I.
05:13 — Kho Công Nghiệp Phía Đông, Mân Cảng.
Kế hoạch của Khải đơn giản đến mức Tuấn Nguyên phải hỏi lại ba lần để chắc chắn mình không bỏ sót điều gì.
“Anh muốn chúng ta đi vào Lưới-9?”
“Tôi muốn chúng ta chiếm lại nó trước khi VEIL chiếm nó,” Khải đáp, trải một bản đồ kiến trúc cũ lên mặt bàn — không phải bản đồ số, vì bản đồ số có thể bị theo dõi. “Có sự khác biệt.”
Sơn nhìn bản đồ. Ánh sáng từ đèn LED duy nhất trong phòng đổ xuống khuôn mặt ông, tạo ra những mảng tối dưới mắt và dọc theo quai hàm khiến ông trông già hơn tuổi. “Lưới-9 không phải nơi mà năm người có thể đột nhập bằng vũ khí cầm tay. Nó được thiết kế để chống lại một cuộc tấn công quy mô tiểu đoàn.”
“Chúng ta không tấn công nó. Chúng ta đã ở bên trong rồi.”
Khải chỉ vào một điểm trên bản đồ — tầng hầm thứ ba, khu vực không có tên, chỉ có một mã số mà hầu hết người trong quân đội cũng không nhận ra. “Hệ thống thông gió kết nối Lưới-9 với đường hầm thoát nước cũ của thành phố từ thời chiến tranh. Được xây dựng năm 2041, bị bỏ hoang năm 2067, không có trong bất kỳ hệ thống dữ liệu nào sau lần nâng cấp lưới năm 2089.” Anh nhìn lên. “Tôi đã dùng nó một lần, bảy năm trước. Nó vẫn còn hoạt động.”
“Anh đột nhập Lưới-9?” giọng Tuấn Nguyên không giấu được sự kinh ngạc. “Bảy năm trước?”
“Tôi được lệnh kiểm tra an ninh.” Giọng Khải không có gì tự hào. “Đó là thời điểm khác. Những người khác.”
Câu cuối — những người khác — rơi vào khoảng không như viên đá xuống giếng quá sâu để nghe thấy tiếng vọng. Không ai hỏi anh muốn nói gì.
Linh Trang ngồi xa nhất, lưng dựa vào tường, tay đặt trên đùi theo cách mà bất kỳ lúc nào cũng có thể trở thành tay cầm súng. Cô chưa đóng góp gì cho kế hoạch. Cũng chưa phản đối. Điều đó làm Khải đặt lên vai cô sự chú ý khác với những người còn lại — không phải sự ngờ vực, mà là sự kiên nhẫn dành cho người mà anh biết sẽ nói khi cô thấy cần.
Ren ngồi gần Tuấn Nguyên nhất.
Trong hai mươi phút qua, cậu không nói gì, nhưng cách cậu ngồi đã thay đổi. Trước đó, Ren ngồi như người tạm thời ở trong một không gian — không thuộc về nó, chỉ đang chiếm chỗ. Bây giờ cậu ngồi như người đang lắng nghe — không chỉ bằng tai, mà bằng tất cả những thứ trong cơ thể cậu chưa có tên.
“Lớp thứ tư,” Ren nói — lần đầu tiên kể từ khi mọi người bắt đầu bàn bạc. “Anh nói tôi có thể kích hoạt nó bất cứ lúc nào?”
Tuấn Nguyên quay lại, hơi bất ngờ. “Kỹ thuật thì có. Nhưng tôi không biết chính xác nó sẽ làm gì với — với những thứ trong đầu cậu.”
“Tôi cũng không biết.”
Không ai cười.
II.
05:41 — Đường Hầm Thoát Nước Cũ, 400 Mét Về Phía Đông Nam.
Bảy phút sau khi rời kho, họ đã ở dưới lòng đất.
Khải đi đầu, bước chân in vào lớp bùn mỏng trên nền đường hầm — mỗi bước được đặt có chủ đích, không phải để im lặng tuyệt đối (không ai có thể im lặng tuyệt đối trong đường hầm này, nước nhỏ giọt từ trần tạo ra một lớp tạp âm nền không thể loại bỏ) mà để tạo ra một nhịp điệu mà ba người phía sau có thể bám theo mà không cần nhìn.
