Chương 2: Hắc sói và mảnh bản đồ

Núi Thương Lam về đêm không giống bất kỳ thứ gì trong phiên bản game mà Lâm Dạ Khải từng chơi.

Trong game, đây là một bản đồ với tầm nhìn cố định, ánh sáng được tính toán để người chơi luôn thấy đủ để điều hướng. Âm thanh là file audio lặp lại mỗi ba mươi giây — gió, côn trùng, tiếng lá — được thiết kế để tạo bầu không khí mà không gây mất tập trung.

Cái thực tại mà Lâm Phong đang đứng giữa thì khác hoàn toàn.

Tối. Thật sự tối theo kiểu mà mắt người cần hai mươi phút để quen dần, và ngay cả sau đó thì mọi thứ vẫn chỉ là những tầng xám và đen chồng lên nhau dưới ánh trăng lưỡi liềm mỏng dính. Lá cây thật sự kêu vì gió thật sự thổi, không phải theo chu kỳ mà theo ý thích của mình. Đất dốc gồ ghề theo những cách mà bản đồ pixel không bao giờ tái hiện được — một hòn đá trơn vì rêu ướt, một rễ cây ngầm dưới lớp lá mục, một đoạn đất nhão sau trận mưa hôm qua.

Lâm Phong vấp ngã lần đầu tiên sau khoảng hai trăm bước.

Anh chống tay xuống đất, ngồi lại trong bóng tối, và dành mười giây để điều chỉnh lại kỳ vọng của mình.

Đây không phải game. Đây là thực tại. Và thực tại thì không có waypoint.

Anh đứng dậy, phủi đất khỏi lòng bàn tay, và bắt đầu đi lại — lần này chậm hơn, chân thăm dò đất trước mỗi bước, không cố gắng di chuyển theo ký ức mà để tai và mũi làm việc nhiều hơn mắt.

Mùi. Đó là thứ anh không ngờ đến.

Thổ phỉ của Hắc Sói — trong game, chúng chỉ là những mô hình nhân vật với bảng chỉ số và vài dòng thoại thiết kế sẵn. Không ai nghĩ đến việc chúng có mùi. Nhưng một đám người đàn ông sống trên núi nhiều tuần không tắm, nấu ăn bằng củi tươi, uống rượu rẻ và hút thuốc lào thì tạo ra một thứ mùi rất đặc trưng, và mùi đó bay theo chiều gió.

Lâm Phong dừng lại. Ngẩng đầu. Ngửi.

Phía đông bắc. Cách khoảng ba trăm mét. Gió đang thổi từ đó về đây.

Anh chỉnh hướng, leo tiếp.


Trại của Hắc Sói nằm trong một khe núi hẹp — một lựa chọn tốt về mặt phòng thủ, khuất gió, khó phát hiện từ phía dưới. Trong game, đây là địa điểm được đánh dấu sẵn trên bản đồ người chơi. Trong thực tế, anh phải leo thêm hai mươi phút sau khi nghe thấy tiếng người trước khi tìm ra đường vào.

Anh ngồi sau một tảng đá lớn, nhìn xuống.

Đám lửa trại giữa khe núi, cháy thấp và tù mù. Sáu — không, bảy bóng người quanh đó. Hai người đứng gác ở hai đầu khe. Một người ngồi tách ra, lưng dựa vào vách đá, đang mài dao — đó là Hắc Sói, anh nhận ra tư thế đặc trưng.

Trong game: Hắc Sói, Cấp 18, Boss khu vực. Sức mạnh vật lý cao, kỹ năng “Đao Liệt Phong” có thể quét toàn bộ diện tích hẹp. Điểm yếu: phản ứng chậm với tấn công từ phía sau, và có một khoảnh khắc trống khoảng 1.2 giây ngay sau khi dùng kỹ năng đó.

Điểm yếu của một boss cấp 18.

Đối mặt với một nhân vật cấp 1 không có kỹ năng chiến đấu, thể lực 3, và đang cầm con dao bếp cùn.

Lâm Phong nhìn con dao trong tay mình. Rồi nhìn lại Hắc Sói đang mài lưỡi đao sáng bóng dưới ánh lửa.

Đánh thẳng thì chết. Vậy thì không đánh thẳng.

