CHƯƠNG 2: KẺ PHẢN BỘI

I.

01:04 — Tầng ngầm B-9, Khu Hạ Tầng Lõi, Mân Cảng.

Tên người đàn ông là Sơn.

Không có họ. Không có cấp bậc. Chỉ là Sơn — và trong thế giới nơi danh tính là thứ người ta mua bán như hàng hóa, việc chỉ có một cái tên đôi khi còn an toàn hơn là không có tên nào cả.

Khải nhìn ông ta theo cách anh nhìn tất cả mọi người: từ bên trong ra ngoài — bắt đầu từ những thứ không thể giả mạo. Cách đứng. Nhịp thở. Khoảng cách giữa các lần chớp mắt. Sơn không chớp mắt nhiều, nhưng cũng không phải kiểu người cố tình kiểm soát sinh lý của mình — ông ta chỉ đơn giản là người quen ngồi trong bóng tối lâu đến mức mắt không cần bôi trơn bằng nước mắt thường xuyên nữa.

Người đã quen chờ đợi, Khải đánh giá. Không phải kiểu chờ của kẻ sốt ruột — kiểu chờ của người biết kết quả rồi và chỉ đang để thời gian tự đến.

“Anh có năm phút,” Khải nói. “Nói.”

Sơn không ngồi xuống. Không lấy thêm thứ gì ra. Ông ta chỉ bắt đầu nói — giọng đều, không lên xuống, kiểu giọng của người đã kể câu chuyện này trong đầu nhiều lần đến mức nó mất đi mọi cảm xúc và chỉ còn lại dữ liệu thuần túy.

“Mười năm trước, có bảy người biết VEIL tồn tại. Bốn người đã chết theo những cách khác nhau nhưng đều rất gọn gàng. Một người mất tích. Một người điên thật sự — hoặc bị làm cho điên, không ai còn phân biệt được. Và người thứ bảy bị kết án phản quốc và biến mất khỏi lưới xã hội ba năm sau đó.”

Anh không trả lời. Không cần trả lời.

“VEIL không phải là tổ chức nước ngoài,” Sơn tiếp tục. “Đó là điều anh đã đúng ngay từ đầu, và là lý do người ta không thể để anh tiếp tục tồn tại một cách công khai. VEIL được xây dựng từ bên trong — không phải bởi một người, mà bởi một tầng lớp. Những người đã phục vụ đất nước đủ lâu để hiểu rằng đất nước, theo định nghĩa hiện tại của nó, không còn đáng được phục vụ nữa.”

“Họ gọi đó là cải cách.”

“Họ gọi đó là tất yếu,” Sơn sửa lại, không có vẻ gì đặc biệt. “Và sau mười năm chuẩn bị, họ đã sẵn sàng chứng minh quan điểm đó.”

Khải nhìn viên đạn ceramic vẫn nằm trên sàn giữa hai người họ.

“Anh còn bao nhiêu thứ như thế này?” anh hỏi — không phải về viên đạn.

“Đủ để anh tin rằng tôi là người đúng phe,” Sơn nói. “Không đủ để làm bất cứ điều gì một mình.” Ông ta nhìn thẳng vào mắt Khải, và lần đầu tiên từ đầu cuộc trò chuyện, có gì đó trong mắt ông — không phải sợ hãi, nhưng gần với nó hơn bất kỳ cảm xúc nào khác anh đã thấy trong đêm nay. “Anh cần những người khác, Khải. Và tôi đã tìm thấy họ — hoặc đúng hơn, VEIL đã vô tình tập hợp họ lại cho chúng ta.”

“Ai?”

Sơn đưa ra một thanh dữ liệu nhỏ — loại lưu trữ vật lý, không wireless, không thể bị đánh chặn từ xa.

“Đọc đi. Anh có bốn tiếng trước khi các tuyến đường tôi đi vào đây bị phát hiện và bịt lại.”

Khải không nhận ngay. “Và anh? Anh muốn gì từ điều này?”

