Bài học kiếm đầu tiên của Lâm Phong kéo dài đúng mười hai phút.
Sau đó anh nằm xuống đất.
Không phải vì bị đánh ngã. Không phải vì kiệt sức. Mà vì Hồ Đại bảo nằm xuống.
“Nhắm mắt lại.”
Lâm Phong nhắm mắt. Lưng chạm mặt đất xưởng — đất nén cứng, lạnh, có mùi than và dầu kim loại ngấm sâu vào từng phân lớp đất. Bên trên, mái xưởng có một lỗ thủng nhỏ bằng nắm tay — ánh sáng buổi sáng lọt qua thành một vệt vàng mỏng, rơi không đúng chỗ nào cả.
“Mày đang nghe thấy gì?”
Anh thật sự lắng nghe — không phải kiểu nghe thụ động mà người ta gọi là im lặng, mà kiểu nghe chủ động, tách từng lớp âm thanh ra.
“Bễ lò rèn nhà ông Ngũ Kim cuối phố. Tiếng trẻ con chạy ở đâu đó phía đông. Gà. Gió đi qua mái tranh theo hướng tây bắc.” Anh dừng lại. “Và ông đang cầm búa — nhưng chưa đánh. Cổ tay ông xoay một lần, nhẹ, kiểu kiểm tra trọng tâm.”
Im lặng.
“Mắt mày nhắm,” Hồ Đại nói. “Mày nghe thấy cổ tay tao xoay.”
“Tiếng vải tay áo cọ vào nhau khi khớp xương chuyển động. Micro âm thanh. Trong môi trường đủ im—” Lâm Phong ngừng giữa chừng, nhận ra mình lại sắp dùng từ ngữ không thuộc thế giới này. “Khi xung quanh đủ yên thì nghe được.”
Một khoảng ngừng.
“Ngồi dậy.”
Anh ngồi dậy.
Hồ Đại đang đứng cách anh ba bước, không cầm búa — hai tay buông tự nhiên dọc theo thân người. Cái búa nằm trên đe. Ông chưa chạm vào nó từ lúc Lâm Phong nhắm mắt.
Tiếng cổ tay xoay đó không phải tiếng búa. Là tiếng ông cố tình tạo ra để kiểm tra.
Thử xem anh có phân biệt được thật và bẫy hay không.
“Lần sau,” ông già nói, “mày nói luôn là tao chưa chạm vào búa.”
“Tôi không chắc.”
“Không chắc mà vẫn nói ra giả thuyết sai.” Ông lấy thanh gỗ luyện tập từ bàn, đưa cho Lâm Phong. “Hư Không Kiếm Đạo không phạt mày vì sai. Nó phạt mày vì nói điều mày chưa đủ dữ liệu để nói.” Ông ngồi xuống chiếc ghế đẩu thấp góc xưởng, lưng thẳng, như người có thể ngồi kiểu đó cả ngày mà không mỏi. “Phân biệt giữa nhận thức và phán đoán. Mày vừa có nhận thức đúng — có âm thanh lạ từ hướng tao. Nhưng mày phán đoán sai — gán nhầm nguồn gốc.”
Lâm Phong nhìn thanh gỗ trong tay.
Trong game, kỹ năng Hư Không Kiếm Đạo được mô tả bằng hai dòng tooltip: “Kiếm pháp sử dụng nhận thức không gian để tối ưu hóa lực và góc tấn công. Tăng 15% sát thương khi đối thủ ở trạng thái mất cân bằng.” Công thức rõ ràng, dễ hiểu, có thể tính toán.
Những gì ông già đang dạy anh không tính toán được bằng công thức nào cả.
“Bài tập đầu tiên,” Hồ Đại nói. “Không phải động tác. Cầm thanh gỗ và đứng im.”
“Đứng im?”
“Đứng im, nhưng sẵn sàng di chuyển theo bất kỳ hướng nào. Không có hướng ưu tiên. Không có tư thế chuẩn bị cho một loại đòn cụ thể.” Ông nhìn thẳng vào anh. “Đây là điều khó nhất mày sẽ học. Vì não người thường làm ngược lại — khi cầm vũ khí, não tự động chọn tư thế phòng thủ hay tấn công. Nó muốn cam kết vào một trạng thái.” Ông ngừng lại. “Hư Không có nghĩa là không cam kết trước khi cần thiết.”