Tuấn Nguyên theo sau Khải. Trong tay cậu không phải súng — cậu chưa bao giờ cầm súng, và khi Khải đề nghị đưa cho cậu một khẩu trước khi rời kho, cậu đã từ chối với vẻ mặt của người biết mình sẽ nguy hiểm hơn với thứ không quen thuộc còn hơn là không có vũ khí.
Sơn đi thứ ba. Ông ta có súng — cách ông kiểm tra nó cho thấy ông biết sử dụng, nhưng không phải ở mức thành thạo đến mức tự nhiên như người sống với nó.
Linh Trang đi cuối.
Khải không cần quay lại để biết cô đang ở đâu — anh có thể cảm nhận sự hiện diện của cô trong luồng không khí phía sau, trong cái cách tiếng bước chân của cô không bao giờ rơi trùng với bước chân của bất kỳ ai khác. Cô tạo ra khoảng trống nhịp nhàng đó có chủ đích, như người muốn chắc chắn rằng nếu phía trước có chuyện, cô không bị kẹt trong một đống người.
Vẫn giữ thói quen cũ, anh nghĩ. Vẫn không tin ai đủ để đi sát.
Ba năm trước, điều đó đã làm anh khó chịu. Bây giờ anh hiểu — có lẽ hiểu quá rõ — tại sao cô cần nó.
Ren đi bên cạnh Tuấn Nguyên, nhưng không ai nói chuyện. Đường hầm đủ rộng cho hai người đi song song, và có điều gì đó trong cách Ren giữ khoảng cách đều đặn với Khải ở phía trước và Linh Trang ở phía sau cho thấy cậu đang tính toán tốc độ và quỹ đạo của tất cả mọi người trong đội hình — một kỹ năng mà không ai dạy cậu.
Đường hầm rẽ sang trái sau một trụ đỡ bê tông nứt vỡ. Khải dừng lại.
“Mười lăm mét nữa,” anh nói — giọng nhỏ nhưng âm vang trong không gian hẹp. “Cửa thông gió hướng lên trên, dẫn thẳng vào tầng hầm ba của Lưới-9. Qua cửa đó là khu vực có camera và cảm biến chuyển động. Tôi sẽ đi trước, vô hiệu hóa chúng. Năm phút sau, những người còn lại đi theo.”
“Và nếu anh không quay lại sau năm phút?” Linh Trang hỏi.
Khải nhìn cô qua vai. “Thì các người cần một kế hoạch mới.”
Không ai thích câu trả lời đó, nhưng không ai tranh luận.
III.
Khải leo lên trục thông gió trong hai phút rưỡi — nhanh hơn dự kiến, chậm hơn mong muốn.
Trục hẹp đến mức vai anh chạm vào cả hai bên tường, và mỗi lần khuỷu tay đẩy người lên, kim loại của ống phát ra một tiếng kêu kẽo kẹt nhẹ — một lớp tiếng ồn bị động mà anh hy vọng hệ thống cảm biến sẽ xem như tiếng ống giãn nở vì nhiệt. Hy vọng đó dựa trên việc hệ thống vẫn chưa được cập nhật từ bảy năm trước. Nếu VEIL đã chạm vào Lưới-9, mọi thứ có thể đã thay đổi.
Đầu anh chạm vào nắp thông gió.
Anh dừng lại. Lắng nghe.
Bên kia nắp là một hành lang dài khoảng mười mét, rẽ sang phải. Anh nhớ nó. Hành lang không có camera — tầng hầm ba được thiết kế vào thời điểm người ta vẫn tin rằng bảo mật vật lý (cửa thép, khóa sinh trắc học, tuần tra) là đủ. Camera chỉ bắt đầu từ hành lang chính.
Anh đẩy nắp mở.
Không báo động.
Anh trườn ra, đáp xuống sàn bê tông với một động tác lăn giảm chấn — đầu gối, vai, lưng — và đứng dậy trong tư thế sẵn sàng.
Hành lang trống. Đèn LED trên trần chạy ở chế độ tiết kiệm, chỉ đủ sáng để nhìn thấy lối đi. Không bóng người.
