Chương 6: Khoảnh khắc

Thế giới tối sầm trong gang tấc.

Lâm Tự ngã xuống giữa những mảnh thủy tinh vỡ vụn, mái tóc đen xõa tung trên sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt. Những tiếng xôn xao xung quanh như bị bóp nghẹt, lùi dần vào một khoảng không vô định. Cậu không còn nghe thấy gì nữa. Chỉ có bóng tối. Và một mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng, lạ lùng thay, lại là thứ cuối cùng đọng lại trong tâm trí.

Cố Đình Chuẩn đỡ lấy cậu trước khi cơ thể gầy guộc ấy kịp đổ sập hoàn toàn. Một tay hắn giữ lấy eo cậu, tay kia đỡ sau gáy, tránh để đầu cậu va xuống sàn. Những mảnh thủy tinh cứa vào đầu gối hắn qua lớp vải quần, nhưng hắn dường như không hề để ý.

“Gọi bác sĩ.”

Giọng hắn sắc lạnh như lưỡi dao, cắt ngang mọi tiếng xì xào trong đại sảnh. Không ai dám chậm trễ. Chu Vũ đã rút điện thoại từ lúc nào, gương mặt căng thẳng hiếm thấy. Quản gia Chung vội vàng đẩy đám đông đang vây quanh sang hai bên, tạo lối cho Cố Đình Chuẩn bế xốc Lâm Tự lên.

Cậu nhẹ đến không ngờ. Trong vòng tay hắn, cơ thể ấy chỉ như một chiếc lá khô sắp vỡ vụn.

“Tất cả khách khứa, xin lỗi vì sự bất tiện. Buổi tiệc kết thúc tại đây.” Cố Đình Chuẩn tuyên bố, giọng đều đều nhưng không ai có thể phớt lờ sức nặng trong đó.

Những vị khách lặng lẽ kéo nhau ra về, gương mặt thoáng chút tò mò và bàn tán. Cố Tuyết Nhi đứng chết trân ở góc phòng, lần đầu tiên trên gương mặt kiêu kỳ ấy không còn nụ cười mỉa mai. Cô nhìn anh trai mình bế con người mà cô vẫn gọi là “đồ thế thân” lên lầu, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Riêng Giang Triệt, hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, nụ cười trên môi đã tắt từ lúc nào. Ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng Cố Đình Chuẩn, một tia nham hiểm lóe lên nơi đáy mắt.

“Thú vị thật.” Hắn lẩm bẩm, rồi quay gót bước ra ngoài, bỏ lại sau lưng một căn phòng tan hoang vì những mảnh thủy tinh vỡ.


Trên tầng hai, Cố Đình Chuẩn đặt Lâm Tự xuống giường. Đây là lần đầu tiên hắn bước vào căn phòng cuối hành lang này – căn phòng mà chính hắn đã ra lệnh sắp xếp cho cậu. Nó trống trải và lạnh lẽo hơn hắn tưởng. Không một món đồ trang trí, không một dấu vết cá nhân nào, như thể người sống ở đây chưa từng tồn tại.

Hắn kéo chăn đắp lên người Lâm Tự, động tác vụng về như thể đây là lần đầu tiên hắn làm việc này. Gương mặt cậu lúc này trắng bệch như tờ giấy, hàng mi dài khép chặt, mồ hôi lạnh vẫn lấm tấm trên trán. Nốt ruồi son nơi cổ tay dưới ánh đèn ngủ càng đỏ thẫm, như một vết thương không bao giờ lành.

“Bác sĩ đến chưa?” Hắn hỏi, không quay đầu lại.

“Đang trên đường, thưa tổng giám đốc. Khoảng mười phút nữa sẽ tới.” Chu Vũ đứng ngay sau lưng, giọng vẫn chuyên nghiệp nhưng thoáng chút căng thẳng. “Còn Giang thiếu gia…”

“Để sau.”

Cố Đình Chuẩn ngồi xuống mép giường. Hắn nhìn Lâm Tự, đôi mắt đen sâu thẳm không đọc ra được cảm xúc gì. Nhưng nếu ai đó để ý kỹ, sẽ thấy bàn tay hắn đang siết chặt lấy thành giường, những khớp ngón tay trắng bệch.

Ba phút trôi qua. Lâm Tự bỗng khẽ cựa mình, hàng mi run lên. Cậu chưa tỉnh hẳn, nhưng đôi môi tái nhợt bất giác mấp máy, thốt ra những từ đứt quãng trong cơn mê sảng.

“Đừng… đừng mà…”

Cố Đình Chuẩn cúi xuống gần hơn.

