I.
04:02 — Kho Công Nghiệp Phía Đông, Mân Cảng.
Tuấn Nguyên không nói gì trong bốn mươi phút.
Không phải vì anh không có gì để nói. Mà vì khi đầu anh đang vận hành ở mức độ này — lớp nén thứ ba của file dữ liệu trải ra trong giao diện thần kinh như một mê cung ba chiều mà chỉ có anh mới nhìn thấy toàn cảnh — lời nói trở thành thứ tiêu hao băng thông không cần thiết.
Ba người còn lại trong phòng học được điều đó sau khoảng mười phút đầu tiên khi Khải hỏi một câu và Tuấn Nguyên giơ ngón trỏ lên mà không quay đầu lại — cử chỉ phổ quát có nghĩa “im lặng, tôi đang làm việc” — và Khải, sau một nhịp dừng ngắn, quyết định tôn trọng điều đó.
Ren ngồi gần cửa nhất. Không cử động nhiều, nhưng ánh mắt — màu bạc nhạt, điều chỉnh liên tục theo từng biến động nhỏ nhất trong không gian — thì không bao giờ thực sự nghỉ ngơi. Nó quan sát mọi thứ theo cách mà người ta quan sát cái gì đó mình vừa học được tên gọi: tỉ mỉ, không phán xét, như thể mỗi chi tiết đều quan trọng ngang nhau cho đến khi có bằng chứng ngược lại.
Khải đứng gần cửa sổ đóng kín — nhìn ra bên ngoài không phải để xem gì mà để nghe. Mưa vẫn rơi. Nhịp mưa không thay đổi có nghĩa là không có phương tiện tiếp cận mới trong vòng bán kính có thể nghe được. Cứ hai phút anh kiểm tra một lần, không phải vì lo lắng — vì đó là thứ anh làm, như tim đập, không cần nhắc nhở.
Sơn uống nước. Chờ.
Phòng có mùi kim loại ẩm và dầu máy cũ — mùi của những nơi bị bỏ lại, không phải bị phá hủy. Một cái đèn LED đơn trên trần cung cấp đủ ánh sáng để nhìn thấy nhau mà không đủ để chiếu ra ngoài qua các khe cửa. Ai đó đã chuẩn bị chỗ này trước, Khải nhận ra — không phải vội vàng, mà có tính toán. Cách đèn được đặt. Cách bàn được kéo ra khỏi tầm nhìn trực tiếp của cửa sổ. Những thứ nhỏ mà chỉ người quen hoạt động trong bóng tối mới nghĩ đến.
Anh nhìn Sơn.
Sơn đang nhìn lại, biết mình đang bị quan sát, không có gì trên mặt.
“Được rồi.”
Tuấn Nguyên nói hai từ đó và không khí trong phòng thay đổi ngay lập tức — không phải vì âm lượng hay giọng điệu, mà vì trong bốn mươi phút im lặng vừa qua, tất cả mọi người trong phòng đã nhận ra rằng hai từ đó, khi xuất hiện, sẽ không phải tin tốt.
Anh không giải thích ngay. Nhìn màn hình trước mặt — hay đúng hơn, nhìn vào khoảng không gian giữa đôi mắt mình và thế giới bên ngoài nơi giao diện thần kinh đang phản chiếu dữ liệu chỉ anh nhìn thấy — rồi chớp mắt hai lần để đóng kết nối.
Ngả người ra sau. Nhìn lên trần.
“File có ba lớp,” anh bắt đầu. “Lớp một là thứ tôi tìm thấy ban đầu — bản đồ thâm nhập, mã truy cập, lịch trình. Tôi đã đọc hết lớp đó.” Anh dừng lại. “Lớp hai là hệ thống xác thực. Không phải xác thực truy cập — xác thực danh tính. Danh sách tất cả những người đã đặt tay vào dữ liệu này. Ai ghi vào. Ai đọc ra. Ai biết nó tồn tại.”
Khải không cử động. “Bao nhiêu người?”