Anh di chuyển dọc theo hành lang về phía trạm kiểm soát thứ cấp nơi đặt hệ thống cảm biến khu vực. Đó là một căn phòng nhỏ cuối hành lang, cửa không khóa — vì không ai ngờ kẻ xâm nhập có thể đến được tầng này mà không qua lớp kiểm soát đầu tiên.
Cánh cửa mở ra.
Và bên trong —
Khải dừng lại.
Trên sàn trạm kiểm soát, ba thi thể nằm trong tư thế của người chết trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đồng phục bảo vệ Lưới-9. Không có vết thương bên ngoài. Không có máu. Nhưng cái cách cổ họ của người thứ nhất bị bẻ — góc không tự nhiên, như một con búp bê bị vặn sai khớp — nói lên rằng cái chết đến từ một người biết chính xác cách kết liễu mà không tốn thêm thao tác nào.
Anh kiểm tra mạch của từng người, dù đã biết kết quả.
Ba người. Chết trong sáu đến tám giờ trước.
Khải đứng dậy. Mắt anh lướt qua bảng điều khiển — màn hình vẫn sáng, hệ thống vẫn chạy, nhưng có một thay đổi nhỏ mà mắt thường sẽ bỏ qua. Dòng thời gian truy cập. Lần đăng nhập cuối cùng không phải từ bất kỳ người chết nào trên sàn. Nó đến từ một thiết bị ngoại vi, không gắn với bất kỳ nhân sự chính thức nào.
VEIL đã ở đây.
Không phải đang chuẩn bị chiếm Lưới-9.
Họ đã chiếm nó rồi.
IV.
Anh quay lại trục thông gió trong vòng chưa đầy bốn mươi giây — bỏ qua kế hoạch năm phút, bỏ qua việc vô hiệu hóa hệ thống cảm biến. Không còn cần vô hiệu hóa nữa. VEIL đã làm việc đó cho anh.
Khi anh thả người xuống đường hầm, ba người đang chờ — Linh Trang đã rút súng, Tuấn Nguyên nhìn anh với đôi mắt mở to, Ren đứng giữa cả hai ở tư thế sẵn sàng mà không ai dạy.
“Rút lui,” Khải nói.
“Sao cơ?” Tuấn Nguyên.
“Lưới-9 đã bị chiếm. Không phải sẽ bị chiếm — đã bị chiếm.” Giọng Khải không to nhưng không có chỗ cho câu hỏi. “Ba lính bảo vệ chết trong phòng kiểm soát. Hệ thống cảm biến đã bị vô hiệu hóa từ bên trong. VEIL ở đó trước chúng ta ít nhất sáu giờ.”
“Cái gì…”
“Im lặng.” Khải không nhìn Tuấn Nguyên, đang quét đường hầm phía trước. “Chúng ta đi ngược lại. Ra khỏi đây.”
Họ di chuyển.
Lần này không có đội hình — chỉ có người đi, người theo, và tốc độ nhanh hơn lúc đến gấp đôi. Khải dẫn đầu, bước chân dài hơn, mắt liên tục quét tìm dấu hiệu bất thường. Linh Trang bám sát hơn, ở khoảng cách mà cô có thể bảo vệ Khải từ phía sau và cũng có thể bắn Khải nếu hóa ra anh dẫn họ vào bẫy — và cả hai đều biết điều đó.
Họ ra khỏi đường hầm trong năm phút, lên mặt đất qua một cửa thoát nước đã rỉ sét nằm sau một trạm biến áp cũ.
Mưa đã tạnh.
Và bầu trời phía đông bắt đầu chuyển màu — không phải ánh sáng của bình minh, mà là ánh sáng cam nhạt của những đám cháy xa.
“Kia là gì?” Tuấn Nguyên chỉ về phía đông nam, nơi cột khói bốc lên từ phía sau những tòa nhà thấp của khu công nghiệp.
Khải nhìn theo hướng cậu chỉ.
Khói. Màu đen — dầu cháy, không phải nhựa.
“Trạm chuyển tiếp tín hiệu số 4,” Sơn nói, giọng ông ta trầm xuống. “Tuyến liên lạc dự phòng của Lưới-9.” Ông ta nhìn Khải. “Nếu trạm 4 bị tấn công —”
“—thì không chỉ Lưới-9 bị chiếm,” Khải nói hộ ông ta. “Toàn bộ tuyến liên lạc dự phòng của khu vực phía đông đã bị cắt.”
