Chương 8: Quái vật hoàn hảo

Cánh cửa đóng sập sau lưng An, cắt đứt mọi âm thanh từ hang động phía trên.

Im lặng.

Không phải thứ im lặng bình thường – mà là thứ im lặng của một không gian chưa từng có sự sống con người đặt chân đến. Không khí ở đây đặc quánh, nặng như nước, mỗi bước chân của An tạo ra những gợn sóng vô hình trong không gian, như thể cô đang bước dưới đáy đại dương.

Tầng cuối cùng của phòng thí nghiệm Minos không phải một căn phòng. Nó là một khoảng không.

Bóng tối dày đặc đến mức ngay cả mắt An cũng phải mất vài giây để thích nghi. Cô đứng trên một lối đi hẹp bằng kim loại, hai bên là vực thẳm không đáy. Phía trên đầu, hàng ngàn sợi cáp quang màu đen treo lơ lửng như rừng tảo biển khô. Phía dưới… An không dám nhìn. Có thứ gì đó đang chuyển động dưới đó, một khối lượng mờ ảo khổng lồ, thở chậm rãi như một cơn thủy triều ngầm.

Và ở cuối lối đi – Hắc Lang.

Hắn đang đứng trước một buồng kính hình trụ, cao từ sàn đến trần, đường kính ít nhất mười mét. Bên trong buồng là một chất lỏng màu hổ phách óng ánh, và trong chất lỏng đó…

An cứng người.

Con quái vật hoàn hảo.

Nó không có hình dạng cố định. Thoạt nhìn, nó giống như một phôi thai khổng lồ – cuộn tròn trong tư thế của một đứa trẻ chưa chào đời. Nhưng da nó trong suốt, và qua lớp da đó, An thấy hàng ngàn đôi mắt đang nhìn ra ngoài. Mắt của voi, mắt của hổ, mắt của rắn, mắt của cá, mắt của người – tất cả đều đang mở, tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào cô.

Tay nó – nếu có thể gọi là tay – kết thúc bằng mười hai ngón, mỗi ngón có một khớp khác nhau, xoay được mọi hướng. Chân nó… không có chân. Thay vào đó là hàng trăm sợi tua mỏng như tơ kéo dài xuống đáy buồng, bám vào hàng ngàn ống dẫn màu đỏ, hút chất dinh dưỡng từ đâu đó sâu dưới lòng đất.

Nhưng đôi mắt – hàng ngàn đôi mắt – tất cả đều biết. Chúng không nhìn vô hồn. Chúng đang quan sát. Đang học. Đang chờ.

An nhìn thấy vết nứt thời gian của nó.

Và cô muốn bỏ chạy.

Vết nứt đó không nằm ở một điểm. Nó toàn bộ cơ thể sinh vật này. Mỗi tế bào của nó đều chứa một vết nứt riêng – hàng tỷ vết nứt nhỏ li ti, đan xen vào nhau thành một mạng lưới dày đặc đến mức không thể xác định đâu là điểm chết chính xác. Để giết được nó, cô không cần chạm vào một điểm – cô cần chạm vào tất cả các điểm cùng một lúc.

Không thể.

Mình không thể giết nó, An nghĩ. Không ai có thể.

“Ấn tượng lắm phải không?”

Giọng Hắc Lang vang lên từ cuối lối đi. Hắn đã cởi bỏ chiếc áo vest đen, để lộ phần lưng cắm đầy những sợi cáp. Da lưng hắn không còn nguyên vẹn – nó đã bắt đầu phân rã, để lộ lớp cơ bắp màu đỏ sẫm và những đường gân phát sáng năm màu. Hắn đang cố gắng hấp thụ năng lượng từ con quái vật hoàn hảo, nhưng có vẻ như quá trình đó đang gặp vấn đề.