“Làm ơn… con sẽ trả nợ… đừng đánh con nữa… mẹ ơi…”

Giọng cậu vỡ vụn, run rẩy như một đứa trẻ lạc đường. Những giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nhắm nghiền, lăn dài xuống thái dương rồi thấm vào gối.

Cố Đình Chuẩn im lặng.

Hắn nhìn những giọt nước mắt ấy, lồng ngực bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu đến lạ. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Lâm Tự khóc. Từ ngày bước chân vào căn biệt thự này, cậu luôn cúi đầu, luôn im lặng, luôn nhẫn nhịn. Ngay cả khi bị Tuyết Nhi sỉ nhục, ngay cả khi ngồi trên chiếc ghế phụ dành cho người hầu, cậu cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào trước mặt hắn.

Vậy mà bây giờ, trong cơn vô thức, lớp vỏ bọc ấy cuối cùng cũng vỡ tan.

Bàn tay đang siết chặt thành giường của Cố Đình Chuẩn bỗng buông lỏng. Hắn từ từ đưa tay lên, ngón tay thon dài khẽ chạm vào gò má ướt đẫm của cậu. Một cái chạm rất nhẹ, như thể chỉ cần dùng thêm chút lực, thứ mong manh trước mặt sẽ tan biến mất.

“Không ai đánh cậu nữa.”

Giọng hắn vẫn trầm, vẫn đều đều. Nhưng có một thứ gì đó khác lạ ẩn trong đó. Một lời hứa. Một mệnh lệnh. Hay một điều gì đó còn hơn thế, chính hắn cũng không thể gọi tên.

Lâm Tự không nghe thấy. Cậu vẫn chìm trong cơn mê, những tiếng nấc nghẹn dần lắng xuống. Cơ thể cậu khẽ run lên, rồi dần thả lỏng, như thể trong vô thức, hơi ấm từ bàn tay ai đó đã xoa dịu được cơn ác mộng đang đeo bám.

Cánh cửa phòng bật mở. Bác sĩ riêng của nhà họ Cố bước vào, theo sau là một y tá mang theo túi dụng cụ. Cố Đình Chuẩn đứng dậy, lùi về phía cửa sổ, nhường chỗ cho họ làm việc. Chu Vũ tiến đến, thì thầm báo cáo điều gì đó. Nhưng mắt hắn vẫn không rời khỏi thân ảnh nhỏ bé đang nằm trên giường bệnh.

Bác sĩ đo huyết áp, kiểm tra đồng tử, rồi quay sang hỏi: “Cậu ấy có tiền sử bệnh gì không ạ?”

Cố Đình Chuẩn im lặng một giây. Hắn nhớ đến tập hồ sơ trong ngăn kéo, dòng chẩn đoán lạnh lùng: U thần kinh đệm bậc cao. Nhưng hắn không trả lời.

Chu Vũ bước lên thay: “Có ạ. U não. Cậu ấy đang trong quá trình điều trị.”

Vị bác sĩ gật đầu, gương mặt thoáng chút nghiêm trọng. Ông lấy ống nghe, tiếp tục kiểm tra. “Huyết áp tụt. Có dấu hiệu suy nhược cơ thể. Cơn ngất này có thể là do căng thẳng quá độ kết hợp với tác dụng phụ của thuốc. Tôi sẽ truyền dịch và cho thuốc giảm đau tạm thời. Nhưng về lâu dài, cậu ấy cần được nghỉ ngơi tuyệt đối và theo dõi thường xuyên tại bệnh viện.”

“Cứ làm những gì cần làm.” Cố Đình Chuẩn cắt ngang.

Bác sĩ gật đầu, bắt đầu chỉ đạo y tá thiết lập đường truyền dịch. Kim tiêm đâm vào mu bàn tay gầy guộc của Lâm Tự, cậu khẽ nhăn mặt nhưng không tỉnh lại. Dịch truyền từng giọt từng giọt chảy xuống, mang theo chút sinh lực yếu ớt vào cơ thể đã kiệt quệ.

Khoảng nửa tiếng sau, bác sĩ và y tá rời đi, để lại vài lọ thuốc và những chỉ dẫn trên tờ giấy nhỏ. Căn phòng trở lại yên tĩnh. Chỉ còn Cố Đình Chuẩn, Chu Vũ, và Lâm Tự vẫn đang say ngủ.

“Tổng giám đốc, ngài nên nghỉ ngơi. Để tôi ở lại trông chừng cậu ấy.” Chu Vũ lên tiếng.

“Không cần.” Hắn đáp, ngắn gọn. “Ra ngoài đi.”

Chu Vũ thoáng ngạc nhiên, nhưng rất nhanh cúi đầu tuân lệnh. Trước khi khép cửa, anh còn kịp thấy Cố Đình Chuẩn kéo chiếc ghế bên cạnh giường, ngồi xuống.