Im lặng.
“Họ không chỉ chiếm Lưới-9,” Khải nói, giọng trầm xuống theo cách mà chỉ những người từng đứng trước một thảm họa đang đến mới có. “Họ đang cô lập nó. Để khi họ sử dụng nó — không ai có thể gửi tín hiệu cảnh báo đi.”
V.
06:22 — Trạm Xe Buýt Cũ, Cách Lưới-9 1.2 Kilômét.
Họ tìm được một trạm xe buýt bị bỏ hoang từ đợt dịch hạch năm 2074 — một cấu trúc bê tông cốt thép vững chắc, ba mặt kính đã vỡ, mái còn nguyên. Khải chọn nó vì có thể nhìn ra bốn hướng từ bên trong, không có góc chết.
Sơn ngồi trên bệ đá granit cũ, dùng một thiết bị cầm tay để kiểm tra tín hiệu. “Lưới di động còn hoạt động nhưng bị suy giảm dung lượng. Có thể gửi tin nhắn ngắn, không gọi thoại.”
“VEIL đã bóp nghẹt mạng,” Tuấn Nguyên nói. Cậu đứng dựa vào tường, ngón tay gõ nhẹ lên đùi theo một nhịp mà chỉ cậu mới hiểu. “Không phải cắt đứt hoàn toàn — vì như thế sẽ báo động. Họ giảm băng thông vừa đủ để gây tắc nghẽn, để các yêu cầu khẩn cấp bị trì hoãn vài phút. Vài phút là đủ.”
“Đủ cho việc gì?” Ren hỏi.
Tuấn Nguyên nhìn cậu. “Đủ để không ai kịp ngăn họ làm điều tiếp theo.”
Khải đứng ở lối ra, nửa người trong bóng tối của mái che, nửa người trong ánh sáng xám xịt của bình minh không thực sự đến. Anh nhìn về hướng Lưới-9 — một tòa nhà không có gì đặc biệt từ bên ngoài, trông như bất kỳ trung tâm dữ liệu nào khác, nhưng bên trong là trái tim của toàn bộ hệ thống phòng thủ tên lửa thành phố.
Họ đã có trái tim, anh nghĩ. Bây giờ họ chỉ cần nó đập theo nhịp của họ.
“Chúng ta không thể lấy lại Lưới-9 bằng cách đột nhập từ đường hầm nữa,” anh nói mà không quay lại. “VEIL biết về lối vào đó. Họ đã không phong tỏa nó — họ để nó mở để dụ bất kỳ ai biết về nó đến. Chúng ta suýt đi vào bẫy.”
“Suýt?” Linh Trang hỏi.
“Tôi không chắc.” Khải quay lại. “Nhưng ba người chết trong phòng kiểm soát — không có máu, không có vết thương. Đó là một người được huấn luyện bài bản. Có thể là một người. Cũng có thể là bẫy cho những người đến sau.”
Cũng có thể là cô, anh muốn nói thêm — nhưng không. Không phải vì anh sợ cô phản ứng, mà vì nếu buộc cô phải bảo vệ bản thân lúc này, cô sẽ rút vào cái vỏ của một sát thủ, và anh cần cô là Linh Trang — người đã ngồi xuống và không bắn ai — thêm một chút nữa.
Tuấn Nguyên bật dậy.
“Tôi có một ý tưởng,” cậu nói — giọng nhanh hơn bình thường, đôi mắt sáng lên theo cách mà người trong phòng lần đầu tiên thấy ở cậu. “Chúng ta không thể vào Lưới-9. Đúng. Nhưng tôi không cần vào Lưới-9 nếu tôi có thể truy cập lớp điều khiển từ xa.”
“Lớp điều khiển từ xa của Lưới-9 được bảo vệ bởi một tường lửa chín lớp,” Sơn nói.
“Tôi biết.”
“Cậu không thể phá nó từ một thiết bị cầm tay.”
“Tôi không cần phá nó.” Tuấn Nguyên nhìn vào khoảng không — nhìn thấy thứ gì đó mà chỉ cậu nhìn thấy. “Tôi chỉ cần một lỗ hổng. Một lỗ hổng duy nhất, một mili giây, đủ để gửi một lệnh ghi đè vào cơ sở hạ tầng điều khiển vật lý.”
