Cánh cửa mở ra một không gian rộng lớn hơn bất kỳ thứ gì họ từng thấy bên dưới lòng đất.
Đây không phải phòng thí nghiệm. Đây là một hang động – một khoang trống tự nhiên nằm sâu dưới khu công nghiệp, được mở rộng và cải tạo bằng công nghệ cao. Trần hang cao đến hai mươi mét, từ đó treo lơ lửng hàng ngàn sợi cáp quang phát sáng màu xanh dương, tạo thành một mạng lưới ánh sáng như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ.
Và ở trung tâm của hang động – hai linh hồn cổ đại.
An đã nhìn thấy chúng qua bức tường, nhưng tận mắt chứng kiến còn khủng khiếp hơn gấp bội.
Linh hồn thứ nhất – sinh vật giống hổ răng kiếm nhưng lớn gấp ba lần một con voi trưởng thành. Cơ thể nó không có xương, không có thịt – chỉ có một khối năng lượng màu xanh lam nhạt, lung linh như ánh trăng, nhưng bên trong tỏa ra thứ hơi lạnh khiến răng người ta muốn va vào nhau. Đôi mắt nó là hai vệt sáng trắng, không có đồng tử, nhưng An biết nó đang nhìn cô. Nó hiểu. Nó đang đau.
Linh hồn thứ hai – một con rồng không cánh, thân hình dài gần mười lăm mét, quấn quanh một cột thép khổng lồ ở giữa hang. Năng lượng của nó màu đỏ cam, rực rỡ như dung nham, nóng đến mức không khí xung quanh nó cong vênh lên. Mỗi lần nó thở ra, một luồng hơi nóng bốc lên, làm chảy nhựa các sợi cáp quang treo trên cao.
Hai linh hồn cổ đại bị xiềng xích. Những sợi dây xích không phải bằng kim loại – chúng được tạo thành từ năng lượng tinh khiết, bắn ra từ hàng trăm bộ phát đặt quanh hang, cắm sâu vào cơ thể hai sinh vật, hút năng lượng của chúng từng giọt.
Và Hắc Lang – hắn đứng giữa hai linh hồn, tay dang rộng, hai luồng năng lượng màu xanh và đỏ cam đồng thời chảy vào cơ thể hắn qua hai sợi dây cáp màu đen cắm vào lưng.
Khi cánh cửa mở, hắn quay lại.
Khuôn mặt hắn vẫn là khuôn mặt của một người đàn ông trạc bốn mươi – góc cạnh, lạnh lùng, đẹp theo một cách quỷ quyệt. Nhưng đôi mắt hắn bây giờ không chỉ đỏ – chúng cháy. Lửa màu đỏ cam và ánh sáng xanh lam luân phiên nhấp nháy trong đồng tử, như thể bên trong hắn có hai sinh vật khác đang tranh giành quyền kiểm soát.
“Các ngươi đến sớm hơn ta nghĩ,” Hắc Lang nói. Giọng hắn vẫn nhẹ nhàng, thậm chí có phần lịch thiệp, nhưng bên dưới là âm thanh của hàng trăm giọng nói khác – không phải hòa hợp, mà là hỗn loạn. “Ta chưa kịp hấp thụ xong hai con mồi này. Nhưng không sao – các ngươi có thể làm món khai vị.”
Hắn vỗ tay.
Từ bốn góc hang, bốn cánh cửa thép mở ra, và từ đó tràn ra hàng chục sinh vật lai ghép. Không phải những con quái vật ngẫu nhiên như ở tầng trên – những sinh vật này có tổ chức. Chúng đứng thành hàng lối, mắt nhìn về phía Đội Biệt Kích với sự tập trung kỳ lạ. Một số cầm vũ khí, một số biến chính cơ thể mình thành vũ khí. Nhưng điểm chung: đôi mắt của chúng đều có màu đỏ rực – màu của Hắc Lang.
“Lính của hắn bị điều khiển bằng chip,” Linh thì thầm, nhớ lại ký ức của Hạnh. “Hắn không cần ra lệnh bằng lời – tất cả chúng đều kết nối vào hệ thống thần kinh của hắn.”