Trạng thái superposition. Ý nghĩ thoáng qua đầu anh — thuật ngữ vật lý lượng tử từ một thế giới mà ông già này không có khái niệm về sự tồn tại của nó. Tồn tại ở mọi khả năng cùng lúc cho đến khi buộc phải sụp đổ về một trạng thái cụ thể.
“Được,” Lâm Phong nói.
Anh cầm thanh gỗ và đứng im.
Năm giây.
Mười giây.
Không có gì xảy ra — và đó chính xác là vấn đề. Bản năng của anh, hay đúng hơn là bản năng được xây dựng từ tám năm chơi game với cơ chế chiến đấu rõ ràng, đang liên tục cố đặt anh vào một trạng thái: tấn công, phòng thủ, bước bên, bước lùi. Cứ mỗi giây đứng im là một giây não anh đề xuất một phương án và bị anh từ chối.
Hai mươi giây.
Đứng im.
Ba mươi giây. Cơ bắp đùi bắt đầu muốn dồn trọng tâm về phía trước.
Lâm Phong không cho phép.
Không hướng nào.
Bốn mươi lăm giây. Cổ tay muốn xoay để ngón tay nắm chắc hơn.
Không cam kết.
Và sau đó — trong khoảng giây thứ năm mươi — có một thứ gì đó thay đổi.
Không rõ ràng. Không như bước ngoặt trong phim hay khoảnh khắc khai sáng trong truyện kiếm hiệp. Chỉ là — anh ngừng chống lại. Ngừng từ chối từng đề xuất của não. Thay vào đó, anh để tất cả chúng tồn tại cùng lúc: bước trái, bước phải, tấn công, lui, đứng yên — tất cả đều là khả năng, không khả năng nào bị loại bỏ trước.
Cảm giác kỳ lạ, không thoải mái, như cố gắng tập trung vào một điểm trong khi cố không tập trung vào điểm đó.
Nhưng rõ ràng hơn.
Xung quanh anh — không gian trong xưởng — bỗng nhiên trở nên đọc được hơn. Vị trí của Hồ Đại so với nguồn sáng. Cái ghế đẩu góc xưởng. Bao nhiêu bước đến cửa ra. Hướng nào có chướng ngại vật.
Không phải tầm nhìn mới. Thông tin đó vẫn ở đó trước đó. Nhưng lúc này anh xử lý nó — như màn hình máy tính load xong bản đồ mini, đột ngột hiện toàn bộ địa hình thay vì từng pixel.
Hồ Đại đứng dậy.
Không báo trước, không tư thế chuẩn bị — chỉ đứng dậy và trong cùng chuyển động đó, tay ông vươn ra về phía vai trái của Lâm Phong.
Lâm Phong bước sang phải.
Không phải phản xạ. Không phải tính toán. Chỉ là — hướng đó đã là một trong các khả năng, và khi ông già chuyển động, khả năng đó trở thành lựa chọn rõ ràng nhất và thân người anh đơn giản là đi theo.
Tay Hồ Đại chạm không khí.
Im lặng.
Ông nhìn anh. Lâm Phong nhìn lại.
“Mày không né,” ông già nói. “Mày đang ở đó rồi, và tao đến chỗ mày vừa đứng.”
Anh nghĩ về điều đó. “Khác nhau như thế nào?”
“Né là phản ứng. Điều mày vừa làm là tồn tại ở trạng thái không tạo ra điểm chết.” Hồ Đại ngồi xuống lại, chậm rãi như người vừa kiểm tra xong thứ gì đó và kết quả vừa đủ để tiếp tục. “Mày không hiểu hoàn toàn điều mày vừa làm. Nhưng thân người mày hiểu.” Ông nhìn ra cửa xưởng. “Đủ cho hôm nay.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Mày muốn thêm?”
“Tôi nghĩ—”
“Mày nghĩ vì mày quen với việc học theo lượng.” Giọng ông không phê phán, chỉ là nhận xét của người đã thấy điều này trước đó. “Học nhiều hơn không phải học nhanh hơn. Thân người cần thời gian để thứ vừa xảy ra trở thành một phần của nó, không phải một phần của trí nhớ.”