“Lệnh gì?” Khải hỏi.
“Hủy bỏ tất cả lệnh tấn công.” Tuấn Nguyên nhìn anh, và lần đầu tiên trong đêm, cậu không còn là một thiên tài lập trình hai mươi hai tuổi chưa bao giờ cầm súng. Cậu là một người có kế hoạch, và kế hoạch đó có thể cứu hàng triệu người — hoặc giết tất cả bọn họ nếu sai. “Tôi có thể viết nó trong ba giờ. Nhưng tôi cần một nơi kết nối được với mạng lõi.”
“Tầng trên cùng của tòa nhà VEIL,” Sơn nói khẽ.
Mọi ánh mắt đổ về phía ông.
“Tòa nhà nào?” Khải hỏi.
“Tòa nhà không có tên trong bất kỳ cơ sở dữ liệu nào. Nơi đặt máy chủ chính của VEIL — nơi lớp thứ tư được xây dựng.” Sơn nhìn Ren. “Nơi cậu được tạo ra.”
VI.
06:41 — Trên Nóc Một Tòa Nhà Đổ Nát, Nhìn Về Trung Tâm Mân Cảng.
Ren đứng một mình trên nóc.
Khải đã nói không ai được đi một mình, nhưng đôi khi khi cậu cần im lặng, sự hiện diện của người khác — dù có thiện chí — cũng là một dạng tiếng ồn. Cậu đã học được điều đó trong bảy ngày đầu tiên sau khi tỉnh dậy trong đống đổ nát của phòng thí nghiệm: có những thứ chỉ có thể được nghe thấy khi không có ai xung quanh.
Cậu nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời của Mân Cảng vươn lên khỏi màn sương sớm như những ngón tay của một bàn tay khổng lồ đang cố nắm lấy bầu trời.
Tòa nhà không có tên.
Sơn đã cho cậu một tọa độ. Không địa chỉ. Không hình ảnh. Chỉ là ba con số và chữ cái mà cậu không hiểu nhưng có thể nhìn thấy trong đầu như một điểm sáng trên bản đồ thành phố mà cậu đã vẽ ra trong ký ức, không biết từ bao giờ.
Tôi đã ở đó.
Không phải suy luận. Mà là biết — loại biết đến từ xương tủy, từ những tế bào thần kinh được sắp xếp theo một cách thức nào đó mà không có bất kỳ ký ức rõ ràng nào đi kèm, nhưng chắc chắn như thể cậu đã sống ở đó cả đời.
Ren nhìn xuống bàn tay mình.
Một ngày trước, cậu đã dùng bàn tay này để bẻ cong một thanh sắt dày ba phân. Không đau. Không khó. Chỉ là một cử động, và kim loại vốn được cho là không thể uốn cong đã trở nên mềm như đất sét.
Tôi là vũ khí, cậu nghĩ, lần đầu tiên chấp nhận điều đó như một sự thật thay vì một khả năng. Được tạo ra để giết người. Được khóa ký ức để không nhận ra mình đã giết ai.
Và bây giờ tôi có thể mở khóa tất cả.
Câu hỏi: sau khi mở khóa, tôi sẽ trở thành người có thể sống với những gì mình đã làm — hay tôi sẽ trở lại đúng với những gì họ muốn từ đầu?
Cậu nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang sắt.
Không quay lại. Cậu đã biết đó là ai từ nhịp bước — nặng hơn Tuấn Nguyên, chậm hơn Khải, không cố gắng im lặng như Linh Trang.
Sơn đứng bên cạnh cậu, nhìn ra cùng một hướng.
“Ông biết tôi là ai trước khi tôi biết tôi là ai,” Ren nói.
“Có.”
“Tại sao ông không nói?”
Sơn mất một lúc để trả lời. Giọng ông, khi nó đến, mang một trọng lượng mà Ren chưa từng nghe thấy ở bất kỳ ai trước đây — không phải sự nặng nề của người mang bí mật, mà là sự mệt mỏi của người đã mang nó quá lâu.
“Vì nói cho cậu biết cậu là ai — trước khi cậu sẵn sàng — cũng giống như đưa súng cho một đứa trẻ.”