“Nghĩa là nếu hạ hắn…” Bảo nói.
“Tất cả sẽ chết,” Trang kết luận. “Hoặc được giải phóng. Tùy vào cách hắn cài đặt.”
An không nói gì. Đôi mắt hổ phách của cô đang quét qua căn phòng, qua từng con quái vật, qua hai linh hồn cổ đại, và cuối cùng dừng lại trên vết nứt thời gian của Hắc Lang.
Nó vẫn không có điểm kết thúc.
Nhưng lần này, nhìn gần hơn, An thấy thứ khác. Vết nứt của hắn không chỉ kéo dài vô tận – nó còn phân nhánh. Hàng trăm nhánh nhỏ tỏa ra từ vết nứt chính, mỗi nhánh dẫn đến một con quái vật trong phòng. Như thể cái chết của hắn không phải của riêng hắn – nó được phân tán ra cho tất cả những sinh vật hắn đã nuốt.
Để giết được hắn, cô phải giết tất cả chúng cùng một lúc.
Không thể.
“Có kế hoạch gì không?” Bảo hỏi, giọng khàn khàn.
An lắc đầu. “Làm theo bản năng.”
“Kế hoạch hay nhất từ trước đến giờ,” Quân thì thầm từ trên lưng Bảo. Anh vẫn bất tỉnh, nhưng môi vẫn mấp máy – nói mớ.
Trận chiến bắt đầu.
Hàng chục con quái vật lao về phía họ cùng lúc.
Đây không phải chiến đấu. Đây là bơi trong máu.
Bảo lao lên trước, không còn giữ lại sức lực. Anh xông thẳng vào đám đông, tay không xé xác con này, đấm gãy cổ con kia, dùng chính cơ thể mình làm lá chắn cho đồng đội, mặc kệ răng và móng vuốt và dao găm cắm vào người anh như mưa.
Mỗi một vết thương, anh lại gánh thêm một cơn đau – không chỉ của mình, mà của những người anh đã cứu trước đây. Bốn mươi bảy nỗi đau. Bốn mươi bảy cái chết. Tất cả đang gào thét trong tâm trí anh cùng một lúc.
Nhưng anh không dừng.
“Mày không thể giết tao,” Bảo gầm lên với một con quái vật đang cắn vào vai anh. “Tao đã chết bốn mươi bảy lần rồi. Lần thứ bốn mươi tám cũng không là gì.”
Anh bóp nát đầu nó.
Trang ở phía sau, không còn dùng kim tiêm nữa. Cô đã chuyển sang chạm trực tiếp. Mỗi khi một con quái vật lao đến gần đồng đội, cô chạm vào nó và chuyển thứ gì đó. Đôi khi là cơn đau từ một đồng đội bị thương sang nó. Đôi khi là sự sống từ nó sang một đồng đội sắp chết. Đôi khi là khao khát giết chóc – cô lấy đi bản năng hung hăng của chúng, để lại những cơ thể trống rỗng đứng yên như xác chết biết đi.
Nhưng mỗi lần như vậy, da Trang lại bong thêm một mảng. Cô có thể thấy xương của chính mình qua lớp thịt lộ ra. Cô có thể thấy trái tim mình đập qua lớp màng ngực mỏng manh.
Mình đang tan rã, cô nghĩ. Nhưng nếu mình dừng, họ sẽ chết.
Cô không dừng.
Linh không còn đọc ký ức nữa. Cô đã bắt đầu xóa chúng – một cách bừa bãi. Cô chạm vào bất kỳ con quái vật nào trong tầm tay và xóa sạch mọi thứ: ký ức về cách thở, ký ức về cách đứng, ký ức về cách ghét. Chúng ngã xuống như những con rối bị cắt dây, mắt mở to nhưng vô hồn, miệng lắp bắp những âm thanh vô nghĩa.
Nhưng mỗi lần như vậy, một phần ký ức của Linh cũng biến mất.
Cô không còn nhớ mình đã gia nhập đội Biệt Kích khi nào.
Cô không còn nhớ mình đã gặp An lần đầu ra sao.
Cô không còn nhớ tại sao cô chọn biệt danh Linh.