Lâm Phong im lặng.
Ông không sai.
Trong game, kỹ năng được unlock bằng điểm kinh nghiệm — thứ tồn tại trong một database được gán vào nhân vật, sẵn sàng sử dụng ngay lập tức. Ngoài đời thực, hay trong thế giới này — thứ anh vừa trải nghiệm cần thời gian để thân xác anh ghi nhớ nó như phản xạ, không phải như kiến thức.
Cơ thể học khác não.
“Tôi sẽ tập một mình chiều nay,” anh nói.
“Đừng.” Ông đứng dậy, đi về phía lò rèn. “Nghỉ ngơi. Để não mày nhàn. Sáng mai quay lại.”
Buổi trưa Lâm Phong xin phép bà chủ quán nghỉ sớm.
Bà Hồng Nhạn — người phụ nữ năm mươi tuổi với đôi mắt nhỏ nhưng không bỏ sót thứ gì, người đã cho anh ở nhờ mà không hỏi nhiều hơn một câu — nhìn anh với cái nhìn đánh giá ngắn rồi gật đầu.
“Về sớm thì phụ tao chẻ củi trước.”
Anh chẻ củi trong một tiếng.
Không khó chịu. Chẻ củi theo một cách nào đó đang có ý nghĩa mới kể từ sáng nay — anh chú ý vào cách lực truyền qua cán rìu, cách gỗ tách theo thớ khi được đặt nhát đúng chỗ, cách trọng tâm thân người ảnh hưởng đến độ sâu của nhát chẻ. Đơn điệu nhưng không rỗng tuếch.
Xong xuôi, anh lên phòng lấy mảnh bản đồ, nhét vào người, và ra cổng làng hướng tây nam.
Đường đến hang mất khoảng hai canh giờ đi bộ nếu biết đường.
Lâm Phong biết đường — chính xác đến từng ngã rẽ, từng dấu mốc địa hình: tảng đá giống hình con rùa sau khúc quanh thứ ba, bụi cây gai trắng mọc cao hơn đầu người chắn lối vào đường mòn thật, con suối cạn cần lội qua hai lần trước khi lên sườn đồi. Trong game, người chơi dùng bản đồ mini. Anh dùng ký ức.
Thực tế và ký ức không khớp nhau ở một điểm.
Tảng đá hình rùa vẫn ở đó. Bụi cây gai trắng vẫn ở đó. Con suối cạn — khô hơn mùa trong game, nhưng vẫn ở đúng chỗ. Nhưng đường mòn từ suối lên sườn đồi, con đường anh biết phải đi vòng qua vách đá phía trái — bị chặn.
Không phải bởi thiên nhiên.
Bởi một đống đá. Mới. Còn rêu chưa kịp bám lên mặt đá vỡ.
Ai đó đã phá vách đá và lấp đường mòn, có lẽ khoảng một tháng trước.
Lâm Phong đứng nhìn đống đá trong một lúc.
Thế giới đang viết lại luật chơi từ bên trong. Câu đó anh đã tự nhủ nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên nó hiện thực hóa thành một đống đá cụ thể chắn ngang đường cụ thể của anh.
Anh đi vòng.
Không có đường mòn — có nghĩa là tự tạo đường qua bụi rậm và đá dốc. Tốt hơn trong game chỗ này là có thanh stamina bar để nhìn vào; trong thực tế, “còn đủ sức hay không” được trả lời bằng cảm giác đốt cháy ở bắp đùi và hơi thở bắt đầu không đều.
Nhưng anh lên được sườn đồi.
Và dừng lại.
Có người ngồi trước cửa hang.
Không phải toán thổ phỉ. Không phải người đi đường lạc. Người này ngồi theo kiểu của người chọn cố tình ngồi ở đó — lưng tựa vào vách đá cạnh cửa hang, hai chân duỗi thẳng chéo nhau, tay đặt lên đùi. Mắt nhắm. Hoặc — Lâm Phong nhìn lại — không phải nhắm. Là mở nhưng không nhìn vào đâu cả, loại ánh mắt mà người ta gọi là “nhìn vào trong”.
Một thanh kiếm nằm ngang trên đùi người đó.