Anh bắt đầu quan sát kỹ hơn.


Điều anh cần không phải là mảnh bản đồ trong cái túi vải mà Hắc Sói đeo bên hông — dù đó là mục tiêu cuối cùng. Điều anh cần trước tiên là hiểu thói quen của trại này. Vì trong tám năm chơi game, anh đã học được một điều không có trong bất kỳ hướng dẫn nào: NPC có lịch trình. Và lịch trình thì có kẽ hở.

Anh quan sát trong một canh giờ.

Người gác phía bắc đi tuần mười lăm phút một vòng, nhưng đến lần thứ ba thì chậm lại — mỏi chân, anh đoán. Người gác phía nam hay nhìn về phía lửa trại hơn là nhìn vào bóng tối — thói quen xấu của người canh gác khi buồn ngủ, vì lửa phá hủy thị lực đêm. Đám người quanh bếp bắt đầu co cụm hơn, giọng nói trầm xuống — chuẩn bị ngủ.

Hắc Sói vẫn mài dao. Đều đặn, không ngừng.

Anh ta sẽ là người ngủ sau cùng. Đúng như trong game.

Nhưng còn một chi tiết nữa mà Lâm Phong để ý — thứ không có trong dữ liệu game.

Cái túi vải bên hông Hắc Sói. Trong game, nó chứa mảnh bản đồ. Nhưng cái cách Hắc Sói để tay lên đó mỗi vài phút — không phải kiểm tra, mà là… phản xạ bảo vệ — cho thấy vật trong túi đó quan trọng với hắn theo một cách nào đó vượt ngoài giá trị loot thông thường.

Hắn biết mảnh bản đồ đó là gì.

Điều đó không có trong cốt truyện gốc. Trong game, Hắc Sói chỉ là một tên boss không tên tuổi, giết xong lấy đồ, không ai thèm đọc dòng lore của hắn.

Lâm Phong lưu lại chi tiết đó vào một góc trong đầu — ngăn dành cho những thứ không khớp — rồi tiếp tục quan sát.


Đến canh ba, trại im lặng gần như hoàn toàn.

Sáu người đã ngủ. Hai người gác đang trong tình trạng mà gọi là “gác” chỉ còn là phép lịch sự — người phía bắc ngồi tựa lưng vào đá, mắt nhắm hờ; người phía nam đang nhìn chằm chằm vào lửa với ánh mắt của người không còn thấy gì nữa.

Chỉ còn Hắc Sói.

Hắn đặt thanh đao xuống. Nhìn vào lửa. Một lúc sau, hắn thò tay vào túi vải, lấy ra mảnh vải cũ — mảnh bản đồ — và nhìn nó dưới ánh lửa.

Lâm Phong không thở.

Rồi Hắc Sói cất nó lại, đứng dậy, đi về phía vách đá xa hơn — phía có bóng tối dày đặc nhất — và ngồi xuống đó. Lưng tựa vách. Tay đặt lên đầu gối. Trong vòng năm phút, tiếng thở của hắn đều lại.

Đúng như trong game. Ngủ ở góc tối, không gần lửa, không gần người khác. Thói quen của người quen sống trong cảnh báo động.

Và đó chính xác là vấn đề.

Người có thói quen như vậy không ngủ say. Họ ngủ với một phần ý thức vẫn đang lắng nghe. Tiếp cận trực tiếp là cách chắc chắn nhất để chết.

Lâm Phong nhìn quanh khe núi, tìm kiếm.

Trong game, khu vực này có một điểm tương tác ẩn — một tảng đá lỏng ở vách phía bắc, nếu kéo ra sẽ tạo ra một âm thanh đủ lớn để kéo sự chú ý của mọi người về phía đó. Một cái bẫy nhỏ không ai biết đến, được đặt ở đây như một gợi ý cho người chơi nào chịu khó tìm kiếm.

Anh dò theo vách đá phía bắc trong bóng tối, ngón tay lướt trên bề mặt đá lạnh, tìm kiếm.

Và tìm thấy — không phải một tảng đá lỏng, mà là một kẽ nứt lớn hơn dự kiến, bên trong có cả một đống đá nhỏ bị kẹt vào nhau theo kiểu mà chỉ cần lấy ra một cái là cả đống sẽ đổ.

