Chương 1: Kẻ không còn tồn tại

I.

22:07 — Khu Hạ Tầng Lõi, Mân Cảng. Tầng ngầm B-9.

Mưa axit rơi.

Không phải mưa của tự nhiên — loại chất lỏng màu vàng nhạt này là sản phẩm phụ của ba mươi năm đốt khí công nghiệp không kiểm soát, tích tụ trong tầng mây thấp bao phủ thành phố suốt chín tháng trong năm. Người Mân Cảng quen gọi nó là “giọt trời hỏng”. Những ai còn nhớ thời thành phố có bầu trời xanh đều đã chết hoặc đã bỏ đi từ lâu.

Minh Khải không nhìn mưa. Anh đang đếm bước chân.

Ba người. Giày đế cao su — loại tiêu chuẩn của lực lượng đặc nhiệm tư nhân, không phải quân đội chính quy. Nhịp bước đều, khoảng cách giữa các bước chân dao động từ bảy mươi đến tám mươi xăng-ti-mét. Được huấn luyện, nhưng không hoàn hảo. Người thứ ba đi hơi khập khiễng — chân trái, khớp gối cũ.

Anh biết tất cả điều này mà không cần nhìn. Ba năm sống trong bóng tối đã mài giũa các giác quan anh thành thứ gì đó không còn hoàn toàn là con người nữa.

Khải khẽ xê dịch người, lưng áp sát vào ống dẫn nhiệt khổng lồ đang rỉ hơi nóng ổn định. Nhiệt độ cơ thể anh sẽ hòa lẫn vào nền nhiệt của đường ống — vô hình trước cảm biến hồng ngoại. Đây là bài học thứ nhất của nghề: không phải về cách tiêu diệt kẻ thù, mà về cách biến mình thành không khí.

Bài học thứ hai: đừng bao giờ ở đây quá lâu.

Anh đã ở đây quá lâu.


Tầng ngầm B-9 nằm bên dưới Khu Hạ Tầng Lõi — vùng ruột của Mân Cảng, nơi tập hợp toàn bộ hệ thống cáp quang thế hệ thứ tư, đường ống dẫn năng lượng plasma, và hàng trăm ki-lô-mét đường hầm bảo trì không có trên bất kỳ bản đồ chính thức nào. Chính phủ gọi đây là “xương sống kỹ thuật số của quốc gia”. Những người như Khải gọi nó là “mê cung tốt nhất để biến mất”.

Anh đã biến mất ở đây được tám tháng.

Khoang ẩn náu của anh rộng chưa đầy mười hai mét vuông — một ngách kỹ thuật bị bịt kín từ năm 2031 sau vụ nổ lò phản ứng mini ở tầng B-7. Không ai buồn mở lại. Không ai nhớ nó tồn tại. Ngoài một cái sàn kim loại lạnh ngắt, một túi ngủ cũ phủ lớp cách nhiệt nano, và màn hình holographic 9 inch anh cắm nhờ vào đường cáp bảo trì bất hợp pháp — thứ duy nhất kết nối anh với thế giới bên ngoài — không có gì khác.

Không có gì, ngoài bức ảnh.

Anh không bao giờ nhìn bức ảnh đó. Nhưng anh cũng không bao giờ bỏ nó đi.


Ba bước chân dừng lại. Cách ngách ngoặt trước mặt khoảng mười lăm mét.

Khải nhắm mắt lại trong đúng hai giây.

Không phải lực lượng Cảnh sát Lưới — họ đi thành tổ bốn người và luôn bật đèn quét. Không phải nhóm truy sát của Bộ An ninh — họ sẽ dùng drone hỗ trợ, anh đã không nghe tiếng cánh quạt vi mô. Đây là thuê ngoài. Loại được trả nhiều tiền để hỏi ít câu hỏi và không để lại xác chết có thể nhận dạng.

Ai đó biết anh ở đây.

Điều đó không thể xảy ra. Anh đã thay tuyến đường mỗi bốn mươi tám giờ, không bao giờ mua thức ăn ở cùng một điểm hai lần liên tiếp, tắt hoàn toàn mọi tín hiệu RF trên người. Anh đã làm mọi thứ đúng.

Nhưng họ vẫn đến.