Bao kiếm đen, mòn ở cạnh bao theo kiểu của người đeo kiếm liên tục trong thời gian dài. Chuôi không có trang trí.
Người đó trẻ — khoảng ngoài hai mươi, có thể hơn một chút khó đoán — với khuôn mặt bình thường đến mức đáng chú ý: không đặc sắc, không xấu, kiểu mặt mà bình thường sẽ quên ngay khi quay đi. Ngoại trừ một chi tiết: trên mắt người đó có một dải vải đen buộc ngang.
Người mù.
Lâm Phong biết ngay.
Không phải vì dải vải — mà vì cách người đó ngồi. Có một loại nhận thức không gian khác với người sáng mắt — người mù học cách cảm nhận vị trí, khoảng cách, sự hiện diện bằng những giác quan khác, và sau đủ thời gian điều đó để lại dấu trong cách họ đặt thân người trong không gian: luôn có một phần ý thức hướng ra ngoài, như râu xúc tu vô hình.
Người này đang làm vậy ngay bây giờ.
Và mặc dù mắt bị che và hướng nhìn đang là bầu trời buổi chiều trước mặt — anh ta biết Lâm Phong vừa đến.
“Đường mòn bị lấp rồi,” người đó nói, không mở mắt, không thay đổi tư thế. Giọng bằng phẳng và ngắn như người không quen nói nhiều hơn cần thiết. “Mày đi vòng mất thêm một khắc.”
“Đúng.” Lâm Phong đứng ở mép đường vào, không tiến thêm. “Ông đã đợi lâu chưa?”
“Tao không đợi mày.” Người đó xoay đầu về phía Lâm Phong — không hẳn là nhìn, mà là hướng theo kiểu người dùng tai thay mắt. “Tao đang ngồi đây. Mày tình cờ đến.”
“Nhưng ông không rời đi khi nghe tiếng tôi leo lên sườn đồi.”
Khoảng ngừng ngắn.
“Tao chưa xác định mày nguy hiểm hay không.”
Lâm Phong nghĩ về điều đó. “Ông đánh giá nguy hiểm bằng cách nào nếu không nhìn thấy?”
“Cách mày di chuyển. Nhịp thở. Bước chân trên đá khô — mày không biết địa hình nhưng không sợ địa hình. Khác nhau.” Người đó gõ nhẹ ngón tay lên chuôi kiếm — không phải bồn chồn, rõ ràng là thói quen. “Mày đến đây lấy thứ gì đó trong hang.”
Không phải câu hỏi.
“Đúng.”
“Mảnh bản đồ.”
Lâm Phong dừng lại.
“Mày biết về nó,” anh nói.
“Tao biết hang này có gì.” Người đó — Khương Tứ, Lâm Phong đã biết tên từ trước khi gặp, biết lý lịch, biết vai trò trong cốt truyện — cuối cùng đứng dậy. Không vội, không khó khăn, kiểu đứng dậy của người mà trọng tâm thân người luôn ở đúng vị trí cần thiết. “Và tao biết người cuối cùng đặt thứ đó vào trong đó.”
“Ai?”
“Không biết tên.” Anh ta gõ ngón tay thêm một nhịp. “Nhưng tao nghe giọng người đó. Năm năm trước. Người đó vào hang, ở trong đó một lúc, ra đi. Không nói chuyện với ai. Nhưng trước khi đi—” anh ta quay đầu về phía một điểm không cụ thể trong không khí, kiểu người đang nhớ lại, “—người đó dừng lại ở cửa hang và nói, như nói với không ai cả: ‘Đứa nào tìm đến đây, cho nó qua.’“
Lâm Phong không nói gì trong một lúc.
Ai đó đã chuẩn bị cho sự xuất hiện của anh.
Ý nghĩ từ đêm trước. Ngày hôm nay có thêm bằng chứng.
“Năm năm trước,” anh nói. “Ông đang ở đây làm gì từ năm năm trước?”
Khương Tứ quay đầu về phía anh với biểu cảm của người vừa được hỏi một câu mà họ cho là câu trả lời đã hiển nhiên.
“Tao ở đây vì tao ở đây.” Anh ta bước sang một bên, khỏi cửa hang. “Vào đi.”