Thực tế luôn hào phóng hơn game một chút.

Anh nhìn về phía hai người gác. Ước tính khoảng cách. Ước tính tiếng ồn sẽ tạo ra. Ước tính thời gian.

Rồi anh nhìn về phía Hắc Sói đang ngủ trong bóng tối, và túi vải bên hông hắn.

Cần hai mươi giây. Tối đa.


Anh lấy ra một viên đá nhỏ.

Nhắm vào vách đá xa nhất phía đông — hướng ngược lại với Hắc Sói.

Ném.

Tiếng chách nhỏ của đá chạm đá, không to lắm, nhưng trong bầu không khí yên tĩnh của đêm núi thì đủ. Người gác phía nam giật mình, đứng dậy, nhìn về hướng đó. Người gác phía bắc cũng ngẩng đầu.

Trong đám người ngủ, có hai ba người cựa quậy.

Lâm Phong không nhìn họ nữa. Anh đã cúi người xuống, di chuyển dọc theo vách đá — từng bước, chân đặt xuống chỗ nào chắc chắn nhất, không một tiếng động — về phía góc tối nơi Hắc Sói ngủ.

Mười lăm bước. Mười. Năm.

Hắc Sói không động đậy. Tiếng thở vẫn đều.

Lâm Phong ngồi xuống bên cạnh hắn — gần đến mức nghe thấy hơi thở — và bắt đầu tháo túi vải.

Dây buộc túi. Nút thắt đơn giản. Ngón tay anh lướt qua, tìm đầu dây, kéo từ từ—

“Giỏi.”

Giọng nói thấp, không to, như thể chỉ nói cho hai người nghe.

Lâm Phong đóng băng.

Hắc Sói vẫn nhắm mắt.

“Mày vào được đây mà không ai phát hiện. Lấy được túi mà tao không hay.” Khoé miệng hắn nhích lên — không hẳn là cười, chỉ là một sự thừa nhận. “Nhưng tao thức từ lúc mày bắt đầu di chuyển dọc vách đá kia.”

Lâm Phong không rời tay khỏi túi vải.

Đánh giá lại. Đánh giá nhanh. Khoảng cách: không đến một mét. Đao của Hắc Sói đặt bên trái hắn — tay thuận phải, với lấy mất ít nhất 0.8 giây. Nếu anh bỏ chạy ngay lúc này—

“Đừng tính chuyện chạy,” Hắc Sói nói, giọng vẫn thản nhiên. “Hai thằng gác kia đang nhìn về đây rồi.”

Anh ngẩng đầu lên. Đúng. Hai người gác đang đứng yên, không nói gì, nhưng ánh mắt đã hướng về góc tối này — họ đã biết từ lúc nào rồi.

Tốt. Hắc Sói thức từ khi anh bắt đầu di chuyển. Có nghĩa là tiếng đá ném ban nãy không lừa được hắn — nó chỉ lừa được những người khác. Hắn để anh đến gần.

“Mày muốn cái gì trong túi?” Hắc Sói mở mắt.

Trong ánh lửa xa, đôi mắt đó sắc hơn Lâm Phong dự đoán — không phải mắt của một tên cướp núi vô danh. Mắt của người đã thấy nhiều thứ và đã suy nghĩ về chúng.

“Mảnh bản đồ,” Lâm Phong nói.

Im lặng.

Rồi — lần này Hắc Sói cười thật, nhỏ và không có gì vui vẻ trong đó. “Thằng nhóc, mày biết cái đó là gì?”

“Biết.”

“Biết nó dẫn đến đâu?”

“Biết.”

Hắc Sói nhìn anh một lúc lâu hơn. Ánh mắt không còn là của kẻ đang xem xét có nên giết người này không — mà là của người đang cố giải một bài toán ngoài dự kiến.

“Mày bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi hai.”

“Xuất thân?”

“Phụ bếp.”

Một cái nhìn dài. “Phụ bếp.” Hắn lặp lại, như thể muốn chắc chắn rằng mình nghe đúng.

“Phụ bếp,” Lâm Phong xác nhận.


Hắc Sói không ra lệnh giết anh.