Trên tờ giấy dán tường phòng cô có ghi: Tên mình là Linh. Mình 28 tuổi. Mình mang linh hồn cáo.
Nhưng cô không còn cảm thấy điều đó là đúng nữa. Nó chỉ là một dòng chữ. Một thông tin. Như địa chỉ trên một bức thư gửi đến một người đã chết.
Linh lao lên, tay chạm vào con quái vật thứ mười hai, thứ mười ba – và một mảnh ký ức khác của cô vụt tắt.
Cô không biết mình đã mất gì.
Có lẽ là tốt hơn.
An chiến đấu khác họ.
Cô không chém. Không đâm. Không xé xác. Cô chỉ chạm.
Mỗi lần cô lướt qua một con quái vật, ngón tay hay lưỡi dao của cô chạm vào một điểm chính xác – và sinh vật đó tan biến. Không máu, không đau, không kịp kêu lên dù chỉ một tiếng. Chỉ còn lại một vũng dịch đen trên sàn.
Nhưng mỗi lần như vậy, một ký ức của An biến mất.
Lần này, cô mất ký ức về ngôi nhà thời thơ ấu. Cô không còn nhìn thấy căn bếp nhỏ nơi mẹ cô nấu ăn. Cô không còn nhìn thấy chiếc cửa sổ buồng có khung gỗ sơn xanh nơi cô thường đứng nhìn mưa.
Lần sau, cô mất ký ức về người cha – người đã bỏ đi khi cô lên năm. Có lẽ mất đi ký ức đó không phải điều tồi tệ. Nhưng cùng với nó, cô mất luôn cảm giác về nỗi đau bị bỏ rơi. Và điều đó làm cô trở nên ít người hơn một chút.
Lần sau nữa, cô mất ký ức về lần đầu tiên cô thấy vết nứt thời gian. Đó là một con chim sẻ rơi khỏi tổ, vết nứt của nó ở cánh trái, và cô đã cố gắng dùng tay che nó lại, nghĩ rằng nếu che được vết nứt thì con chim sẽ không chết. Nhưng bàn tay cô xuyên qua nó như xuyên qua bóng tối.
Lần đó, cô đã khóc cả ngày.
Bây giờ cô không còn nhớ vì sao mình khóc.
Chạm. Chạm. Chạm.
Con quái vật thứ mười lăm. Thứ mười sáu. Thứ mười bảy.
Mỗi lần chạm, một mảnh đời của An biến mất.
Đến khi cô đứng trước Hắc Lang, sau lưng cô chỉ còn lại những xác quái vật tan rã, những đồng đội kiệt sức, và một khoảng trống mênh mông trong tâm trí cô – nơi từng chứa đựng một cô gái tên An, 25 tuổi, mang linh hồn đại bàng, yêu mẹ hơn bất cứ điều gì trên đời.
Cô không còn nhớ mẹ mình nữa.
Không hình ảnh. Không âm thanh. Không cảm giác.
Chỉ có một cái tên: Mẹ. Và cái tên đó cũng đang bắt đầu nhòe đi.
“Cô đã giết hết lính của ta,” Hắc Lang nói. Hắn không buồn rời khỏi vị trí. Hai luồng năng lượng vẫn đang chảy vào cơ thể hắn, bây giờ mạnh hơn, gấp gáp hơn – như thể hắn đang cố hấp thụ thật nhanh trước khi bị gián đoạn. “Đáng nể. Nhưng cô đã mất gì cho những lần chạm đó? Ta có thể thấy nó trong mắt cô – sự trống rỗng. Cô không còn là chính mình nữa.”
An không trả lời.
“Cô có biết tại sao ta vẫn chưa giết cô không?” Hắc Lang tiếp tục. “Không phải vì ta không thể. Ta đã nuốt hàng trăm linh hồn. Ta có thể triệu hồi một cơn bão chỉ bằng một ý nghĩ. Ta có thể biến cơ thể mình thành một đàn sói, mỗi con sói có một dị năng khác nhau. Cô và đội của cô – các người chỉ là những con kiến.”
Hắn bước xuống khỏi bục, hai sợi dây cáp vẫn cắm trong lưng, kéo lê trên sàn như hai chiếc đuôi quái dị.