Sơn im lặng một khoảnh khắc.

“Tôi muốn ngủ ngon,” ông nói sau cùng. “Tôi chưa ngủ ngon từ mười năm nay.”


II.

01:31 — Mái Tháp Nexus-7.

Tuấn Nguyên nằm úp mặt xuống sàn mái bê-tông ẩm ướt và tự hỏi liệu đây có phải là đêm cuối cùng của mình không.

Thống kê học cho rằng trong bất kỳ tình huống nguy hiểm nào, khả năng sống sót tỷ lệ thuận với số lượng phương án thoát hiểm khả dụng. Anh hiện có bao nhiêu phương án? Một cầu thang — đang bị chặn bởi ba người có vũ trang. Mái nhà rộng khoảng năm trăm mét vuông — không có nơi ẩn náu, trừ một cụm ống thông gió ở góc đông bắc. Và độ cao tám trăm mét — không phải phương án, chỉ là cái cách người ta không bao giờ muốn dùng.

Tư duy bình tĩnh, anh tự nhủ. Anh không phải đặc vụ. Anh là kỹ sư. Kỹ sư giải quyết vấn đề bằng hệ thống, không bằng cơ bắp.

Vấn đề: Ba đối thủ được trang bị vũ khí. Một điểm thoát duy nhất đang bị kiểm soát.

Tài nguyên sẵn có: Ổ cứng sinh học trên cổ tay. Mạng lưới hạ tầng kỹ thuật số của tòa nhà còn đang online, mặc dù thang máy bị khóa — nghĩa là chỉ có thang máy bị khóa, không phải toàn bộ hệ thống. Và một cái đầu đang hoạt động với vận tốc xử lý tốt hơn bình thường vì adrenaline hoá ra cũng có ích cho một số thứ.

Anh cắm lại dây thần kinh vào cổng dưới bảng điều khiển gần nhất — lần này là cụm ống thông gió, không phải cửa thoát hiểm. Giao diện thần kinh bật sáng, và anh thấy thứ mình cần: toàn bộ lưới cảm biến của tòa nhà hiện lên trong đầu anh như một bản đồ ba chiều sáng rực.

Camera. Cảm biến chuyển động. Hệ thống cửa khẩn cấp. Và — đây — hệ thống neo giữ drone tiếp tế ở tầng chín mươi mốt, chưa bao giờ được tắt vì ban quản lý tòa nhà quên mất nó tồn tại sau khi dịch vụ giao hàng bằng drone bị cấm năm ngoái.

Năm mươi giây sau, một trong những con drone tiếp tế loại cũ — hộp xốp, cánh quạt bụi bặm, được thiết kế để chịu tải mười lăm ki-lô-gam — kẽo cà kẽo kẹt bật nguồn ở tầng dưới mà không ai yêu cầu.

Anh chạy về phía lan can.

Nguyên lý đơn giản: drone tiếp tế có dây nối, thiết kế để hạ xuống trước cửa sổ các tầng theo lịch giao hàng. Dây đó đủ chịu lực. Và tầng chín mươi mốt cách mái chín mươi hai đúng bốn mét rưỡi theo chiều thẳng đứng.

Anh không phải người thích leo trèo. Nhưng bốn mét rưỡi khác với tám trăm mét theo một cách rất cơ bản và dễ hiểu.

Cửa mái bật mở đằng sau anh — người thứ nhất bước ra, đèn pin quét ngang.

Tuấn Nguyên buông tay khỏi lan can.

Rơi xuống — đúng bốn mét rưỡi — và bám vào sợi dây drone bằng cả hai tay trong khi dạ dày anh quyết định rằng đêm nay không phải đêm tốt để tiêu hoá bất cứ thứ gì.

Bên trên, tiếng hô vang lên. Rồi tiếng bước chân chạy về phía lan can.

Nhưng tầng chín mươi mốt đã mở cửa sổ — anh đã gửi lệnh từ lúc còn ở trên mái — và drone đang từ từ hạ xuống theo đúng lịch trình giả mạo mà anh vừa cài vào hệ thống bốn mươi giây trước.