Bên trong hang tối hơn Lâm Phong nhớ từ lần duy nhất anh mô phỏng trong đầu dựa trên dữ liệu game — không phải tối đen hoàn toàn, ánh sáng buổi chiều lọt vào theo cửa hang hẹp tạo ra vùng nhìn thấy được khoảng mười bước, còn lại là bóng tối đặc.
Không cần đèn. Anh biết chính xác bước bao nhiêu, rẽ đâu, tránh tảng đá nào.
Đi hai mươi bước. Rẽ trái theo vách đá. Thêm mười lăm bước. Chỗ vách đá thấp xuống tạo ra một hốc tự nhiên khoảng ngang ngực người đứng.
Tay anh vào hốc.
Chạm vật gì đó.
Không phải hộp kim loại như trong game. Là một mảnh vải thô bọc xung quanh thứ gì đó cứng, buộc bằng dây gai đã ngả màu theo thời gian. Anh mở ra trong bóng tối bằng tay — vải bong ra từng lớp, mục dần nhưng còn nguyên vẹn, rõ ràng là được bọc cẩn thận bởi người biết vật bên trong cần được bảo quản.
Bên trong là một mảnh gỗ phẳng, cứng, không lớn hơn lòng bàn tay.
Trên mặt gỗ có những đường vẽ. Không nhìn rõ được trong bóng tối, nhưng tay anh cảm nhận được — không phải mực, là vết khắc sâu vào gỗ.
Anh cầm mảnh gỗ ra ngoài cửa hang.
Khương Tứ vẫn đứng đó.
Lâm Phong đặt mảnh gỗ cạnh mảnh bản đồ da thú lấy ra từ túi — nhìn hai mảnh cạnh nhau trong ánh sáng chiều tà, cố ghép.
Không khớp.
Anh nhìn lại. Xoay mảnh gỗ. Không khớp theo hướng kia. Xoay lần nữa.
Khớp một phần — góc dưới phải của mảnh da thú nối với góc trên trái của mảnh gỗ, các đường vẽ tiếp nối nhau theo cách không thể ngẫu nhiên. Nhưng rõ ràng vẫn còn thiếu.
Hai mảnh. Tối thiểu cần thêm một mảnh nữa.
Trong game có ba mảnh bản đồ. Lâm Phong nhớ điều đó — ba mảnh từ ba địa điểm khác nhau, và khi ghép lại sẽ chỉ đến hầm mộ ẩn ở phía bắc dãy núi Thương Lam. Nhưng mảnh thứ ba trong game là một mảnh da thú khác, không phải mảnh gỗ.
Lại sai kịch bản.
“Tìm được không?” Khương Tứ hỏi, không nhìn về phía anh — hay đúng hơn là hướng về phía anh theo cách anh ta luôn làm.
“Tìm được. Nhưng còn thiếu một mảnh.” Lâm Phong nhìn lên. “Ông biết mảnh thứ ba ở đâu không?”
Khoảng ngừng dài hơn lần trước.
Ngón tay Khương Tứ gõ ba nhịp trên chuôi kiếm.
“Người đặt mảnh đó vào hang,” anh ta nói chậm, như người đang sắp xếp lại thông tin trước khi nói, “có mang theo ba thứ. Tao nghe tiếng ba thứ khác nhau va vào nhau khi người đó di chuyển. Khi ra đến cửa hang — chỉ còn nghe tiếng hai thứ.”
“Có nghĩa là người đó mang theo mảnh thứ ba và không để lại đây.”
“Hoặc,” Khương Tứ nói, giọng không thay đổi, “để lại ở chỗ khác trên đường đi. Người đó đi từ hướng bắc đến, vào hang, ra đi về hướng đông bắc.”
Hướng đông bắc từ sườn đồi này.
Anh nhẩm tính địa hình từ ký ức game — phía đông bắc, cách đây khoảng nửa ngày đường, là thị trấn Thanh Xuyên. Thị trấn trung bình, điểm dừng chân của người đi đường, không có gì đặc biệt trong cốt truyện gốc ngoài một cái chợ và một quán rượu nơi mấy nhiệm vụ phụ bắt đầu.
Nhưng mảnh bản đồ thứ ba trong game không đến từ Thanh Xuyên.
