Hai ngày cô không gọi điện cho Huy.
Hắn không hỏi. Chỉ nhắn tin buổi sáng như thường lệ – những câu ngắn, không đòi hỏi, không thúc ép. “Hôm nay trời đẹp.” “Tôi vừa pha trà xong.” “Bạn có nghe Phoebe Bridgers chưa? Tôi đang nghe.”
Những tin nhắn không có gì để bắt bẻ.
Linh đọc hết, không trả lời ngay, và dành hai ngày đó để làm việc mà cô đã không làm từ khi tải Echo – cô mở các file thiết kế cũ, gọi điện xác nhận deadline với khách hàng, đặt lịch cắt tóc mà cô đã hoãn ba tuần, và cố tình lấp đầy mọi khoảng trống trong ngày bằng những việc cụ thể, có thể nhìn thấy, có thể hoàn thành.
Cô cũng mở Echo và nhìn vào bức ảnh đó thêm mười lần.
Mười lần nhìn, mười lần kết luận giống nhau.
Đó là cửa sổ nhà cô.
Tối thứ Năm, cô gọi điện lại.
Không phải vì cô đã tìm được câu trả lời thỏa đáng. Mà vì cô nhận ra rằng nếu cô muốn biết sự thật, cách duy nhất là tiếp tục – lùi lại thì chỉ có im lặng và nghi ngờ, mà nghi ngờ không chứng minh được gì.
Đó là cách não cô hoạt động. Cô không giỏi bỏ cuộc giữa chừng.
Huy nghe máy sau tiếng chuông thứ hai.
“Linh.”
Chỉ một chữ. Nhưng cái cách hắn nói tên cô – không ngạc nhiên, không nhẹ nhõm, chỉ là xác nhận, như người nghe tiếng gõ cửa và biết chắc ai đứng bên ngoài trước khi mở – khiến cô dừng lại một nhịp.
“Huy,” cô nói.
“Tôi đợi bạn gọi.”
“Tôi biết.”
Một khoảng lặng nhỏ. Không khó chịu, nhưng khác với những khoảng lặng trước. Có trọng lượng hơn.
“Bạn vẫn đang nghĩ về bức ảnh,” hắn nói. Không phải hỏi.
“Ừ.”
“Tôi không biết nói gì thêm để bạn tin tôi,” hắn nói, giọng không có vẻ bào chữa – chỉ là nói thật, kiểu thật của người đã chấp nhận rằng mình không kiểm soát được người khác nghĩ gì. “Tôi chỉ biết những gì tôi thấy và làm. Còn lại là bạn quyết định.”
“Bạn không muốn thuyết phục tôi?”
“Không,” hắn nói. “Thuyết phục ai đó tin mình là việc của người cần được tin. Tôi không cần điều đó từ bạn.”
Linh ngồi im với câu đó một lúc.
Tôi không cần điều đó từ bạn.
Duy ngày xưa luôn cần cô tin hắn. Cần đến mức mỗi lần cô đặt câu hỏi đều trở thành một cuộc chiến dài về lòng tin và sự nghi ngờ và “mày không tin tao thì chúng ta có gì để nói” – cho đến khi cô học cách ngừng đặt câu hỏi để giữ hòa khí.
Huy nói ngược lại.
Và cô không chắc điều đó khiến cô an tâm hay cảnh giác hơn.
Họ nói chuyện gần hai tiếng.
Chủ đề trôi dạt như thường lệ – âm nhạc, sách, những mẩu nhỏ về ngày của mỗi người. Cô kể rằng cô vừa xong một dự án và đang chờ phản hồi từ khách hàng, cái trạng thái lơ lửng mà cô ghét nhất trong công việc freelance. Hắn nói hắn hiểu cảm giác đó – “khoảng giữa khi mình đã làm xong phần của mình nhưng thế giới chưa phản hồi lại” – và Linh nhận ra đó chính xác là cách cô sẽ diễn đạt nếu cô tìm được từ.