Anh trèo vào trong trước khi họ kịp nhắm súng.

Đứng trong hành lang tầng chín mươi mốt, tim đập như muốn xuyên thủng lồng ngực, chân run đến mức anh phải dựa vào tường mới đứng vững, Tuấn Nguyên nhận ra một điều với sự rõ ràng kỳ lạ của những khoảnh khắc gần chết:

Thứ trong ổ cứng này đủ để bắt đầu một cuộc chiến tranh. Và mày vừa sống sót qua năm phút đầu tiên của nó.

Điện thoại trên tường hành lang — loại điện thoại khẩn cấp cố định, dây đồng thật, không có IP để theo dõi — sáng đèn đỏ.

Anh nhìn nó. Nhìn một lúc.

Rồi nhấc máy.


III.

02:09 — Đường hầm bảo trì số 7, Khu Hạ Tầng Lõi.

Khải đọc thanh dữ liệu trong ba mươi phút.

Không phải đọc từng chữ — anh quét, phân loại, ghi nhớ theo cách mà người ta gọi là “đọc chiến thuật”: không tiếp nhận câu chuyện mà tiếp nhận cấu trúc, không nhớ từng chi tiết mà nhớ vị trí của từng chi tiết trong bức tranh tổng thể. Đây là kỹ năng anh học được không phải từ trường lớp mà từ ba năm sống bằng thứ thông tin thu thập được từ những nguồn không đáng tin, trong những điều kiện không cho phép đọc lại.

Những gì trong thanh dữ liệu:

Một thiên tài lập trình 22 tuổi đang bị truy sát sau khi giải mã được bản đồ thâm nhập hệ thống phòng thủ quốc gia. Tên: Nguyễn Tuấn Nguyên. Địa chỉ cuối biết: Chung cư Bloc-4, tầng 32 — đã bị phá hủy. Hiện tại: không xác định.

Một căn phòng thí nghiệm bị phá hủy ở tầng ngầm không có trên bản đồ thuộc khu vực cảng công nghiệp phía đông. Bên trong tìm thấy dấu hiệu của một thực thể được gọi trong tài liệu nội bộ bị rò rỉ là “Dự án REN” — chương trình nâng cấp sinh học cấp độ vũ khí, được phân loại tuyệt mật, chính thức không tồn tại. Hiện trạng của thực thể: không rõ.

Và một file khác — ngắn hơn, không có tên, chỉ có tọa độ và một khoảng thời gian: 03:00 sáng, cầu vượt kỹ thuật số số 14, phân khu Tây.

Khải nhìn timestamp ở góc màn hình nhỏ.

02:11.

Bốn mươi chín phút.


Anh dừng lại trước khi đứng dậy.

Đây có thể là bẫy. Anh nghĩ điều này không phải bằng nỗi sợ mà bằng thói quen — bộ não của anh đã học cách coi mọi thứ trông có vẻ tốt như một bẫy tinh vi hơn những thứ trông có vẻ xấu, vì những thứ xấu ít nhất còn thành thật về bản chất của chúng.

Nếu đây là bẫy: anh đến điểm hẹn, có người chờ sẵn, anh chết hoặc bị bắt. Xác suất anh sống sót trong tình huống đó? Không cao, nhưng không phải không.

Nếu đây không phải bẫy: anh không đến, thông tin trong ổ cứng của cậu nhóc kia sẽ biến mất hoặc rơi vào tay VEIL, dự án REN tiếp tục mà không ai giám sát, và bảy mươi hai giờ sau, Mân Cảng sẽ tỉnh dậy trong một thực tại mà anh đã cố cảnh báo mọi người từ ba năm trước.

Phép tính không phức tạp.

Anh đứng dậy, nhét viên đạn ceramic vào túi, và bắt đầu đi.


IV.

02:34 — Cầu Vượt Kỹ Thuật Số Số 14, Phân Khu Tây.

