Chương 3: Người thợ rèn và lưỡi kiếm đầu tiên

Hồ Đại đóng cửa xưởng lúc giờ Thìn.

Không phải vì hết việc — lò rèn vẫn còn than đỏ, cái cuốc đang làm dở vẫn còn nằm trên đe. Mà vì đó là thói quen của ông: mỗi ngày, đúng giờ Thìn, ông dừng tay, rửa mặt bằng nước giếng lạnh, rồi ngồi trước cửa xưởng uống một chén trà đặc trong im lặng hoàn toàn, nhìn ra con đường làng.

Mười bảy năm. Thói quen đó chưa bao giờ thay đổi.

Lâm Phong biết điều đó. Và anh đã đứng ở góc tường đối diện từ trước đó mười lăm phút, quan sát.

Trong game, Hồ Đại được miêu tả là “NPC truyền nghề cơ bản” — người dạy kỹ năng Kiếm Đạo Sơ Cấp cho người chơi mới nếu đủ điều kiện mở khóa. Giao diện đơn giản: tiếp cận, chọn tùy chọn đối thoại đúng, nhận nhiệm vụ, hoàn thành, nhận kỹ năng. Tổng thời gian nếu biết trước: khoảng mười hai phút.

Nhưng Lâm Phong đã đứng đây mười lăm phút và chưa bước ra.

Vì ông già ngồi trước cửa xưởng kia không giống với NPC trong ký ức anh chút nào.

Trong game, Hồ Đại là một mô hình nhân vật trung niên, khuôn mặt mặc định, animation lặp đi lặp lại. Cái ông già ngoài đời thực này thì khác. Bảy mươi tuổi, có lẽ hơn, lưng vẫn thẳng nhưng chậm rãi theo kiểu của người đã học cách không lãng phí động tác. Bàn tay cầm chén trà — Lâm Phong nhìn từ xa cũng thấy — là bàn tay của người rèn thật sự: ngón tay cái trái có vết bỏng cũ thành sẹo dày, mu bàn tay phải có đường gân nổi của người quen cầm nắm vật nặng hàng chục năm.

Nhưng không phải tay người thợ rèn cuốc thuổng.

Cách ông cầm chén trà — ngón trỏ và ngón giữa giữ thành, ngón cái đỡ đáy, cổ tay hơi xoay vào trong — đó là cách cầm của người quen cầm chuôi kiếm.

Phản xạ cơ bắp. Mười bảy năm làm thợ rèn không xóa được.

Lâm Phong thở ra nhẹ. Rồi bước ra khỏi bóng tường, đi thẳng đến xưởng.


Hồ Đại không nhìn lên khi Lâm Phong đến gần.

“Quán trọ Hồng Nhạn,” ông nói, giọng khàn và thấp như tiếng đe. “Thằng phụ bếp.”

Lâm Phong dừng lại. “Ông biết tôi?”

“Làng nhỏ.” Ông nhấp một ngụm trà. “Mày vừa lên núi Thương Lam đêm qua về.”

Không phải câu hỏi.

“Đúng.”

“Sống về được.” Ông nhìn lên lần đầu, đôi mắt không còn sắc bén theo kiểu của người chiến đấu nữa — nhưng vẫn đủ sắc để nhìn xuyên qua những thứ người khác không muốn bị nhìn thấy. “Hắc Sói cho mày qua.”

Lâm Phong không xác nhận, không phủ nhận.

Hồ Đại để chén trà xuống. “Mày đến đây làm gì?”

“Muốn học kiếm.”

Một khoảng im lặng ngắn. Không đủ dài để gọi là do dự — chỉ đủ dài để cho thấy câu trả lời đã được dự kiến trước.

“Tao không dạy kiếm,” Hồ Đại nói. “Tao rèn cuốc.”

“Ông rèn cuốc tệ lắm,” Lâm Phong nói. “Cái lưỡi cuốc bán cho nhà ông Tư Nông tháng trước lệch tâm hai phân. Ông làm ẩu khi không có hứng.”