“Nhưng ông nói với tôi bây giờ.”
“Vì bây giờ cậu đang hỏi.” Sơn quay sang nhìn cậu. “Và vì nếu cậu không mở khóa ký ức của mình trong bốn giờ tới, hàng triệu người sẽ chết. Tôi không nói điều này để gây áp lực. Tôi nói vì đó là sự thật, và cậu xứng đáng biết sự thật trước khi quyết định.”
Ren im lặng trong một khoảng thời gian dài. Gió từ phía sông thổi qua, mang theo mùi nước và xăng dầu.
“Ai tạo ra tôi?”
“Người tạo ra VEIL.”
“Tên.”
Sơn lắc đầu. “Tôi không biết tên thật. Nhưng có một thứ cậu sẽ nhớ khi ký ức trở về — một khuôn mặt. Một giọng nói.” Ông dừng lại. “Và một mùi hương. Họ dùng một loại nước hoa đặc biệt, đặt làm riêng, không bán trên thị trường. Tôi đã tìm ra nguồn gốc của nó. Một tiệm nước hoa ở Paris, đơn đặt hàng chỉ một người trong ba mươi năm qua.”
Ren nhìn ông.
“Ông đã chuẩn bị mọi thứ.”
“Tôi đã chuẩn bị suốt mười hai năm.”
“Để làm gì?”
Sơn nhìn thẳng vào mắt cậu. “Để đêm nay có thể xảy ra.”
VII.
07:03 — Trạm Xe Buýt Cũ.
Họ trở lại cùng một lúc — Sơn từ trên nóc, Ren từ cầu thang, Khải từ vòng tuần tra quanh khu vực. Linh Trang đã ở đó, ngồi trên bệ đá, tay vẫn để trên đùi nhưng tư thế thay đổi: có gì đó trong cách cô ngồi bây giờ cho thấy cô đã quyết định điều gì đó.
Tuấn Nguyên đang gõ trên thiết bị của mình, môi mấp máy như đang đọc to những gì cậu viết nhưng không phát ra âm thanh — tiếng lẩm bẩm siêu tốc của người đang chạy đua với đồng hồ, ngay cả khi đồng hồ không nhìn thấy.
“Ai đó nói gì đi,” Khải nói sau ba mươi giây im lặng.
“Tôi sẽ làm điều đó,” Ren nói.
Tất cả im lặng.
“Mở khóa lớp thứ tư,” Ren nói thêm, như thể cần phải rõ ràng. “Tôi sẽ không để ký ức khóa lại thêm một giờ nào nữa. Nếu tôi là chìa khóa — thì mở cửa đi.”
Tuấn Nguyên nhìn cậu. “Cậu không biết điều gì sẽ xảy ra.”
“Không ai biết.”
“Không phải câu trả lời an toàn.”
“Không có câu trả lời an toàn nào từ đầu.”
Khải bước lại gần. “Cậu chắc chắn?”
Ren nhìn anh. Và trong ánh mắt đó — vốn cho đến giờ vẫn là một thứ gì đó đang tìm kiếm, đang hỏi, đang chờ — lần đầu tiên xuất hiện một thứ khác.
Một quyết định.
“Có một thứ tôi nhớ được,” Ren nói chậm. “Không phải ký ức. Mà là một thứ ở lại sau khi ký ức bị xóa.” Cậu đưa tay lên ngực, nơi trái tim đập. “Một cảm giác. Rằng tôi đã đứng trước một cánh cửa giống như thế này trước đây. Rằng tôi đã chọn không mở. Và tôi đã hối hận mỗi ngày kể từ đó.”
Cậu nhìn quanh phòng — từng người một.
“Tôi không muốn hối hận thêm lần nữa.”
Tuấn Nguyên thở ra.
“Được rồi.” Cậu đứng dậy, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay. “Tôi cần một nơi yên tĩnh, không nhiễu tín hiệu. Và tôi cần mọi người không chạm vào tôi trong khi tôi làm việc.”
“Bao lâu?” Khải hỏi.
“Càng ít càng tốt. Càng nhiều càng an toàn.” Tuấn Nguyên nhìn thiết bị của mình. “Tôi sẽ cố gắng trong một giờ. Nhưng nếu quá trình này bắt đầu, tôi không thể dừng lại giữa chừng — nếu dừng, ký ức của Ren có thể bị hỏng vĩnh viễn. Không phải mất đi, mà là bị xé rách.”
