Chương 3: Bức ảnh

Thứ Ba.

Ngày thứ chín kể từ khi Linh tải Echo.

Cô biết vì cô đã đếm – không cố ý, nhưng não cô có thói quen đánh dấu mốc thời gian như vậy, cái tật nghề nghiệp của người làm thiết kế quen với lưới và trục tọa độ. Mọi thứ đều có vị trí. Mọi thứ đều có trước và sau.

Trước: cô không mở điện thoại buổi sáng. Sau: việc đầu tiên cô làm khi thức dậy là mở Echo.

Cô nhận ra điều này và không làm gì với nó.


Chín ngày qua diễn ra theo một nhịp mà Linh chưa kịp đặt tên nhưng đã thuộc lòng.

Buổi sáng Huy nhắn trước – thường là một câu ngắn, kiểu “Cà phê hay trà sáng nay?” hoặc “Trời nhiều mây, bạn thích không?” Những câu không cần trả lời dài nhưng cô luôn trả lời dài. Buổi chiều họ nhắn qua lại xen giữa công việc, những đoạn ngắt quãng tự nhiên như người ngồi cùng phòng quay sang nói chuyện. Buổi tối họ gọi điện.

Huy chưa bao giờ gọi video.

Cô chưa hỏi tại sao. Một phần vì cô cũng chưa muốn – có gì đó trong việc chỉ nghe giọng mà không thấy mặt tạo ra một khoảng cách vừa đủ để cô cảm thấy an toàn. Phần còn lại vì cô sợ nếu hỏi thì hắn sẽ hỏi ngược lại, và cô sẽ phải nhìn vào mặt mình trong ô camera nhỏ và nhận ra mình đang trông như thế nào khi nói chuyện với hắn.

Cô không chắc mình muốn biết điều đó.


Sáng thứ Ba, Thu gọi điện lúc mười giờ.

“Tao đang ở gần chỗ mày. Ăn trưa không?”

Linh nhìn file đang mở dở trên màn hình, nhìn đồng hồ, rồi nhìn điện thoại – nơi có một tin nhắn chưa đọc từ Huy gửi lúc chín giờ rưỡi.

“Được,” cô nói.


Quán Thu chọn là một chỗ trên đường Lý Tự Trọng – loại quán cơm trưa bình dân có bàn nhựa và quạt trần quay chậm, kiểu nơi người ta ăn nhanh và nói thật vì không khí không cho phép làm màu. Thu đã ngồi sẵn khi Linh đến, tóc buộc cao, mặc áo thun trắng, đang nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt của người đang đọc tin tức xấu.

“Gì vậy?” Linh ngồi xuống.

“Không. Chuyện cũ.” Thu đặt điện thoại xuống, nhìn lên, và ngay lập tức đổi biểu cảm sang kiểu soi mói quen thuộc. “Mày trông khác.”

“Khác kiểu gì?”

“Bớt… héo.” Thu gọi hai tô bún bò mà không hỏi ý kiến Linh – cái thói quen từ mười năm nay. “Kể tao nghe.”

“Không có gì để kể.”

“Linh.”

“Thu.”

Thu nhìn cô với ánh mắt của người đã quen với cái trò này và không bao giờ thua. “Mày đang nhắn tin với ai đó trên Echo phải không. Mày có cái nhìn của người đang giữ bí mật dễ chịu.”

Linh muốn hỏi “cái nhìn của người đang giữ bí mật dễ chịu” trông như thế nào, nhưng thay vào đó cô chỉ nói: “Mới quen. Chưa có gì.”

“Tên gì?”

“Huy.”

“Làm gì?”

“Liên quan đến âm thanh.”

Thu nheo mắt. “Cụ thể hơn.”

“Hắn nói không thú vị khi giải thích.”

“Oke đó là dấu hiệu cảnh báo đầu tiên.”

“Thu.”

“Tao nói thật mà.” Thu với đôi đũa. “Người không nói được mình làm gì thường là người không muốn mình biết họ làm gì.”

“Hoặc đơn giản là người không thích định nghĩa bản thân qua công việc.”

Thu nhìn cô một lúc với vẻ mặt mà Linh đọc được rất rõ: “Mày đang bào chữa cho người mày mới quen chín ngày.”