Điều đó đã không xảy ra trong game — trong game thì boss phát hiện ra người chơi là chiến đấu ngay. Nhưng điều này đã không xảy ra trong thực tế, và điều đó cho Lâm Phong biết rằng cái người đang ngồi trước mặt mình không hoàn toàn là cái nhân vật trong dữ liệu game nữa.

Hắn thay vào đó làm một việc hoàn toàn ngoài kịch bản: hắn lấy ra mảnh bản đồ, mở ra, và đặt xuống đất giữa hai người.

“Mày có biết cái này không phải chỉ có một mảnh không?”

Lâm Phong nhìn mảnh bản đồ. Biết. Mảnh còn lại ở hang động phía tây nam.

“Biết.”

“Mày biết nhiều thứ lắm.” Giọng hắn không phải khen. “Nhiều hơn mức một thằng phụ bếp ở làng Khởi Nguyên nên biết.”

Anh không trả lời.

“Cái hang mà mảnh kia dẫn đến—” Hắc Sói dừng lại, nhìn anh theo cách mà lần đầu tiên có gì đó trông giống lo lắng trong đó. “Mày thật sự muốn đến đó không? Biết cái gì đang nằm trong đó không?”

“Cổ kiếm pháp,” Lâm Phong nói.

“Kiếm pháp.” Hắc Sói cười khẽ — lần này thật hơn, mang theo điều gì đó mà Lâm Phong mất một giây mới nhận ra là cay đắng. “Mày gọi nó là kiếm pháp. Thú vị.”

“Mày gọi nó là gì?”

Hắc Sói không trả lời ngay. Hắn nhìn mảnh bản đồ, ngón tay lướt trên các đường vẽ tay, và khuôn mặt hắn mang một biểu cảm mà trong tám năm game, Lâm Dạ Khải chưa bao giờ thấy trên mặt một NPC:

Bi thương.

“Tao gọi nó là mộ phần,” Hắc Sói nói. “Của người duy nhất tao biết đã vào trong đó và ra được.”


Đây là lúc thứ đầu tiên không khớp.

Trong game gốc, Hắc Sói là boss cấp thấp không có lore đáng kể. Hắn xuất hiện, hắn bị giết, hắn rơi đồ. Không có backstory. Không có động cơ phức tạp. Không có mảnh bản đồ mang ý nghĩa cá nhân.

Nhưng con người đang ngồi trước mặt Lâm Phong lúc này rõ ràng đã đến cái hang đó — hoặc biết người đã đến. Và điều đó có nghĩa là—

Thế giới này đã có lịch sử riêng. Lịch sử mà game không ghi lại.

“Kể tao nghe,” Lâm Phong nói.

Hắc Sói nhìn anh. Một lúc. Rồi hắn lấy mảnh bản đồ lên, gấp lại, và — không một lời giải thích — đặt nó vào tay Lâm Phong.

“Lấy đi.”

Lâm Phong nhìn mảnh vải trong tay mình. Không hiểu.

“Tao đã giữ cái này mười hai năm,” Hắc Sói nói. “Chờ người nào đó vào được chỗ này mà không cần giết tao trước.” Hắn ngả đầu ra sau, nhìn lên vách đá tối. “Mày là người đầu tiên.”

“Tại sao điều đó quan trọng?”

“Vì người dạy tao giữ nó — người đã vào trong hang đó — hắn nói rằng người xứng đáng với cái bên trong đó không phải là người mạnh nhất. Mà là người đủ kiên nhẫn để không đánh.”

Im lặng.

Bài kiểm tra. Toàn bộ cái đêm nay — toàn bộ cái trại thổ phỉ này — là một bài kiểm tra mà Hắc Sói đang giữ cho ai đó đã chết từ lâu.

Lâm Phong nhìn người đàn ông trước mặt mình — không phải boss cấp 18 nữa, mà là một người đã sống mười hai năm trên núi này với một nhiệm vụ không ai biết — và cảm thấy điều gì đó mà anh không có tên gọi ngay.

Nó không có trong game.

“Tên người đó là gì?” anh hỏi.

Hắc Sói lắc đầu. “Không biết. Hắn chưa bao giờ nói tên.”

“Hắn trông như thế nào?”