Có biến, anh nghĩ — không phải sợ hãi, chỉ là ghi nhận đơn thuần, như người thợ máy ghi nhận một bu-lông lỏng — và điều đó có nghĩa là đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.


II.

Người đầu tiên bước qua ngách ngoặt không kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Khải không dùng súng. Súng gây ra tiếng động, tiếng động gây ra sự chú ý, và trong đường hầm bê-tông dài ba trăm mét này, âm thanh sẽ dội lại thành một thứ gần như âm nhạc chết chóc có thể nghe thấy từ đầu bên kia. Thay vào đó, anh sử dụng thứ không bao giờ cần nạp đạn và không bao giờ hết pin — đôi tay và ba mươi tám năm bản năng sinh tồn.

Người thứ nhất xuống trong vòng chưa đầy hai giây. Câm lặng, sạch sẽ.

Người thứ hai phản ứng nhanh hơn — được huấn luyện tốt hơn, hoặc cẩn thận hơn — đã kịp đưa tay lên cổ áo để kích hoạt giao thức báo động. Khải chặn nó lại. Không phải bằng cách đánh người đó — anh đánh vào cổ tay, một động tác xoay chính xác đến mức lực tác động lan ngược lên dây thần kinh trụ và khiến ngón tay tê liệt trong đúng khoảng thời gian cần thiết. Tiếp theo là khuỷu tay, sau đó là thái dương.

Người thứ ba — người có đầu gối cũ — không chiến đấu. Anh ta lùi lại, giơ tay, và nói bằng giọng bình tĩnh đến mức đáng sợ:

“Tôi không phải ở đây để giết anh.”

Khải dừng lại.

Không phải vì anh tin. Mà vì trong ba năm qua, không ai từng nói câu đó với anh trước. Họ luôn đến để giết. Điều đó là hiểu nhiên như mặt trời mọc — ở những nơi mặt trời còn mọc được.

“Ai gửi anh đến?” Giọng Khải khàn và trầm — ba năm không nói nhiều đã làm dây thanh âm quên mất cách vận hành bình thường.

Người đàn ông — trung niên, mặt phẳng lặng, mắt màu nâu đất không có gì đặc biệt ngoài thứ gì đó rất già bên trong — thả một thứ xuống sàn bê-tông.

Một viên đạn.

Không phải viên đạn thông thường. Đây là loại vỏ đạn ceramic mà đặc vụ Cục Tình báo Quốc phòng sử dụng trước khi cơ quan đó bị giải thể — hoặc bị nói là giải thể — năm 2034. Loại đạn này được đúc bằng khuôn thủ công, mỗi mẻ chỉ có mười hai viên, và từng viên có một mã số riêng được khắc bằng laser ở đáy vỏ.

Anh không cần nhặt lên để biết mã số trên viên đạn đó là gì.

Anh đã khắc nó.

Cục đã chết từ lâu, anh nghĩ, vậy ai đang dùng ký hiệu của Cục?

“VEIL đã kích hoạt,” người đàn ông nói, giọng không lên xuống, như người đọc báo cáo thời tiết. “Bảy mươi hai giờ. Anh biết điều đó có nghĩa là gì.”

Không khí trong đường hầm đột nhiên trở nên nặng hơn.

Khải biết. Tất nhiên anh biết. Anh đã dành ba năm nghiên cứu VEIL trong bóng tối, ghép từng mảnh thông tin rời rạc như người điên ghép tranh không có hộp đựng. Anh đã viết bảy mươi trang báo cáo và gửi chúng đến tám địa chỉ bảo mật khác nhau. Cả tám địa chỉ đều không hồi âm — hoặc bị xóa trước khi ai đó đọc, hoặc người đọc đã thuộc về VEIL từ trước rồi.

“Tôi biết,” anh nói. “Và tôi biết không ai tin tôi về điều đó.”

“Giờ thì có người tin.” Người đàn ông gật đầu về phía viên đạn trên sàn. “Và người đó cần anh.”


III.

22:41 — Khu Thương Mại Tầng Cao, Tháp Nexus-7. Tầng 88.

Tuấn Nguyên đang chạy.