“Mười chín.” Tuấn Nguyên ngừng lại. “Mười bốn trong số đó đã chết, bị mất tích, hoặc bị vô hiệu hóa trong ba năm gần đây. Năm người còn lại vẫn hoạt động.”
“Và lớp ba?”
Một khoảng im lặng ngắn. Kiểu im lặng của người chuẩn bị nói điều mình chưa chắc muốn nói.
“Lớp ba là lý do file này được tạo ra ngay từ đầu.” Tuấn Nguyên hạ ánh nhìn xuống, nhìn vào điểm nào đó trên mặt bàn. “Đây không phải kế hoạch tấn công. Đây là bằng chứng.” Anh ngừng lại một lần nữa. “Ai đó đã dành năm năm ghi lại toàn bộ cấu trúc nội bộ của VEIL — tên, mã nguồn, đường dây tài chính, điểm kết nối với chính phủ, quân đội, doanh nghiệp. Thứ này không phải để tấn công. Thứ này là để kết tội.”
Không ai nói gì trong vài giây.
“Ai xây dựng nó?” Khải hỏi.
Tuấn Nguyên nhìn lên. Nhìn thẳng vào Sơn.
II.
Sơn không phủ nhận.
Điều đó quan trọng hơn bất kỳ lời giải thích nào — người nói dối thường phủ nhận trước khi bị hỏi, đặc biệt là những người nói dối giỏi, vì họ đã chuẩn bị sẵn phủ nhận trong nhiều tình huống giả định. Sơn chỉ ngồi yên, nhìn lại Tuấn Nguyên, rồi chậm rãi đặt ly xuống.
“Cậu giải mã nhanh hơn tôi nghĩ,” ông nói.
Khải bước lại gần hơn. Không đặt tay vào vũ khí lần này — không phải vì ông ta không nguy hiểm, mà vì nếu Sơn muốn gây hại thì đã có cơ hội trong bốn mươi phút vừa rồi và đã không dùng nó. Thông tin quan trọng hơn phản ứng. Luôn luôn vậy.
“Anh là một trong mười chín người biết file này tồn tại,” Khải nói — không phải câu hỏi.
“Tôi là người tạo ra nó.” Sơn nhìn thẳng. “Trong hai mươi năm, tôi làm việc đủ gần với đủ loại người để thấy VEIL hình thành từ những mảnh rời rạc. Không có khoảnh khắc nào mà ai đó tuyên bố thành lập một tổ chức — nó lớn lên như nấm sau mưa, từ những thỏa thuận nhỏ, từ những quyết định chọn lợi ích cá nhân thay vì nguyên tắc, từ những người nhìn vào hệ thống đang sụp đổ và quyết định leo lên đống đổ nát thay vì cố giữ nó đứng vững.” Ông ta không nhìn xuống. “Tôi không có đủ sức mạnh để ngăn chặn họ. Nhưng tôi có đủ thời gian để ghi lại.”
“Nếu anh có tất cả điều đó — tại sao không đưa ra công khai?”
“Vì tôi sẽ chết trước khi nó được đăng tải.” Giọng Sơn không thay đổi, như người nói về thời tiết. “Và vì công khai không đủ. Cần người có thể sử dụng nó đúng lúc đúng chỗ. Cần người biết VEIL đủ để hiểu ý nghĩa của từng dòng dữ liệu.” Ông ta nhìn Khải. “Cần anh.”
Khải không phản ứng ngay.
“Lý do anh không đến gặp tôi trực tiếp từ đầu?”
“Vì ba năm trước, tôi chưa chắc anh còn là người có thể tin được.” Sơn nói câu đó với sự thẳng thắn làm nó mất đi gần hết tính xúc phạm. “Người sống quá lâu trong bóng tối đôi khi quên mất lý do ban đầu họ chọn bóng tối thay vì ánh sáng. Tôi cần thấy anh phản ứng với thông tin. Đêm nay tôi đã thấy đủ.”
Một khoảng lặng.
