Chương 5: Lửa không tắt bởi nước

Họ chạy trong đêm.

Không phải kiểu chạy của người tập luyện — nhịp nhàng, kiểm soát hơi thở, giữ sức cho đường dài. Là kiểu chạy của người biết rằng ba dặm phía trước có thứ gì đó đang cháy và thứ đó không nên tồn tại.

Khương Tứ chạy trước.

Lâm Phong đã thấy nhiều thứ trong tám năm chơi Thần Kiếm Vô Cực — những pha di chuyển của top player, những kỹ năng dịch chuyển hoa mỹ, những trận PvP mà đối thủ gần như biến mất khỏi màn hình vì tốc độ. Nhưng chưa bao giờ anh thấy ai chạy trong rừng đêm theo cách của người mù trước mặt.

Khương Tứ không né cây. Cây né anh ta.

Không phải phép ẩn dụ.

Cứ mỗi bước anh ta đặt xuống, thân người anh ta tự động điều chỉnh — vai nghiêng qua một gốc cây chưa kịp xuất hiện trong tầm mắt Lâm Phong, đầu cúi đúng lúc dưới một cành ngang mà trong bóng tối gần như vô hình, bàn chân đáp vào khoảng đất trống duy nhất giữa hai tảng đá mà người sáng mắt phải nhìn kỹ mới thấy. Không một lần vấp. Không một lần chậm nhịp.

Đôi chân anh ta đọc địa hình bằng âm thanh phản hồi mà người thường không nghe thấy.

Lâm Phong theo sau, cố gắng bắt chước — không phải kỹ thuật, vì anh không có kỹ thuật đó, mà là nguyên tắc: đừng nhìn vào thứ mình sắp đụng, nhìn vào khoảng trống giữa những thứ đó. Không áp dụng được hoàn toàn trong bóng tối. Nhưng đủ để anh không bị tụt lại quá xa.

Hai mươi phút.

Ánh lửa lớn dần qua tán cây — đầu tiên là một vệt đỏ, sau đó là cả một vùng sáng màu cam bệch, rồi khi họ băng qua rặng cây cuối cùng, ánh sáng bùng ra toàn bộ.

Lâm Phong dừng lại.

Trước mặt anh là một bản làng đang cháy.

Không phải cháy theo kiểu hỏa hoạn thông thường — vài mái tranh bén lửa, người dân xách xô nước chạy qua chạy lại. Là cháy toàn bộ. Mọi nóc nhà. Mọi bức tường gỗ. Mọi hàng rào. Mọi thứ có thể cháy được trong một ngôi làng khoảng ba chục nóc nhà — tất cả cùng cháy một lúc, như thể có ai đó đã tưới dầu lên từng centimet vuông rồi châm lửa từ nhiều điểm đồng thời.

Và không có ai dập lửa.

Không phải vì không có người. Có người — Lâm Phong thấy bóng người di chuyển trong ánh lửa, thấy những hình dáng đứng hoặc ngồi hoặc nằm giữa những ngôi nhà đang sụp xuống. Nhưng không ai chạy. Không ai la hét. Không ai cố gắng cứu thứ gì.

Những bóng người đó đứng im.

Hoặc đi chậm — rất chậm — như người đang đi trong giấc mơ.

Khương Tứ dừng bên cạnh anh. Dải vải đen ngang mắt không che được biểu cảm của phần dưới khuôn mặt — môi anh ta mím lại, hàm căng, hai ngón tay gõ liên tục lên chuôi kiếm theo nhịp không đều.

“Mày thấy gì?” anh ta hỏi, giọng thấp hơn bình thường.

“Cả làng đang cháy. Toàn bộ. Không một ngôi nhà nào không cháy.” Lâm Phong quét mắt qua khung cảnh, cố gắng ghép những gì anh thấy vào bất kỳ mô tả nào trong ký ức game. Không có. “Có người bên trong. Họ không chạy. Họ đang đứng.”

“Đứng kiểu gì?”

“Kiểu—” Anh dừng lại, nhìn kỹ hơn một bóng người gần nhất, một phụ nữ đứng trước ngôi nhà có mái đã sập một nửa, lửa cháy ngay sau lưng bà ta trong khoảng cách chưa đầy một sải tay. “Kiểu họ không nhận ra lửa đang cháy.”