Hồ Đại nhìn anh.

“Còn khi có hứng,” Lâm Phong tiếp tục, giọng không thay đổi, “thì ông có thể nhắm mắt cân bằng lưỡi thép dày ba ly trên đầu ngón tay. Tôi thấy ông làm vậy sáng hôm kia khi ông tưởng không ai nhìn.”

Im lặng dài hơn lần này.

Rồi — không cười, không tức giận — Hồ Đại cúi xuống nhặt chén trà lên, uống nốt phần còn lại, và đặt chén úp xuống trên bậc cửa.

“Vào trong.”


Bên trong xưởng, không khí đặc mùi than và kim loại nóng — thứ mùi mà trong game chỉ là một dòng mô tả môi trường, nhưng trong thực tế thì nặng và ấm theo cách có thể cảm nhận trong cổ họng.

Hồ Đại không mời Lâm Phong ngồi. Ông đi thẳng đến góc xưởng, kéo ra một cái rương gỗ cũ, mở nắp. Bên trong là những thanh thép thô, một số đã định hình, một số vẫn còn là phôi.

“Mày biết đây là gì không?” Ông cầm lên một thanh thép ngắn, chưa mài, cạnh còn thô.

“Phôi kiếm.”

“Đúng.” Ông đặt nó xuống đe. “Mày biết tại sao nó chưa xong không?”

Lâm Phong nhìn thanh phôi. Trong ánh sáng lò rèn, anh thấy — hay nghĩ là thấy — những vân thép chạy không đều trên mặt phôi, chỗ dày chỗ mỏng theo kiểu của người bị gián đoạn giữa chừng.

“Ông bắt đầu và dừng lại nhiều lần,” anh nói. “Kim loại bị nguội và nung lại không đều. Cấu trúc thép bị phá vỡ ở đây—” anh chỉ vào điểm khoảng một phần ba từ đầu phôi, “—nếu mài thành kiếm thì sẽ gãy ở đây khi chịu lực mạnh.”

Hồ Đại im lặng.

“Trong game—” Lâm Phong dừng lại, nhận ra mình vừa nói gì. Ông già đang nhìn anh với cái nhìn mà anh không thể đọc được. “Ý tôi là… tôi đọc được điều đó trên thép.”

“Mày không học luyện kim bao giờ.”

“Không.”

“Mày là phụ bếp.”

“Đúng.”

“Nhưng mày nhìn vào một thanh phôi và đọc được lịch sử nung rèn của nó.” Hồ Đại đặt tay lên phôi thép, ngón tay lăn chậm theo chiều dài. “Mày học điều đó từ đâu?”

Lâm Phong không trả lời ngay.

Từ tám năm nhìn vào màn hình máy tính, đọc từng dòng stat và tooltip mô tả vật phẩm cho đến khi não anh tự học cách phân tích hình ảnh theo kiểu đó. Câu trả lời thật không phải câu trả lời có thể nói được.

“Học từ… quan sát,” anh nói.

Hồ Đại nhìn anh lâu hơn lần này — không phải đánh giá kỹ năng, mà là cái nhìn của người đang thử đặt một thứ vào đúng chỗ của nó trong đầu nhưng chỗ đó cứ không chịu khớp.

Rồi ông quay đi, đến góc xưởng xa hơn, kéo ra một cái gì đó bọc trong vải thô.

Ông đặt nó lên bàn.

Mở ra.


Không phải kiếm.

Là một thanh gỗ — dài khoảng bảy mươi phân, đẽo thô theo hình dáng thanh kiếm không có lưỡi, bề mặt nhẵn bởi thời gian và tay người hơn là bởi thợ thủ công. Chỗ cầm được quấn vải cũ, đã bạc màu.

“Bài kiểm tra đầu tiên,” Hồ Đại nói. “Cầm lên.”

Lâm Phong nhìn thanh gỗ.

Trong game, nhiệm vụ thu nạp Hồ Đại yêu cầu người chơi chứng minh chỉ số Kiếm Đạo tối thiểu bằng cách thực hiện ba combo cơ bản. Không có thanh gỗ. Không có bài kiểm tra kỳ lạ như thế này.