“Minos đã mất mười năm để tạo ra nó,” Hắc Lang nói, vừa nói vừa rút những sợi cáp ra khỏi lưng, từng sợi một. Máu chảy ra từ những lỗ hổng, nhưng hắn không tỏ ra đau đớn. “Mười năm, hàng ngàn xác chết, hàng vạn linh hồn bị săn bắt và lai ghép. Và kết quả – một sinh vật hoàn hảo. Nó có thể thích nghi với mọi môi trường. Có thể tái sinh từ bất kỳ vết thương nào. Có thể thay đổi hình dạng theo ý muốn. Có thể…”

Hắn quay lại nhìn An, đôi mắt đỏ rực.

“Có thể nuốt chửng cả thế giới, nếu nó muốn. Nhưng nó không muốn. Nó không muốn gì cả. Đó là vấn đề lớn nhất của nó – nó không có ý chí. Nó chỉ là một cơ thể hoàn hảo, chờ một linh hồn đủ mạnh để nhập vào.”

Hắc Lang bước về phía buồng kính, lòng bàn tay áp lên mặt kính lạnh.

“Và ta – ta sẽ là linh hồn đó. Khi ta nuốt được nó, ta sẽ không còn cần thuốc ức chế nữa. Không còn lo sợ phân rã. Không còn đau đớn. Ta sẽ trở thành… ta sẽ là một vị thần.”

An nhìn hắn. Cô thấy sự thèm khát trong mắt hắn, nhưng cô cũng thấy nỗi sợ. Hắc Lang không muốn nuốt con quái vật này – hắn cần phải nuốt nó, bởi vì nếu không, thân thể hắn sẽ tiếp tục phân rã cho đến khi hắn trở thành một đàn sói hoang dại không còn ý thức.

“Mày sẽ nuốt nó bằng cách nào?” An hỏi. “Nó to gấp trăm lần cơ thể mày.”

Hắc Lang cười. Một nụ cười méo mó, đầy tuyệt vọng.

“Ta không nuốt nó bằng miệng, cô gái ngốc. Ta nuốt linh hồn – bằng linh hồn của ta. Năng lượng của ta sẽ hòa vào nó, bóp nghẹt ý thức non nớt của nó, và chiếm lấy cơ thể này làm vật chủ mới. Nhưng để làm được điều đó…”

Hắn bước về phía An.

“Ta cần nó tỉnh dậy trước. Nó đang ngủ – ngủ sâu – bởi vì nó không có lý do để thức. Nó chưa bao giờ biết đến đói, đến sợ, đến khát. Nó chỉ… tồn tại. Nhưng nếu có một mối đe dọa… nếu ai đó tấn công nó… nó sẽ thức dậy để bảo vệ chính mình.”

Hắc Lang dừng lại trước mặt An, cách cô chỉ một sải tay.

“Và đó là lý do cô ở đây, An. Cô sẽ tấn công nó. Với đôi mắt của cô, với lưỡi dao của cô. Cô sẽ chạm vào điểm chết của nó – dù có hàng tỷ điểm chết – và cô sẽ kích hoạt phản xạ tự vệ của nó. Nó sẽ thức dậy. Và khi nó thức dậy, ta sẽ nuốt lấy linh hồn nó.”

An nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Sao mày nghĩ tao sẽ làm điều đó?”

“Bởi vì nếu không, ta sẽ giết đồng đội của cô.” Hắc Lang búng tay. Trên màn hình nhỏ gắn trên tường, hình ảnh từ hang động phía trên hiện ra: Bảo, Trang, Linh, Quân – họ đang ngồi bất động, và xung quanh họ, những con quái vật thông minh từ trong lồng đã tràn ra, vây kín. Hàng chục cặp mắt đỏ đang nhìn chằm chằm vào bốn người kiệt sức. “Một lệnh của ta, và chúng sẽ xé xác họ. Trừ khi cô đồng ý.”

An siết chặt con dao găm. Bàn tay cô run lên.

Mình có thể từ chối, cô nghĩ. Mình có thể để họ chết. Mình không còn nhớ họ là ai nữa. Họ chỉ là những người xa lạ với những cái tên mà mình biết. Bảo. Trang. Linh. Quân. Những cái tên. Không có khuôn mặt. Không có ký ức. Chỉ là những cái tên.