Một khoảnh khắc dừng lại. Rồi Hắc Sói nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, và lần đầu tiên trong đêm nay, có gì đó thực sự bất ổn trong ánh mắt hắn.

“Hắn trông…” Hắn dừng lại. “Hắn trông giống mày. Không giống về mặt mũi. Mà giống ở mắt.” Hắn chỉ vào đôi mắt Lâm Phong. “Cái kiểu nhìn như người đã thấy trước mọi thứ.”


Lâm Phong xuống núi lúc gần sáng.

Mảnh bản đồ trong túi áo. Đôi chân mỏi. Một vết trầy trên cẳng tay trái vì vấp vào đá lúc xuống dốc — vết thương nhỏ, tự lành được, nhưng nhói theo từng bước đi và nhắc nhở anh rằng thân xác này có ngưỡng chịu đựng rất thật.

Anh không nghĩ về mảnh bản đồ.

Anh nghĩ về câu nói cuối cùng của Hắc Sói.

Cái kiểu nhìn như người đã thấy trước mọi thứ.

Trong thế giới game mà anh biết, không có nhân vật nào như vậy — không có NPC nào giữ một mảnh bản đồ suốt mười hai năm vì lời dặn của một người không tên với đôi mắt “đã thấy trước mọi thứ”. Điều đó không tồn tại trong dữ liệu.

Có nghĩa là — trước khi anh đến đây, trước khi Lâm Dạ Khải chết và tỉnh dậy trong thân xác Lâm Phong — đã có người khác.

Người khác cũng đến từ thế giới bên ngoài thế giới game này.

Và người đó đã vào trong cái hang.

Nhân vật Ảnh, anh nhớ ra. “Kẻ không có mặt trong dữ liệu game.” Trong outline mà anh — không, trong cái cảm giác mơ hồ về cốt truyện mà anh không thể giải thích nguồn gốc — nhân vật đó được mô tả là người biết Lâm Phong đến từ thế giới khác.

Vì hắn cũng là người từ thế giới khác. Và hắn đã ở đây trước.

Lâm Phong dừng lại giữa đường mòn, nhìn về phía làng đang bắt đầu le lói ánh bếp sáng.

Bao nhiêu thứ nữa đã xảy ra trước khi tao đến mà tao không biết?


[ NHIỆM VỤ CẬP NHẬT ]

“Mảnh Bản Đồ Của Hắc Sói” → ✅ Hoàn thành (Phương thức hoàn thành: Không chiến đấu)

Phần thưởng: — Mảnh Bản Đồ Cổ (1/2) — Kinh nghiệm: +480 EXP (x2 thưởng thêm: Hoàn thành không giao chiến)

[ NHIỆM VỤ MỚI MỞ KHÓA ]

“Người Giữ Chìa Khóa” Tìm hiểu về người đã giao mảnh bản đồ cho Hắc Sói mười hai năm trước. (Không có trong cốt truyện gốc)


Lâm Phong nhìn cái nhiệm vụ mới đó.

Không có trong cốt truyện gốc.

Hệ thống tự nhận là biết điều đó.

Đó là lần đầu tiên anh cảm thấy không chắc chắn kể từ khi tỉnh dậy trong thân xác này — không phải sợ hãi, mà là cái cảm giác của người cầm bản đồ và nhận ra rằng địa hình phía trước đã thay đổi.

Anh cất nhiệm vụ đó lại, tiếp tục đi.

Phía đông, trời bắt đầu sáng.


Anh về đến quán Hồng Nhạn vừa lúc khói bếp sáng đang bắt đầu bay. Cổng chưa mở, làng chưa thức hẳn, chỉ có tiếng chó sủa xa và tiếng chim sơn ca đầu tiên của ngày.

Anh định leo qua cửa sổ phòng — theo cách Lâm Phong hay làm khi về muộn — thì nghe tiếng bước chân phía sau.

“Mày mang gì về vậy?”

Anh quay lại.

Trần Tiểu Vân đứng ở góc tường, tay ôm giỏ liễu — cô rõ ràng đã thức từ rất sớm để ra ngoài lấy thêm thảo dược. Mắt cô nhìn xuống tay anh, nơi vết trầy cẳng tay trái đang loang ra một vệt thâm nhỏ trong ánh sáng ban mai.