Không phải chạy bộ thể thao, không phải chạy trễ giờ hẹn — đây là kiểu chạy mà đầu gối cong gần như chạm ngực và hai phổi bắt đầu phản đối kịch liệt sau tầng thứ tư. Thang máy đã bị khóa từ xa hai phút trước. Thang bộ sự cố đang là lựa chọn duy nhất còn lại, và nó dài một trăm mét chính xác theo phương thẳng đứng.

Bốn tầng nữa.

Anh không nhìn lại. Không cần nhìn lại — anh nghe thấy tiếng giày của họ vọng từ phía dưới, nhanh và có nhịp, kiểu âm thanh của người không bao giờ mệt vì được trả tiền để không mệt.

Tại sao, anh nghĩ trong lúc thở hổn hển, tại sao người ta lại truy sát một thằng lập trình viên chưa bao giờ rời khỏi nội thành?

Câu trả lời nằm trong ổ cứng gắn trên cổ tay trái anh — loại ổ cứng sinh học kết nối trực tiếp vào dây thần kinh ngoại biên, lưu trữ dữ liệu bằng cách mã hóa thành chuỗi xung điện sinh học. Không thể tháo ra nếu không có thiết bị phẫu thuật chuyên dụng. Không thể xóa từ xa vì nó không có kết nối wireless.

Ba ngày trước, Tuấn Nguyên ngồi trong căn phòng thuê rộng mười tám mét vuông của mình ở tầng ba mươi hai, đang làm hợp đồng tự do thứ mười bảy trong tháng — dịch thuật file nén cho một công ty môi giới dữ liệu ẩn danh, loại công việc nhàm chán đến mức có thể vừa làm vừa ngủ — và trong một phút bất cẩn, anh đã tò mò về tại sao bên trong lớp nén thứ ba của file đó lại có một chuỗi mã hoàn toàn không liên quan đến nội dung được khai báo.

Anh không nên tò mò. Anh biết điều đó.

Nhưng anh là Tuấn Nguyên, hai mươi hai tuổi, IQ ở ngưỡng mà các nhà tuyển dụng gọi là “rắc rối nếu không có việc làm”, và não anh về mặt cơ bản không có khả năng bỏ qua một câu đố chưa được giải.

Bốn tiếng sau khi bắt đầu tò mò, anh đã giải mã được toàn bộ file.

Và ba mươi phút sau đó, căn phòng của anh phát nổ.


May mắn — từ mà anh đã không dùng bao giờ trong hai mươi hai năm cuộc đời vì anh không tin vào may mắn, chỉ tin vào xác suất — nhưng đây là thứ gần nhất với may mắn anh từng trải qua: anh đang ở nhà vệ sinh khi vụ nổ xảy ra. Tường cách ly của phòng vệ sinh tiêu chuẩn tòa nhà chung cư thế hệ mới có lớp cứng hóa chống sốc phòng trường hợp “tai nạn năng lượng” — một tiêu chuẩn xây dựng bắt buộc sau khi ba trăm người chết trong vụ sụp đổ Tháp Azura năm 2032.

Anh bước ra từ đống gạch vụn với tai ù điếc và cái nhìn của người vừa hiểu ra một điều rất quan trọng: thứ anh vừa đọc có thể kết thúc mạng sống của anh.

Kể từ đó, anh đã chạy.

Không có kế hoạch. Không có điểm đến. Không ai để gọi điện — anh không có bạn bè theo nghĩa truyền thống, chỉ có những người dùng trực tuyến anh chưa bao giờ gặp ngoài đời, và gọi cho họ vào lúc này đồng nghĩa với việc kéo thêm người vào mối nguy hiểm mà anh vẫn chưa hiểu rõ hình dạng.

Những gì anh hiểu là thế này: file dữ liệu đó chứa sơ đồ thâm nhập cho bảy mươi hai nút kiểm soát trong hệ thống phòng thủ quốc gia. Không phải sơ đồ kiến trúc — loại đó anh có thể tìm thấy trên các diễn đàn hacker nếu biết chỗ — mà là mã truy cập thực tế, cập nhật trong vòng mười sáu giờ, đi kèm với lịch trình luân phiên của lực lượng bảo vệ và điểm mù của các camera giám sát.

Ai đó đã dành nhiều năm thu thập thông tin đó.

Và ai đó đang chuẩn bị sử dụng nó.


