Đêm hôm ấy, bầu trời vỡ ra.
Kael nhìn thấy tất cả từ mái nhà kho cũ — nơi cậu thường trốn lên mỗi khi làng Ashvern chìm vào giấc ngủ. Cậu đang nằm ngửa, đếm sao theo thói quen, thì một vết nứt dài xuất hiện giữa màn đêm. Không phải tia chớp. Không phải ánh sáng bình thường. Đây là thứ gì đó sâu hơn — như ai đó đã lấy ngón tay rạch một đường trên tờ giấy đen, để lộ ra phía sau một thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, xa lạ đến rợn người.
Sau đó, những mảnh trời bắt đầu rơi.
Chúng không phải sao băng. Sao băng thì vụt qua và biến mất — đẹp, nhanh, vô hại. Những thứ này thì khác. Chúng rơi chậm, như những tờ giấy bạc bị gió cuốn, và khi chạm đất, chúng không tắt. Chúng nằm im trên cánh đồng phía đông, phát ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo, lạnh như băng tuyết giữa mùa hè.
Kael nhảy xuống khỏi mái nhà trước khi kịp nghĩ.
Cậu mười bảy tuổi, chân dài, tóc đen rối, và theo lời bà Maren — người đỡ đẻ của cả làng — thì cậu “sinh ra đã có bệnh không biết sợ.” Điều đó không hoàn toàn đúng. Kael biết sợ. Cậu chỉ không biết dừng lại.
Cánh đồng lúa mạch đã bị cháy từng mảng, không phải bởi lửa mà bởi cái lạnh — từng cọng cỏ phủ lớp sương trắng muốt dưới đêm tháng Bảy oi ả. Kael dừng bước khi nhìn thấy mảnh đầu tiên.
Nó lớn bằng bàn tay cậu, hình dạng không đều, trong suốt như pha lê nhưng ấm hơn — dù ánh sáng xanh bên trong nó khiến cậu nghĩ đến những đáy hồ không bao giờ có mặt trời. Kael ngồi xổm xuống, giơ tay ra.
Đừng.
Cậu giật mình đứng dậy. Giọng nói đó không đến từ ngoài tai — nó vang lên ở đâu đó sau hốc mắt, sâu trong đầu, rõ như tiếng chuông.
“Ai đó…” Kael quay người nhìn quanh. Cánh đồng trống rỗng. Xa xa, ánh đèn dầu trong làng vẫn ngủ yên. “Ai ở đó?”
Không có tiếng trả lời. Nhưng mảnh vỡ trước mặt cậu bắt đầu sáng hơn — nhịp nhàng, như hơi thở.
Kael biết mình nên quay về. Báo cho trưởng làng, hoặc ít nhất là đánh thức bố. Đó là việc một người khôn ngoan sẽ làm. Nhưng cậu nhìn vào ánh sáng xanh bập bùng kia, và có điều gì đó trong ngực cậu thắt lại — không phải sợ hãi, mà là thứ cảm giác kỳ lạ giống như nhận ra.
Như thể mảnh trời vỡ này đang chờ đợi cậu từ rất lâu trước khi cậu biết nó tồn tại.
Cậu cúi xuống và nhặt nó lên.
Lạnh. Rồi nóng. Rồi cả cánh đồng tối sầm lại và Kael không còn đứng ở Ashvern nữa — cậu đứng ở rìa của một thứ gì đó vô tận, nhìn xuống một vùng tối không đáy, trong khi phía trên đầu cậu, bầu trời tiếp tục vỡ ra từng mảnh, từng mảnh, từng mảnh…
Và một giọng nói — lần này rõ hơn, mang theo cả sức nặng của những thứ cổ xưa hơn ngôn ngữ loài người — cất lên:
“Người nhặt mảnh vỡ cuối cùng. Ta đã chờ ngươi một nghìn năm.”
Rồi Kael ngã xuống.