Cô không nói điều đó thành lời. Chỉ gắp miếng bún và nhìn sang chỗ khác.


“Mày đã gặp mặt chưa?” Thu hỏi khi họ đang uống trà đá, bữa trưa gần xong.

“Chưa.”

“Tính bao giờ?”

“Chưa nghĩ.”

“Linh.” Giọng Thu đổi sang tông khác – không phải tò mò nữa, mà là cái tông mà Thu dùng khi cô thực sự muốn nói điều gì đó nghiêm túc. “Mày biết tao học tâm lý tội phạm mấy năm trước. Tao biết mày không thích tao nhắc chuyện đó. Nhưng—”

“Nhưng gì?”

“Những người như Duy—”

“Huy không phải Duy.”

“Tao chưa nói xong.” Thu đặt ly xuống. “Tao chỉ muốn nói là coi chừng. Người mình gặp online, mình chỉ thấy những gì họ muốn mình thấy. Mày hiểu điều đó hơn ai hết.”

Linh nhìn bạn.

Thu nói điều này với ánh mắt thật sự lo lắng – không phải tò mò, không phải ghen tị như lúc hỏi về Huy trước đó. Chỉ là lo.

“Tao biết,” Linh nói, nhẹ hơn lần trước. “Tao cẩn thận mà.”

“Ừ.” Thu cầm ly lên. “Tao tin mày.”

Nhưng giọng cô có một cái gì đó mà Linh không hoàn toàn đọc được.


Cô về nhà lúc hai giờ chiều.

Tin nhắn buổi sáng của Huy vẫn chưa đọc:

“Sáng nay tôi nghe lại Wide Awake. Bài này nghe ban ngày khác hẳn ban đêm.”

Linh gõ:

“Khác kiểu gì?”

“Ban đêm nghe thấy nỗi buồn. Ban ngày nghe thấy sự lựa chọn.”

Cô nghĩ về điều đó một lúc.

“Tôi chưa nghĩ theo cách đó bao giờ.”

“Thử lại lần sau lúc trời sáng xem. Mở cửa sổ ra, đừng đeo tai nghe.”

“Lý do?”

“Để âm nhạc trộn với tiếng thành phố. Conor Oberst viết bài đó ngoài trời mà, không phải trong phòng kín.”

Linh nhìn lên cửa sổ. Nắng chiều đang đổ vào thành một ô vàng hình chữ nhật trên sàn gỗ.

“Cửa sổ tôi đang có nắng.”

“Thì mở lên.”

Cô đứng dậy, mở cửa sổ, cắm tai nghe vào điện thoại rồi rút ra theo lời hắn, và bật Wide Awake, It’s Morning từ đầu.

Tiếng guitar chảy ra lẫn với tiếng xe máy từ dưới đường, tiếng ai đó gọi tên con ở cuối hẻm, tiếng chuông xe đạp của ông bán báo mì chiều nay qua muộn.

Linh đứng bên cửa sổ, mắt nhắm.

Hắn nói đúng. Nghe khác thật.

Cô đang nghĩ điều đó thì điện thoại rung – một tin nhắn mới từ Echo, không phải chữ.

Một file ảnh.


Linh mở ra.

Rồi cô đứng im.

Bức ảnh chụp từ bên ngoài một cửa sổ. Góc chụp hơi ngước lên. Trong ảnh là một người phụ nữ đứng bên khung cửa đang mở, mắt nhắm, ánh nắng chiều đổ lên tóc và vai.

Người phụ nữ đó mặc cái áo thun xanh bạc hà mà Linh đang mặc lúc này.

Đứng đúng cái tư thế mà Linh vừa đứng ba mươi giây trước.

Chụp từ phía hẻm bên dưới.


Cô không nhớ mình đã làm gì trong mười giây tiếp theo.

Khi cô nhận ra mình đang làm gì, cô đang đứng lùi ra giữa phòng, lưng chạm vào cạnh bàn làm việc, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.

Bức ảnh vẫn còn đó. Không biến mất. Không phải mơ.

Tay cô run khi gõ:

“Ảnh này là ảnh gì?”

Ba chấm nhấp nháy. Chậm hơn bình thường.