Tầng chín mươi hai. Cửa thoát hiểm trên mái.

Tuấn Nguyên đẩy cửa — mã khóa điện tử sáng đỏ — và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh gần như bỏ cuộc. Hai mươi hai tuổi, chưa bao giờ chiến đấu, chưa bao giờ cầm súng, chưa bao giờ làm bất cứ điều gì nguy hiểm hơn là cài nhầm driver cho card đồ họa — và bây giờ anh đang đứng trước một cánh cửa chốt kín trong khi ba người có vũ trang đang tiếp cận từ phía dưới với vận tốc đáng lo ngại.

Rồi anh nhìn xuống cổ tay trái.

Giao diện thần kinh nhấp nháy xanh nhạt — màu sắc mà anh đã lập trình để nhắc nhở bản thân mỗi khi có việc chưa hoàn thành.

File đó, anh nghĩ. Tất cả những gì họ cần để kết thúc một quốc gia — nằm trong cổ tay mày.

Và mày là người duy nhất biết mình đang giữ nó.

Anh thở ra. Nhìn lại ổ khóa điện tử.

Mất bảy giây để override giao thức khóa khẩn cấp bằng tay không — anh làm điều này bằng cách cắm trực tiếp dây kết nối thần kinh vào cổng USB-C ẩn dưới mặt bảng điều khiển, thứ mà kỹ sư lắp đặt đặt ở đó như một phím tắt bảo trì và tin rằng không ai bình thường nào biết đến sự tồn tại của nó.

Cửa bật mở. Gió lạnh và mưa axit táp vào mặt anh.

Mái tòa nhà. Tám trăm mét so với mặt đất. Thành phố Mân Cảng trải ra bên dưới như một mạch máu điện — hàng triệu điểm sáng nhấp nhô trong màn mưa, những tòa tháp kết nối nhau bằng cầu đi bộ tầng cao và đường dây cáp điện ân khổng lồ, tất cả bập bùng trong nhịp sống của một thành phố không bao giờ tắt đèn và không bao giờ thực sự thức.

Đẹp, anh nghĩ lần đầu tiên trong ba ngày.

Rồi tiếng cửa bên dưới vỡ ra và anh nhớ lại mình đang ở đâu.


IV.

23:15 — Khu Dân Sinh Vành Đai, Căn Hộ Hỗn Hợp Bloc-4.

Phòng số 0 không có trên danh sách cư dân.

Không có số trên cửa. Không có hộp thư. Không có dấu vết nào cho thấy căn phòng này tồn tại trừ một đường nứt dọc theo tường hành lang nếu nhìn đủ lâu sẽ lộ ra hình dáng của một ô cửa được bịt kín cẩn thận.

Bên trong, Linh Trang đang ngồi.

Không phải ngồi thư giãn — cô không nhớ lần cuối cùng cơ thể mình thực sự thư giãn là bao giờ. Cô ngồi theo cách mà những người trong nghề gọi là tư thế trung lập: lưng thẳng, hai chân đặt đúng vị trí có thể đứng dậy trong chưa đầy nửa giây, trọng tâm cơ thể dồn vào một điểm duy nhất cho phép phản ứng theo mọi hướng. Không căng thẳng. Không lơi lỏng. Chỉ là sẵn sàng — kiểu sẵn sàng tồn tại như trạng thái mặc định, không cần nhắc nhở.

Trên bàn trước mặt là một màn hình nhỏ và một tập hồ sơ.

Hồ sơ chứa ảnh của một người đàn ông.

Cô đã nhìn tấm ảnh này nhiều lần. Không phải vì cô cần ghi nhớ — cô đã ghi nhớ từ lần đầu tiên, ký ức hình ảnh của cô hoạt động như một máy quét kỹ thuật số: một lần là đủ, vĩnh viễn. Cô nhìn nó nhiều lần vì có điều gì đó trong những lần nhìn lặp đi lặp lại khiến cô cảm thấy… cô không có từ chính xác cho cảm giác đó.

Không thoải mái là gần nhất, nhưng vẫn không đúng.