“Tên trong lớp dữ liệu,” Khải nói chậm. “Những người kết nối với VEIL từ trong hệ thống. Có ai tôi biết không?”
Tuấn Nguyên nhìn Khải với biểu cảm của người muốn nói câu trả lời nhưng đang tìm cách nói nó mà không khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn mức cần thiết.
Anh không tìm được cách đó.
“Đại tá Hùng Trọng,” anh nói.
III.
Khải không nói gì.
Tuấn Nguyên theo dõi người đàn ông này với sự chú ý của người lần đầu tiên trong đêm thực sự quan tâm đến biểu cảm của một người khác hơn là thông tin trên màn hình — và những gì anh thấy không phải ngạc nhiên. Không phải tức giận. Không phải phủ nhận.
Chỉ là một thứ gì đó chìm xuống, như viên đá rơi qua nước, từ từ và không thể đảo ngược.
Anh ấy đã biết, Tuấn Nguyên nhận ra. Hoặc đã ngờ. Từ lâu.
“Mức độ liên quan của ông ta trong file?” Khải hỏi sau cùng — giọng bằng phẳng, câu hỏi chuyên nghiệp, không có gì bên ngoài.
“Sâu.” Tuấn Nguyên không thêm gì. Đôi khi một từ là đủ và mọi thứ thêm vào chỉ là tiếng ồn.
“Cụ thể hơn.”
“Anh ta không phải người thực hiện.” Tuấn Nguyên lựa từ. “Anh ta là người mở cửa. Mỗi lần VEIL cần đi qua một chỗ chắn trong hệ thống quân sự — kiểm duyệt, xét duyệt nhân sự, phê duyệt ngân sách đen — cửa mở. Không để lại dấu vết trực tiếp. Chỉ là… cửa mở.”
Sơn gật đầu, chậm. “Trong hai mươi năm, Hùng Trọng đã trở thành lớp da của VEIL bên trong cơ thể nhà nước. Không ai nghi ngờ. Không ai muốn nghi ngờ — anh ta là người hùng, là biểu tượng, là thứ người ta cần tin vào khi mọi thứ khác đang lung lay.” Ông ta nhìn ly nước. “Đó chính xác là lý do họ chọn anh ta từ đầu.”
Ren, từ góc cửa, nói: “Người được tin tưởng nhất là người nguy hiểm nhất nếu chọn sai.”
Không ai tranh luận điều đó.
Khải quay lại cửa sổ.
Bên ngoài, Mân Cảng vẫn nhấp nháy trong mưa — vô tâm, liên tục, như trái tim của thứ gì đó quá lớn để nhận ra mình đang bị bệnh. Anh nhìn những điểm sáng phía xa và nhớ lại một khoảng thời gian khi ông ta — Hùng Trọng — là người anh muốn trở thành. Không phải vì danh tiếng, không phải vì quyền lực, mà vì cái cách người đàn ông đó đứng giữa một tình huống hỗn loạn và không lay chuyển.
Anh ta vẫn không lay chuyển, Khải nghĩ bây giờ. Chỉ là anh ta không lay chuyển về phía chúng ta.
“Trong file có đủ để kết tội ông ta không?” anh hỏi, không quay lại.
“Đủ để bắt đầu một phiên tòa. Nếu phiên tòa đó tồn tại được đủ lâu.” Tuấn Nguyên chọn từ cẩn thận. “Vấn đề là nếu VEIL hoàn tất kế hoạch trong bảy mươi hai giờ tới — không có phiên tòa nào nữa. Không có hệ thống pháp lý nào nữa để kết tội ai.”
“Thì chúng ta phá kế hoạch trước.”
“Dễ nói.”
“Tôi biết.” Khải quay lại. “Anh đọc được gì về điểm khởi đầu của kế hoạch? Bảy mươi hai giờ tính từ thời điểm nào?”