“Ta để các người sống vì ta cần cô. Mắt Diệt Thần của cô có thể nhìn thấy điểm chết của bất kỳ sinh vật nào. Và có một sinh vật… một sinh vật mà ta không thể giết, bởi vì ta không thể nhìn thấy điểm chết của nó.”
An ngước nhìn hắn. “Sinh vật nào?”
Hắc Lang cười. Nụ cười của hắn vừa đắc thắng vừa tuyệt vọng.
“Con quái vật hoàn hảo. Linh hồn cổ đại vĩ đại nhất – được tạo ra từ sự kết hợp của hàng ngàn linh hồn, mạnh hơn bất kỳ thứ gì từng tồn tại trên trái đất này. Minos đã tạo ra nó từ dữ liệu của hai linh hồn ở đây – con hổ răng kiếm và con rồng không cánh. Nó đang ngủ trong buồng ươm ở tầng sâu nhất. Và khi nó thức dậy…”
Hắn dang tay, như thể ôm lấy cả thế giới.
“Khi nó thức dậy, không ai có thể ngăn nó. Trừ khi có người nhìn thấy điểm chết của nó và chạm vào nó. Và chỉ có cô – chỉ có Mắt Diệt Thần – mới có thể làm được điều đó.”
An hiểu.
Hắc Lang không muốn giết cô. Hắn muốn bắt cô. Bắt cô làm vũ khí cho hắn. Bắt cô giết con quái vật hoàn hảo để hắn có thể nuốt lấy linh hồn của nó và trở thành thứ gì đó còn khủng khiếp hơn.
“Nếu ta từ chối?” An hỏi.
“Thì ta sẽ giết đồng đội của cô.” Hắc Lang búng tay.
Từ phía sau hắn, một cánh cửa thép mở ra. Bên trong là một căn phòng tràn ngập những chiếc lồng thủy tinh, mỗi lồng chứa một sinh vật lai ghép đặc biệt – nhỏ hơn, tinh vi hơn, và đôi mắt chúng sáng lên với trí thông minh kỳ lạ. Không phải quái vật điên cuồng – mà là vũ khí thông minh, được huấn luyện để săn mồi theo lệnh.
“Ta có thể sai chúng giết từng người một,” Hắc Lang nói. “Bảo trước. Rồi Trang. Rồi Linh. Và Quân cuối cùng – cậu ta hầu như đã chết rồi, phải không? Ta chỉ cần thêm một cú đẩy nhẹ.”
Không ai trong đội Biệt Kích nói gì. Họ kiệt sức đến mức không còn sức để sợ hãi.
Nhưng An thì khác.
An đang nhìn vào hai linh hồn cổ đại.
Và lần đầu tiên, cô thấy chúng – không phải là quái vật, không phải là năng lượng, mà là những sinh vật có ý chí.
Con hổ răng kiếm màu lam đang nhìn cô với đôi mắt trắng sáng. Trong mắt nó không có sự thù hận. Chỉ có sự mệt mỏi – mệt mỏi của một sinh vật đã sống hàng nghìn năm, bị giam cầm, bị hút năng lượng, và bây giờ chỉ muốn được giải thoát, dù là bằng cái chết.
Con rồng không cánh màu đỏ cam đang quằn quại, cố gắng thoát khỏi xiềng xích. Nó không mệt mỏi – nó giận dữ. Nó muốn phá hủy mọi thứ xung quanh, muốn đốt cháy cả hang động này, muốn nuốt chửng Hắc Lang và Minos và tất cả những kẻ đã bắt nhốt nó.
Hai linh hồn này, An chợt nhận ra, vẫn còn sức mạnh. Chúng không bị hút cạn hoàn toàn. Chúng chỉ đang chờ…
“Mày nghĩ mày có thể kiểm soát được bọn tao?” An nói, giọng cô bỗng vang lên mạnh mẽ hơn. Không phải hướng đến Hắc Lang – mà hướng đến hai linh hồn cổ đại.
Hắc Lang cau mày. “Cô đang nói với ai?”
“Với họ.”