Cây cầu này không dành cho người đi bộ.

Về mặt kỹ thuật, nó là một đường ống dữ liệu vật lý — bó cáp quang đường kính bảy mươi xăng-ti-mét được bọc trong vỏ composite chống nhiệt và chống va đập, trải dài hai trăm mét qua khoảng hở giữa hai khối nhà công nghiệp, cao hơn mặt đất ba mươi lăm mét. Người ta không đi trên đó. Người ta không có lý do gì để đến gần đó vào lúc hơn hai giờ sáng trong mưa axit.

Chính vì vậy đây là địa điểm hẹn hoàn hảo.

Khải đến trước ba phút. Không phải vì anh vội — mà vì người đến trước có ba phút để đánh giá địa hình và xác định xem có ai đã ở đó trước mình không.

Không có ai.

Anh đứng ở đầu cầu phía tây, lưng áp vào cột trụ neo cáp, và chờ.

Ba mươi giây sau, có tiếng bước chân từ phía đông.

Người bước ra từ bóng tối ở đầu cầu bên kia là một người trẻ — gầy, tóc xơ rối, quần áo ướt đẫm và có vệt máu khô ở khuỷu tay trái. Anh ta đi như người không chắc chân mình có còn hoạt động bình thường không, và khi nhìn thấy Khải, anh ta dừng lại với biểu cảm của người vừa bước vào một cuộc hẹn mà mình chưa hiểu rõ là hẹn gì.

“Anh là…” Tuấn Nguyên nhìn người đàn ông đứng trước mặt — trung niên, gương mặt tiêu hao, mắt lõm sâu như hai cái giếng cạn. “Anh trông không giống một người cứu hộ.”

“Tôi không phải người cứu hộ,” Khải nói.

“Vậy anh là ai?”

Một khoảnh khắc im lặng.

“Người duy nhất ở Mân Cảng này quan tâm đến thứ anh đang giữ trong tay vì đúng lý do.” Khải nhìn cổ tay trái của người trẻ — ánh xanh nhạt của giao diện thần kinh vẫn nhấp nháy dưới lớp tay áo ướt. “Cho tôi xem.”

Tuấn Nguyên không nhúc nhích. “Tôi chưa có lý do gì để tin anh.”

“Đúng.” Khải không tranh luận. “Anh cũng không có lý do để không tin tôi. Trong hoàn cảnh này, hai điều đó có trọng lượng như nhau.”

“Đó là lập luận tệ nhất tôi từng nghe.”

“Tôi biết.” Khải dừng lại. “Anh còn bao nhiêu thời gian trước khi họ tìm ra anh đang ở đây?”

Tuấn Nguyên nhìn đồng hồ. Tính toán nhanh trong đầu. “Mười lăm phút nếu họ theo dấu tín hiệu điện thoại. Hai mươi nếu họ phải đi bộ từ vị trí cuối biết của tôi.” Anh ngừng lại. “Họ sẽ chọn phương án nào nhanh hơn.”

“Mười lăm phút.” Khải gật đầu. “Thì anh có mười bốn phút để quyết định.”

Tuấn Nguyên nhìn người đàn ông trước mặt — cái cách anh ta đứng, cái cách anh ta nói chuyện không giải thích nhiều hơn cần thiết. Người này đã quen với việc không ai tin mình, anh nhận ra. Và anh ta đã ngừng cố gắng thuyết phục người khác từ lâu.

Điều đó, kỳ lạ thay, lại là thứ đáng tin nhất anh thấy tối nay.

“File trong ổ cứng của tôi,” Tuấn Nguyên nói chậm. “Anh biết nó chứa gì không?”

“Bản đồ thâm nhập bảy mươi hai nút kiểm soát. Mã truy cập thực tế. Lịch trình cập nhật trong vòng mười sáu giờ.” Khải ngừng lại. “Và nếu tôi đoán đúng — còn một lớp nữa bên dưới mà anh chưa giải mã hết.”

Im lặng.

“Làm sao anh biết?”