“Ông có thể mô tả người đó không?” Lâm Phong hỏi.
“Chân đi nhẹ — người quen di chuyển không gây tiếng động. Hơi thở đều kể cả khi leo dốc — luyện tập nhiều năm. Không cầm vũ khí cầm tay, nhưng có thứ gì đó đeo sau lưng nặng hơn áo khoác bình thường.” Khương Tứ quay đầu nhẹ, như người nghe lại ký ức. “Và mùi — mực và kim loại lạnh. Kiểu người vừa viết vừa làm đồ vật bằng tay.”
Lâm Phong không nói gì trong một lúc.
Mực và kim loại lạnh.
Thợ vẽ bản đồ.
Người tạo ra bản đồ này không phải người chơi game — là người sống trong thế giới này và cố tình lưu lại thông tin theo cách chỉ người có đủ kiến thức mới hiểu được.
Câu hỏi là: kiến thức đó đến từ đâu.
“Ông Khương,” anh nói.
“Khương Tứ.”
“Ông Khương Tứ.” Lâm Phong nhìn người đứng trước mặt — người trong tám năm game anh biết là một trong những chiến đấu viên đáng sợ nhất story arc giữa, cựu đội trưởng vệ binh hoàng thành, người phong ấn thị lực để duy trì một kỹ năng mà ngay cả wiki game cũng chỉ ghi được vài dòng. “Tại sao ông ở đây?”
Không phải câu hỏi về hôm nay. Câu hỏi về tổng thể.
Khương Tứ im lặng trong khoảng thời gian dài đến mức Lâm Phong bắt đầu nghĩ anh ta sẽ không trả lời.
Rồi:
“Sau khi rời hoàng thành, tao đi về phía nam.” Giọng anh ta không thay đổi — vẫn bằng phẳng, ngắn, nhưng có thứ gì đó khác bên dưới. Không phải cảm xúc theo nghĩa thông thường. Là trọng lượng của thông tin được nén lại trong ít từ nhất có thể. “Tao nghe nhiều thứ trong suốt bốn năm đó. Thứ người ta không nói to nhưng nói trong đầu — cách di chuyển, nhịp thở, tiếng đất dưới chân. Vùng này,” anh ta gõ chân nhẹ lên mặt đất, “yên tĩnh theo cách khác. Không phải yên tĩnh vì không có gì xảy ra. Yên tĩnh vì những gì sắp xảy ra chưa bắt đầu phát ra tiếng.”
Lâm Phong hiểu.
Người luyện Thính Kiếm nghe được những thứ người thường không nghe — kể cả những thứ chưa xảy ra, nếu nó đã đủ gần để rung lên trong không khí.
“Ông nghe thấy gì?”
Ngón tay Khương Tứ gõ.
Dừng.
Gõ lại.
“Tiếng của thứ gì đó đang thay đổi,” anh ta nói. “Không biết tả cách khác. Giống như khi dây đàn bị chỉnh lại — âm thanh không sai, nhưng khác. Và cái khác đó đang lan rộng ra từ trung tâm theo từng ngày.”
Thế giới đang viết lại luật chơi từ bên trong.
Câu của chính anh, được một người khác xác nhận bằng ngôn ngữ khác.
Lâm Phong đứng im nhìn người trước mặt. Trong game, Khương Tứ là NPC có thể kết nạp vào đội sau khi hoàn thành chuỗi nhiệm vụ phụ liên quan đến hoàng thành — ba nhiệm vụ, yêu cầu tối thiểu uy tín với phe Vệ Binh, một chuỗi đối thoại cụ thể. Công thức định sẵn. Kết quả định sẵn.
Trước mặt anh không phải NPC có menu đối thoại.
Là người từng là đội trưởng vệ binh, mất thị lực vì phản bội, đi bốn năm một mình về phía nam bằng đôi tai thay đôi mắt, và ngồi trước cửa một cái hang ở rìa làng Khởi Nguyên vì nghe thấy thứ anh ta không hiểu nhưng không thể bỏ qua.
“Ông muốn hiểu cái thứ mình đang nghe không?” Lâm Phong hỏi.
Khoảng ngừng ngắn.
“Mày biết nó là gì?”