Tuấn Nguyên nhìn lại giao diện, lướt nhanh. “Thời điểm kích hoạt đã xảy ra lúc mười giờ tối qua. Bảy mươi hai giờ đếm từ đó.” Anh nhìn đồng hồ. “Còn sáu mươi bảy tiếng mười tám phút.”
“Và mục tiêu đầu tiên trong sáu mươi bảy tiếng đó?”
Lần này Tuấn Nguyên mất một nhịp dài hơn để trả lời.
“Trạm Kiểm Soát Trung Tâm Lưới-9,” anh nói. “Hệ thống phân phối lệnh cho toàn bộ mạng lưới phòng thủ tên lửa của thành phố. Nếu VEIL chiếm được Lưới-9 — họ không cần đánh chiếm từng cơ sở. Họ chỉ cần ngồi ở một chỗ và ra lệnh.” Anh dừng lại. “Thời hạn chiếm Lưới-9 theo kế hoạch của họ: mười hai tiếng nữa.”
IV.
04:33 — Đường Hầm Thoát Nước Cũ, Cách Kho 400 Mét.
Linh Trang dừng lại.
Không phải vì có nguy hiểm — nếu có nguy hiểm, cô đã không dừng lại để suy nghĩ, cô đã xử lý rồi mới suy nghĩ sau, đó là thứ tự vận hành đã được mài giũa đến mức tự động. Cô dừng lại vì có gì đó trong cái cách mưa dội vào miệng cống phía trên đang tạo ra âm thanh khác với bình thường.
Cô nhắm mắt. Lắng nghe.
Ba mươi giây.
Người, cô nhận ra. Nhiều hơn một.
Điều đó không làm cô ngạc nhiên. Thông tin cô nhận được trước khi rời căn phòng không có số phòng là: mục tiêu tại khu công nghiệp phía đông, một mình. Thông tin đó rõ ràng là không đầy đủ — hoặc sai.
Cô không tức giận về điều này. Thông tin không đầy đủ là trạng thái mặc định của công việc. Người tức giận vì thông tin không đầy đủ là người chưa làm đủ lâu để hiểu rằng đó không phải ngoại lệ — đó là quy tắc.
Cô tính lại.
Nhiệm vụ: Vô hiệu hóa Minh Khải. Trước sáu giờ sáng.
Thực tế mới: Khải không đơn độc. Có ít nhất ba người khác, có thể nhiều hơn. Địa điểm là một kho có một lối vào chính và hai lối thoát phụ mà cô đã xác định từ khi tiếp cận khu vực — cửa sổ tầng trên bên trái và ống thông gió phía sau.
Cô có thể vào từ ống thông gió. Im lặng. Từ trên xuống. Khải ở đâu trong phòng, cô chưa biết chắc — nhưng cô có thể suy đoán dựa trên tính cách: gần cửa sổ, nhìn ra ngoài, lưng không bao giờ hoàn toàn quay về phía cửa ra vào.
Tôi biết anh đứng ở đâu, cô nghĩ. Và anh biết tôi sẽ đến. Câu hỏi là anh có biết khi nào không.
Cô bắt đầu leo.
Rồi dừng lại lần nữa.
Câu hỏi từ đêm qua vẫn chưa biến đi — cái câu hỏi cô không có thói quen đặt ra, cái câu hỏi mà bảy năm trong nghề đã dạy cô là không có ích và không có câu trả lời. Tại sao Khải phải chết trước sáu giờ sáng?
Không phải “tại sao Khải phải chết” — cô đã biết câu trả lời cho câu hỏi đó, hoặc đã nghĩ mình biết: anh ta biết quá nhiều, anh ta là rủi ro, anh ta là mối liên kết duy nhất còn sống giữa ba năm trước và bây giờ. Tất cả những điều đó đúng.
Nhưng “trước sáu giờ sáng” — deadline cụ thể như thế — điều đó không phải về rủi ro thông thường. Deadline cụ thể là về sự kiện cụ thể.
Mười hai tiếng nữa. Lưới-9.