“Vì VEIL không bao giờ để toàn bộ kế hoạch trong một chỗ.”

Tuấn Nguyên nhìn cổ tay mình. Nhìn lại người đàn ông. Thở ra.

“Mười bốn phút,” anh nói. “Được rồi. Nhưng nếu anh làm tôi hối hận về quyết định này, tôi muốn anh biết rằng tôi đang ghi nhớ mặt anh bằng bộ nhớ hình ảnh và tôi sẽ không bao giờ quên.”

“Tôi sẽ ghi nhận điều đó,” Khải nói, và nếu có thứ gì đó gần với khô khan trong giọng anh thì nó thoảng qua nhanh đến mức có thể là ảo giác.

Họ bắt đầu đi.


V.

02:51 — Tòa Nhà Phòng Thủ Trung Tâm. Tầng 40.

Đại tá Hùng Trọng nghe báo cáo mà không quay lại khỏi cửa sổ.

“Mục tiêu thoát khỏi Tháp Nexus-7.” Giọng sĩ quan báo cáo — một người trẻ, chuyên nghiệp, không biết đủ để đặt câu hỏi về những gì ông ta đang được yêu cầu làm — vang lên đều đặn. “Tín hiệu điện thoại xác định vị trí ở khu phân khu Tây. Nhóm truy sát đang tiếp cận.”

“Dừng lại.”

Sĩ quan trẻ ngừng đọc. “Thưa Đại tá?”

“Dừng nhóm truy sát lại.” Hùng Trọng vẫn không quay người. “Cho họ lui về điểm tập kết.”

Một nhịp dừng. “Thưa… lý do để báo cáo lên trên—”

“Báo cáo rằng mục tiêu đã mất dấu trong khu dân cư và tiếp tục truy sát có nguy cơ tạo ra chứng cứ không mong muốn.” Giọng ông bằng phẳng như mặt bàn. “Nhóm truy sát sẽ tiếp tục khi có lệnh mới.”

“Rõ, thưa Đại tá.”

Tiếng bước chân rút lui. Cửa đóng lại.

Hùng Trọng rót thêm một ly nước. Không uống.

Cậu thiếu niên lập trình đó không quan trọng — hoặc đúng hơn, bản thân cậu ta không quan trọng. Nhưng thứ cậu ta đang mang theo người thì quan trọng hơn bất kỳ mạng người nào trong đêm nay. Nếu cậu ta chết với ổ cứng đó trước khi dữ liệu được trích xuất đúng cách, cả năm năm xây dựng lớp dữ liệu thứ ba sẽ mất theo.

Không thể để điều đó xảy ra, ông nghĩ.

Điện thoại mật rung. Một cuộc gọi video — không có ID người gọi, nhưng ông biết ai đó.

Ông chấp nhận cuộc gọi. Màn hình hiển thị một khuôn mặt mà ông đã nhìn thấy trong nhiều năm, ở nhiều bối cảnh khác nhau, và vẫn không bao giờ thật sự học được cách đọc nó.

“Có vấn đề,” ông nói trước khi người kia kịp lên tiếng.

“Tôi biết.” Giọng từ màn hình không có giới tính rõ ràng — được lọc qua bộ biến âm. “Khải đang hoạt động.”

Hùng Trọng không phản ứng bề ngoài. Bên trong là một thứ gì đó lạnh chạy dọc sống lưng — không phải sợ hãi, mà là thứ cảm giác của một người cờ kỳ cựu khi nhận ra đối thủ vừa đi một nước mà họ đã ngừng tính đến từ lâu.

“Tôi tưởng anh ta đã bị vô hiệu hóa.”

“Chúng tôi cũng vậy.” Một khoảng lặng. “Anh ta không đơn độc. Và cậu sinh viên kia — file trong tay cậu ta có thứ chúng ta cần.”

“Thì để tôi xử lý.”