“Thổ phỉ không đụng mày à?” cô hỏi, giọng bình thường quá mức — kiểu bình thường của người đang cố không để lộ ra rằng mình đã lo lắng.

“Không.”

“Huyết Ngưng Thảo?”

Anh lấy ra một bó nhỏ từ vạt áo — anh đã hái trên đường xuống, vì lý do gì đó anh không giải thích hết ngay cả với bản thân — và đưa cho cô.

Cô nhìn bó cỏ. Nhìn anh. Nhìn lại bó cỏ.

“Mày hái đúng loại.”

“Tao nói là biết.”

Cô không nói gì thêm một lúc. Rồi cô cầm lấy bó thảo dược, quay đi, và nói vọng lại qua vai — giọng nhỏ hơn, không còn cái vẻ hoạt bát thường ngày:

“Băng vết thương đó đi. Đừng để nhiễm.”

Rồi cô đi vào trong quán.

Lâm Phong nhìn theo bóng cô, tay anh vô thức lướt qua vết trầy trên cẳng tay.

Đồng hành đầu tiên — thu nạp được chưa?


[ ĐỒNG HÀNH KHẢ DỤNG ]

Trần Tiểu VânDược Sư Tiến độ tin tưởng: ▓▓░░░░░░░░ 20% Điều kiện thu nạp: Chưa đủ


Hai mươi phần trăm. Anh mỉm cười nhẹ — cái gì đó gần với nụ cười đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy.

Còn tám mươi phần trăm nữa. Không vội.

Anh leo qua cửa sổ, về phòng.

Đặt mảnh bản đồ xuống, trải ra dưới ánh sáng buổi sáng. Những đường vẽ tay nguệch ngoạc, mực đã phai, nhưng vẫn đọc được. Đây là nửa trên của bản đồ — nửa còn lại ở hang phía tây nam, cách đây ba ngày đường bộ trong điều kiện bình thường.

Điều kiện bình thường.

Với thể lực 3 và cấp độ 1, “ba ngày đường bộ” có thể trở thành năm ngày — hoặc không bao giờ đến nếu gặp bất kỳ con quái nào có cấp độ trên 5.

Cần tăng cấp. Cần tăng chỉ số. Cần tìm người thợ rèn Hồ Đại.

Và — anh nhìn lại dòng nhiệm vụ ẩn đang nhấp nháy trong góc tầm nhìn — cần tìm hiểu về người đã đến đây trước mình.

Ngày đầu tiên ở thế giới này kết thúc, và anh đã học được hai điều:

Thứ nhất: thực tại phức tạp hơn game rất nhiều.

Thứ hai: thực tại cũng thú vị hơn game rất nhiều.

Anh gập mảnh bản đồ lại, cất vào lớp vải lót trong thắt lưng, nằm xuống chiếc giường gỗ cứng, và nhắm mắt.

Có lẽ ngủ một tiếng trước khi bà chủ gọi dậy rửa bát.

Ngày mai — Hồ Đại.


Nhưng đúng lúc đó, ở phía ngoài cửa sổ, cách quán Hồng Nhạn chưa đến hai trăm mét — tại góc đường đất nơi ánh sáng buổi sáng chưa kịp chạm tới — một bóng người đứng yên.

Không gác. Không đi. Chỉ đứng.

Và nhìn về phía cửa sổ phòng của Lâm Phong.

Sau một lúc, bóng người đó mỉm cười — nhẹ nhàng, lịch sự, như người quen gặp lại sau nhiều năm — rồi quay người đi vào trong con hẻm tối, biến mất không một tiếng động.

Không ai nhìn thấy người đó.

Ngoại trừ con mèo già của bà chủ quán, đang nằm trên mái tranh.

Con mèo nhìn theo bóng người đó cho đến khi không còn gì để nhìn, rồi quay mặt đi, lông dựng lên dọc sống lưng.

— Hết Chương 2 —

Chương 3: “Người Thợ Rèn Và Lưỡi Kiếm Đầu Tiên” — Lâm Phong tìm đến Hồ Đại. Nhưng cựu kiếm sĩ ẩn danh không dễ bị thuyết phục — và bài kiểm tra mà ông đặt ra không phải là bài kiểm tra sức mạnh.