Cô không có đủ thông tin để biết mình đã rút ra kết luận đúng hay đang bị dẫn dắt đến kết luận đó. Nhưng cô có đủ kinh nghiệm để biết rằng sự kiện và deadline hiếm khi là trùng hợp.
Nếu Khải bị vô hiệu hóa trước khi Lưới-9 bị chiếm — không ai còn có thể phá vỡ kế hoạch từ bên trong. Cô không biết anh ta có khả năng đó không. Nhưng ai đó tin là có, đủ để trả tiền cho cô để đảm bảo điều ngược lại.
Ai đó đang sử dụng tôi để dọn đường, cô xác nhận lại điều mình đã nghĩ từ đêm qua.
Câu hỏi tiếp theo là: cô có muốn tiếp tục được sử dụng theo cách đó không?
Cô leo lên ống thông gió.
Không phải vì cô đã quyết định. Mà vì cô cần vào trong trước khi quyết định. Và để vào trong, cô cần leo lên ống thông gió. Đó là thứ tự hợp lý, không có gì liên quan đến lựa chọn.
Đó là điều mày tự nói với mình, một tiếng nhỏ nào đó trong đầu — tiếng hiếm khi lên tiếng — nói. Khi mày không muốn thừa nhận mày đang lựa chọn.
Cô không trả lời tiếng đó. Cô tiếp tục leo.
V.
Khải nghe thấy tiếng động từ ống thông gió ba mươi giây trước khi nó xảy ra.
Không phải tiếng động lớn — chỉ là sự thay đổi nhỏ trong luồng không khí, kiểu thay đổi xảy ra khi thứ gì đó có khối lượng và nhiệt độ cơ thể di chuyển qua một đường ống hẹp. Anh đã học cách nghe điều đó ở một nơi nào đó trong quá khứ, trong một hoàn cảnh nào đó mà bây giờ chỉ còn lại phần kỹ năng chứ không còn phần ký ức đi kèm.
Anh không nói gì với những người khác.
Thay vào đó, anh dịch chuyển vị trí — chậm, không gây tiếng động — từ gần cửa sổ sang một điểm khác trong phòng: điểm mà từ đó anh có thể quan sát cả lối vào chính lẫn ô thông gió trên tường cao mà không để lưng về phía bất kỳ hướng nào quan trọng.
Ren nhận ra sự thay đổi và quét ánh mắt về phía ô thông gió.
Tuấn Nguyên không nhận ra — vẫn đang cuộn qua dữ liệu, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.
Sơn nhận ra. Ông ta đặt tay lên bàn theo cách không trông như chuẩn bị nhưng thực ra là chuẩn bị.
Tấm lưới ô thông gió mở ra không gây tiếng động — được tháo từ bên trong, không phải bị phá. Điều đó có nghĩa người vào biết cách tháo nó mà không làm bật chốt kim loại. Điều đó có nghĩa người này đã chuẩn bị.
Cô hạ người xuống từ ô thông gió và đứng thẳng trong một động tác liền mạch không phân ra các bước rời rạc.
Linh Trang mặc đồ tối, tóc buộc gọn, không có thứ gì trên người có thể gây tiếng động khi cử động. Cô đứng yên trong ba giây — không phải để đánh giá lại, mà để để những người trong phòng nhìn thấy cô đang không rút vũ khí. Điều đó cũng quan trọng như việc không rút vũ khí.
Ánh mắt cô tìm Khải.
Anh đang nhìn thẳng vào cô từ góc phòng.
Không ngạc nhiên. Không nhẹ nhõm. Không tức giận. Chỉ là cái nhìn của người đã biết điều này sẽ xảy ra và đang đánh giá phiên bản thực tế của nó so với phiên bản trong đầu.
“Trang.” Anh nói tên cô — không thêm gì, không bớt gì.
“Khải.” Cô cũng vậy.
Tuấn Nguyên đã quay đầu lại. Nhìn cô. Nhìn Khải. Nhìn lại cô. Trên mặt anh có biểu cảm của người đang cập nhật nhanh mô hình tình huống và không thích những gì đang hiện ra.