“Không.” Dứt khoát. “Anh không xử lý nữa. Từ thời điểm này, anh chỉ quan sát và giữ lớp vỏ bọc. Linh Trang đang hoạt động. Cô ấy sẽ tiếp cận Khải trong vài tiếng tới.”

Hùng Trọng nhìn ly nước trên bàn.

“Linh Trang sẽ tiêu diệt anh ta.”

“Đó là nhiệm vụ của cô ấy,” giọng từ màn hình nói. Không có gì khác.

Cuộc gọi kết thúc. Màn hình tối.

Hùng Trọng đứng yên rất lâu.

Linh Trang sẽ tiêu diệt anh ta. Ông lặp lại câu đó trong đầu — không phải để chấp nhận nó, mà để kiểm tra xem bên trong mình có thứ gì phản đối không.

Không có gì.

Điều đó, ông nghĩ, không biết nên gọi là tốt hay xấu nữa.


VI.

03:17 — Khu Công Nghiệp Phía Đông. Tọa độ không trên bản đồ.

Ren nghe thấy mưa.

Không phải nghe bằng tai theo nghĩa thông thường — tiếng mưa dội vào mái kim loại phía trên tạo ra một tần số rung cụ thể mà không biết bằng cách nào nó có thể cảm nhận qua sàn, qua tường, như thể toàn bộ kết cấu của tòa nhà đang truyền thông tin cho nó dưới dạng rung động thay vì âm thanh.

Tôi, nó sửa lại trong đầu. Tôi nghe thấy mưa.

Tập sử dụng đại từ ngôi thứ nhất đang tiến triển. Chậm, nhưng tiến triển.

Nó — tôi — đang đi dọc hành lang của một tòa nhà kho cũ, theo địa chỉ trên tờ giấy bằng cách đọc số nhà và tên đường trên các bảng kim loại gỉ sét gắn ở các ngã rẽ. Một số bảng bị xóa mờ hoặc mất. Trong những trường hợp đó, tôi ước tính vị trí dựa trên khoảng cách giữa các ngã rẽ và góc quay — không biết mình biết cách làm điều này từ đâu, nhưng tính toán diễn ra tự nhiên như thở.

Nếu tôi thở, tôi nghĩ. Tôi có thở không?

Kiểm tra: lồng ngực phồng lên và xẹp xuống theo chu kỳ khoảng bốn giây một lần. Mũi và miệng có luồng không khí ra vào. Vậy là thở.

Tốt. Vậy thì tôi thở.

Tòa nhà cuối hành lang không có dấu hiệu nhận dạng bên ngoài. Nhưng bên dưới cánh cửa có ánh sáng — loại ánh sáng xanh nhạt của màn hình hoặc thiết bị điện tử đang hoạt động. Và khi đứng đủ gần, tôi nghe được tiếng — không phải mưa lần này, mà là giọng người.

Hai người. Không, ba.

Tôi dừng lại trước cửa.

Bên trong đầu — và đây là điều kỳ lạ nhất về bản thân mà tôi đã phát hiện kể từ khi thức dậy — có một thứ gì đó hoạt động song song với tư duy thông thường. Như một luồng xử lý thứ hai chạy nền, liên tục phân tích, liên tục cân nhắc. Nó đánh giá cánh cửa trước mặt: vật liệu, dày bao nhiêu, bản lề ở đâu, điểm chịu lực thấp nhất. Nó đánh giá âm thanh bên trong: vị trí gần đúng của từng người, có vũ khí không, mức độ căng thẳng trong giọng nói.

Luồng xử lý đó không nguy hiểm. Nhưng tôi biết — không biết bằng cách nào — rằng nó có thể trở thành nguy hiểm nếu tôi để nó đưa ra quyết định thay vì chỉ cung cấp thông tin.

Ai đã dạy tôi điều đó? Tôi gõ nhẹ vào cửa.


Bên trong, ba người im lặng đột ngột.

Khải đứng dậy trước, tay đặt vào vũ khí — không rút ra, chỉ đặt vào, sẵn sàng. Tuấn Nguyên lùi một bước về phía góc tường theo phản xạ. Sơn — người đã chờ ở đây trước hai người kia mười lăm phút — không cử động.