Lại sai kịch bản.

Anh cầm thanh gỗ lên.

Ngay lập tức, ông già nói: “Sai.”

Lâm Phong nhìn xuống tay mình. Anh đang cầm theo bản năng — ngón cái và ngón trỏ siết chặt, các ngón còn lại cuộn vào, cổ tay thẳng. Tư thế cầm kiếm chuẩn theo mọi hệ thống kiếm pháp mà anh biết từ game.

“Sai chỗ nào?” anh hỏi.

“Mày đang cầm thứ mày sợ mất.”

Lâm Phong nhìn ông.

“Người cầm kiếm mà siết chặt tay,” Hồ Đại nói, giọng không giảng giải mà chỉ là nói — như thể đang kể lại một điều hiển nhiên, “là người sợ bị tước đoạt. Hoặc người chưa tin vào chính mình đủ để buông lơi một chút.” Ông lại gần, chỉnh hai ngón tay của Lâm Phong ra — không nhiều, chỉ một chút. “Kiếm không phải thứ mày kiểm soát. Nó là thứ mày cùng di chuyển với nó. Khác nhau.”

Cảm giác thay đổi ngay lập tức.

Không phải thay đổi to lớn — thanh gỗ vẫn nặng bằng đó trong tay, cơ bắp anh vẫn yếu bằng đó. Nhưng cái cảm giác kháng cự nhẹ trong cổ tay biến mất, và thay vào đó là cái gì đó trở nên… liền mạch hơn.

Như sự chênh lệch giữa gõ phím khi căng thẳng và gõ phím khi thực sự tập trung vào việc mình đang làm.

“Bây giờ,” Hồ Đại nói, “quét ngang.”

Lâm Phong quét.

“Dừng.”

Dừng.

Ông không chỉ trích tư thế. Không nói đúng hay sai. Ông chỉ đứng đó, quan sát, tay khoanh trước ngực.

“Lần nữa. Chậm hơn.”

Lâm Phong quét lại, chậm hơn.

“Chậm hơn nữa.”

Đến mức chậm đến nỗi không còn là quét nữa — mà là kéo thanh gỗ qua không khí theo từng phân một, cảm nhận từng chút sức cản.

“Dừng.”

Dừng.

“Mày cảm thấy gì?”

Lâm Phong suy nghĩ thật sự trước khi trả lời — không phải tìm câu trả lời đúng theo logic game, mà thật sự chú ý vào cái mình đang cảm thấy.

“Tay trái hơi lệch trọng tâm hơn tay phải. Cổ tay phải có xu hướng xoay ra ngoài ở cuối động tác. Và—” anh dừng lại, “—có một điểm khoảng ở đây—” anh chỉ vào khoảng không gian ngang tầm vai bên trái, “—khi thanh gỗ đi qua điểm đó thì lực bị gián đoạn một chút. Không đều.”

Im lặng.

Hồ Đại nhìn anh với một biểu cảm mà lần đầu tiên kể từ lúc Lâm Phong bước vào không phải là dửng dưng.

“Mày cảm nhận được điểm chết của động tác,” ông nói, chậm rãi, như thể đang xác nhận lại với chính mình. “Lần đầu tiên cầm kiếm.”

“Thanh gỗ,” Lâm Phong sửa.

“Vật thể không quan trọng.” Ông quay đi, đi về phía lò rèn. “Điều đó cần mười lăm năm để học. Trung bình.”

“Tôi học nhanh hơn.”

“Tao thấy rồi.” Ông đứng nhìn vào lửa một lúc. “Đó không phải điều tao lo.”

Lâm Phong chờ.

“Điều tao lo,” Hồ Đại nói, vẫn không quay lại, “là tại sao một thằng phụ bếp hai mươi hai tuổi ở làng Khởi Nguyên lại có phản xạ nhận thức của một kiếm sĩ đã luyện hàng chục năm.” Ông quay lại. “Và tại sao mắt mày nhìn như người đã già hơn thân xác mày rất nhiều.”