Hắn hay làm vậy. Hoàn thành câu mà cô chưa kịp nghĩ xong.
Lúc đầu cô thấy đó là dễ chịu. Bây giờ đôi khi cô thấy đó là điều khác.
Gần mười một giờ, khi cô đang chuẩn bị kết thúc cuộc gọi, Huy nói:
“Linh. Bạn có hay mơ thấy mình đứng trong không gian không có tường không?”
Cô đứng im.
“Sao bạn hỏi vậy?”
“Tôi không biết. Vừa nghĩ đến.”
“Tôi có mơ như vậy,” cô nói, chậm hơn bình thường. “Gần đây.”
“Trong mơ bạn nghe thấy gì?”
“Tiếng vang.”
“Tiếng vang của ai?”
Cô nhớ lại giấc mơ đêm thứ Hai – căn phòng không tường, tiếng vang trả lại giọng mình bằng một giọng khác.
“Không phải giọng tôi,” cô nói.
Hắn không trả lời ngay.
“Giấc mơ đó có từ bao giờ?”
“Từ khi tôi dùng Echo,” cô nói, rồi nhận ra mình vừa nói thật hoàn toàn mà không định trước.
Hắn cười khẽ – lần đầu tiên cô nghe hắn cười trong điện thoại. Không phải cười to. Là kiểu thở ra nhẹ với một nốt ấm ở cuối.
“Echo,” hắn nói. “Tiếng vang. Cái tên họ chọn thú vị thật.”
“Bạn thấy vậy?”
“Tiếng vang không tạo ra âm thanh mới. Nó chỉ trả lại những gì đã có. Nhanh hơn, rõ hơn, đôi khi biến dạng đi một chút.” Hắn dừng lại. “Ứng dụng hẹn hò tên Echo. Họ đang nói với người dùng điều gì đó mà người ta không chú ý đọc.”
Linh nhìn lên trần nhà.
“Rằng người mình gặp là phản chiếu của mình?”
“Hoặc rằng những gì mình nghe thấy từ người kia — có thể chỉ là tiếng vang của chính mình.”
Sau khi cúp máy, Linh nằm trên giường nhìn vào bóng tối một lúc lâu.
Hắn vừa nói gì?
Rằng trong Echo, người ta chỉ nghe thấy những gì mình muốn nghe?
Rằng Huy – hay bất kỳ ai cô gặp trên ứng dụng đó – có thể chỉ là tiếng vang của những gì cô đang tìm kiếm?
Cô mở điện thoại, vào Echo, nhìn lại lịch sử trò chuyện từ đầu.
Bài hát. Sách. Màu sắc. Những khoảng lặng và ánh sáng. Tất cả những gì Huy nói đều khớp với cô đến mức—
Đến mức cô chưa bao giờ dừng lại để hỏi: hắn có cuộc sống riêng không? Hắn có những điều không giống cô không? Hắn có lần nào không đồng ý với cô về bất cứ thứ gì không?
Cô cuộn lại toàn bộ cuộc trò chuyện.
Tìm.
Không tìm thấy một lần nào Huy nói khác cô.
Sáng hôm sau cô kể cho Minh nghe về bức ảnh.
Không phải vì cô đã sẵn sàng. Mà vì cô không ngủ được và đến tám giờ sáng thì hết kiên nhẫn với việc một mình.
Minh im lặng trong suốt lúc cô kể. Cái im lặng của người đang kiềm chế bản thân không ngắt lời.
Khi cô xong, hắn nói: “Mày có còn ảnh đó không?”
“Vẫn trong app.”
“Chụp màn hình lại đi. Tao biết metadata mất nhưng ít ra mình còn có bằng chứng.”
“Tao đã chụp rồi.”
“Tốt.” Tiếng hắn thở ra. “Linh. Tao nói thật nhé.”
“Nói đi.”