Khương Tứ không nói gì trong một lúc dài.

Ngón tay ngừng gõ.

“Tao nghe thấy tim họ đập,” anh ta nói, rất chậm. “Tất cả bọn họ. Đang đập. Nhưng không có tiếng thở gấp. Không có tiếng chân chạy. Không có tiếng la. Chỉ có tim đập và lửa cháy.” Anh ta xoay đầu về phía làng, rồi hơi nghiêng sang trái — động tác của người đang lắng nghe một tần số mà người khác không có ăng-ten để thu. “Và còn một thứ nữa.”

“Thứ gì?”

“Tiếng cười.”

Lâm Phong quay sang nhìn anh ta.

“Không phải cười của người trong làng,” Khương Tứ nói tiếp, giọng đều đều như đang đọc báo cáo. “Từ trung tâm làng. Một người. Giọng nam. Cười rất khẽ — kiểu cười của người đang đọc sách và gặp đoạn hay. Người đó không tham gia vào đám cháy. Người đó đang quan sát.”

“Ông nghe được tiếng cười cách ba trăm bước trong khi cả làng đang cháy?”

“Tiếng lửa to nhưng không che được tần số của giọng người.” Khương Tứ rút kiếm ra khỏi bao lần đầu tiên kể từ khi Lâm Phong gặp anh ta. Động tác không nhanh, không chậm — chỉ là một chuyển động liền mạch, như thể thanh kiếm và tay anh ta là một bộ phận duy nhất vừa thay đổi trạng thái. “Người đó biết chúng ta đang ở đây.”

“Sao ông biết?”

“Vì nó vừa ngừng cười.”

Lâm Phong nhìn về phía trung tâm làng.

Và thấy người đó.

Một bóng người bước ra từ phía sau ngôi nhà lớn nhất — có lẽ là nhà trưởng làng, dựa trên vị trí và kích thước nền móng đang cháy. Bóng người đó không chạy, không vội, không có vẻ gì là đang đứng giữa một biển lửa. Hắn bước qua những mảnh gỗ cháy rơi xuống đường như bước qua vũng nước sau mưa — chậm rãi, gần như thư thái.

Khi hắn đến đủ gần để ánh lửa chiếu rõ mặt, Lâm Phong cảm thấy một thứ gì đó lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải vì khuôn mặt hắn đáng sợ. Ngược lại — đó là khuôn mặt bình thường đến mức kỳ lạ. Một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi, tóc cắt ngắn gọn gàng, quần áo đơn giản như thương nhân đi đường, không vũ khí nhìn thấy được. Nụ cười trên môi hắn là nụ cười lịch sự — kiểu cười của người bán hàng khi khách bước vào tiệm.

Điều đáng sợ là đôi mắt.

Đôi mắt hắn không phản chiếu ánh lửa.

Lâm Phong đã thấy nhiều mắt người trong đêm — mắt người phản chiếu ánh sáng, đó là vật lý cơ bản. Đôi mắt này không làm vậy. Chúng giống như hai lỗ đen nhỏ trên khuôn mặt — hấp thụ ánh sáng thay vì phản chiếu nó.

“Khương Tứ,” Lâm Phong nói, giữ giọng thấp và đều. “Có một người đàn ông đang đi về phía chúng ta. Khoảng ba mươi nhăm tuổi. Mặc áo nâu xám. Không cầm vũ khí.”

“Hắn có vũ khí,” Khương Tứ nói.

“Tôi không thấy.”

“Không phải vũ khí trong tay. Tao nghe tiếng kim loại dưới da hắn.”

Lâm Phong không hỏi lại. Anh đã biết Khương Tứ không nói những câu cần hỏi lại.

Người đàn ông dừng lại cách họ khoảng hai mươi bước — vừa đủ xa để không trong tầm đánh, vừa đủ gần để nói chuyện bình thường trong tiếng lửa cháy. Hắn nhìn Lâm Phong trước, rồi nhìn sang Khương Tứ, rồi lại nhìn Lâm Phong.

Và mỉm cười rộng hơn.

“Hai vị khách không mời,” hắn nói. Giọng nhẹ, dễ chịu, như giọng của người đã quen nói chuyện với người lạ và khiến họ cảm thấy thoải mái. “Ta không mong có quan sát viên tối nay. Nhưng đây là một bất ngờ thú vị.”