Lâm Phong không trả lời.

“Tao không cần mày giải thích,” ông già nói, giọng không ép buộc nhưng rõ ràng. “Tao chỉ cần mày trả lời một câu: mày học kiếm để làm gì?”


Để làm gì.

Câu hỏi đơn giản đến mức bất ngờ — và Lâm Phong nhận ra mình chưa thật sự nghĩ đến nó. Anh biết mình cần học kiếm. Biết rằng Hư Không Kiếm Đạo là con đường anh phải đi. Biết rằng không có nó, anh sẽ không đủ mạnh để làm những gì anh cần làm trong thế giới này.

Nhưng tại sao.

Trong game, người chơi chọn kỹ năng vì chỉ số. Vì hiệu quả. Vì đó là đường build tối ưu. Câu hỏi “tại sao” không có trong menu lựa chọn.

Nhưng đây không phải game.

Anh nghĩ về bốn gia đình ở rìa làng phía đông, đêm qua không bị đốt nhà vì thổ phỉ không xuống — vì Hắc Sói, vì lý do nào đó anh chưa hiểu hết, đã không ra lệnh tấn công. Nghĩ về Trần Tiểu Vân đứng ở góc tường lúc sáng sớm, tay cầm bó thảo dược, giọng dặn băng vết thương mà không nhìn thẳng vào mắt anh. Nghĩ về Hắc Sói đã giữ mảnh bản đồ mười hai năm cho người không tên.

Nghĩ về bóng người đứng ngoài cửa sổ lúc bình minh.

Thế giới này có người thật. Không phải NPC.

“Để bảo vệ,” Lâm Phong nói.

“Bảo vệ ai?”

“Chưa biết hết.” Anh ngừng một giây. “Nhưng biết rằng nếu không đủ mạnh, những người đó sẽ bị tổn thương theo những cách mà tôi có thể ngăn lại được.”

Hồ Đại nhìn anh không nói gì.

“Và,” Lâm Phong thêm vào, “vì có thứ gì đó đang thay đổi trong thế giới này theo cách không ai nhận ra ngoài tôi. Và nếu tôi không đủ mạnh để đứng giữa cái thay đổi đó và những người không chuẩn bị kịp—” anh dừng lại, tìm từ, “—thì sự hiểu biết của tôi chỉ là gánh nặng thêm, không phải ưu thế.”

Một khoảnh khắc yên tĩnh dài.

Bên ngoài xưởng, tiếng làng buổi sáng vẫn tiếp tục — tiếng trẻ con, tiếng chợ, tiếng người gọi nhau. Bên trong, chỉ có tiếng than hồng nổ lách tách trong lò.

“Được,” Hồ Đại nói cuối cùng.

Chỉ một từ. Không long trọng. Không nghi lễ. Như thể ông vừa quyết định xong việc mình cần quyết định và bây giờ chuyển sang bước tiếp theo.

Ông quay lại bàn, đặt tay lên thanh gỗ mà Lâm Phong vừa đặt xuống.

“Bài học đầu tiên,” ông nói. “Không phải kỹ thuật. Mày chưa đủ thể lực để học kỹ thuật — cơ bắp mày sẽ hỏng trước khi hình thành thói quen đúng nếu tao dạy ngay bây giờ.” Ông đẩy thanh gỗ sang một bên. “Bài học đầu tiên là nhận thức.”

“Nhận thức?”

“Trong ba ngày tới, mày sẽ làm việc ở đây thêm ngoài giờ quán trọ. Rửa bát xong thì sang đây. Công việc đơn giản — giúp tao kéo bễ, gánh than, xếp phôi. Việc nặng, bẩn, không có gì thú vị.” Ông nhìn thẳng vào mắt anh. “Trong ba ngày đó, mày không được hỏi tao bất kỳ điều gì về kiếm pháp. Mày chỉ quan sát. Tao làm gì mày nhìn. Nhớ lại. Suy nghĩ. Không hỏi.”

