Căn hộ đối diện – Truyện kinh dị One shot

Tôi chuyển vào căn hộ chung cư cũ ở Sài Gòn vào một chiều cuối thu. Căn hộ nằm trên tầng 12, ban công nhìn thẳng sang một tòa nhà bỏ hoang đối diện. Giá rẻ bất thường, nhưng tôi cần chỗ ở gấp nên không kịp nghĩ nhiều.

Ngày đầu tiên, mọi thứ bình thường.

Ngày thứ hai, tôi bắt đầu đểkinh ý đến tiếng gõ.

Lúc đầu chỉ là một, hai tiếng lộp bộp từ bức tường phía đầu giường. Tôi nghĩ chuột, chung cư cũ mà. Nhưng đêm thứ ba, tiếng gõ rõ ràng hơn. Có nhịp điệu. Như kiểu ai đó đang gõ mã Morse, nhưng tôi không hiểu.

Đêm thứ năm, tôi tỉnh dậy lúc 3 giờ sáng. Tiếng gõ vọng ra từ bên trong tủ quần áo.

Tôi mở tủ. Không có gì. Quần áo vẫn treo ngay ngắn. Tôi định đóng tủ lại thì thấy một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ một chiếc áo khoác cũ mà chủ trước để quên. Trên mảnh giấy viết vội bằng bút bi: “ĐỪNG BAO GIỜ MỞ CỬA LÚC 3:17 SÁNG. NÓ SẼ VÀO.”

Tôi cười khẩy. Trò đùa của ai đó. Tôi vứt mảnh giấy vào sọt rác, lên giường ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, tôi gặp bà lão bán vé số dưới sân chung cư. Tôi hỏi bà về căn hộ tôi đang ở.

Bà lão nhìn tôi, mắt đỏ hoe: “Căn đó hả con? Hai năm trước có một cô gái ở. Nghe nói cô ấy mất tích. Cảnh sát vào, không tìm thấy gì. Chỉ thấy trên tường có viết một dòng chữ: ‘3:17’.”

Tim tôi đập nhanh hơn. Tôi nhớ lại mảnh giấy. Có thể cô gái ấy cũng từng tìm thấy một mảnh giấy tương tự.

Đêm đó, tôi đặt báo thức 3:15. Tôi muốn biết chuyện gì xảy ra.

3:15, tôi tỉnh dậy. Căn phòng tối om. Đồng hồ trên tường tích tắc. 3:16. Tim tôi đập thình thịch. 3:17.

Có tiếng gõ cửa.

Không phải tiếng gõ từ tường hay tủ nữa. Là tiếng gõ cửa chính. Rất nhẹ, rất đều. Cốc. Cốc. Cốc.

Tôi nín thở. Không dám nhúc nhích.

Tiếng gõ dừng lại. Im lặng tuyệt đối.

Rồi tôi nghe thấy tiếng thì thầm từ phía sau cánh cửa. Giọng một người phụ nữ, nhỏ nhẹ, nhưng rất gần: “Mở cửa cho em… Lạnh lắm…”

Tôi nhìn qua lỗ cửa. Không thấy ai.

Tiếng thì thầm tiếp tục: “Anh ơi… mở cửa… em về rồi…”

Tôi lùi lại, lưng chạm vào tường. Đồng hồ điểm 3:18. Tiếng thì thầm im bặt.

Sáng hôm sau, tôi tìm đến phòng quản lý chung cư. Họ bảo căn hộ đối diện tôi, căn bỏ hoang, từng có một cặp đôi yêu nhau sống. Cô gái làm việc ở tòa nhà bên cạnh. Một đêm, cô ấy tan ca lúc 3 giờ sáng, về đến chung cư thì thang máy hỏng. Cô ấy đi cầu thang bộ. Lên đến tầng 12, cô ấy gõ cửa nhà bạn trai.

Nhưng cô ấy gõ nhầm cửa.

Căn hộ tôi đang ở lúc đó có một người đàn ông sống một mình. Hắn ta mở cửa. Cô gái nhận ra nhầm, định xin lỗi thì hắn kéo cô vào trong.

Không ai gặp lại cô ấy nữa.

Người đàn ông chuyển đi ngay sau đó. Vài tháng sau, hắn chết trong một tai nạn xe hơi dưới tỉnh. Căn hộ bỏ không một thời gian rồi mới cho thuê lại.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi nhìn đồng hồ. 3:17 sáng. Tiếng gõ lại vang lên.

Nhưng lần này, không phải gõ cửa.

Là gõ từ phía sau lưng tôi. Ngay bức tường đầu giường.

Cốc. Cốc. Cốc.

Tôi quay lại. Bức tường vẫn là bức tường. Nhưng tôi biết, có thứ gì đó ở trong đó. Ở ngay phía bên kia bức tường. Nơi căn hộ bỏ hoang đối diện.

Và tôi nhận ra một điều.

Căn hộ của tôi và căn hộ bỏ hoang đối diện, thực ra chỉ cách nhau một bức tường. Ban công nhìn sang nhau, nhưng phòng ngủ của tôi và phòng ngủ của căn hộ đó chỉ cách nhau một lớp gạch.

Nếu cô gái ấy bị giết trong căn hộ đó, và thi thể được giấu trong tường…

Tiếng gõ vẫn tiếp tục. Mỗi đêm. Lúc 3:17.

Tôi không dám ở lại. Tôi chuyển đi ngay tuần sau. Nhưng trước khi đi, tôi hỏi người quản lý: “Căn hộ đối diện, số bao nhiêu?”

Ông ta nhìn tôi, mặt tái nhợt: “Căn đó à? Căn 1212. Nhưng mà… căn 1212 và căn 1210 của anh, hồi xây dựng họ làm sai bản vẽ. Thực ra hai căn đó thông với nhau qua một mảng tường giả. Chủ cũ căn 1210 đã từng đập thông để mở rộng phòng khách, nhưng sau đó lại xây bịt lại.”

Tôi đứng chết lặng.

Nghĩa là, suốt thời gian qua, căn phòng ngủ của tôi, nơi tôi đặt đầu giường, từng là một phần của căn hộ bên cạnh.

Và thứ đang gõ từ phía bên kia bức tường, thực ra đang ở rất gần.

Rất rất gần.

Tôi chuyển đi, nhưng tôi biết một điều: 3:17 sáng mai, ở căn hộ 1212, sẽ có người mới chuyển đến. Và khi họ nghe thấy tiếng gõ từ phía bức tường thông sang căn 1210, họ sẽ không biết rằng, thực ra, thứ đang gõ không phải muốn ra ngoài.

Mà là muốn vào trong.

Leave a Comment