Căn hộ mới của Nam rất tuyệt, ngoại trừ một chi tiết nhỏ: khe hở giữa tủ quần áo và bức tường.
Nó chỉ rộng khoảng 5cm, tối om và sâu hun hút. Nam định bụng sẽ mua một tấm ván về bịt kín lại, nhưng công việc bận rộn khiến anh cứ quên bẵng đi. Cho đến một đêm nọ, anh bắt đầu nghe thấy tiếng động.
Sột soạt… sột soạt…
Giống như tiếng móng tay người cào nhẹ vào gỗ. Nam bật dậy, bật đèn, nhưng chẳng có gì cả. Chỉ có cái khe hở đó, im lìm và đen ngòm. Anh tự nhủ chắc là do chuột.
Đêm thứ hai, tiếng cào rõ hơn. Lần này kèm theo một tiếng thì thầm khô khốc, mỏng dính như tiếng giấy lụa cọ vào nhau:
“…Thấy… rồi…”
Nam lạnh sống lưng. Anh lấy chiếc điện thoại, bật đèn flash và đưa sát vào khe hở để soi. Ánh sáng xuyên qua bóng tối, nhưng kỳ lạ thay, nó không chạm đến bức tường phía sau. Nó cứ kéo dài mãi như thể cái khe 5cm đó dẫn đến một căn phòng khác.
Đột nhiên, từ sâu trong bóng tối ấy, một con mắt hiện ra.
Nó không phải mắt người. Nó to bằng quả trứng, không có mi mắt, và đồng tử dẹt lại như mắt mèo, đang nhìn chằm chằm vào anh. Nam hét lên, ngã nhào ra sau. Khi anh hoàn hồn và nhìn lại, cái khe vẫn chỉ là một khoảng không đen tối bình thường.
Sáng hôm sau, Nam quyết định chuyển chiếc tủ đi để kiểm tra bức tường. Anh dùng hết sức đẩy mạnh. Chiếc tủ dịch chuyển, lộ ra bức tường phía sau.
Không có lỗ hổng nào cả. Bức tường bê tông phẳng lì, không một vết nứt.
Nam thở phào, nghĩ rằng mình bị ảo giác do làm việc quá sức. Anh đẩy chiếc tủ về vị trí cũ. Nhưng khi chiếc tủ vừa chạm sát tường, một âm thanh vang lên ngay bên tai anh, rõ mồn một:
“Cảm ơn vì đã đẩy nó gần hơn.”
Nam nhìn xuống. Anh nhận ra mình đã sơ ý để móng tay của mình lọt vào khe hở khi đẩy tủ. Và khi anh định rút tay ra, anh cảm thấy một bàn tay gầy guộc, lạnh toát như băng, nắm chặt lấy ngón tay anh từ bên trong cái khe không tồn tại đó.
Nó bắt đầu kéo.
Chầm chậm, từng chút một, Nam thấy ngón tay mình đang biến mất vào cái khe chỉ rộng 5cm.