Lâm Phong hiểu ngay.

Đây không phải thử thách nhẫn nại. Đây là phương pháp dạy.

Trước khi dạy kỹ thuật, ông muốn anh tự xây dựng nền tảng nhận thức về chuyển động — bằng cách quan sát một bậc thầy thao tác với kim loại, với lực, với trọng lượng, mỗi ngày trong ba ngày, không có lý thuyết can thiệp vào.

Nó không có trong game. Nhưng nó đúng theo một cách mà không có hướng dẫn nào của game có thể giải thích được.

“Được,” Lâm Phong nói.


Ba ngày tiếp theo, Lâm Phong sống theo một lịch trình mà bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy phi lý.

Sáng sớm: dậy trước gà gáy, chạy bộ một vòng rìa làng — không phải vì ai yêu cầu, mà vì thể lực 3 là con số không thể chấp nhận và cách duy nhất để cải thiện chỉ số đó trong thực tại không có thanh kinh nghiệm là thực sự luyện tập. Chân đau. Phổi đau. Ngày đầu anh chỉ chạy được nửa vòng trước khi phải đi bộ.

Buổi sáng: phụ bếp quán Hồng Nhạn như thường lệ.

Buổi trưa và chiều: xưởng rèn của Hồ Đại.

Và anh quan sát.


Hồ Đại rèn thép theo cách không giống bất kỳ thợ rèn nào Lâm Phong biết — kể cả trong game lẫn trong những gì anh đọc về rèn thật sự qua màn hình máy tính. Ông không vội vã. Mỗi nhát búa đều được đặt xuống theo một nhịp mà sau nửa ngày đầu tiên, Lâm Phong nhận ra không phải nhịp ngẫu nhiên — đó là nhịp thở. Ông nung thép theo nhịp hít vào. Đặt búa theo nhịp thở ra.

Lực không đến từ cánh tay. Đến từ thân người, từ vai, từ hông — cánh tay chỉ là đường dẫn.

Ngày thứ nhất Lâm Phong nhìn thấy điều đó thì gật đầu trong đầu — vật lý học, đòn bẩy, truyền lực qua trục trung tâm thân người. Đến ngày thứ hai anh nhận ra mình đã nhìn sai. Không phải vật lý học. Là kiếm pháp. Ông đang luyện kiếm pháp thông qua búa rèn — từng nhát búa là một đòn kiếm được giữ lại, chuyển hướng, và đưa vào kim loại thay vì vào đối thủ.

Mười bảy năm ẩn mình, ông già vẫn luyện kiếm mỗi ngày mà không ai biết.

Lâm Phong không nói gì. Anh quan sát và nhớ.


Ngày thứ ba, Trần Tiểu Vân tìm đến xưởng rèn.

Không phải để tìm Lâm Phong — cô cần một cái kẹp kim loại nhỏ để kẹp ống thuốc khi chưng cách thủy. Bình thường cô tự làm bằng gỗ, nhưng gỗ cháy khi lửa cao quá, và cái lần gần nhất làm vậy suýt đốt cả góc bếp.

Cô bước vào xưởng, thấy Lâm Phong đang ngồi ở góc quan sát Hồ Đại làm việc với vẻ chú tâm của người đang học thuộc lòng một văn bản phức tạp, và dừng lại.

“Mày làm gì ở đây?”

“Làm việc.”

“Ngồi nhìn là làm việc?”

“Với ông Hồ thì có.”

Cô nhìn ông già rèn thép, nhìn lại Lâm Phong, rồi lắc đầu như người quyết định không hiểu cũng được.

Hồ Đại không ngẩng đầu. “Tiểu Vân. Kẹp ở góc phải tủ gỗ, ngăn giữa. Lấy đi.”

Cô ngạc nhiên. “Ông biết tôi cần—”

“Mày cần kẹp kim loại sau mỗi lần tự làm cái gì đó bắt lửa.” Ông đặt búa xuống, nhìn lên lần đầu trong hai tiếng. “Hôm qua khói từ nhà mày bay về hướng đông bắc. Mùi khói đốt gỗ non, không phải củi — mày đang chưng cất cái gì đó rồi cháy mất một cái kẹp.”