“Ông là ai?” Lâm Phong hỏi.

“Một câu hỏi mà câu trả lời sẽ không có ý nghĩa gì với cậu.” Hắn nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt đen không phản chiếu gì ngoài bóng tối. “Nhưng để lịch sự — ta là kẻ phục vụ cho một ý tưởng. Còn cậu?”

“Người đi đường.”

“Đi đường trong rừng đêm, chạy về phía lửa thay vì tránh xa.” Nụ cười không thay đổi, nhưng có gì đó trong giọng nói thay đổi — một lớp dưới của sự tò mò thực sự. “Điều đó nói với ta rằng cậu không phải dân làng bình thường. Cũng không phải lính tuần tra — bước chân cậu không có kỷ luật quân đội. Cũng không phải thổ phỉ — thổ phỉ không đi cùng người mù có kiếm.” Hắn dừng lại, nhìn Lâm Phong như thể đang đọc một trang sách. “Vậy cậu là gì?”

Lâm Phong không trả lời ngay.

Trong đầu anh đang chạy qua từng nhân vật phản diện trong game — tất cả các boss, tất cả các NPC phản diện, tất cả các thế lực đen tối từ chapter 1 đến endgame. Không ai khớp với mô tả này. Một kẻ tự xưng là “phục vụ cho một ý tưởng”, có thể thiêu rụi cả một ngôi làng và đi giữa lửa như đi dạo, với đôi mắt không phản chiếu ánh sáng và kim loại dưới da.

Không tồn tại trong dữ liệu.

“Tôi là người đang cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây,” Lâm Phong nói.

“Chuyện gì đang xảy ra?” Người đàn ông nhìn quanh, như thể vừa nhận ra khung cảnh xung quanh. “À. Cái này.” Hắn vẫy tay về phía ngôi làng đang cháy. “Đây là một thử nghiệm.”

“Thử nghiệm gì?”

“Thử nghiệm xem con người có thể bị thay đổi đến mức nào trước khi họ không còn là con người nữa.” Hắn nói điều đó với giọng hoàn toàn bình tĩnh, như nhà khoa học mô tả phương pháp luận. “Những người trong làng này — họ vẫn sống. Tim vẫn đập. Phổi vẫn thở. Nhưng họ không còn phản ứng với lửa nữa. Ta đã lấy đi nỗi sợ của họ. Tất cả nỗi sợ. Kể cả nỗi sợ chết.”

Lâm Phong nhìn những bóng người trong làng — những người đang đứng im giữa biển lửa, không di chuyển, không kêu cứu.

“Ông lấy đi bằng cách nào?”

“Bằng cách cho họ thấy một thứ còn đáng sợ hơn lửa.” Người đàn ông mỉm cười. “Nỗi sợ lớn nhất không phải là chết. Là nhận ra mình chưa từng thực sự sống. Khi người ta thấy được điều đó — tất cả những nỗi sợ khác trở nên nhỏ bé. Vô nghĩa. Kể cả lửa.”

Khương Tứ lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi người đàn ông xuất hiện.

“Mày đã làm gì với họ trước khi đốt làng?”

Người đàn ông quay sang nhìn Khương Tứ với vẻ thích thú mới. “Người mù hỏi câu hỏi chính xác nhất. Thính giác của anh thật đáng nể.”

“Trả lời.”

“Ta không làm gì cả.” Hắn dang hai tay ra, lòng bàn tay hướng lên trời. “Đó là cái hay của thử nghiệm này. Ta không chạm vào ai. Không đánh đập. Không đầu độc. Không thao túng theo cách các người nghĩ. Ta chỉ — cho họ xem một hình ảnh.”

“Hình ảnh gì?” Lâm Phong hỏi.

Người đàn ông nhìn anh. Đôi mắt đen dường như sâu hơn một chút.

“Cậu thực sự muốn biết à?”

Im lặng.

“Có một thứ,” hắn nói, giọng trầm xuống lần đầu tiên, “đang đến. Không phải kiểu đến của quân đội hay thiên tai. Là kiểu đến của một sự thật. Một sự thật mà khi người ta nhìn thấy, họ sẽ không còn là chính mình nữa. Ta chỉ cho những người này xem trước một mảnh của sự thật đó — và phản ứng của họ là thứ các người đang thấy đây.”