Cánh cửa khép lại. Căn phòng chỉ còn hai người.

Đêm đã về khuya. Ánh trăng bạc len qua khe rèm, rọi xuống sàn gỗ một dải sáng mờ ảo. Cố Đình Chuẩn ngồi đó, khuỷu tay chống lên thành ghế, ánh mắt vẫn dán vào gương mặt đang ngủ. Hắn không biết tại sao mình vẫn ở đây. Theo lý trí, hắn nên trở về thư phòng, giải quyết nốt đống văn kiện đang chờ. Hoặc ít nhất, nên suy nghĩ về việc Giang Triệt đột ngột xuất hiện tối nay và mối liên hệ của hắn ta với Lâm Tự.

Nhưng hắn không làm gì cả. Hắn chỉ ngồi đó, lặng lẽ canh chừng.

Vài giờ sau, Lâm Tự khẽ cựa mình. Hàng mi run lên, rồi từ từ mở ra. Đôi mắt hổ phách mơ màng nhìn lên trần nhà, mất vài giây mới lấy lại tiêu cự. Cậu nhận ra mình đang nằm trên giường, cánh tay bị cắm kim truyền, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí.

Rồi cậu quay đầu. Và bắt gặp Cố Đình Chuẩn.

Hắn đang ngồi ngay bên cạnh, gương mặt lạnh lùng dưới ánh trăng trông càng thêm sắc cạnh. Nhưng điều khiến Lâm Tự ngỡ ngàng không phải là sự hiện diện của hắn. Mà là bàn tay hắn – bàn tay đang đặt trên mu bàn tay cậu, nơi vừa được rút kim truyền ra.

Một cái nắm tay. Rất nhẹ. Gần như vô thức. Như thể trong lúc canh chừng, hắn đã vô tình đặt tay mình lên tay cậu và quên mất không rút về.

Lâm Tự nín thở. Tim cậu đập thình thịch. Cậu không dám cử động, sợ rằng chỉ một chuyển động nhỏ cũng sẽ phá vỡ khoảnh khắc mong manh này.

Nhưng rồi Cố Đình Chuẩn dường như cảm nhận được ánh mắt cậu. Hắn chớp mắt, như vừa thoát khỏi một dòng suy nghĩ nào đó. Rồi hắn rút tay về, nhanh đến mức như thể vừa chạm vào lửa. Gương mặt hắn trở lại vẻ lạnh tanh thường trực.

“Cậu tỉnh rồi.”

Một câu trần thuật, không phải câu hỏi. Giọng hắn vẫn đều đều, không chút gợn sóng.

Lâm Tự chớp mắt, cố gắng ngồi dậy nhưng cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ. Cậu khẽ nhăn mặt, giọng khản đặc: “Tôi… tôi xin lỗi. Tôi đã làm hỏng buổi tiệc.”

Cố Đình Chuẩn nhìn cậu. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy lướt qua gương mặt tái nhợt, dừng lại nơi đôi môi khô nẻ đang run run.

“Ai cho cậu quyền ngất xỉu trước mặt khách khứa?”

Giọng hắn sắc lạnh. Lâm Tự cúi đầu, những ngón tay bấu chặt lấy chăn. “Tôi… tôi xin lỗi.”

“Lần sau còn như vậy…”

Hắn bỏ lửng câu nói. Rồi đứng dậy, quay lưng về phía cậu. Nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, hắn dừng lại nơi ngưỡng cửa, nói một câu mà Lâm Tự không ngờ tới:

“Ngày mai ở yên trong phòng. Không cần ra ngoài.”

Cánh cửa khép lại. Tiếng bước chân xa dần.

Lâm Tự ngồi thừ người trên giường, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay vẫn còn vương chút hơi ấm.


Sáng hôm sau, Chu Vũ gõ cửa phòng Lâm Tự từ rất sớm. Cậu đã tỉnh, đang ngồi tựa vào thành giường, sắc mặt đã khá hơn chút ít nhưng vẫn nhợt nhạt.

Chu Vũ bước vào, trên tay là một tập tài liệu mỏng. Anh đặt nó xuống bàn, rồi quay sang Lâm Tự với vẻ mặt chuyên nghiệp thường ngày.

“Lâm tiên sinh, tổng giám đốc yêu cầu tôi chuyển lời: từ nay cậu không cần dùng bữa ở phòng ăn chính nữa. Đồ ăn sẽ được mang lên phòng.”

Lâm Tự sững người. Mất một lúc cậu mới hiểu ra. Thì ra “ở yên trong phòng” không phải là quan tâm, mà là một mệnh lệnh giam lỏng mới. Cậu đã làm hắn mất mặt, nên giờ đến cái quyền được ngồi trên chiếc ghế phụ dành cho người hầu cũng bị tước đoạt.

