đau đầu đầu tiên ập đến, và tờ chẩn đoán ung thư được đặt vào tay cậu như một dấu chấm hết.
Cũng chính lúc ấy, lời đề nghị từ nhà họ Cố xuất hiện. Như một cái phao cứu sinh. Hay như một trò đùa tàn nhẫn của số phận.
Lâm Tự mở mắt, hiện thực ùa về. Căn phòng trống trải vẫn lặng thinh. Cậu cố gắng hít thở đều đặn, xoa nhẹ hai bên thái dương đang giật thót từng cơn. Không thể để cơn đau quật ngã lúc này. Còn quá nhiều thứ phải đối mặt.
Điện thoại trong tay bỗng rung lên. Lâm Tự giật thót, suýt ném nó đi. Nhưng may mắn thay, đó chỉ là một cuộc gọi đến. Màn hình hiện lên cái tên quen thuộc: Tô Dữ.
Cậu vội vàng bắt máy, giọng khản đặc: “Alo?”
“Lâm Tự! Cậu có khỏe không? Sao hôm qua không gọi lại cho tôi? Tôi gọi mấy cuộc không được.” Giọng Tô Dữ đầy lo lắng, ấm áp như tia nắng hiếm hoi giữa mùa đông.
“Xin lỗi… tôi bận chút chuyện.” Lâm Tự cố gắng giữ giọng bình thường, nhưng sự run rẩy vẫn không giấu nổi.
“Bận? Cậu đừng nói với tôi là cậu lại bỏ bữa, bỏ thuốc đấy nhé. Tôi đã dặn bao nhiêu lần rồi, với tình trạng của cậu hiện tại…”
“Tô Dữ.” Lâm Tự ngắt lời, cố nở một nụ cười nhạt qua điện thoại. “Tôi ổn. Thực sự ổn. Chỉ là… tôi vừa chuyển chỗ ở mới. Ở đây… tốt hơn trước nhiều.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Tô Dữ là bác sĩ nội trú khoa Ung bướu, cũng là người bạn duy nhất biết rõ hoàn cảnh của cậu. Anh không dễ gì bị qua mặt.
“Chỗ ở mới? Cậu đang ở đâu? Tôi cần gặp cậu. Lịch tái khám đã quá hạn ba ngày rồi, kết quả chụp cộng hưởng từ lần trước cũng đã có, tôi cần trao đổi trực tiếp. Đừng có lảng tránh nữa, Lâm Tự.”
Lâm Tự cắn môi. Cậu biết mình không thể trốn tránh mãi. Nhưng ra ngoài lúc này, khi chưa có sự cho phép của Cố Đình Chuẩn, liệu có được không? Cậu nhớ tới câu nói lạnh lùng của hắn sáng nay: “Không có lệnh thì không được bước ra ngoài.”
“Tôi… sẽ cố gắng sắp xếp. Để tôi xin phép đã.”
“Xin phép? Xin phép ai? Cậu không phải đang ở một mình sao?” Giọng Tô Dữ cao hẳn lên đầy nghi hoặc.
“Chuyện này… dài lắm. Để khi gặp tôi sẽ kể. Giờ tôi phải cúp máy đây. Tôi sẽ gọi lại sau.”
Không để Tô Dữ kịp hỏi thêm, Lâm Tự vội vàng dập máy. Tim cậu đập thình thịch. Nói dối người bạn duy nhất quan tâm đến mình thực sự rất khó khăn. Nhưng cậu biết, nếu để Tô Dữ biết mình đã ký hợp đồng hôn nhân kiểu này, anh ấy nhất định sẽ nổi điên lên mất.
Cậu ngồi thừ ra trên sàn một lúc lâu, rồi quyết định đứng dậy. Lau vội giọt nước mắt đã rỉ ra từ lúc nào, cậu bước ra khỏi phòng.
Hành lang vắng tanh. Cố Tuyết Nhi chắc đã đi đâu đó, quản gia Chung cũng không thấy đâu. Lâm Tự lần mò xuống cầu thang, tìm đến phòng của người quản gia già. Ông đang sắp xếp lại tủ chén trong bếp.
“Bác Chung…” Cậu ngập ngừng.
Ông quay lại, nét mặt hiền từ: “Cậu chủ cần gì ạ?”
“Cháu… cháu muốn hỏi, nếu cháu muốn ra ngoài, thì phải xin phép ai ạ?”
Quản gia Chung ngừng tay, ánh mắt thoáng chút thương cảm: “Cậu chủ muốn ra ngoài ạ? Theo quy định, mọi việc ra vào của cậu đều phải có sự đồng ý của cậu Cố. Hoặc ít nhất là trợ lý Chu Vũ thay mặt.”
Lâm Tự gật đầu, lòng nặng trĩu. “Vậy… cháu có thể gọi cho trợ lý Chu không ạ? Cháu không có số của anh ấy.”