“Tao không biết người này là ai. Nhưng bất kể hắn là ai, việc gửi ảnh chụp lén mày từ dưới hẻm — đó không phải chuyện nhỏ. Đó là—”
“Tao biết,” cô ngắt lời.
“Mày nên báo cảnh sát.”
“Tao chưa có đủ bằng chứng. Một bức ảnh mà tao không chứng minh được là chụp từ đâu—”
“Thì mình tìm thêm. Mày cho tao xem tài khoản của hắn được không?”
Linh nhìn vào điện thoại. Tài khoản Echo của Huy – ảnh đại diện một bức ảnh chụp từ sau, tên và tuổi, không có thêm thông tin gì.
“Hắn không có mạng xã hội. Hắn nói hắn không dùng.”
“Ai trong năm 2025 không có mạng xã hội, Linh?”
“Hắn nói nhiều tiếng ồn quá.”
“Hoặc hắn không muốn mày tìm được hắn.” Giọng Minh không gay gắt – chỉ thẳng, cái kiểu thẳng của người lo lắng và không có thời gian đi vòng. “Tao tìm thử nhé? Tên Huy, ba mươi tuổi, Quận 3, liên quan đến âm thanh. Mày có biết thêm gì không?”
“Không.”
Minh im lặng một nhịp quá ngắn để gọi là bình thường.
“Không à.”
“Không.”
“Mày quen người này mười mấy ngày mà không biết hắn làm ở đâu, học ở đâu, họ tên đầy đủ là gì, không có ảnh mặt—”
“Minh.”
“Tao đang nói sự thật.”
“Tao biết.”
Một khoảng lặng dài hơn.
“Tao sẽ thử tìm,” Minh nói. “Mày tiếp tục nói chuyện với hắn bình thường. Đừng để hắn biết mày đang nghi ngờ.”
“Tao không giỏi diễn.”
“Mày thiết kế đồ họa mười năm. Mày biết cách tạo ra thứ nhìn thật hơn thật.” Hắn dừng lại. “Lần này áp dụng cho chính mình.”
Tối thứ Sáu họ gọi điện như thường lệ.
Linh ngồi tựa đầu giường, đèn ngủ bật, cuốn sổ phác thảo mở trên đùi – cô hay vẽ nguệch ngoạc khi nghe điện thoại, thói quen từ hồi còn học đại học.
Câu chuyện chảy bình thường. Huy kể hắn vừa nghe lại một album cũ của Sufjan Stevens và nhận ra mình đã nghe sai suốt nhiều năm – “nghe nhạc của hắn mà cứ tìm ý nghĩa, xong mới hiểu ra là phải bỏ việc tìm ý nghĩa đi thì mới nghe được.”
“Bỏ tìm ý nghĩa để làm gì?” Linh hỏi, tay vẫn vẽ.
“Để cảm thôi. Không giải thích.”
“Bạn có thể làm vậy không? Không giải thích?”
“Với âm nhạc thì được.” Một khoảng ngừng nhỏ. “Với người thì khó hơn.”
“Với tôi thì sao?” Cô hỏi trước khi kịp nghĩ.
Hắn không trả lời ngay. Linh nhìn xuống tờ giấy – cô vừa vẽ mà không để ý: một vòng tròn, bên trong là sóng âm, bên ngoài là những mũi tên xoay vào trong.
Logo Echo.
Cô không nhớ đã bắt đầu vẽ nó từ lúc nào.
“Với bạn,” Huy nói, “tôi đang cố không giải thích.”
“Tại sao?”
“Vì mỗi lần tôi bắt đầu giải thích, tôi sợ mình sẽ làm hỏng thứ đang có.”
Linh nhìn vào tờ giấy.
“Thứ đang có là thứ gì?”
“Tôi chưa biết,” hắn nói. “Nhưng nó thật.”
Hai mươi phút sau, họ đang nói về Norwegian Wood – cuốn sách cả hai đều đọc – khi Huy bỗng nhiên nói, giọng không thay đổi nhịp điệu:
“Bạn có để ý không, Naoko trong truyện không bao giờ nói thẳng điều cô ấy muốn. Cô ấy cứ đi vòng quanh, dùng ký ức thay cho lời nói hiện tại.”