Ren không nói gì.
Linh Trang đứng dậy. “Tôi sẽ canh gác bên ngoài.”
Khải nhìn cô — một cái nhìn dài, tìm kiếm điều gì đó.
Cô đáp lại ánh nhìn. “Tôi không ở đây để giết anh, Khải. Nếu tôi muốn, anh đã chết từ đường hầm.”
“Vậy cô ở đây để làm gì?”
Linh Trang bước ra cửa. Trước khi khuất vào bóng râm của mái che, cô dừng lại.
“Để trả lời câu hỏi của chính mình.”
Rồi cô biến mất.
VIII.
07:22 — Bên Trong Trạm Xe Buýt Cũ.
Tuấn Nguyên ngồi đối diện với Ren, khoảng cách một mét. Hai thiết bị được kết nối với nhau bằng một sợi cáp quang học màu vàng mà cậu lấy từ đáy túi — chuẩn bị từ trước, như mọi thứ khác trong đêm nay, như thể ai đó đã biết giây phút này sẽ đến.
“Cậu sẵn sàng chưa?” Tuấn Nguyên hỏi.
Ren không trả lời bằng lời. Cậu nhắm mắt. Gật đầu.
Tuấn Nguyên bắt đầu.
Trên màn hình của cậu, những dòng mã chạy với tốc độ không thể đọc được bằng mắt thường — xanh, đỏ, vàng, mỗi màu một lớp dữ liệu, mỗi lớp một cánh cửa. Lớp thứ tư không giống ba lớp kia. Nó không phải là mã nguồn thuần túy. Nó sống động theo cách mà mã nguồn không nên sống — nó thở, nó đáp lại, nó nhìn lại những người đang cố mở nó.
Giao thức sinh học, Tuấn Nguyên nghĩ, tay gõ không ngừng. Ai đó đã mã hóa ký ức của một người vào một con người khác.
Điều đó vi phạm mọi nguyên tắc về đạo đức sinh học mà cậu biết. Cũng vi phạm mọi nguyên tắc về khoa học máy tính mà cậu từng học. Nhưng nó hoạt động — cậu có thể thấy nó hoạt động trong từng xung tín hiệu chạy từ thiết bị qua cáp và vào cổng cấy ghép thần kinh sau gáy của Ren.
Ren không cử động.
Mắt vẫn nhắm. Hơi thở đều đều. Nhưng bên dưới lớp da mỏng trên thái dương, những mạch máu nhỏ bắt đầu hiện ra, di chuyển theo một nhịp điệu không phải nhịp tim — một nhịp điệu khác, sâu hơn, như thể bên trong cậu có thứ gì đó đang thức dậy.
Khải đứng sát tường, cách Tuấn Nguyên hai mét. Anh không nhìn màn hình — anh nhìn Ren.
Và anh thấy.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp cậu trong đống đổ nát của phòng thí nghiệm, anh thấy khuôn mặt Ren không còn vô cảm. Không phải biểu cảm rõ ràng — không khóc, không cười — nhưng có một sự chuyển động bên dưới bề mặt, như nước bắt đầu tan chảy sau một mùa đông dài.
Cậu ấy đang nhớ, Khải nghĩ. Cậu ấy đang nhớ từng giây của mười năm bị cướp đi.
Những giọt nước mắt bắt đầu chảy từ mắt nhắm của Ren.
Không phải khóc. Đơn giản là cơ thể đang làm những gì cơ thể làm khi nó không thể chứa thêm được nữa — như một chiếc cốc đầy, như một con đập sắp vỡ.
Ren mở mắt.
Màu bạc nhạt vẫn ở đó — nhưng bên dưới nó, sâu hơn, là một thứ gì đó khác. Một điểm sáng nhỏ, như một ngọn lửa vừa được thắp lên trong một căn phòng tối lâu ngày.
“Tôi nhớ,” Ren nói.
Giọng cậu không còn là giọng của một người đang tìm kiếm bản thân. Nó là giọng của một người vừa tìm thấy — và đang cố gắng học cách sống với những gì mình thấy.
“Tôi nhớ tất cả.”