Lâm Phong cảm thấy một mảnh ký ức game lóe lên trong đầu — không phải hình ảnh, mà là một dòng text từ màn hình loading cũ: “Thế giới Thần Kiếm Vô Cực trải qua Vòng Lặp Lịch Sử mỗi 300 năm. Không ai biết điều gì xảy ra giữa các vòng lặp.”

“Vòng Lặp,” anh nói.

Người đàn ông dừng lại.

Lần đầu tiên, nụ cười của hắn thay đổi — không biến mất, nhưng đông cứng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, như băng mỏng vừa xuất hiện vết nứt.

“Cậu biết về Vòng Lặp,” hắn nói. Không phải câu hỏi.

“Biết một phần.”

“Phần nào?”

“Phần rằng nó tồn tại.”

Người đàn ông nhìn Lâm Phong trong một lúc rất lâu. Ánh lửa từ ngôi làng đang cháy hắt lên khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt vẫn không phản chiếu gì — chỉ có hai hố đen đang quan sát.

“Cậu không phải dân vùng này,” hắn nói cuối cùng. “Cũng không phải học giả của bất kỳ học viện nào mà ta biết. Vậy mà cậu biết về Vòng Lặp.” Hắn bước lên một bước. “Cậu là ai?”

“Tôi đã hỏi trước.”

Một khoảnh khắc căng thẳng.

Rồi người đàn ông cười — một tiếng cười ngắn, thực sự, như thể vừa nghe được điều gì đó thú vị đến mức đáng để phá vỡ sự bình tĩnh.

“Được. Công bằng.” Hắn cúi đầu nhẹ, một cử chỉ gần như lịch thiệp. “Ta là kẻ phục vụ cho ý tưởng rằng Vòng Lặp này — sẽ là Vòng Lặp cuối cùng. Không phải vì nó kết thúc theo cách nó vẫn kết thúc. Mà vì lần này, sẽ có người phá vỡ nó.”

“Phá vỡ bằng cách nào?”

“Bằng cách đánh thức thứ đang ngủ bên dưới tất cả những thứ này.” Hắn giậm nhẹ chân xuống đất. “Thế giới này — trò chơi này — được xây dựng trên lưng của một thứ cổ xưa hơn nhiều so với những gì các người gọi là ‘hệ thống’. Và thứ đó đang tỉnh dậy. Những gì xảy ra tối nay,” hắn chỉ về phía ngôi làng, “chỉ là một triệu chứng nhỏ. Cơ thể của thế giới đang bắt đầu sốt.”

Khương Tứ quay đầu về phía Lâm Phong — một động tác nhỏ, nhưng Lâm Phong hiểu ý nghĩa. Anh ta đang hỏi: Mày có hiểu hắn đang nói gì không?

Lâm Phong hiểu một phần. Và phần đó khiến anh lạnh hơn cả lửa.

Trong game, Thần Kiếm Vô Cực có một hệ thống gọi là “Nguyên Lực Nền” — một chỉ số ẩn mà người chơi không bao giờ nhìn thấy, nhưng các data miner đã tìm ra trong file game. Nó được mô tả là “năng lượng nền của thế giới, duy trì sự ổn định của các quy luật vật lý và ma thuật”. Trong suốt tám năm, chỉ số này không bao giờ thay đổi. Các lý thuyết của cộng đồng cho rằng nó chỉ là một biến placeholder, không có chức năng thực tế.

Nhưng nếu nó có thật? Và nếu nó đang thay đổi?

“Ông nói ‘đánh thức’,” Lâm Phong nói. “Ai đang đánh thức nó?”

Người đàn ông mỉm cười — nụ cười lần này khác hẳn. Không còn lịch sự. Không còn thư thái. Là nụ cười của người đã chờ đợi rất lâu để được hỏi câu này.

“Không phải ai đánh thức nó,” hắn nói. “Mà là ai đã ngủ quên bên trong nó.”

Hắn giơ tay phải lên.

Lòng bàn tay hắn — Lâm Phong thấy rõ trong ánh lửa — có một vết khắc. Không phải sẹo. Là một đường vẽ màu đen tuyền, như mực xăm, nhưng đang chuyển động — chậm, rất chậm, như một con rắn nhỏ đang trườn dưới da.

