Nửa ổ bánh mì ấm lòng

Ly ban mai hắt qua ô cửa kính, vẽ lên nền gạch hoa cũ những vệt sáng dài ngoẵng. Tôi ngồi ở góc quen thuộc của quán cà phê cóc đầu hẻm, tay cầm ly cà phê đen đã nguội lạnh từ lúc nào. Quán vắng, chỉ có ông chủ già đang lui cui tưới mấy chậu vạn niên thanh trước cửa, tiếng nước nhỏ giọt rót vào nền xi măng khô khốc.

Chiếc ghế nhựa đối diện bất ngờ kéo lê trên nền gạch một tiếng “két” khó chịu. Một người đàn ông trạc năm mươi, khuôn mặt khắc khổ, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động cũ sờn, ngồi phịch xuống. Ông không gọi nước, chỉ đặt chiếc túi ni lông đựng ổ bánh mì lên bàn, nhìn tôi, cười hề hề:

  • Cậu ngồi đây từ sáng sớm hả? Tui thấy cậu hoài à.

Tôi khựng lại, thoáng chút ngạc nhiên. Dù uống cà phê ở đây gần một năm, tôi chưa từng nói chuyện với ai ngoài ông chủ. Tôi gật đầu, kiểu xã giao.

Ông ta không bận tâm đến vẻ dè dặt của tôi. Ông tự nhiên như thể chúng tôi đã quen thân từ lâu.

  • Hồi xưa, tui cũng nghiện cà phê sáng như cậu. Ngồi nhìn người ta đi làm, thấy cuộc đời nó trôi qua chậm rãi. Mà hồi đó có sướng như bây giờ đâu, uống ly cà phê phải đắn đo, về nhà sợ vợ la.

Ông ta lột cái túi ni lông ra, mùi bánh mì nóng tỏa lên thơm lựng. Tự nhiên, cái bụng tôi cồn lên một tiếng. Sáng nay tôi ra khỏi nhà vội, quên mất việc ăn sáng.

Người đàn ông xé nửa ổ bánh mì, đưa sang phía tôi.

  • Ăn đi. Nhìn cậu giống tui ngày xưa lắm. Cũng hay suy nghĩ, cũng hay mang cả thế giới lên mặt.

Tôi định từ chối, nhưng cái cách ông đưa bánh mì thản nhiên quá, không hề có vẻ ban ơn hay thương hại. Nó giống như một người bạn ngồi cùng bàn rượu, tự nhiên gắp cho nhau miếng mồi. Tôi cầm lấy, cám ơn một tiếng khẽ khàng.

  • Có gì đâu. Vợ tui hay nói, cái miệng ăn cái họ không đói. Mà cái bụng nó đói thì cái đầu nó loạn hết lên. Ăn đi rồi tính tiếp.

Ông ta vừa nhai bánh mì giòn tan, vừa nhìn ra dòng người xe cộ đang bắt đầu đông đúc trên phố. Ông kể về công việc của mình, đi giao hàng cho một xưởng cơm tấm, chạy xe từ sáng tới tối. Kể về đứa con trai vừa đậu đại học, về cái xe máy cũ hay chết máy giữa đường. Giọng ông trầm ấm, không hề than vãn, chỉ kể như một lẽ tự nhiên của cái nghề mưu sinh.

Tôi lắng nghe, thinh thoảng gật đầu. Nỗi muộn phiền trong tôi về công việc, về những áp lực vô hình bỗng nhiên nhạt nhòa đi. Tôi nhìn đôi tay chai sạn, lấm lem dầu mỡ của ông đang cầm miếng bánh mì, nhìn nụ cười hiền lành lộ rõ mấy chiếc răng sậm màu thuốc lào, và thấy cuộc sống này nó thật giản dị.

  • Tui đi đây, kẻo trễ hàng. – Ông ta đứng dậy, xoa xoa hai tay vào nhau. – Hôm nào rảnh, tui mời cậu ly cà phê thật. Cà phê vợ tui pha ở nhà, ngon hơn ở đây nhiều.

Ông đội chiếc nón bảo hiểm đã bong tróc sơn, leo lên chiếc xe Wave cà tàng, nổ máy rồi hòa vào dòng người. Tôi vẫn ngồi đó, trên tay còn nửa ổ bánh mì ấm.

Ly cà phê của tôi vẫn nguội lạnh. Nhưng tự nhiên, tôi thấy ấm lòng.

Leave a Comment