Quản gia Chung lặng lẽ rút từ trong túi ra một tấm danh thiếp, đưa cho cậu. “Cậu chủ, có câu này tôi không biết có nên nói không… nhưng cậu nên cẩn trọng. Cậu Cố không thích người khác làm trái ý mình.”
“Cháu biết.” Lâm Tự nhận lấy tấm danh thiếp, cúi đầu cảm ơn.
Trở về phòng, cậu ngồi trên mép giường, nhìn chằm chằm vào dãy số của Chu Vũ. Ngón tay lướt trên bàn phím, soạn một tin nhắn thật cẩn trọng:
“Thưa anh Chu, tôi là Lâm Tự. Tôi có lịch tái khám ở bệnh viện vào ngày mai. Xin phép được ra ngoài buổi sáng, khoảng hai tiếng. Tôi sẽ quay về ngay sau khi xong việc. Cảm ơn anh.”
Tin nhắn được gửi đi. Và rồi im lặng.
Mười phút. Hai mươi phút. Một tiếng trôi qua. Không hồi đáp. Lâm Tự nằm vật ra giường, cảm giác bất an lại dâng lên. Có lẽ họ sẽ không cho phép. Có lẽ cậu thực sự chỉ là một con chim trong lồng, đến quyền được chữa bệnh cho chính mình cũng phải chờ người khác ban phát.
Cùng lúc đó, tại tòa nhà Cố thị.
Chu Vũ đặt điện thoại lên bàn làm việc của Cố Đình Chuẩn, màn hình hiển thị rõ tin nhắn vừa nhận được. “Tổng giám đốc, Lâm tiên sinh muốn xin phép ra ngoài vào ngày mai. Cậu ấy nói là đi tái khám.”
Cố Đình Chuẩn đang lật xem tập tài liệu, ngón tay thon dài dừng lại nơi góc trang. Hắn không ngước lên.
“Tái khám?”
“Vâng. Tôi đã cho người xác minh, đúng là cậu ấy có lịch hẹn ở bệnh viện vào 9 giờ sáng mai, khoa Ung bướu, bác sĩ phụ trách là Tô Dữ.”
Đôi mắt đen của Cố Đình Chuẩn hơi nheo lại. Tô Dữ. Cái tên này hắn vừa thấy trong bản báo cáo sơ bộ gửi về sáng nay. Bạn thân kiêm bác sĩ điều trị của Lâm Tự. Tần suất liên lạc dày đặc. Quan hệ thân thiết khác thường.
Hắn gập tập tài liệu lại, giọng đều đều: “Cho phép. Cử tài xế đưa đi. Yêu cầu cậu ta quay về ngay sau khi khám xong. Chụp ảnh báo cáo gửi cho tôi.”
Chu Vũ hơi bất ngờ trước sự dễ dàng này, nhưng vẫn nhanh chóng cúi đầu: “Rõ, thưa tổng giám đốc.”
Khi Chu Vũ vừa quay gót, Cố Đình Chuẩn chợt lên tiếng: “Khoan đã.”
“Vâng?”
“Kết quả điều tra đầy đủ về Lâm Tự, bao giờ có?”
“Dạ, dự kiến ngày kia ạ. Hiện mới chỉ có thông tin sơ bộ về tình trạng sức khỏe và quan hệ gia đình. Phía chúng tôi đang đào sâu thêm về khoảng thời gian nửa năm cậu ấy mất tích.”
Cố Đình Chuẩn gật đầu, phẩy tay cho Chu Vũ lui ra. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ sát đất. Thành phố bên dưới nhộn nhịp như một tổ ong khổng lồ, nhưng trong mắt hắn tất cả chỉ là những chuyển động vô nghĩa.
Hắn mở ngăn kéo, lấy ra tập hồ sơ mỏng vừa được đặt lên bàn từ sáng. Trang đầu tiên là ảnh thẻ của Lâm Tự – gương mặt xanh xao, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào ống kính nhưng lại như đang nhìn xuyên qua mọi thứ. Bên dưới là dòng chẩn đoán: U thần kinh đệm bậc cao, tiên lượng dè dặt.
Ánh mắt Cố Đình Chuẩn dừng lại ở dòng chữ ấy lâu hơn bình thường một chút. Rồi hắn đóng tập hồ sơ lại, ném nó vào ngăn kéo như thể nó chỉ là một thứ giấy tờ vô nghĩa.
Hắn không quan tâm. Chỉ là một con cờ trong thương vụ liên hôn với nhà họ Lâm. Con cờ này ốm yếu cũng được, khỏe mạnh cũng được. Chỉ cần nó còn sống đủ lâu để hoàn thành vai trò của mình.