Trần Tiểu Vân mở miệng, đóng lại, rồi đi lấy cái kẹp mà không nói thêm gì.

Lâm Phong nhìn ông già với cái nhìn khác đi.

Quan sát môi trường xung quanh. Đọc mùi, hướng gió, dấu vết gián tiếp. Đây không phải kỹ năng thợ rèn. Đây là kỹ năng của người từng làm trinh sát hoặc ám sát.

Hồ Đại bắt gặp cái nhìn đó.

Ông không nói gì. Nhưng khoé miệng ông nhích lên một chút — lần đầu tiên trong ba ngày.


Chiều tà ngày thứ ba, khi ánh lửa lò rèn đã trở thành nguồn sáng duy nhất trong xưởng và Trần Tiểu Vân đã về từ lâu, Hồ Đại đặt búa xuống và quay lại nhìn Lâm Phong.

“Mày quan sát được gì ba ngày nay?”

Lâm Phong suy nghĩ thật sự trước khi trả lời.

“Ông luyện kiếm bằng cách rèn,” anh bắt đầu. “Mỗi nhát búa là một đòn đánh được kiểm soát. Lực từ hông, qua vai, qua cánh tay — cánh tay không phải nguồn lực mà là đường dẫn.” Anh dừng lại, sắp xếp tiếp. “Nhịp thở kiểm soát lực và thời điểm. Không phải ngược lại. Và—” anh nhìn thẳng vào ông, “—ông đang luyện một kiếm pháp dựa trên nhận thức không gian xung quanh hơn là tốc độ hay sức mạnh. Ông biết Tiểu Vân cần gì trước khi cô ấy nói. Ông biết tôi về muộn hôm kia mà không nhìn ra cửa. Ông đọc môi trường như bản đồ sống.”

Im lặng.

“Còn gì nữa không?” Hồ Đại hỏi.

“Có.” Lâm Phong nhìn bàn tay mình, nhớ lại cảm giác cầm thanh gỗ ngày đầu. “Cái điểm chết trong động tác quét ngang — tôi đã nghĩ ba ngày về nó. Nó không phải điểm yếu của kỹ thuật. Nó là điểm mà người luyện tập tự tạo ra vì thiếu kết nối giữa nhận thức và chuyển động. Khi tôi biết điểm đó ở đâu thì có thể chủ động bỏ qua nó.”

Ông già đứng im trong một thời gian dài đến mức Lâm Phong bắt đầu tự hỏi mình nói sai ở đâu.

Rồi Hồ Đại đi đến cái rương gỗ góc xưởng — không phải rương phôi thép — mà là cái rương nhỏ hơn, cũ hơn, khóa bằng then gỗ mà ông chưa mở một lần nào trong ba ngày qua.

Ông mở ra.

Bên trong, bọc trong lớp vải dầu đen, là một thanh kiếm.

Không phải kiếm nghi lễ. Không phải kiếm trưng bày. Là kiếm thật — lưỡi dài, chuôi mòn vì tay người, không có trang trí gì ngoài hai ký tự nhỏ khắc ở gần chuôi mà trong ánh lửa mờ Lâm Phong không đọc được.

“Đây không phải kiếm tao cho mày,” Hồ Đại nói, giọng khác đi — thấp hơn, như thể đang nói thứ gì đó đã giữ lâu. “Đây là kiếm của thầy tao. Tao giữ ba mươi năm.” Ông cầm lên, không rút ra khỏi bao. “Nhưng tao cho mày nhìn nó. Vì có điều mày cần biết trước khi học Hư Không Kiếm Đạo.”

Lâm Phong không hỏi tại sao ông biết tên kiếm pháp đó.