Cô đã quên mất lần đầu tiên gặp Bảo.
Cô đã quên mất Trang đã cứu cô khi cô bị thương lần đầu.
Cô đã quên mất Quân đã kể cho cô nghe câu chuyện cười đầu tiên sau khi mẹ cô mất.
Cô đã quên mất Linh – cô gái đã khóc khi nghĩ rằng An sẽ chết trong một nhiệm vụ.

Tất cả đã biến mất.

Nhưng cô vẫn còn một thứ – một mảnh ký ức được con hổ răng kiếm bảo vệ. Và trong mảnh ký ức đó có cảm giác về tình yêu. Không có hình ảnh. Không có âm thanh. Nhưng cô biết đó là tình yêu. Cô biết nó tồn tại. Và cô biết rằng tình yêu đó không chỉ dành cho mẹ cô – mà còn dành cho những người đã chiến đấu bên cạnh cô, những người đã hy sinh xương máu để bảo vệ cô, những người mà cô đã quên nhưng trái tim cô vẫn nhớ.

An nhìn lên màn hình, nơi Bảo đang cố gắng đứng dậy, tay ôm bụng, mắt nhìn thẳng vào camera như thể anh biết cô đang nhìn.

“Tao đồng ý,” An nói.


Cô bước về phía buồng kính.

Mỗi bước chân nặng như đeo chì. Không khí xung quanh buồng kính nóng hơn, ẩm hơn, mang theo mùi formaldehyde và máu tanh. Chất lỏng màu hổ phách bên trong buồng sủi bọt nhẹ, như thể sinh vật bên trong đã nhận ra có người đến gần.

An đặt tay lên mặt kính.

Lạnh.

Lạnh đến mức da tay cô dính chặt vào bề mặt, như thể chiếc buồng này đang hút lấy hơi ấm từ cơ thể cô. Cô nhìn vào bên trong, vào hàng ngàn đôi mắt đang nhìn lại cô, và cô thấy chúng đang chờ.

Nó đang chờ cô.

“Cô có nhìn thấy điểm chết của nó không?” – giọng Hắc Lang từ phía sau, đầy háo hức.

An không trả lời. Cô nhắm mắt lại.

Và cô nhìn.

Không phải nhìn bằng mắt thường. Cô nhìn bằng linh hồn – thứ linh hồn đại bàng trong cô, thứ đã bị Mắt Diệt Thần bóp méo qua bao năm sử dụng. Linh hồn đó bây giờ không còn là của một con đại bàng bình thường. Nó đã trở thành thứ gì đó lai tạp, méo mó, giữa người và chim, giữa sự sống và cái chết.

Và khi cô mở mắt, cô không nhìn thấy buồng kính nữa. Cô không nhìn thấy chất lỏng hổ phách. Cô không nhìn thấy Hắc Lang.

Cô chỉ nhìn thấy .

Con quái vật hoàn hảo – không phải hình dáng bên ngoài, mà là bản chất của nó. Một linh hồn khổng lồ, bao gồm hàng ngàn mảnh vụn của những linh hồn khác. Mỗi mảnh là một sinh vật đã từng sống, đã từng yêu, đã từng đau, đã từng chết. Và tất cả chúng đều đang khóc.

An nghe thấy tiếng khóc đó. Hàng ngàn giọng nói, trẻ con, người lớn, động vật – tất cả đều hòa vào nhau thành một bản hòa ca thê lương.

“Tại sao?” – một giọng trẻ con hỏi – “Tại sao chúng tôi phải ở đây?”

“Đau quá…” – một giọng đàn ông – “Làm ơn, giết tôi đi…”

“Tôi muốn về nhà…” – một giọng phụ nữ – “Tôi muốn về nhà với mẹ tôi…”

An thấy những khuôn mặt. Hàng trăm khuôn mặt. Hàng ngàn khuôn mặt. Tất cả đều bị nhốt trong một cơ thể không phải của họ, bị ép buộc phải tồn tại cùng nhau, không có lối thoát.