Người trong ảnh có gương mặt mà mọi thứ trên đó đều được tạo ra từ sự tiêu hao — hàm nhọn, mắt lõm sâu theo kiểu của người thiếu ngủ kinh niên nhưng vẫn vận hành bình thường, và một vết sẹo nhỏ chạy từ đuôi mắt trái xuống gò má theo đường chính xác đến mức đôi khi nhìn nó trông như một vết bút chì.

Anh ta gầy hơn so với cô nhớ. Nhưng mắt thì không thay đổi.

Không bao giờ thay đổi, cô nghĩ, và không chắc điều đó làm nhiệm vụ này dễ hơn hay khó hơn.


Màn hình sáng lên. Một tin nhắn văn bản thuần túy — không giao thức nhận dạng, không chữ ký, không metadata. Loại tin nhắn chỉ có thể tồn tại nếu người gửi biết cách xóa dấu vết hoàn toàn.

Mục tiêu đã được xác nhận tại tầng ngầm B-9, Khu Hạ Tầng Lõi.
Nhiệm vụ: Vô hiệu hóa. Không thu hồi. Không chứng cứ.
Deadline: Trước 06:00 giờ sáng mai.
Thanh toán sau khi xác nhận.

Cô đọc tin nhắn một lần. Đóng màn hình.

Ngồi yên thêm ba mươi giây.

Sau đó cô đứng dậy, kiểm tra vũ khí theo thứ tự cố định mà cô đã thực hiện mỗi ngày trong bảy năm — không phải vì cô lo lắng, mà vì quy trình là thứ duy nhất mang lại trật tự trong một công việc không có trật tự — và bắt đầu mặc áo khoác.

Nhưng khi tay cô chạm vào tay nắm cửa, cô dừng lại.

Ai đó muốn anh chết trước sáu giờ sáng mai, cô suy nghĩ. Và cùng thời điểm đó, VEIL đang kích hoạt.

Đây là sự trùng hợp — hay là ai đó đang dọn đường?

Cô không có câu trả lời. Cô thường không cần câu trả lời để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng lần này, lần đầu tiên trong bảy năm, cô nhận ra mình muốn có câu trả lời trước khi bước ra cửa.

Không phải vì cô quan tâm đến sự thật. Mà vì nếu ai đó đang sử dụng cô như một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn — cô muốn biết mình đang đứng về phía nào của bàn cờ đó.

Và người duy nhất có thể trả lời câu hỏi đó hiện đang ở tầng ngầm B-9.

Minh Khải, cô nghĩ, tên người trong ảnh không phát ra thành tiếng mà chỉ hình thành trong đầu, quen thuộc đến mức đau. Anh có biết mình đang ở giữa tâm bão không?

Cô mở cửa và bước ra.


V.

23:58 — Bộ Chỉ Huy Liên Quân, Tầng 40, Tòa Nhà Phòng Thủ Trung Tâm.

Đại tá Hùng Trọng không ngủ.

Ông đứng trước cửa sổ toàn cảnh nhìn xuống Mân Cảng — cái tư thế mà các phóng viên và nhiếp ảnh gia đã chụp hàng trăm lần trong hai mươi năm sự nghiệp của ông, cái tư thế xuất hiện trên bìa tạp chí Quốc Phòng Tuần San ba lần liên tiếp kèm theo caption kiểu như “Người canh giữ thành phố” hoặc “Lá chắn cuối cùng”.

Ông ghét cái caption đó.

Không phải vì nó sai. Mà vì mỗi lần đọc nó, ông nhớ đến giá thật sự của việc trở thành một lá chắn — không phải loại giá người ta khắc trên bia đá, mà loại giá người ta thanh toán trong im lặng, trong đêm, trong những quyết định không bao giờ được ghi vào biên bản.

Điện thoại của ông rung. Màn hình hiển thị một dòng duy nhất:

Giai đoạn 1 hoàn tất. Sẵn sàng cho giai đoạn 2.

Ông nhìn tin nhắn lâu hơn cần thiết.

Rồi ông xóa nó. Đặt điện thoại xuống bàn. Rót một ly nước — không phải rượu, ông không uống rượu từ năm 2029, từ đêm ông đưa ra quyết định thay đổi mọi thứ — và uống cạn trong một hơi dài.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố nhấp nháy như một trái tim điện tử.

Bảy mươi hai giờ, ông nghĩ. Chỉ cần bảy mươi hai giờ nữa.


