Áo mưa trong phòng tắm – Truyện kinh dị One shot

Tôi sống một mình trong một căn hộ chung cư cũ kỹ ở ngoại ô thành phố. Tôi chọn nó vì giá rẻ, dù biết rằng tòa nhà này có tiếng là không yên ổn. Hàng xóm thì ít nói, hành lang thì tối om, thang máy thì thường xuyên hỏng. Nhưng với một thằng sinh viên nghèo như tôi, thế là đủ.

Mọi chuyện bắt đầu từ một cơn mưa đầu mùa, cách đây chừng hai tuần.

Tôi đi học về muộn, người ướt như chuột lột. Vào nhà, việc đầu tiên tôi làm là cởi chiếc áo mưa màu xanh đậm đang nhỏ giọt và treo nó lên móc sau cánh phòng tắm. Tôi định lát nữa đi tắm luôn thể.

Nhưng cơn buồn ngủ ập đến nhanh hơn cơn mưa tạnh. Tôi lăn ra giường ngủ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau thức dậy, tôi vào phòng tắm. Chiếc áo mưa vẫn ở đó, trên móc. Im lìm. Khô cong.

Kỳ lạ. Tôi nhớ là tôi đã treo nó lúc nó còn ướt sũng cơ mà. Nhưng thôi, có thể tôi nhầm, hoặc tôi đã mơ ngủ làm gì đó rồi quên. Tôi gấp nó lại, cất vào tủ.

Ba hôm sau, trời lại mưa. Lần này tôi tỉnh táo hơn. Tôi đi làm về, lại ướt. Lại treo áo mưa ướt lên móc sau cánh cửa phòng tắm. Lần này, để chắc chắn, tôi chụp một tấm ảnh bằng điện thoại. Trong ảnh, nó xám xịt, nước còn đọng thành giọt trên tà áo.

Sáng hôm sau, tôi chưa kịp mở mắt đã thấy một sự bất an lạ thường. Tôi vào phòng tắm.

Áo mưa vẫn ở đó. Trên móc. Khô khốc.

Tôi mở điện thoại ra xem lại bức ảnh tối qua. Đúng nó rồi. Ẩm thấp, ướt át. Vậy mà bây giờ nó khô như thể chưa từng dính một giọt nước nào. Tôi rùng mình. Căn hộ của tôi bí bách, làm sao một chiếc áo mưa có thể khô nhanh đến vậy trong một đêm?

Tôi bắt đầu để ý. Tôi treo áo mưa lên móc vào ban đêm, nhưng sáng ra, thỉnh thoảng tôi lại thấy nó nằm trên nắp bồn cầu, hoặc vắt ngang thành bồn tắm. Tôi tự nhủ chắc tại mình ngủ mê, hay gió từ cửa sổ thổi bay. Nhưng cửa sổ phòng tắm tôi lúc nào cũng đóng kín.

Một đêm nọ, tôi thức giấc vì cơn khát. Đồng hồ điểm 2 giờ 17 phút sáng. Tôi lặng lẽ ra khỏi giường, đi qua phòng khách để vào bếp lấy nước. Phòng tắm nằm giữa phòng khách và bếp. Cửa phòng tắm khép hờ, và từ khe cửa, một vệt sáng mờ nhạt hắt ra.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Tôi không bật đèn phòng tắm. Tôi biết chắc điều đó.

Tôi rón rén lại gần, nghe tim mình đập thình thịch bên màng nhĩ. Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa.

Ánh sáng không đến từ bóng đèn. Nó đến từ bên trong chiếc áo mưa. Nó vẫn treo trên móc, nhưng không còn là một vật vô tri vô giác nữa. Nó phồng lên, như thể có một cơ thể vô hình đang mặc nó. Cái mũ áo hướng về phía trước, hướng thẳng vào gương. Và trên mặt gương, hơi nước mờ dần hiện ra thành một hình thù.

Một khuôn mặt. Không phải mặt tôi. Một khuôn mặt khác, nhợt nhạt, với đôi mắt đen ngòm, đang nhìn thẳng vào… tôi. Qua lớp vải áo mưa, qua khe cửa, nó nhìn tôi.

Tôi muốn chạy, nhưng chân tôi như đóng băng. Tôi chỉ đứng đó, nhìn cái bóng hình người bằng nhựa dẻo ấy từ từ, rất từ từ, xoay người lại. Cái mũ áo trống rỗng giờ đây hướng thẳng về phía tôi, như một cái đầu không mặt đang quan sát.

Một tiếng động nhỏ. Soạt. Như tiếng người xoay mình trong chăn. Phát ra từ phía sau tôi. Từ phòng ngủ của tôi.

Tôi giật bắn người, quay phắt lại.

Trong bóng tối của phòng khách, không có gì cả.

Khi tôi quay lại nhìn vào phòng tắm, vệt sáng đã tắt. Chiếc áo mưa vẫn treo đó, im lìm, xẹp lép, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Sáng hôm sau, tôi không dám vào phòng tắm. Tôi ngồi ở ghế sofa, run lẩy bẩy, cho đến khi mặt trời lên cao. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm, lao vào phòng tắm, vơ lấy chiếc áo mưa, và nhét nó vào một túi nilon đen, buộc chặt. Tôi chạy xuống sân chung cư, ném nó vào thùng rác lớn nhất.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi tự nhủ mọi chuyện kết thúc rồi.

Nhưng tối hôm đó, tôi đi tắm. Tôi mở vòi sen, nước bắt đầu chảy. Và khi tôi ngước mặt lên, tôi nhìn thấy nó.

Trên cái móc treo sau cánh cửa phòng tắm, giống hệt như mọi khi.

Chiếc áo mưa màu xanh đậm, vẫn ở đó. Im lìm. Khô ráo. Và trên tay áo của nó, có một mẩu giấy vụn màu trắng của túi nilon đen lúc sáng.

Tôi đứng cứng người dưới vòi sen, nước lạnh buốt chảy dọc sống lưng, và tôi biết rằng, tôi không cô đơn trong căn hộ này nữa. Và thứ ở cùng tôi, nó thích treo mình trong phòng tắm, chờ những đêm mưa, để soi gương. Hoặc để nhìn tôi ngủ.

Leave a Comment