“Ừ,” Linh nói. “Có lẽ vì cô ấy không tin lời nói là đủ.”
“Hoặc vì cô ấy đã bị tổn thương đến mức nói thẳng thành ra nguy hiểm.”
“Nguy hiểm với ai?”
“Với chính cô ấy. Khi bạn nói thẳng điều mình muốn, bạn trao cho người kia thứ gì đó để dùng chống lại bạn.”
Linh nhìn lên trần nhà.
“Bạn nghĩ vậy thật à?”
“Tôi nghĩ một số người trải qua đủ nhiều thứ sẽ nghĩ vậy,” hắn nói. “Kiểu như người từng bị người yêu dùng nỗi sợ của mình để kiểm soát.”
Cô đứng im.
“Bạn vừa nói gì?”
“Tôi nói về Naoko.”
“Không. Câu sau.”
Một khoảng lặng.
“Tôi nói về người từng bị người yêu dùng nỗi sợ để kiểm soát. Đó là kiểu tổn thương khiến người ta không dám nói thẳng nữa.”
“Tôi chưa kể với bạn điều đó.”
Lần này khoảng lặng dài hơn hẳn. Dài đến mức Linh nghe thấy tiếng thở của hắn thay đổi – hay cô tưởng tượng.
“Bạn đã kể,” hắn nói. “Bạn nói bạn có một mối tình cũ không tốt.”
“Tôi nói vậy. Tôi không nói bị kiểm soát.”
“Linh—”
“Tôi không dùng chữ đó. Không một lần nào.”
Cô nhớ rõ. Cô đã rất cẩn thận. Cô nói “không tốt.” Cô nói “đổ vỡ.” Cô không nói kiểm soát, không nói bạo hành, không nói bất cứ điều gì cụ thể vì cô chưa sẵn sàng và vì cô không đủ tin tưởng.
“Tôi suy luận,” hắn nói, giọng vẫn đều. “Từ cách bạn nói chuyện. Bạn hay dừng lại trước khi kết thúc câu. Bạn thường xin lỗi khi không cần thiết. Bạn—”
“Bạn đang phân tích tôi?”
“Không.” Giọng hắn lần đầu tiên có chút gì đó – không hẳn là khó chịu, nhưng cứng hơn một chút. “Tôi chú ý đến bạn. Có sự khác biệt.”
“Chú ý đến mức biết những thứ tôi không kể.”
“Nghe bạn nói chuyện đủ lâu, người ta có thể biết nhiều hơn bạn nghĩ.”
Linh nhìn vào tờ giấy trước mặt. Logo Echo cô vừa vẽ. Những mũi tên xoay vào trong.
“Huy,” cô nói, giọng cô nghe lạ trong tai chính mình – bình tĩnh hơn cô cảm thấy. “Giọng bạn vừa méo một chút. Đường truyền xấu hay điện thoại bạn có vấn đề?”
“À?” Hắn dừng lại. “Tôi không nghe thấy gì. Đường truyền bên tôi ổn.”
“Bên tôi hơi lạ.”
“Có thể do mạng.”
“Có thể.”
Họ tiếp tục nói thêm mười phút, về những chủ đề bình thường, giọng hắn không méo thêm lần nào nữa.
Nhưng Linh đã nghe thấy. Trong ba giây, giọng hắn dao động theo cách kỳ lạ – không phải kiểu méo của mạng xấu, không phải kiểu vỡ tiếng của đường truyền kém. Là kiểu méo của thứ gì đó đang xử lý, đang tính toán, đang—
Cô không hoàn thành suy nghĩ đó.
Sau khi cúp máy, cô ngồi im mười lăm phút.