Và cô thấy vết nứt thời gian của chúng – không phải một, mà là hàng ngàn vết nứt, được sắp xếp theo một vòng tròn hoàn hảo, tất cả đều hướng về một điểm. Một điểm duy nhất, ở trung tâm của linh hồn khổng lồ này.

Điểm chết của con quái vật hoàn hảo không nằm trên cơ thể nó. Nó nằm ở trung tâm của tất cả nỗi đau. Ở nơi mà hàng ngàn linh hồn gặp nhau, nơi nỗi đau của chúng đồng điệu, nơi tất cả những giọt nước mắt hòa vào nhau thành một đại dương.

Để giết được nó, An không cần chạm vào hàng ngàn điểm. Cô chỉ cần chạm vào một điểm – điểm mà tất cả các vết nứt gặp nhau.

Nhưng điểm đó nằm sâu trong cơ thể con quái vật, được bảo vệ bởi một lớp năng lượng dày đặc. Cô không thể xuyên qua lớp bảo vệ đó bằng dao găm. Cô cần một thứ gì đó mạnh hơn.

Cô cần chính bản thân mình.

“Tao sẽ làm,” An nói, quay lại nhìn Hắc Lang. “Nhưng tao cần mày mở buồng. Tao phải vào bên trong.”

Hắc Lang nhíu mày. “Vào bên trong? Cô điên à? Chất lỏng đó ăn mòn mọi thứ trừ kính. Cô sẽ tan ra chỉ sau vài giây.”

“Thì mày sẽ mở buồng và tao sẽ lao vào. Trước khi tao tan ra, tao sẽ chạm vào điểm chết của nó. Nó sẽ thức dậy. Và mày sẽ làm phần việc của mày.”

Hắc Lang nhìn cô chằm chằm. Hắn đang tính toán. Nếu An chết trước khi chạm vào con quái vật, kế hoạch sẽ thất bại. Nếu cô chạm vào nhưng không đủ nhanh, cũng thất bại. Nhưng nếu thành công…

Hắn gật đầu.

“Được.”

Hắn bước đến bảng điều khiển, gõ một dãy số dài. Buồng kính phát ra tiếng xè xè, và chất lỏng bên trong bắt đầu rút xuống, chảy qua hàng trăm ống dẫn dưới sàn.

Con quái vật hoàn hảo bắt đầu cử động.

Lần đầu tiên sau hàng nghìn năm, nó cảm nhận được không khí. Hàng ngàn đôi mắt mở to hơn, nhìn về phía An. Những sợi tua dưới thân nó cuộn lại, duỗi ra, cuộn lại, như thể đang học cách di chuyển lần đầu.

Và khi chất lỏng rút hết, cánh cửa buồng mở ra.

Mùi hôi thối bốc lên – mùi của hàng ngàn cơ thể đang thối rữa cùng một lúc. An suýt nôn. Nhưng cô giữ vững.

“Vào đi,” Hắc Lang nói, mắt sáng lên tham vọng. “Vào đi và đánh thức nó.”

An bước vào buồng.


Bên trong là một thế giới khác.

Không còn sàn, không còn tường, không còn trần. An đang đứng trên một bề mặt mềm, ấm, và nhấp nhô như da sống. Xung quanh cô là những sợi tua dài, những cánh tay mảnh khảnh vươn ra từ mọi hướng, nhẹ nhàng chạm vào cô như những ngón tay của người chết đang tìm kiếm hơi ấm.

Con quái vật đã nhận ra cô.

Nó không tấn công. Nó tò mò.

Hàng ngàn đôi mắt trên bề mặt da nó xoay lại, nhìn cô từ mọi góc độ, không chớp, không nháy, chỉ nhìn. Và từ sâu bên trong cơ thể nó, một âm thanh vọng ra – không phải tiếng nói, mà là một rung động, một cảm xúc, một câu hỏi không lời:

“Mày là ai?”

An không trả lời. Cô bước tới.

Mỗi bước chân cô lún sâu vào lớp da mềm, cảm giác như bước trên xác chết. Những sợi tua quấn quanh mắt cá cô, giữ cô lại, nhưng không đủ mạnh để ngăn cô. Cô rút chân ra, bước tiếp.