“Ai đây?” anh hỏi — giọng cố gắng bình tĩnh hơn mức cơ thể đang cho phép.
“Người được thuê để giết tôi,” Khải nói, không rời mắt khỏi Linh Trang.
“Điều đó…” Tuấn Nguyên nhìn quanh phòng. “Điều đó không phải thứ tôi muốn nghe ở thời điểm này.”
Ren đứng dậy.
Không nhanh — không đột ngột — nhưng khi đứng dậy, cái cách cơ thể đó chiếm chỗ trong không gian thay đổi một cách tinh tế. Không phải đe dọa. Nhưng là nhắc nhở: đây là phòng có thứ gì đó không phải hoàn toàn là con người, và thứ đó đang chú ý.
Linh Trang nhìn Ren trong một giây. Ánh mắt cô không thể hiện nhiều — nhưng cô xử lý đủ thứ để nhận ra: không phải đặc vụ, không phải lính, không phải loại đối thủ nào cô đã gặp trước đây.
“Tôi không đến để thực hiện nhiệm vụ,” cô nói — và cô nói điều đó với Khải, không phải với Ren, không phải với ai khác trong phòng. “Không phải đêm nay.”
Khải không thư giãn. “Tại sao?”
“Vì ai đó muốn anh chết trước khi Lưới-9 bị chiếm.” Cô nói thẳng, không có màu sắc trong giọng. “Và tôi muốn biết lý do trước khi tôi quyết định mình đứng về phía nào của yêu cầu đó.”
Một khoảng lặng dài hơn những khoảng lặng trước trong đêm nay.
“Cô biết về Lưới-9?” Tuấn Nguyên hỏi — giọng mất đi nỗ lực bình tĩnh hoàn toàn.
“Tôi biết đủ.” Linh Trang nhìn cậu ta. “Cậu là người giải mã file.”
Không phải câu hỏi.
“Ừ.”
“File đó có danh sách người ra lệnh cho nhiệm vụ của tôi không?”
Tuấn Nguyên nhìn Khải. Khải gật đầu rất nhỏ.
“Có thể.” Anh mở lại giao diện thần kinh. “Cho tôi một phút.”
VI.
Năm mươi giây.
Tuấn Nguyên ngừng cuộn dữ liệu. Ngồi thẳng. Nhìn màn hình ảo trước mắt với biểu cảm của người vừa bước vào căn phòng mà mình không có chìa khóa nhưng cửa tự mở.
“Tên người ra lệnh cho nhiệm vụ của cô,” anh nói chậm, “không nằm trong lớp dữ liệu thứ ba.” Anh ngừng lại. “Nó nằm trong lớp thứ hai. Danh sách người biết file này tồn tại.”
Linh Trang không cử động. “Ai?”
“Một mã định danh.” Tuấn Nguyên đọc. “VL-07.”
Sơn, lần đầu tiên trong cả cuộc trò chuyện, nhìn xuống.
Đó là thứ nhỏ — nhỏ đến mức có thể bỏ qua nếu không chú ý. Nhưng Khải chú ý. Anh luôn chú ý những thứ nhỏ, vì trong công việc của anh — trong cuộc đời của anh — những thứ nhỏ thường là những thứ duy nhất còn thật.
“Sơn,” anh nói.
Ông ta ngẩng lên.
“VL-07 là anh?”
Một khoảnh khắc. Ngắn, nhưng đủ để chứa rất nhiều thứ.
“Không hoàn toàn,” Sơn nói sau cùng.
“Giải thích không hoàn toàn.”
“VL-07 là định danh được gán cho tôi bởi VEIL khi tôi còn làm việc bên trong hệ thống của họ.” Ông ta nói từng chữ, không nhanh không chậm. “Mười hai năm trước, tôi không đến gặp họ — họ đến gặp tôi. Và tôi quyết định không từ chối, vì từ chối có nghĩa là chết, và chết không giải quyết được gì.” Ông ta nhìn quanh phòng — không tìm kiếm sự thông cảm, chỉ đảm bảo mọi người đang nghe. “Tôi giữ định danh đó trong mười hai năm. Tôi cung cấp đủ thông tin để họ không nghi ngờ. Và trong mười hai năm đó, tôi xây dựng file.”