Khải bước tới.
“Mẹ cậu là ai?”
Ren nhìn anh.
Và ánh mắt đó — không phải bạc nữa. Màu mắt đang thay đổi, lớp bạc phai dần, nhường chỗ cho một màu nâu sẫm, ấm áp, con người.
“Không phải mẹ,” Ren nói. “Người tạo ra tôi. Bà ấy —”
Rầm.
Tiếng nổ từ bên ngoài.
Khải lao về phía cửa trong một phần của giây, tay đã chạm vào súng trước khi chân anh rời khỏi sàn.
Bên ngoài, Linh Trang đang bắn.
Ba kẻ tấn công — đồng phục đen, mặt nạ toàn bộ, vũ khí gắn kính ngắm nhiệt — đang tràn vào từ hướng đông bắc, nơi bãi đậu xe trống tạo ra một khoảng trống không có vật che chắn. Linh Trang đã hạ một tên, đang bắn phủ đầu vào hai tên kia, nhưng vị trí của cô — sau một trụ bê tông — không có lợi thế.
Khải bắn.
Tên thứ hai ngã xuống trước khi kịp bóp cò. Tên thứ ba rút lui về phía một chiếc xe tải đỗ — nhưng Linh Trang đã ở đó trước, xuất hiện từ phía bên kia trụ như một bóng ma, nòng súng chạm vào khe hở giữa mặt nạ và cổ áo chống đạn.
Một phát.
Tên thứ ba ngã.
Im lặng trở lại.
“Còn bao nhiêu?” Khải hỏi, không quay lại, súng vẫn chĩa ra ngoài.
“Không biết.” Linh Trang đã di chuyển đến vị trí mới, dưới mái che, có thể nhìn ra ba hướng. “Nhưng họ không phải tuần tra ngẫu nhiên. Họ biết chúng ta ở đây.”
“VEIL.”
“VEIL.”
Bên trong, Tuấn Nguyên vẫn chưa dừng lại.
Những dòng mã vẫn chạy, cáp quang vẫn sáng, và Ren — Ren đang thay đổi, từng giây một, trước mắt cậu.
Không phải thay đổi cơ thể. Mà là thay đổi ánh nhìn. Cách cậu nhìn thế giới bên ngoài đôi mắt mình — như một người vừa tỉnh dậy sau cơn mơ dài và vẫn còn đang phân biệt đâu là thực, đâu là ảo.
“Tôi biết ai là kiến trúc sư của VEIL,” Ren nói — giọng cậu lúc này vừa là của Ren, vừa là của một người nào khác, một người đã sống một cuộc đời khác trước khi cuộc đời này bắt đầu.
Tuấn Nguyên không dám rời mắt khỏi màn hình. “Ai?”
“Tên thật là Lưu Thiếu Hùng. Nhưng bây giờ bà ấy dùng một cái tên khác.” Ren nhắm mắt lại — không phải để tránh né, mà để nhìn rõ hơn. “Một cái tên không có trong bất kỳ hồ sơ nào. Một cái tên chỉ những người trong tổ chức biết.”
“Là gì?” giọng Khải từ cửa, vừa bước vào sau khi xác nhận không còn mối đe dọa ngay lập tức.
Ren mở mắt.
Màu nâu đã chiếm gần hết, chỉ còn một vòng bạc mỏng quanh đồng tử, như một lời nhắc nhở về những gì cậu đã từng là.
“Bà ấy gọi mình là Lady Crane.”
Ren nhìn về phía đông nam, nơi cột khói từ trạm chuyển tiếp vẫn bốc lên, nơi Lưới-9 đang nằm trong tay VEIL, nơi đồng hồ vẫn đang đếm ngược.
“Và bà ấy không ở Lưới-9.”
07:44 — Đồng hồ vẫn chạy. Ren đã nhớ. Và mục tiêu tiếp theo không phải là một địa điểm — mà là một người.
Còn 58 giờ 16 phút.
— Hết Chương 4 —
Chương 5: LADY CRANE — Cuộc đối đầu đầu tiên giữa người sáng tạo và vũ khí bà đã tạo ra — và Tuấn Nguyên phát hiện ra VEIL không chỉ muốn chiếm quyền kiểm soát quân sự. Họ muốn thứ còn lớn hơn thế.