“Ta sẽ cho các người một lời khuyên,” hắn nói, giọng trở lại bình thường — nhẹ nhàng, dễ chịu, như người bán hàng tiễn khách. “Rời khỏi đây. Quên những gì đã thấy. Tiếp tục cuộc sống nhỏ bé của các người. Vì những gì đang đến — sẽ không phân biệt giữa người biết và người không biết. Nó sẽ nuốt tất cả.”

“Và nếu chúng tôi không quên?” Lâm Phong hỏi.

Người đàn ông nhìn anh.

“Thì cậu sẽ trở thành một phần của thử nghiệm tiếp theo.”

Hắn quay lưng bước đi, trở lại hướng trung tâm làng.

Khương Tứ di chuyển.

Nhanh hơn bất kỳ thứ gì Lâm Phong từng thấy trong đời thực — thanh kiếm trong tay anh ta vẽ một đường ngang trong không khí, nhắm vào vị trí người đàn ông vừa đứng. Nhưng người đàn ông đã ở cách đó năm bước, không quay lại, không chạy, không dịch chuyển — hắn chỉ đơn giản là đã không ở đó nữa khi lưỡi kiếm đến.

Khương Tứ dừng kiếm giữa không trung.

“Không phải tốc độ,” anh ta nói, rất thấp. “Hắn biết trước tao sẽ ra đòn.”

Người đàn ông dừng lại ở rìa ánh lửa, ngoái đầu nhìn lại — nhưng không nhìn Khương Tứ. Nhìn Lâm Phong.

“Cậu có thứ gì đó trong túi,” hắn nói. “Hai mảnh của một thứ. Chúng sẽ dẫn cậu đến chỗ mà cậu sẽ tìm thấy câu trả lời — hoặc câu hỏi tiếp theo. Tùy vào việc cậu sẵn sàng đến mức nào.”

Và rồi hắn bước vào lửa.

Không phải bước qua lửa. Là bước vào — như thể ngọn lửa là một cánh cửa, và hắn biến mất vào trong đó.

Ngôi làng tiếp tục cháy.

Những bóng người vẫn đứng im.

Lâm Phong và Khương Tứ đứng ở rìa làng, trước mặt là biển lửa, sau lưng là rừng đêm, và giữa họ là một khoảng im lặng chứa đầy những điều chưa nói ra.

“Tim họ vẫn đập,” Khương Tứ nói cuối cùng. “Nhưng không còn lâu nữa.”

“Bao lâu?”

“Với nhịp đập đang chậm dần — nửa khắc. Có thể ít hơn.”

Lâm Phong nhìn những con người — những người đã bị cho xem một thứ còn đáng sợ hơn lửa, đến mức họ không còn sợ lửa nữa, đến mức họ sẵn sàng đứng im và chết cháy. Một phần trong anh — phần của game thủ đã thấy hàng nghìn NPC chết trong các nhiệm vụ — coi đây là một sự kiện không thể can thiệp. Nhưng một phần khác, phần đã bắt đầu lớn dần kể từ khi anh tỉnh dậy trong thân xác Lâm Phong, nhận ra rằng đây không còn là trò chơi nữa.

Máu là thật.

Cái chết là thật.

“Chúng ta có thể làm gì không?” anh hỏi.

“Không,” Khương Tứ nói. Giọng anh ta không lạnh lùng — chỉ là thực tế, như một thầy thuốc nói với người nhà bệnh nhân. “Thứ trong đầu họ đã giết họ trước khi lửa làm việc đó. Lửa chỉ đang dọn dẹp.”

Lâm Phong nhìn ngôi làng cháy thêm một lúc nữa.

Rồi anh quay đi.

“Đi thôi.”

Họ đi về hướng đông bắc, trở lại con đường đến Thanh Xuyên. Không ai nói gì trong suốt một dặm đầu tiên. Tiếng lửa nhỏ dần sau lưng họ, rồi chỉ còn là một vệt sáng mờ trên nền trời đêm, rồi biến mất sau tán rừng.

Khi họ đến điếm canh đường cũ mà Khương Tứ đã nhắc đến — một túp lều đá nhỏ, mái còn nguyên, cửa đã mất — họ dừng lại. Khương Tứ vào trước, kiểm tra bằng tai và mũi và đầu ngón tay, rồi gật đầu.