“Anh vừa nói file này được tạo ra để kết tội họ,” Khải nói.
“Đúng.”
“Nhưng nếu anh dùng định danh VL-07 để ra lệnh cho nhiệm vụ tiêu diệt tôi—”
“Tôi không ra lệnh đó.” Giọng Sơn thay đổi — nhỏ hơn, lần đầu tiên trong cả đêm có gì đó không hoàn toàn được kiểm soát. “Định danh VL-07 của tôi đã bị sao chép. Ai đó trong VEIL biết tôi là người xây dựng file, và họ đã dùng mã của tôi để khép vòng lại.” Ông ta nhìn Linh Trang. “Nhiệm vụ của cô không phải để tiêu diệt Khải — nó được thiết kế để đặt tôi vào vị trí mà tôi không thể bác bỏ.”
Im lặng.
“Ai trong VEIL biết anh là mối đe dọa?” Khải hỏi.
Sơn nhìn anh. “Người duy nhất biết đủ để hiểu tôi đang làm gì trong mười hai năm đó.”
“Ai?”
“Người thiết kế toàn bộ kế hoạch từ đầu.” Một nhịp dừng. “Không phải Hùng Trọng. Hùng Trọng là bộ mặt. Còn người tôi đang nói đến — không có tên trong bất kỳ file nào, kể cả file của tôi — là người đã tạo ra VEIL trước khi bất kỳ ai khác biết nó sẽ trở thành gì.”
Phòng im lặng tuyệt đối.
Tuấn Nguyên nhìn màn hình. Nhìn lại Sơn.
“Nếu người đó không có tên trong file,” anh nói, “thì làm sao chúng ta tìm được họ?”
Sơn nhìn Ren.
Lần đầu tiên trong cả đêm, ông ta nhìn Ren không phải như người nhìn một thực thể chưa xác định — mà như người nhìn một câu trả lời mà họ đã biết từ lâu và đang chờ được hỏi.
“Vì Dự án REN không phải được tạo ra để tạo ra một vũ khí,” ông ta nói chậm rãi. “Nó được tạo ra để tạo ra một nhân chứng. Người duy nhất từng tiếp xúc trực tiếp với kiến trúc sư của VEIL và còn sống — còn tồn tại — để kể lại.” Ông ta nhìn thẳng vào đôi mắt màu bạc nhạt của Ren. “Ký ức của cậu không mất. Chúng bị khóa. Và chìa khóa—”
“Nằm ở đâu?” Ren hỏi — không phải cắt ngang, mà tiếp nối, như người đã biết câu hỏi đang đến và đang chờ nó.
“Nằm ở lớp thứ tư,” Tuấn Nguyên nói, giọng anh lạ đi theo cách của người vừa nhận ra mình đã bỏ lỡ thứ gì đó quan trọng trong khi đang nhìn vào nó. Anh nhìn lại giao diện. “File không có ba lớp. File có bốn lớp. Và lớp thứ tư…”
Anh ngừng nói.
“Cậu ổn không?” Khải nhìn anh.
“Lớp thứ tư không phải dữ liệu.” Tuấn Nguyên nhìn lên, ánh mắt anh có thứ gì đó Khải chưa từng thấy ở người trẻ này trước đây — không phải sợ hãi, mà là loại ngạc nhiên chỉ đến khi người ta chạm vào thứ gì đó hoàn toàn vượt ngoài dự kiến. “Lớp thứ tư là một giao thức mở khóa sinh học. Được mã hóa để chỉ có thể kích hoạt bởi một tín hiệu thần kinh cụ thể.” Anh ngừng lại. “Tín hiệu của Ren.”
Mọi ánh mắt trong phòng hướng về Ren.