“Có người nữa,” ông nói, giọng bình thản. “Đây là lý do tôi chọn địa điểm này.”

Khải nhìn ông ta. “Ai?”

“Thứ mà VEIL tạo ra và mất kiểm soát.” Sơn nhìn về phía cửa. “Nếu nó đến được đây — thì nó đã chọn. Và điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì chúng ta mang lại.”

Cửa mở.

Ren bước vào — cao, gầy theo kiểu thiếu khối lượng chứ không phải thiếu sức mạnh, quần áo còn dấu vết của phòng thí nghiệm. Đôi mắt — màu xám nhạt, gần với bạc, không giống mắt bình thường ở chỗ đồng tử điều chỉnh quá nhanh khi ánh sáng thay đổi — quét qua ba người trong phòng theo thứ tự và dừng lại ở Khải.

Không ai nói gì trong vài giây.

“Tờ giấy,” Ren nói — giọng khàn, chưa quen dùng, như người học nói lại từ đầu. “Nó dẫn tôi đến đây.”

“Tôi biết.” Sơn gật đầu. “Ngồi xuống. Chúng ta còn nhiều việc cần nói.”

Ren nhìn cái ghế được chỉ vào. Nhìn lại ba người. Trong đầu, luồng xử lý thứ hai cung cấp đánh giá: không có dấu hiệu tấn công tức thì. Tỷ lệ nguy hiểm thấp hơn mọi tình huống kể từ khi thức dậy.

Tôi quyết định ngồi xuống.


Sơn nhìn bốn người trong phòng — cựu đặc vụ mang tội danh không có thật, thiên tài trẻ đang run tay nhưng vẫn đang phân tích, và thực thể mà phần lớn thế giới không biết là tồn tại.

Không đủ, một phần trong ông nghĩ. Vẫn còn thiếu một người.

Nhưng một phần khác — phần đã chờ mười năm — nghĩ: Đây là thứ tốt nhất có thể có trong bốn mươi tám tiếng đầu tiên. Và bốn mươi tám tiếng đầu tiên thường là thứ quyết định tất cả.

“VEIL có bảy mươi hai giờ để hoàn tất kế hoạch,” ông nói. “Chúng ta có ít hơn thế để phá nó.” Ông nhìn từng người. “Câu hỏi không phải là liệu chúng ta có thể làm điều này không. Câu hỏi là chúng ta bắt đầu từ đâu.”

Tuấn Nguyên giơ tay — kiểu giơ tay của người quen ngồi trong lớp học, hoàn toàn không phù hợp với tình huống và chính vì vậy lại có gì đó kỳ lạ khiến không gian bớt nặng nề đi một chút.

“Tôi có thể bắt đầu bằng lớp dữ liệu thứ ba mà tôi chưa giải mã xong,” anh nói. “Nhưng tôi cần một môi trường sạch để làm việc và ai đó đảm bảo không có người xông vào bắn tôi trong lúc tôi đang tập trung.”

“Tôi đảm bảo điều đó,” Ren nói — không phải vì ai yêu cầu, mà như một sự kiện hiển nhiên được thông báo.

Ba người còn lại nhìn về phía Ren.

Ren nhìn lại với biểu cảm hoàn toàn trung lập.

Một khoảng im lặng.

“Được rồi,” Tuấn Nguyên nói, và mở giao diện thần kinh.


03:44 — Đâu đó trong Mân Cảng, Linh Trang đang đến gần.

Và bên trong dữ liệu đang được giải mã, một cái tên sắp xuất hiện mà không ai trong căn phòng đó chuẩn bị tinh thần để đối mặt.


Còn 68 giờ 16 phút.


— Hết Chương 2 —


Chương 3: VẾT NỨT — Linh Trang đến. Lớp dữ liệu thứ ba được mở. Và cái tên xuất hiện trong file — là người đang ở trong phòng với họ.