“Nghỉ ở đây đến sáng.”

Họ ngồi đối diện nhau trong bóng tối của túp lều. Ánh trăng yếu lọt qua khe cửa, đủ để Lâm Phong thấy đường viền của Khương Tứ — lưng thẳng, kiếm đặt ngang đùi, tay đặt lên chuôi kiếm theo thói quen.

“Người đó,” Khương Tứ nói sau một lúc lâu. “Hắn nói thật về mọi thứ, ngoại trừ một điều.”

“Điều gì?”

“Hắn nói hắn không chạm vào ai. Nhưng tao nghe thấy tiếng kim loại dưới da hắn — và khi hắn giơ tay lên, tiếng đó phát ra từ lòng bàn tay hắn. Cùng tần số với tiếng tao nghe thấy từ những người trong làng.”

Lâm Phong nhớ lại vết khắc đen trên tay người đàn ông — đường vẽ chuyển động như có sự sống riêng.

“Có nghĩa là?”

“Có nghĩa là hắn đã đánh dấu họ. Không phải bằng tay — bằng thứ gì đó khác. Thứ gì đó phát ra âm thanh mà chỉ tao nghe được.” Khương Tứ gõ ngón tay lên chuôi kiếm ba nhịp. “Và thứ đó — không phải ma thuật. Không giống bất kỳ loại năng lượng nào tao từng nghe thấy trong bảy năm cầm kiếm.”

“Nó giống gì?”

“Giống như tiếng của thứ gì đó đang gõ từ bên trong. Không phải từ bên ngoài vào. Là từ trong ra.”

Lâm Phong không nói gì.

Trong game, có một nhánh kỹ năng gọi là “Nội Tức Chấn Động” — một kỹ thuật hiếm cho phép người dùng tạo ra dao động năng lượng từ bên trong cơ thể đối thủ. Nhưng nó là kỹ năng của player, không phải của NPC, và nó được giới thiệu ở bản mở rộng thứ ba. Năm năm sau thời điểm này trong dòng thời gian gốc.

Một lần nữa — sai kịch bản. Sai thời gian.

“Ông Khương,” Lâm Phong nói.

“Ừ.”

“Người đó nói về ‘thứ đang đến’. Ông có nghe thấy nó không? Không phải tối nay — mà là trước đó. Khi ông nói ông nghe thấy ‘tiếng của thứ gì đó đang thay đổi’.”

Im lặng.

“Có,” Khương Tứ nói. “Và nó đang to hơn.”

“To hơn từ khi nào?”

“Từ khi mày đến.”

Lâm Phong nhìn anh ta trong bóng tối.

“Tôi không gây ra nó.”

“Tao không nói mày gây ra. Tao nói nó thay đổi khi mày xuất hiện.” Khương Tứ xoay đầu về phía anh, và mặc dù dải vải đen che mắt anh ta, Lâm Phong có cảm giác rõ rệt rằng anh ta đang nhìn thẳng vào mình. “Mày là thứ gì đó khác, Lâm Phong. Tao không biết là gì. Nhưng từ lúc mày bước vào xưởng rèn của Hồ Đại, thế giới này đã rung lên ở một tần số mới. Và tần số đó đang thu hút sự chú ý.”

“Sự chú ý của ai?”

“Của mọi thứ đang lắng nghe.”

Đêm trôi qua trong im lặng sau câu nói đó.

Lâm Phong không ngủ được ngay — anh nằm trên nền đá lạnh của điếm canh, nhìn lên mái ngói vỡ để lộ một mảng trời đêm, và để những thông tin của ngày hôm nay tự sắp xếp trong đầu. Bài học kiếm đầu tiên. Mảnh bản đồ thứ hai. Người đàn ông có đôi mắt không phản chiếu ánh sáng. Ngôi làng chết trong lửa mà không kêu cứu. Và một thứ gì đó đang tỉnh dậy bên dưới thế giới này, phát ra âm thanh mà chỉ người mù nghe thấy.

Khi anh cuối cùng chìm vào giấc ngủ, bình minh đã bắt đầu le lói ở chân trời phía đông.

Sáng hôm sau, họ đến Thanh Xuyên.