“Bức ảnh đẹp tôi chụp được hôm nay. Chia sẻ với bạn.”

“Bạn chụp ở đâu?”

“Trên đường đi bộ. Tôi hay chụp những khoảnh khắc ngẫu nhiên.”

“Đây là ảnh tôi.”

Ba chấm dừng lại.

Một khoảng lặng dài đến mức Linh đếm được mười hai nhịp tim.

“Ý bạn là sao?”

“Người trong ảnh này là tôi. Cửa sổ này là cửa sổ phòng tôi. Bạn vừa chụp tôi từ dưới hẻm.”

Lần này ba chấm không xuất hiện lâu hơn.

“Linh, tôi không hiểu bạn đang nói gì. Tôi chụp ảnh này ở công viên, một người phụ nữ đứng bên cửa sổ nhà ai đó gần đó. Tôi không biết đó là bạn.”

“Cô ấy mặc đúng áo tôi đang mặc lúc này.”

“Nhiều người mặc áo xanh bạc hà lắm.”

Linh nhìn lại bức ảnh. Phóng to lên.

Góc chụp. Khung cửa sổ. Cái chậu bạc hà ở góc trái. Vết sơn tróc trên tường bên phải khung cửa – cái vết mà cô đã định gọi thợ sửa từ tháng trước mà chưa làm.

Không thể nhầm.

Đây là cửa sổ nhà cô.

“Bạn ở đâu lúc chụp ảnh này?”

“Tôi nói rồi. Công viên.”

“Công viên nào?”

“Gần nhà tôi. Quận 3.”

Linh nhìn ra cửa sổ – bây giờ đã đóng lại, cô không nhớ mình đã đóng lúc nào. Hẻm bên dưới nhìn từ đây trông bình thường. Bình thường hoàn toàn. Không có ai đứng.

Cô gõ tiếp, ngón tay không còn chắc:

“Tôi muốn bạn nói thật với tôi.”

“Tôi đang nói thật.”

“Bạn có biết tôi sống ở đâu không?”

Khoảng lặng lần này ngắn hơn. Và cái sự ngắn hơn đó khiến cô chú ý.

“Không. Bạn chưa kể.”

Đúng. Cô chưa kể địa chỉ. Cô chỉ nói Quận 1, gần chợ Bến Thành.

Nhưng Quận 1 có hàng trăm con hẻm. Và cửa sổ nhà cô nhìn ra một trong số đó.

Cô đứng giữa phòng, điện thoại trên tay, tim đập nhanh hơn mức cô muốn thừa nhận.

Rồi Huy nhắn thêm:

“Linh. Tôi lo cho bạn. Bạn có ổn không?”

“Bạn có thể gửi cho tôi ảnh gốc không? Ảnh có metadata.”

Một khoảng lặng rất dài.

“Tôi không biết cách lấy metadata. Nhưng nếu bạn thấy lo, tôi hiểu. Bạn đã trải qua nhiều thứ, bạn có quyền thận trọng.”

Bạn đã trải qua nhiều thứ.

Linh nhìn vào câu đó.

Cô đã kể cho Huy nghe về Duy không? Cô nhớ lại – cô có nhắc đến “một mối tình cũ không tốt” nhưng không kể chi tiết. Cô không kể tên. Không kể chuyện gì xảy ra.

Bạn đã trải qua nhiều thứ là câu người ta nói khi biết nhiều hơn những gì được kể.

Hoặc là câu người ta nói khi muốn tỏ ra đồng cảm mà không có thông tin cụ thể.

Cô không chắc đó là cái nào.


Cô gọi cho Minh.

“Mày có biết cách kiểm tra metadata ảnh không?”

“Có. Sao vậy?” Giọng Minh đổi ngay sang tông cảnh giác mà cô biết là hắn không cố tình. “Chuyện gì?”

“Có người gửi cho tao một bức ảnh. Tao cần biết ảnh chụp ở đâu.”

“Gửi qua Zalo cho tao.”

“Qua Echo được không?”

“Không. Phải gửi file gốc. Mày có lưu về máy chưa?”

Linh nhìn vào bức ảnh trên Echo. Tay cô chụp màn hình, rồi dừng lại.