“Hư Không Kiếm Đạo không phải kiếm pháp mạnh nhất,” Hồ Đại nói. “Không phải nhanh nhất. Không phải sắc bén nhất.” Ông đặt thanh kiếm xuống bàn giữa hai người. “Nó là kiếm pháp của người hiểu thế giới theo cách người khác không hiểu được. Mỗi đòn không phải đòn đánh — mà là câu hỏi mày đặt ra cho không gian xung quanh, và không gian trả lời bằng cách tự mở ra.” Ông nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong. “Mày phù hợp với nó. Vì lý do gì đó, mày nhìn thế giới này như người đứng bên ngoài nó — thấy cả cái cấu trúc mà người bên trong không thấy.”

Vì tôi đứng bên ngoài nó thật.

“Nhưng,” ông già tiếp tục, “đó cũng là điểm nguy hiểm nhất của mày. Người hiểu cấu trúc mà không có cảm xúc với những gì bên trong — họ có xu hướng dùng người như quân cờ.” Giọng không lên án, chỉ là thực tế. “Kiếm pháp này sẽ khuếch đại bản chất mày. Cả hai chiều.”

Lâm Phong nhìn thanh kiếm trên bàn.

Nghĩ về Hắc Sói và mảnh bản đồ. Nghĩ về bốn gia đình không bị đốt nhà. Nghĩ về Trần Tiểu Vân và bó Huyết Ngưng Thảo.

Tôi không dùng họ như quân cờ. Hay tôi đang nói với bản thân mình điều tôi muốn tin?

“Hai ký tự trên lưỡi kiếm,” anh hỏi, “là gì?”

Hồ Đại nhìn xuống thanh kiếm, rồi nhìn lên.

“Tao không biết.”

“Ông không đọc được?”

“Không phải chữ của ngôn ngữ nào tao biết.” Ông gập vải lại, cất kiếm vào rương. “Thầy tao cũng không giải thích. Chỉ nói rằng người đọc được hai chữ đó — tự nhiên đọc được, không cần học — là người thật sự hiểu kiếm pháp này.”

Khóa rương lại.

“Ngày mai,” ông nói, “tao bắt đầu dạy mày.”


Lâm Phong rời xưởng lúc trời đã tối hẳn.

Trăng mới mọc, mỏng và nghiêng, soi con đường làng thành một dải bạc nhạt. Anh đi chậm, không phải vì mệt — tuy người thật sự đang mỏi sau ba ngày kéo bễ và gánh than — mà vì anh đang nghĩ.

Hai ký tự trên lưỡi kiếm.

Ông không biết chúng là chữ gì. Nhưng anh biết — hay anh nghĩ là biết, vì cái cảm giác quen thuộc kỳ lạ đó lại xuất hiện, cái cảm giác không đến từ ký ức Lâm Phong cũng không đến từ tám năm game của Lâm Dạ Khải, mà từ đâu đó không có tên gọi.

Anh biết hai chữ đó.

Chúng không phải chữ của lục địa Nguyên Thương. Không phải chữ của bất kỳ ngôn ngữ nào trong thế giới game.

Chúng là—

“Mày về trễ.”

Lâm Phong dừng lại.

Trần Tiểu Vân ngồi trên bậc cửa quán Hồng Nhạn, tay ôm gối, rõ ràng đã ngồi đó một lúc. Cô không nhìn anh mà nhìn lên trăng.

“Bà chủ chừa phần cơm cho mày. Nguội rồi.”

“Cảm ơn.”

“Không phải tao chừa. Tao chỉ nói với bà ấy là mày bận.”

Anh nhìn cô một chút. “Cô Vân.”

“Gì?”

“Cô biết làng Khởi Nguyên này có gì bất thường không?”

Cô quay lại nhìn anh — không phải cái nhìn ngạc nhiên vì câu hỏi kỳ lạ, mà là cái nhìn của người được hỏi đúng điều mình cũng đang suy nghĩ.

Một khoảng im lặng ngắn.

“Có người lạ trong làng,” cô nói, nhỏ hơn thường ngày. “Từ khoảng… bốn năm ngày trước. Không ở quán nào. Không mua bán gì. Chỉ đi lại. Nhìn.” Cô ngừng lại. “Mọi người không ai để ý. Nhưng mày biết tao hay dậy sớm đi hái thuốc. Tao thấy.”