VI.

00:23 — Tọa độ không xác định. Tầng ngầm không thuộc bản đồ nào.

Không có tên. Không có ký ức.

Chỉ có bóng tối và tiếng hum đều đều của hệ thống thông khí, và cảm giác lạnh buốt từ sàn kim loại ngấm vào da — cảm giác thực, cụ thể, là thứ duy nhất nó có thể dùng để xác nhận mình đang tồn tại.

Nó. Không phải anh, không phải . Chỉ là — vì không có gì trong bóng tối này cho thấy nó thuộc về bất cứ phân loại nào có nghĩa lý.

Căn phòng rộng hơn nó có thể cảm nhận được — dựa trên cách âm thanh hum của hệ thống thông khí dội lại, ít nhất mười lăm mét theo mỗi chiều. Có mùi nhựa cháy và ozone, kiểu mùi còn lại sau một vụ nổ điện áp cao. Có mùi máu — không nhiều, nhưng đủ để nó nhận ra, mặc dù không biết vì sao mình biết mùi máu.

Nó cử động ngón tay.

Mất lâu hơn dự kiến. Nhưng ngón tay cử động được.

Rồi đến bàn tay. Rồi đến cổ tay. Rồi đến cánh tay — và ở đây có điều gì đó không ổn, một sự chậm trễ giữa lệnh từ não và phản hồi từ cơ, như tín hiệu đang được định tuyến qua một con đường không phải con đường mặc định.

Hỏng, nó nghĩ. Hoặc chưa hoàn chỉnh.

Nó ngồi dậy. Chậm. Từng phần cơ thể một, như người lắp ráp lại một cỗ máy mà họ không chắc mình còn đủ phụ tùng.

Trong bóng tối hoàn toàn, mắt nó thích nghi — không phải theo cách mắt người bình thường thích nghi, mà theo cách mà ánh sáng hồng ngoại từ các thiết bị điện tử hỏng nát xung quanh bắt đầu hiện ra như những đốm sáng mờ, đủ để phác thảo hình dạng của căn phòng.

Căn phòng thí nghiệm.

Hoặc đã từng là phòng thí nghiệm. Bây giờ nó là một đống đổ nát — tủ thiết bị bị lật, màn hình vỡ, dây cáp xé rách treo lòng thòng từ trần như ruột bị kéo ra. Một cái bàn kim loại ở trung tâm phòng có các vòng khóa cố định — loại vòng đủ để giữ một người lại nếu người đó có lực kéo đủ mạnh.

Vòng khóa bị bẻ vỡ. Không phải tháo ra — bẻ vỡ, kim loại uốn cong theo hướng tương ứng với lực đẩy từ bên trong ra ngoài.

Nó nhìn vòng khóa một lúc. Nhìn bàn tay mình.

Tôi đã làm điều đó, nó nghĩ — và đây là lần đầu tiên nó dùng tôi thay vì , không phải vì quyết định có ý thức, mà vì từ tôi hiện ra tự nhiên, như phản xạ còn sót lại từ thứ gì đó đã mất.

Trên sàn, gần bàn, có một mảnh giấy còn nguyên vẹn trong đống đổ nát — như thể ai đó đặt nó ở đó với dụng ý cụ thể.

Nó nhặt lên.

Trên giấy chỉ có hai dòng viết tay:

Con người được tạo ra để chọn.
Câu hỏi là: ai đã quyết định ngươi chọn gì?

Và bên dưới, một địa chỉ.

Nó không biết địa chỉ đó ở đâu. Nó không biết mình đang ở đâu. Nó không biết mình là ai, hoặc đã từng là ai, hoặc liệu khái niệm đã từng có áp dụng cho nó không.

Nhưng nó có thể đứng dậy. Nó có thể bước đi. Và nó có một địa chỉ.

Trong bóng tối cuối cùng, đó là đủ để bắt đầu.


00:47 — Mọi đồng hồ trong thành phố đều đang chạy.

Và VEIL đã bắt đầu đếm.


Còn 71 giờ 13 phút.


— Hết Chương 1 —


Chương 2: KẺ PHẢN BỘI — Những mảnh ghép đầu tiên hội tụ. Và ai đó sẽ phải chọn: tin tưởng — hay bóp cò.