Thị trấn còn đang ngái ngủ khi họ bước qua cổng — một người gác cổng ngồi gục trên ghế, vài quầy hàng đang bắt đầu dọn ra, mùi bánh bao hấp từ một quán nhỏ góc phố. Mọi thứ bình thường đến mức gần như siêu thực, sau những gì họ đã thấy đêm qua.

Khương Tứ dừng lại giữa phố chính, đầu hơi nghiêng.

“Có gì đó,” anh ta nói.

“Người hay vật?”

“Không rõ. Giống như tiếng vọng. Rất cũ. Rất sâu.” Anh ta quay về phía đông, nơi có một con hẻm nhỏ dẫn xuống khu vực thấp hơn của thị trấn. “Dưới lòng đất.”

Họ đi theo hướng đó.

Con hẻm dẫn đến một khu vực cũ hơn của Thanh Xuyên — những ngôi nhà đá thấp, tường phủ rêu, đường lát đá không đều. Ở cuối hẻm, nơi mặt đất dốc xuống thành một cái sân nhỏ, có một ngôi nhà khác với tất cả những ngôi nhà xung quanh. Cửa gỗ lim đen. Cửa sổ duy nhất đóng kín bằng ván gỗ. Trên cửa có một tấm biển gỗ nhỏ, chữ viết tay đã phai màu theo thời gian:

“Địa Đồ Các — Vẽ bản đồ & Sao lục địa chí”

Lâm Phong đọc tấm biển.

Mực và kim loại lạnh. Người vừa viết vừa làm đồ vật bằng tay. Thợ vẽ bản đồ.

Ngôi nhà trông như không có người ở — lớp bụi trên bậu cửa sổ dày ít nhất vài tháng. Nhưng khi Lâm Phong đẩy nhẹ cửa, nó mở ra không một tiếng động — bản lề được tra dầu gần đây.

Bên trong tối và lạnh, mùi giấy cũ và mực tàu và một thứ gì đó khác — mùi kim loại lạnh mà Khương Tứ đã mô tả.

Trên bàn làm việc ở giữa phòng, giữa những chồng giấy da và lọ mực khô, có một mảnh kim loại mỏng — lớn bằng bàn tay, hình dạng không đều, với những đường khắc phức tạp trên bề mặt.

Mảnh thứ ba.

Lâm Phong cầm nó lên. Những đường khắc trên kim loại khớp hoàn hảo với hai mảnh anh đã có — mảnh da thú và mảnh gỗ. Ba chất liệu khác nhau, nhưng cùng một bàn tay. Cùng một hệ thống ký hiệu.

“Nó ở đây,” anh nói. “Không ai giấu. Đặt ngay trên bàn.”

“Như thể chủ nhà biết sẽ có người đến,” Khương Tứ nói từ phía cửa.

Lâm Phong nhìn quanh phòng. Những chồng giấy. Những bản đồ dở dang. Những dụng cụ vẽ được sắp xếp gọn gàng — mọi thứ đều nói về một người đã làm việc ở đây trong nhiều năm. Nhưng lớp bụi nói rằng người đó đã rời đi ít nhất vài tháng trước.

Anh cúi xuống xem những tờ giấy trên bàn.

Hầu hết là bản đồ thông thường — địa hình vùng Thanh Xuyên, đường đi các làng lân cận. Nhưng tờ trên cùng, tờ duy nhất không có bụi phủ, là một bản đồ khác.

Không phải địa hình.

Là một sơ đồ.

Với ba chữ được viết bằng mực đỏ ở góc dưới bên phải:

“Tầng thứ nhất.”

Và bên dưới, nét chữ nhỏ hơn, vội vàng hơn, như được viết gấp:

“Nếu mày đang đọc cái này, Lâm Phong — đừng xuống tầng thứ ba.”

Lâm Phong đứng im.

Ai đó trong thế giới này biết tên anh. Không phải tên NPC Lâm Phong — mà là tên của người đang đọc những dòng này, trong thời điểm này, ở nơi này.

Và người đó đã để lại lời cảnh báo — không phải đừng tìm, mà là đừng xuống quá sâu.

“Có chuyện gì?” Khương Tứ hỏi.