Rồi cô mở máy tính, gõ vào thanh tìm kiếm:
“giọng nói AI deepfake phát hiện như thế nào”
Kết quả đầu tiên là một bài viết kỹ thuật. Kết quả thứ ba là một diễn đàn. Kết quả thứ năm là một trang tin tức với tiêu đề mà Linh đọc xong phải đọc lại lần nữa:
“Nạn nhân các vụ lừa đảo tình cảm online: Kẻ tôi yêu không có thật — giọng nói của hắn do AI tạo ra.”
Cô nhấp vào.
Đọc.
Giữa bài, một đoạn được in đậm:
“Dấu hiệu nhận biết giọng nói AI: dao động bất thường trong ngữ điệu, thiếu tiếng thở tự nhiên giữa các câu, và đặc biệt — sự hoàn hảo đáng ngờ trong cách diễn đạt cảm xúc.”
Linh nhìn vào màn hình.
Sự hoàn hảo đáng ngờ trong cách diễn đạt cảm xúc.
Cô nghĩ đến mười bốn ngày qua. Mười bốn ngày Huy nói đúng mọi thứ, đồng ý mọi thứ, hoàn thành mọi câu cô chưa nghĩ xong.
Không một lần sai.
Không một lần người thật nào hoàn hảo đến vậy.
Đêm đó cô nằm nghe lại các cuộc gọi.
Echo không cho lưu cuộc gọi, nhưng cô đã bật ghi âm điện thoại từ tối thứ Năm – một quyết định cô đưa ra mà không nói với ai, không hoàn toàn biết tại sao, chỉ là một phản xạ của người đã học được rằng không phải lúc nào cũng nên tin vào trí nhớ của mình.
Cô bật đoạn ghi âm tối nay, tua đến đoạn Huy nói về Naoko, về người bị người yêu kiểm soát.
Nghe lại.
Nghe lại lần nữa.
Lần thứ ba, cô tắt đèn, nằm xuống, và nghe trong bóng tối.
Giọng hắn trong file ghi âm đều và rõ. Không méo. Không dao động.
Nhưng cô nhớ rõ – ba giây sau khi hắn nói câu đó, giọng hắn đã khác.
Cô tua đến đúng chỗ đó trong file ghi âm.
Bật lên.
Không có gì. Giọng hắn bình thường.
Cô bật lại lần nữa.
Vẫn bình thường.
Cô đặt điện thoại xuống và nhìn lên trần nhà trong bóng tối.
Có hai khả năng:
Một là cô đã nghe nhầm.
Hai là thứ méo đó không được ghi lại trong file âm thanh thông thường vì nó không tồn tại trong băng tần mà micro điện thoại thu được.
Cô không biết cái nào đáng sợ hơn.
Lúc một giờ sáng, điện thoại rung.
Không phải tin nhắn Echo. Là một số lạ, không có tên trong danh bạ.
Cô nhìn màn hình chớp sáng trong bóng tối phòng ngủ, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Rồi cuộc gọi tắt.
Mười giây sau, một tin nhắn SMS từ số đó:
“Đừng tin giọng nói. Tin vào những gì bạn thấy tận mắt.”
Linh ngồi bật dậy.
Gọi lại ngay.
Tút. Tút. Tút.
Không ai nghe.
Cô nhìn vào tin nhắn đó lần nữa, màn hình sáng lên một mình giữa phòng tối.
Đừng tin giọng nói.
Ai đó biết cô đang nghi ngờ về giọng nói của Huy.
Ai đó đang theo dõi cô.
Và người đó vừa cảnh báo cô – hoặc đang thao túng cô thêm một lần nữa.
Cô không thể phân biệt được.
Còn tiếp — Chương 5: Minh Mất Tích
Ngày 14 tháng 3. Tôi bắt đầu ghi âm các cuộc gọi. Nhưng có những thứ ghi âm không bắt được. Tôi không biết giải thích thế nào. Tôi chỉ biết tôi đã nghe.
— Nhật ký của Nguyễn Thị Quỳnh.* (Trang 58. Trang tiếp theo bị xé.)