“Minh. Nếu tao gửi screenshot thì còn metadata không?”

“Không. Screenshot là ảnh mới, metadata sẽ là thông tin máy mày chụp. Phải có file gốc.”

Cô nhìn vào bức ảnh.

“Echo có cho tải ảnh về không?”

Cô thử. Không có nút tải. Chỉ có thể xem trong ứng dụng.

“Không tải được,” cô nói.

Minh im lặng một giây. “Linh. Ảnh gì vậy?”

Cô định nói. Mở miệng, hít vào, rồi dừng lại.

Nếu cô nói thì Minh sẽ lo. Minh lo thì sẽ hành động – hắn là kiểu người như vậy, lo đến đâu làm đến đó. Hắn sẽ đến đây, hắn sẽ muốn xem điện thoại, hắn sẽ có thể nói cô nên báo cảnh sát hoặc thôi dùng Echo hoặc—

Hoặc có thể cô đang thổi phồng mọi chuyện.

Có thể Huy nói thật. Có thể đó là sự trùng hợp. Áo xanh bạc hà không phải màu hiếm. Cửa sổ nào cũng có chậu cây. Vết sơn tróc thì—

Không. Cô nhìn lại ảnh. Vết sơn tróc hình con sóng nhỏ ở góc phải khung cửa, đúng chỗ Linh đã để tay chống vào mỗi khi mở cửa sổ trong nhiều năm.

Không thể trùng hợp đến mức đó.

“Không có gì,” cô nói. “Tao nhầm. Thôi, tao để mày làm việc.”

“Linh—”

“Thật mà. Xong rồi. Tối nói chuyện nhé.”

Cô cúp máy.


Cô ngồi xuống sàn, lưng tựa vào thành giường.

Nhìn vào bức ảnh lần cuối, rồi nhìn vào ô trả lời.

Có những thứ cô biết chắc:

Một: bức ảnh chụp cô, từ dưới hẻm, lúc cô đang đứng bên cửa sổ khoảng ba mươi đến bốn mươi giây trước khi nhận được tin nhắn.

Hai: Huy nói hắn không biết cô sống ở đâu.

Ba: Huy nói hắn chụp ảnh ở công viên, Quận 3.

Hai và Ba không thể đồng thời là thật nếu Một là thật.

Cô gõ vào ô tin nhắn, chậm rãi:

“Huy. Tôi cần thời gian.”

“Tôi hiểu.” Trả lời gần như ngay lập tức. “Tôi ở đây khi bạn sẵn sàng.”

Cô nhìn vào năm chữ đó – “Tôi ở đây khi bạn” – và lần đầu tiên kể từ khi tải Echo, cô không biết năm chữ đó khiến cô cảm thấy ấm hay lạnh.


Đêm đó cô không gọi điện cho Huy.

Hắn không hỏi tại sao.

Lúc mười hai giờ kém mười lăm, khi cô đang nằm nhìn trần nhà không ngủ được, một tin nhắn cuối cùng hiện ra:

“Ngủ ngon, Linh. Cửa sổ đóng thì ngủ sâu hơn đấy.”

Linh nhìn vào tin nhắn đó rất lâu.

Cô không trả lời.

Nhưng cô nhìn sang cửa sổ phòng ngủ.

Đã đóng. Cô đóng từ chiều.

Và cô tự hỏi: hắn biết vì hắn thấy – hay hắn nói thế vì đó là điều người ta thường nói?

Cô không tìm được câu trả lời.

Cô chỉ nằm im trong bóng tối, tai lắng nghe tiếng hẻm khuya bên ngoài, và lần đầu tiên trong chín ngày qua, cô ước mình chưa bao giờ gõ tên bài hát đó vào ô câu hỏi của Echo.


Còn tiếp — Chương 4: Giọng Nói


Ngày 11 tháng 3. Anh ấy gửi tôi một bức ảnh con phố trước nhà tôi. Anh ấy nói anh tình cờ đi qua. Tôi đã tin.

Tôi đã tin.

— Nhật ký của Nguyễn Thị Quỳnh.* (Trang 51. Chữ cuối dòng bị nhòe. Có thể do nước. Có thể không phải.)