Bốn ngày trước.

Trước khi anh tỉnh dậy trong thân xác này một ngày.

“Người đó trông như thế nào?” Lâm Phong hỏi, cố giữ giọng bình thường.

Cô nghĩ một lúc. “Không có gì đặc biệt để tả. Trung bình mọi thứ — chiều cao, dáng người, mặt mũi. Kiểu người mà nhìn xong quên ngay.” Cô nhíu mày. “Ngoại trừ khi cười. Khi cười thì… không biết tả sao. Như người biết một điều buồn cười mà không ai khác biết.”

Lâm Phong đứng im trong bóng tối một lúc.

Ảnh.

“Nếu mày thấy người đó lại,” anh nói, “đừng lại gần.”

Cô trừng mắt nhìn anh. “Tại sao?”

“Chỉ đừng.” Anh bước qua cô vào cửa quán. “Và Tiểu Vân—”

“Gì?”

“Cảm ơn vì đã chừa cơm.”

Cô im lặng một giây. Rồi: “Tao nói rồi, không phải tao—”

Nhưng anh đã vào trong.


Đêm đó, trong căn phòng nhỏ với ánh đèn dầu leo lét, Lâm Phong lấy mảnh bản đồ ra.

Nhìn vào những đường vẽ tay, ông nghĩ về tất cả những gì anh biết và tất cả những gì đang không khớp.

Hắc Sói — có lịch sử không có trong game. Hồ Đại — kiếm pháp sâu hơn những gì game mô tả. Hai ký tự trên thanh kiếm — không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào trong thế giới game. Bóng người ngoài cửa sổ — bốn ngày trước khi anh đến.

Ai đó đã chuẩn bị cho sự xuất hiện của anh.

Hoặc — và cái ý nghĩ này lạnh hơn — ai đó đang chờ đợi nó.

Anh đặt mảnh bản đồ xuống, nhìn lên trần nhà tối.

Ngày mai bắt đầu học kiếm thật sự.

Ngày kia lên đường đến hang phía tây nam lấy mảnh bản đồ còn lại.

Và trước tất cả những điều đó — cần hiểu rõ hơn về người đang đi lại trong làng này, người biết anh sẽ đến trước khi anh đến.


[ NHẬT KÝ NHIỆM VỤ CẬP NHẬT ]

“Tìm Người Thợ Rèn” — Hoàn thành Phần thưởng: Hồ Đại chấp nhận truyền dạy Hư Không Kiếm Đạo — Giai đoạn 1

🔄 “Người Giữ Chìa Khóa” — Đang tiến hành Manh mối mới: Người lạ xuất hiện trong làng bốn ngày trước. Trước khi Lâm Phong đến.

🆕 “Hai Ký Tự” (Nhiệm vụ ẩn — không có trong cốt truyện gốc) Tìm hiểu nguồn gốc của hai ký tự khắc trên kiếm của thầy Hồ Đại. Mày đọc được chúng. Câu hỏi là: từ đâu mày biết?


Lâm Phong tắt đèn.

Bóng tối.

Tiếng làng về khuya — tiếng chó, tiếng gió, tiếng cành cây va nhau trong đêm.

Và rất xa, rất khẽ — tiếng bước chân ai đó đi qua con đường đất ngoài cửa sổ, chậm và đều, không vội vã, như người không cần phải đến đâu gấp vì đã biết trước mọi thứ sẽ đến lúc nào.

Lâm Phong không nhắm mắt trong một lúc dài.

Ai đó đang đọc cùng một bản đồ với tao.

Và người đó đọc nó trước.


— Hết Chương 3 —


Chương 4: “Hư Không Và Lưỡi Đầu Tiên” — Bài học kiếm đầu tiên. Và trên đường đến hang phía tây nam, Lâm Phong gặp Khương Tứ — người mù nhìn thấy thứ anh không nhìn thấy.