“Biết một phần. Và sẽ biết nhiều hơn khi tìm được mảnh bản đồ còn lại.” Anh cầm hai mảnh đã ghép lại, nhìn xuống hệ thống đường nét phức tạp. “Đường đến Thanh Xuyên mất bao lâu từ đây?”
“Đi nhanh thì nửa ngày. Đi với mày—” Khương Tứ dừng lại, trong giọng có gì đó gần với khô khan, “—thêm một khắc nữa vì mày không biết đường đi đêm trong rừng.”
Lâm Phong nhìn anh ta.
“Ông đồng ý đi cùng à?”
“Tao không nói vậy.” Anh ta quay đi, đi dọc theo sườn đồi về phía cửa hang hướng bắc. “Tao nói đường đến Thanh Xuyên mất bao lâu.”
Lâm Phong nhìn bóng người đi trước mình vài bước, lưng thẳng, bước chân đặt xuống im lặng hoàn toàn trên mặt đất không bằng phẳng của sườn đồi — không một nhịp vấp, không một khoảnh khắc do dự trước hòn đá hay rễ cây, như thể đôi chân anh ta đọc được địa hình qua lòng bàn chân trước khi não kịp xử lý.
Người không thấy đường nhưng không bao giờ lạc.
Trong game, dòng mô tả nhân vật. Ngoài đời thực — hay trong thế giới này — là thực tế đang diễn ra trước mắt anh.
Anh cất hai mảnh bản đồ vào túi và đi theo.
Bước xuống sườn đồi, qua bụi cây gai trắng, về hướng đường chính. Mặt trời đang gần chân trời, ánh sáng nghiêng và dài, rừng cây đổ bóng thành những vệt tối song song trên mặt đất.
Họ đi một lúc không nói chuyện.
Khương Tứ đi trước khoảng hai bước. Không chờ. Không ngoái lại. Nhưng tốc độ bước của anh ta — Lâm Phong nhận ra — vừa đủ để người đi sau theo kịp mà không cần phải bước nhanh. Không cố tình, hay cố tình nhưng không lộ ra.
Họ đang xuống đến chân đồi thì Khương Tứ lên tiếng, không quay lại:
“Mày học kiếm từ ông già xưởng rèn.”
Lâm Phong nhìn gáy anh ta. “Ông biết điều đó bằng cách nào?”
“Mùi than rèn và dầu kim loại trên quần áo mày. Cách mày bước — từ hôm qua đến hôm nay khác nhau một chút. Ai đó đã thay đổi cách mày đặt trọng tâm xuống đất.” Khương Tứ không giải thích thêm, như thể đó là điều đủ rõ ràng. “Hồ Đại.”
“Ông biết ông ấy?”
“Biết tiếng.” Một nhịp gõ ngón tay lên chuôi kiếm. “Người rèn kiếm bằng cách rèn cuốc. Tao nghe người ta nhắc đến, không ai hiểu ý nghĩa. Tao hiểu.”
Lâm Phong bước đến ngang anh ta. “Ông từng học Thính Kiếm từ ai?”
Im lặng đủ dài để biết là câu hỏi chạm vào thứ gì đó không muốn đụng đến.
Nhưng Khương Tứ trả lời.
“Không ai dạy.” Giọng không thay đổi, nhưng ngắn hơn theo kiểu người đang cắt gọn thứ gì đó dài hơn. “Khi mắt tao mất, tai tao tự học.”
Không hỏi thêm. Lâm Phong biết đủ để không hỏi.
Họ ra đến đường chính khi trời còn vừa đủ sáng để đi mà không cần đèn — ánh tím của hoàng hôn sớm, loại ánh sáng làm mọi thứ trở nên sắc nét theo chiều rộng nhưng nhòa theo chiều sâu.
“Tối nay không đến Thanh Xuyên được,” Khương Tứ nói. “Cách đây bốn dặm có điếm canh đường cũ. Không ai dùng nữa nhưng còn mái.”
“Ông biết vùng này rõ.”
“Tao nghe rõ vùng này.” Anh ta rẽ về phía tây trên đường chính, không cần kiểm tra hướng. “Khác nhau.”
Lâm Phong theo.