“Mày đến để giết tao à?” – rung động thay đổi, trở nên buồn bã – “Tất cả đều đến để giết tao. Nhưng tao chưa làm gì sai cả. Tao thậm chí chưa được sống.”

An dừng lại.

Cô nhìn vào đôi mắt gần nhất – một đôi mắt màu nâu, của một cô gái chừng hai mươi tuổi. Trong mắt cô gái đó vẫn còn những tia sáng cuối cùng của một con người từng tồn tại.

“Tao biết,” An nói. “Tao biết mày không muốn điều này. Mày không muốn trở thành quái vật. Nhưng nếu mày thức dậy, Hắc Lang sẽ nuốt linh hồn mày. Hắn sẽ dùng cơ thể mày để phá hủy mọi thứ. Tao không thể để điều đó xảy ra.”

“Thế thì giết tao đi…” – rung động bây giờ là một tiếng thở dài, một sự chấp nhận – “Giết tao đi, để tao được giải thoát. Tao đã ở đây quá lâu rồi. Hàng ngàn năm. Tao không còn nhớ nổi mình từng là ai nữa.”

An nhìn xuống bàn tay mình. Con dao găm vẫn ở đó, lưỡi dao mẻ, cán dao thấm đẫm máu.

“Tao cũng vậy,” cô thì thầm. “Tao cũng không còn nhớ mình là ai nữa.”

Cô bước tiếp.


Hắc Lang đứng ngoài buồng, mắt dán vào màn hình hiển thị bên trong. Hắn thấy An đang tiến sâu vào cơ thể con quái vật, từng bước chậm rãi, kiên định. Những sợi tua quấn quanh cô, nhưng không cản cô – hầu như chúng đang dẫn đường cho cô, như thể con quái vật muốn cô đến được nơi cần đến.

“Nhanh lên,” Hắc Lang thì thầm. “Nhanh lên, tao sắp… không thể kiềm chế được nữa…”

Lưng hắn bắt đầu nứt ra. Da bong thành từng mảng, lộ ra lớp lông màu xám bên dưới – lông sói. Những mảng lông mọc dày đặc, nhưng có những mảng khác thì rụng trụi, để lộ da đỏ lởm loét. Thân thể hắn đang phân rã nhanh hơn bao giờ hết. Bởi vì hắn đã ngừng dùng thuốc ức chế từ ba giờ trước.

Chỉ còn ít phút nữa, hắn nghĩ. Trước khi tao biến thành một con sói điên, tao phải nuốt được nó.

Hắn nhìn vào màn hình. An đã đến gần trung tâm.


Trung tâm của con quái vật hoàn hảo không phải là một cơ quan nội tạng. Nó là một khoảng trống.

Một khoảng trống hình cầu, đường kính chừng hai mét, được bao bọc bởi một lớp màng mỏng trong suốt. Bên trong khoảng trống đó không có gì – chỉ có một thứ ánh sáng màu trắng, phát ra từ một điểm duy nhất ở chính giữa.

Điểm chết.

Nó không phải một vật thể. Nó là một lỗ hổng – nơi mà hàng ngàn vết nứt thời gian gặp nhau, nơi mà cái chết của tất cả các linh hồn hội tụ. Chạm vào nó, và con quái vật sẽ chết. Nhưng chạm vào nó cũng có nghĩa là chạm vào cái chết của hàng ngàn sinh vật cùng một lúc.

An đưa tay về phía lớp màng.

Nó mềm, ấm, và rung lên nhẹ nhàng dưới đầu ngón tay cô, như một trái tim đang đập.

“Tao xin lỗi,” cô nói. không biết nói với ai – với con quái vật, với những linh hồn bên trong nó, hay với chính mình.

Cô đâm xuyên qua màng.

Bàn tay cô chìm vào khoảng trống, và ngay lập tức, cô cảm thấy những ngón tay mình chạm vào thứ gì đó lạnh lẽo, cứng rắn, và vô cùng cô độc.

Điểm chết.

Cô chạm vào nó.


Không có tiếng nổ. Không có ánh sáng. Không có âm thanh.