“Có người biết tôi sẽ đến đây,” Lâm Phong nói, giọng đều nhưng trong lồng ngực có thứ gì đó đang thắt lại. “Biết tên tôi. Biết tôi sẽ tìm thấy mảnh bản đồ. Và để lại lời nhắn.”

“Lời nhắn gì?”

Lâm Phong nhìn sơ đồ trên bàn — những đường nét chỉ ra một cấu trúc ngầm dưới lòng đất, ba tầng, với một thứ gì đó được đánh dấu bằng mực đỏ ở tầng thấp nhất.

“Đừng xuống tầng thứ ba.”

Khương Tứ gõ ngón tay lên chuôi kiếm — một nhịp, hai nhịp, ba nhịp.

“Mày định nghe lời không?”

Lâm Phong gấp sơ đồ lại, cất vào túi cùng với ba mảnh bản đồ đã ghép.

“Tôi chưa biết,” anh nói. “Nhưng tôi biết một điều.”

“Điều gì?”

“Người viết ra lời cảnh báo này — chính là người đã vẽ bản đồ. Cũng chính là người đã đặt mảnh bản đồ trong hang năm năm trước. Và người đó—” Anh nhìn xuống dòng chữ vội vàng trên tờ giấy. “—đã xuống tầng thứ ba rồi.”

Bên ngoài, tiếng thị trấn thức dậy bắt đầu vọng vào qua khe cửa — tiếng rao hàng, tiếng trẻ con, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đá.

Bình thường. Yên bình. Như thể tối qua không có một ngôi làng nào cháy rụi chỉ cách đây nửa ngày đường.

Nhưng Lâm Phong biết rồi — sự yên bình này chỉ là bề mặt. Bên dưới, thế giới đang thay đổi. Những thứ không nên tồn tại đang tỉnh dậy. Và anh, người từng là game thủ giỏi nhất của thế giới này, giờ đây đang cầm trong tay một tấm bản đồ dẫn đến câu trả lời — hoặc đến câu hỏi tiếp theo.

Tùy vào việc anh sẵn sàng đến mức nào.


[ NHẬT KÝ NHIỆM VỤ CẬP NHẬT ]

🆕 “Lửa Không Tắt Bởi Nước” — Hoàn thành
Phát hiện: Ngôi làng phương bắc bị thiêu rụi bởi một kẻ tự xưng là “phục vụ cho ý tưởng”. Hắn có khả năng lấy đi nỗi sợ của con người — bằng cách cho họ thấy một thứ còn đáng sợ hơn cái chết.
Nhân vật mới: Kẻ lạ mặt với đôi mắt không phản chiếu ánh sáng. Không có trong dữ liệu game. Có liên quan đến “thứ đang tỉnh dậy” bên dưới thế giới.

✅ “Mảnh Bản Đồ Thứ Ba” — Hoàn thành
Thu được mảnh kim loại khắc — mảnh thứ ba và cuối cùng. Ba mảnh từ ba chất liệu khác nhau (da, gỗ, kim loại), cùng một người tạo ra.
Địa điểm: Địa Đồ Các, Thanh Xuyên.

🔄 “Người Vẽ Bản Đồ” — Đang tiến hành
Phát hiện mới: Người tạo ra bản đồ biết trước Lâm Phong sẽ đến. Để lại lời cảnh báo: “Đừng xuống tầng thứ ba.” Đã rời đi ít nhất vài tháng trước. Có thể đang ở đâu đó dưới lòng đất.

🆕 “Ba Tầng Dưới Lòng Đất” (Nhiệm vụ mới)
Bản đồ ghép lại chỉ đến một cấu trúc ngầm ba tầng bên dưới một địa điểm chưa xác định. Một thứ gì đó nguy hiểm được đánh dấu ở tầng thứ ba. Người vẽ bản đồ đã cảnh báo — nhưng chính ông ta đã đi xuống đó.

🟡 “Người Mù Nhìn Thấy” (Đồng hành) — Đang tiến hành
Khương Tứ tiếp tục hành trình cùng Lâm Phong. Anh ta nghe thấy những thứ mà người khác không nghe — bao gồm cả “tiếng gõ từ bên trong” mà kẻ lạ mặt đã dùng để đánh dấu nạn nhân. Mối liên hệ giữa Khương Tứ, Hồ Đại, và những sự kiện sắp tới vẫn chưa rõ.

— Hết Chương 5 —