Cậu cười nhạt, gật đầu: “Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh.”

“Còn một việc nữa.” Chu Vũ lật tập tài liệu ra. “Tổng giám đốc muốn biết mối quan hệ giữa cậu và Giang Triệt. Ông ta yêu cầu cậu trình bày rõ ràng.”

Lâm Tự im lặng. Hai tay cậu nắm chặt lấy tấm chăn. Cậu biết câu hỏi này sẽ đến. Chỉ là không ngờ nó đến nhanh như vậy.

Hít một hơi thật sâu, cậu bắt đầu kể.

“Giang Triệt… là chủ nợ của nhà tôi. Sau khi anh tôi mất, cha tôi phá sản, vay nặng lãi của ông ta một khoản tiền lớn. Nhưng cha tôi không trả nổi, nên đã bỏ trốn. Mẹ tôi đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi. Còn Giang Triệt, ông ta nghĩ tôi biết cha tôi đang ở đâu, nên đã cho người truy tìm tôi suốt nửa năm qua. Tôi… tôi thực sự không biết cha tôi đang ở đâu. Nhưng ông ta không tin.”

Giọng cậu run run, nhưng vẫn cố gắng kể hết mọi chuyện. Về những cú điện thoại đe dọa. Về những lần bị chặn đường. Về những vết bầm tím giấu dưới lớp áo dài. Về tin nhắn nhận được ngày hôm qua, ngay sau khi bước chân vào căn biệt thự này.

Chu Vũ ghi chép lại, gương mặt không để lộ cảm xúc. Khi Lâm Tự kết thúc, anh gập tập tài liệu lại, đứng dậy.

“Cảm ơn cậu đã hợp tác. Tôi sẽ chuyển lời đến tổng giám đốc.”

“Khoan đã.” Lâm Tự ngập ngừng. “Anh ấy… tổng giám đốc Cố… có giận không ạ? Chuyện tối qua, tôi thực sự không cố ý.”

Chu Vũ dừng bước, quay lại nhìn cậu. Trong mắt người trợ lý luôn lạnh lùng ấy thoáng qua một tia khó hiểu. Rồi anh đáp, giọng đều đều:

“Nếu tổng giám đốc giận, cậu đã không còn ở đây.”

Nói rồi, anh cúi đầu chào và rời khỏi phòng.

Lâm Tự ngồi lặng trên giường. Câu nói của Chu Vũ cứ văng vẳng trong đầu cậu. Nếu tổng giám đốc giận, cậu đã không còn ở đây. Vậy rốt cuộc, Cố Đình Chuẩn đang nghĩ gì?

Cùng lúc đó, trong thư phòng, Cố Đình Chuẩn nhận được báo cáo từ Chu Vũ. Hắn lắng nghe toàn bộ câu chuyện về Giang Triệt, về những trận đòn, về cuộc sống chạy trốn của Lâm Tự suốt nửa năm qua. Gương mặt hắn vẫn không biểu lộ gì, nhưng bàn tay đặt trên bàn đã siết chặt lại từ lúc nào.

“Giang Triệt.” Hắn lẩm bẩm cái tên ấy, đôi mắt đen lóe lên một tia lạnh lẽo. “Điều tra cho tôi tất cả những gì liên quan đến hắn ta. Và…”

Hắn ngừng lại một nhịp.

“Cử người canh chừng Lâm Tự 24/7. Không phải để giam lỏng. Mà để bảo vệ. Nếu Giang Triệt dám bén mảng đến gần cậu ấy một lần nữa, báo cho tôi ngay lập tức.”

Chu Vũ gật đầu: “Rõ, thưa tổng giám đốc.”

Khi Chu Vũ lui ra, Cố Đình Chuẩn xoay ghế, nhìn ra khung cửa sổ. Ngoài kia, mưa lại bắt đầu rơi. Từng hạt mưa đập vào kính, tạo nên những vệt nước dài ngoằn ngoèo.

Hắn nhớ tới những giọt nước mắt của Lâm Tự đêm qua. Nhớ tới câu nói trong cơn mê: “Đừng đánh con nữa… mẹ ơi…” Nhớ tới cảm giác của cơ thể gầy guộc ấy khi ngã vào vòng tay mình.

Và nhớ tới khoảnh khắc hắn vô thức nắm lấy bàn tay cậu.

Cố Đình Chuẩn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Có điều gì đó đang thay đổi. Một thứ gì đó rất nhỏ, rất chậm, nhưng đang len lỏi vào lồng ngực hắn, đục khoét lớp băng dày mà hắn đã mất bao nhiêu năm để xây lên.

Và hắn không chắc mình có muốn ngăn cản nó hay không.


Còn tiếp…