Ren không cử động. Ngồi im trong khoảnh khắc đó và để thông tin đó đi vào — không phải xử lý nó như dữ liệu, mà cảm nhận nó như thứ gì đó nặng hơn dữ liệu. Như thứ gì đó có liên quan đến tôi theo nghĩa chưa hoàn toàn có tên.
Tôi không phải vũ khí, tôi nghĩ. Tôi là chìa khóa.
Không biết điều đó tốt hơn hay tệ hơn.
“Nếu tôi kích hoạt giao thức,” Ren nói, “điều gì xảy ra?”
“Ký ức bị khóa của cậu trở về,” Sơn nói.
“Tất cả?”
Sơn không trả lời ngay. Đó là câu trả lời.
Ren nhìn đôi bàn tay mình — bàn tay đã bẻ vỡ vòng khóa kim loại mà không biết mình đang làm gì. Rồi nhìn lên, nhìn từng người trong phòng theo thứ tự.
“Và nếu những ký ức đó là lý do tôi bị khóa lại ngay từ đầu,” Ren nói chậm, “thì khi chúng trở về — tôi có còn là người đang ngồi trong căn phòng này không?”
Không ai trả lời được câu đó.
Bên ngoài, mưa nặng hơn.
Khải nhìn đồng hồ. Nhìn Linh Trang. Nhìn Ren. Nhìn thanh dữ liệu của Sơn vẫn nằm trên bàn.
Năm người trong một căn phòng kho tối. Mỗi người mang theo một thứ gì đó mà người kia cần. Và không ai trong số họ có đủ lý do để tin người kia — không phải tin hoàn toàn, không phải kiểu tin không cần bằng chứng.
Nhưng họ có sáu mươi bảy tiếng.
Sáu mươi sáu tiếng bây giờ, anh sửa lại trong đầu.
“Được rồi,” Khải nói — hai từ mà Tuấn Nguyên đã dùng trước đó, mang theo trọng lượng tương tự. Anh nhìn quanh phòng. “Chúng ta không có đủ thời gian để đặt câu hỏi cho nhau đến khi hết nghi ngờ. Không bao giờ có đủ thời gian cho điều đó.” Một nhịp dừng. “Vậy thay vào đó, chúng ta làm theo cách này: mỗi người làm một việc cụ thể, và chúng ta đánh giá nhau qua hành động, không qua lời nói.”
Anh nhìn Tuấn Nguyên. “Cậu tìm cách kích hoạt giao thức lớp thứ tư mà không gây hại cho Ren.”
Nhìn Ren. “Cậu quyết định khi nào cậu sẵn sàng. Không ai ép.”
Nhìn Sơn. “Anh cho tôi biết mọi thứ anh biết về Lưới-9. Mọi thứ — không phải những gì anh nghĩ tôi cần biết.”
Nhìn Linh Trang. Một khoảnh khắc ngắn hơn, nặng hơn.
“Và cô?” cô hỏi trước khi anh lên tiếng.
“Cô biết ai ra lệnh cho nhiệm vụ của mình không phải là Sơn. Điều đó có nghĩa là cô đang bị dùng.” Khải không nhìn đi chỗ khác. “Câu hỏi không phải là cô có giúp chúng tôi không. Câu hỏi là cô có muốn biết ai đang dùng cô không.”
Linh Trang nhìn anh trong một khoảng thời gian đủ để Tuấn Nguyên bắt đầu lo lắng về độ im lặng của nó.
Rồi cô ngồi xuống.
Không nói gì. Nhưng ngồi xuống.
05:01 — Đồng hồ đang chạy. Lưới-9 đang chờ. Và ký ức của Ren đang nằm sau một cánh cửa mà không ai dám chắc nên mở ra không.
Còn 65 giờ 59 phút.
— Hết Chương 3 —
Chương 4: LƯỚI-9 — Kế hoạch đầu tiên. Người đầu tiên phản bội. Và Ren đưa ra quyết định không thể lấy lại.