Chỉ có một cảm giác – cảm giác của hàng ngàn linh hồn đồng thời được giải thoát.

Con quái vật hoàn hảo hét lên.

Không phải bằng miệng – bằng tất cả mọi thứ. Hàng ngàn đôi mắt đồng loạt nhắm nghiền, rồi mở ra, rồi nhắm lại. Cơ thể nó co rút, duỗi ra, co rút – như một lá phổi khổng lồ đang thở lần cuối. Những sợi tua cuộn chặt vào nhau, đan thành một quả cầu hỗn độn. Da nó chuyển từ trong suốt sang đen, rồi sang xám, rồi bắt đầu nứt ra.

Và từ mỗi vết nứt đó, ánh sáng bắn ra.

Ánh sáng của những linh hồn được giải thoát.

Hàng ngàn tia sáng màu sắc khác nhau – xanh, đỏ, vàng, tím, trắng – bắn ra khỏi cơ thể con quái vật bay lên trần hang, xuyên qua đất đá, bay ra ngoài bầu trời. Mỗi tia sáng là một linh hồn, một sinh vật đã từng sống, đã từng yêu, đã từng khóc, và bây giờ cuối cùng đã được tự do.

An đứng giữa cơn bão ánh sáng, tay vẫn còn chìm trong khoảng trống, và cô khóc.

Cô không biết mình khóc vì điều gì. Có thể vì hạnh phúc. Có thể vì đau đớn. Có thể vì cô vừa mất đi một ký ức khác – và lần này, nó không phải của cô.

Mảnh ký ức cuối cùng của cô, mảnh được con hổ răng kiếm bảo vệ, vẫn còn nguyên vẹn. Cảm giác về mẹ. Cảm giác về tình yêu. Nó vẫn ở đó, một tia ấm áp nhỏ bé trong tâm trí lạnh lẽo của cô.

Nhưng cô biết, sau lần này, cô sẽ không còn đủ sức để giữ nó lại nữa.


Bên ngoài buồng, Hắc Lang gầm lên.

Con quái vật đang chết. Nó đang giải phóng tất cả các linh hồn – kể cả những linh hồn mà hắn định nuốt. Kế hoạch của hắn đổ vỡ. Hắn không thể nuốt một thứ đang tan rã.

“Không!” hắn hét lên, lao về phía buồng. “Không được! Nó là của ta! Tất cả đều là của ta!”

Hắn lao vào bên trong, xô đổ An, đặt tay lên cơ thể con quái vật đang tan rã. Hắn cố gắng hút lấy những gì còn lại – và những tia sáng cuối cùng bị hút vào cơ thể hắn, thay vì bay ra ngoài.

Nhưng chúng không mang lại sức mạnh cho hắn. Chúng là năng lượng chết, những mảnh vụn của những linh hồn đã tan rã hoàn toàn. Chúng không nuôi sống hắn – chúng đầu độc hắn.

Da của Hắc Lang bắt đầu bong ra từng mảng lớn. Lông sói mọc lên rồi rụng ngay lập tức. Mắt hắn vỡ ra như những quả trứng thối. Cơ thể hắn co rút, phình to, co rút – và từ bên trong, tiếng sói tru lên dữ dội.

Hắn đang biến thành một đàn sói – nhưng không phải những con sói bình thường. Chúng là những con sói quái dị, ba chân, bốn mắt, da thối rữa, không ngừng chiến đấu lẫn nhau để giành quyền kiểm soát.

“Giết… ta…” Hắc Lang – hoặc thứ còn lại của hắn – thì thầm, nhìn về phía An bằng đôi mắt cuối cùng chưa vỡ. “Làm ơn… giết… ta…”

An đứng dậy, con dao găm trên tay.

Cô nhìn vào vết nứt thời gian của hắn. Giờ đây, khi hắn đang phân rã, vết nứt đó đã thu gọn lại, không còn vô tận nữa. Nó chỉ còn là một đường đen nhỏ, nằm ngay trên tim hắn.

Chạm vào đó – và Hắc Lang sẽ chết. Mãi mãi.