Nhưng tại sao, khi nghĩ đến đôi mắt ấy – đôi mắt vừa hoảng hốt vừa cam chịu lúc nhặt thuốc dưới sàn sáng nay – lồng ngực hắn lại dâng lên một cảm giác khó chịu đến lạ?
Hắn gạt phăng suy nghĩ ấy đi, xoay người trở lại bàn làm việc. Còn rất nhiều hợp đồng đang chờ hắn ký. Không có thời gian cho những cảm xúc vô bổ.
Trời bắt đầu tối dần. Trong căn biệt thự, Lâm Tự nhận được tin nhắn hồi đáp từ Chu Vũ, thông báo rằng cậu được phép ra ngoài vào sáng mai, có tài xế đưa đón. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp mừng thì một giọng nói chanh chua đã vọng vào từ hành lang.
“Ra ngoài? Ai cho phép?”
Cố Tuyết Nhi đứng chống nạnh trước cửa phòng cậu, gương mặt nhăn nhó khó chịu. Phía sau cô, quản gia Chung lúng túng đứng lùi xa.
“Chào… tiểu thư.” Lâm Tự đứng bật dậy, hơi cúi đầu.
“Tôi hỏi cô, ai cho phép cô ra ngoài? Cô tưởng vào đây rồi muốn đi đâu thì đi à? Anh tôi nói gì với cô tối qua? Không được bước ra khỏi phòng nếu không có lệnh, đúng không?”
“Tôi… tôi đã xin phép trợ lý Chu. Anh ấy nói tổng giám đốc Cố đã đồng ý.”
Sắc mặt Cố Tuyết Nhi thoáng biến đổi khi nghe đến tên anh trai. Nhưng rồi cô nhanh chóng hừ lạnh: “Anh tôi đồng ý á? Chắc lại vì cô giở trò khóc lóc gì đó chứ gì. Đúng là đồ giả tạo. Có giỏi thì bám lấy anh Hạo ấy, tiếc là anh ấy chết rồi, nên cô mới phải bám đuôi anh tôi. Thật đáng thương.”
Nói rồi, cô ta quay ngoắt đi, mái tóc dài quất một vòng trong không khí. Nhưng trước khi khuất sau khúc quanh hành lang, cô còn ném lại một câu cuối cùng:
“Ngày mai đi đâu thì đi, nhưng nhớ cho kỹ: mày chỉ là đồ thế thân. Anh Hạo là người anh trai hoàn hảo, còn mày chỉ là đồ bỏ đi. Đừng bao giờ quên điều đó.”
Tiếng giày cao gót xa dần. Lâm Tự đứng lặng giữa phòng. Câu nói ấy chẳng khác gì hàng ngàn mũi kim đâm vào tim cậu. Không phải vì nó độc ác – cậu đã quen nghe những lời như thế từ lâu rồi. Mà bởi vì, nó nhắc cậu nhớ đến một sự thật mà chính cậu cũng không thể chối bỏ.
Cậu đúng là đồ bỏ đi. Một món đồ bỏ đi nhưng vẫn cố chấp bám víu lấy sự sống, dù chỉ là từng ngày ngắn ngủi.
Đêm đó, Lâm Tự trằn trọc mãi không ngủ được. Cơn đau đầu lại tìm đến, dai dẳng hơn mọi khi. Cậu co người trên chiếc giường rộng thênh thang, hai tay ôm lấy đầu. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cậu thấy mình trở về căn nhà cũ. Thấy mẹ đang khóc trước bàn thờ anh trai. Thấy cha say khướt nằm vật ra ghế. Và thấy những gã đòi nợ hung dữ đập cửa ầm ầm.
Và xa xa, bên ngoài khung cửa sổ, cậu thấy một bóng người cao lớn đứng quay lưng lại. Cố Đình Chuẩn. Cậu gọi tên hắn, nhưng hắn không quay lại. Chỉ lạnh lùng bước đi, bỏ mặc cậu trong bóng tối.
Lâm Tự giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Căn phòng vẫn lạnh lẽo như mọi đêm.
Cậu ngồi dậy, với tay lấy lọ thuốc giảm đau trên tủ đầu giường. Nhưng khi mở nắp, cậu mới phát hiện chỉ còn đúng ba viên. Ba viên, đủ cho một ngày. Sau đó thì sao? Cậu không biết. Có lẽ ngày mai đi tái khám, cậu sẽ xin Tô Dữ kê thêm đơn mới.
Ánh trăng bạc lọt qua khe rèm, rọi xuống nốt ruồi son trên cổ tay cậu. Nó vẫn đỏ thẫm như một giọt máu không bao giờ khô. Như một lời nguyền. Như một vết nhơ không thể gột sạch.
Lâm Tự nhìn nó thật lâu, rồi bỗng dưng bật cười – một nụ cười thê lương đến nao lòng.
Hóa ra, ngay cả trong giấc mơ, cũng chẳng có ai quay lại vì cậu cả.