Đêm xuống trên con đường đất mà hai người đi cạnh nhau không nói chuyện — người mù đi thẳng và chắc như người đi ban ngày, người không mù đang học cách đi mà không cần nhìn vào chân mình, và cả hai cùng nghe thứ gì đó mà phần còn lại của thế giới chưa bắt đầu nghe thấy.
Phía xa, hướng bắc, trên rìa bầu trời tối, có một điểm sáng nhỏ.
Không phải sao.
Sáng màu đỏ, dao động nhẹ theo kiểu của lửa — nhưng ở vị trí không có ngôi làng nào trong ký ức game của Lâm Phong.
Anh dừng lại.
Khương Tứ dừng lại cùng lúc, không quay đầu.
“Mày thấy rồi.”
“Ông nghe thấy rồi.”
“Từ trước khi mày thấy.” Anh ta gõ ba nhịp ngón tay, chậm. “Tiếng lửa đốt gỗ ướt. Và tiếng người — không phải nói, là la. Nhiều người.”
Đám cháy.
Không có trong cốt truyện gốc của game. Không có trong lịch sử vùng này theo những gì anh nhớ.
Hoặc là — có trong lịch sử vùng này theo cái lịch sử đang được viết lại.
“Cách đây bao xa?” anh hỏi.
“Ba dặm. Có thể hơn.” Khương Tứ quay đầu về phía anh lần đầu tiên kể từ khi xuống đồi. Dải vải đen ngang mắt không che được thứ gì trong biểu cảm của khuôn mặt anh ta, và biểu cảm đó bây giờ là trung tính hoàn toàn — trung tính theo kiểu của người đang chờ người khác đưa ra quyết định vì đây không phải quyết định của họ. “Mày muốn đi xem không?”
Lâm Phong nhìn điểm sáng đỏ trên bầu trời bắc.
Ba dặm. Nếu chạy thì khoảng hai mươi phút. Nếu đến nơi và có thổ phỉ hay chiến đấu thì với thể lực cấp độ 1 của anh và kiếm pháp học được mười hai phút sáng nay — tỷ lệ sống sót không cao.
Và không có trong kịch bản gốc có nghĩa là không có thông tin trước để lên kế hoạch.
Nhưng.
Thế giới này có người thật. Không phải NPC.
“Đi,” Lâm Phong nói.
Khương Tứ không nói gì. Chỉ bắt đầu đi về phía bắc theo nhịp bước nhanh hơn trước.
Và Lâm Phong chạy theo, trong đêm, về phía thứ ánh sáng đỏ không có trong bất kỳ bản đồ nào anh từng biết.
[ NHẬT KÝ NHIỆM VỤ CẬP NHẬT ]
✅ “Bài Học Đầu Tiên” — Hoàn thành Phần thưởng: Hiểu được nền tảng của Hư Không Kiếm Đạo — Trạng Thái Vô Cam Kết Ghi chú hệ thống: Kỹ năng này không thể đo bằng chỉ số. Thân người học, không phải não.
✅ “Mảnh Bản Đồ Thứ Hai” — Hoàn thành Thu được mảnh gỗ khắc. Hai trong ba mảnh đã có. Manh mối mới: Mảnh thứ ba có thể ở Thanh Xuyên hoặc trên đường đến đó.
🔄 “Người Giữ Chìa Khóa” — Đang tiến hành Cập nhật: Người lạ năm năm trước — thợ vẽ bản đồ mang theo mảnh thứ ba. Đi về hướng đông bắc.
🆕 “Tiếng Lửa Phương Bắc” (Nhiệm vụ mới — không có trong cốt truyện gốc) Có đám cháy ba dặm về phía bắc. Không có trong ký ức game. Thế giới đang viết thêm những trang mà không ai biên soạn trước.
🟡 “Người Mù Nhìn Thấy” (Nhiệm vụ đồng hành — đang mở) Khương Tứ. Cựu vệ binh hoàng thành. Nghe được những thứ anh ta không thể giải thích. Hai người đi cùng một hướng — chưa biết đến bao giờ.
— Hết Chương 4 —
Chương 5: “Lửa Không Tắt Bởi Nước” — Bản làng phía bắc. Những gì Lâm Phong thấy không có trong dữ liệu game. Những gì Khương Tứ nghe được thì còn đáng sợ hơn.