An giơ dao lên.

Nhưng trước khi cô kịp đâm, cô nhìn vào đôi mắt cuối cùng của hắn. Trong đó, cô không thấy Hắc Lang – kẻ đã giết hàng trăm người, đã nuốt hàng trăm linh hồn. Cô thấy một con người. Một con người đã từng là ai đó. Một con người đã từng có mẹ, có cha, có ước mơ. Một con người đã chọn con đường sai, và bây giờ không còn đường quay lại.

“Mày xứng đáng chết,” An nói.

“Ta… biết…” Hắc Lang thì thầm.

Chạm.

Hắc Lang tan biến. Không còn lại gì – chỉ có một vũng dịch đen trên nền đất ẩm, và một con sói con nhỏ xíu, yếu ớt, nằm run rẩy giữa vũng dịch đó. Nó mở mắt, nhìn An, rồi nhắm lại.

Chết.

An đứng dậy. Buồng kính xung quanh cô đã vỡ tan, chất lỏng hổ phách chảy ra sàn hòa lẫn với máu và nước. Con quái vật hoàn hảo không còn nữa – chỉ còn những mảnh da vụn và hàng ngàn tia sáng đã bay đi xa.

Cô bước ra khỏi buồng, từng bước chậm chạp, nặng nhọc.

Khi cô đến cửa, hình ảnh từ màn hình giám sát phía trên cho thấy: những con quái vật thông minh – lính của Hắc Lang – đã bất động. Chip trong đầu chúng đã vô hiệu hóa sau khi chủ nhân chết. Bảo và Trang và Linh và Quân – họ đang nhìn lên camera, khuôn mặt đầy hy vọng và sợ hãi.

Họ đang chờ cô.

An muốn bước nhanh hơn, nhưng chân cô không còn nghe lời. Cô gục xuống, dựa lưng vào tường, thở hổn hển.

Và cô nhắm mắt.

Trong bóng tối sau mi mắt, cô thấy mảnh ký ức cuối cùng – mảnh được con hổ răng kiếm bảo vệ – đang nhấp nháy yếu ớt. Cảm giác về mẹ. Cảm giác về tình yêu. Nó vẫn còn đó, nhưng nó đang tan dần, tan dần, như một vết mực trên giấy ướt.

An cố gắng giữ nó. Cố gắng siết chặt nó trong lòng bàn tay tâm trí.

Nhưng nó quá nhỏ. Quá mong manh. Và cô quá mệt.

Mảnh ký ức cuối cùng vụt tắt.

An mở mắt.

Cô không còn nhớ gì nữa. Không mẹ. Không bạn bè. Không quá khứ. Chỉ có một cái tên – An – và một linh hồn đại bàng đang kêu gào bên trong cô, đòi được tự do.

Cô nhìn xuống bàn tay mình. Con dao găm vẫn ở đó. Và trên lưỡi dao, những giọt máu – máu của Hắc Lang, máu của con quái vật hoàn hảo, máu của ai đó mà cô không còn nhớ.

Mình là ai? cô tự hỏi.

Không có câu trả lời.

Chỉ có một cánh cửa trước mặt, và phía sau cánh cửa là những giọng nói đang gọi tên cô. Những giọng nói mà cô nên biết. Những giọng nói mà cô đã từng yêu thương.

An đứng dậy.

Và cô bước qua cánh cửa, vào một thế giới không còn ký ức, nơi cô phải học lại từ đầu – học cách yêu, học cách đau, học cách sống, học cách chết – tất cả mà không có bất kỳ hành trang nào.

Bởi vì cô đã đánh đổi tất cả để cứu lấy những người mình yêu thương.

Và cô không còn nhớ họ là ai nữa.


(Hết chương 8)

Chương 9 (Chương cuối): Tái sinh – Đội Biệt Kích Linh Hồn trở về căn cứ, đối mặt với những mất mát; An bắt đầu hành trình tìm lại chính mình; và một bóng đen mới xuất hiện ở đường chân trời – vì thế giới này không bao giờ thiếu những con quái vật muốn thống trị.