An bước về phía con hổ răng kiếm. Những sợi dây năng lượng từ bộ phát quấn quanh cơ thể nó phát ra tiếng vo ve như ong đen. Cô không sợ. Cô đã không còn đủ ký ức để biết sợ.
“Mày có thể giải thoát bọn tao không?” – một giọng nói vọng vào đầu An. Nó không phải tiếng nói con người – nó là một chuỗi rung động, một cảm giác, một bản năng thuần túy. Nhưng cô hiểu.
Đó là con hổ răng kiếm đang nói chuyện với cô.
“Tao có thể,” An thì thầm. “Tao có thể nhìn thấy điểm chết của những sợi dây xích này. Một đòn chạm – và chúng sẽ biến mất.”
“Rồi sao nữa?” – giọng nói khác, nóng bỏng và gấp gáp, của con rồng – “Mày giải thoát cho bọn tao, bọn tao sẽ làm gì? Bọn tao đã bị nhốt hàng nghìn năm. Bọn tao không còn nhớ tự do là gì nữa.”
“Tao sẽ cho bọn mày một lựa chọn,” An nói. “Hoặc bọn mày chạy trốn. Hoặc bọn mày chiến đấu – chiến đấu cùng bọn tao, một lần cuối, để phá hủy cái nơi này và giết chết kẻ đã giam cầm bọn mày.”
Hắc Lang nghe thấy những lời này. Hắn không hiểu cô đang nói với ai – hắn không thể nghe thấy tiếng nói của linh hồn cổ đại, bởi vì hắn chưa bao giờ cố lắng nghe. Hắn chỉ biết nuốt, hấp thụ, chiếm đoạt.
“Cô điên rồi,” hắn nói. “Sau tất cả những lần sử dụng dị năng, đầu cô không còn tỉnh táo nữa. Cô đang nói chuyện với… với không khí.”
An quay lại nhìn hắn.
Đôi mắt cô bây giờ rất lạ. Không phải hổ phách – mà là màu trắng bạc, ánh lên như hai mặt trăng thu nhỏ.
Mắt Diệt Thần đang biến đổi, cô nhận ra. Mỗi lần cô sử dụng nó, ranh giới giữa cô và cái chết càng mờ đi. Và bây giờ, cô đã ở quá gần ranh giới đó.
“Tao không điên,” An nói. “Tao chỉ không còn gì để mất nữa.”
Cô bước nhanh về phía con hổ răng kiếm.
“Ngăn nó lại!” Hắc Lang hét lên.
Những con quái vật thông minh trong lồng lao ra – nhưng đã quá muộn.
Bảo và Trang và Linh – những gì còn lại của họ – lao lên chặn đòn.
Bảo hứng một nhát dao vào bụng, nhưng anh không ngã. Anh dùng cơ thể mình làm lá chắn cho Trang, để cô có thể chạm vào những con quái vật và chuyển sát thương sang bất cứ thứ gì có thể.
Linh xóa ký ức của ba con cùng lúc, và mất đi ký ức về chính cái tên Linh trên tờ giấy dán tường. Cô không còn biết mình tên là gì nữa. Nhưng cô biết mình phải bảo vệ những người này – không phải vì họ là đồng đội, mà vì họ là những thứ duy nhất còn tồn tại trong thế giới hỗn loạn này có ý nghĩa.
Và An – An chạm vào sợi dây xích năng lượng của con hổ răng kiếm.
Điểm chết của sợi dây nằm ngay giữa, nơi cáp quang kết nối với bộ phát. Một chạm nhẹ – và sợi dây đứt.
Con hổ răng kiếm gầm lên. Không phải tiếng gầm của đau đớn – mà là của giải thoát.
Nó vùng vẫy, xé toạc những sợi dây còn lại chỉ bằng sức mạnh thuần túy. Năng lượng màu lam từ cơ thể nó bùng lên, sáng đến mức cả hang động như chìm trong ánh sáng xanh.
Hắc Lang lùi lại một bước, lần đầu tiên trên khuôn mặt hắn xuất hiện một tia… sợ hãi.
“Mày không thể…” hắn nói. “Mày sẽ phá hủy cả phòng thí nghiệm! Mày sẽ giết chết tất cả!”
“Đó là ý định của tao,” An nói.
Cô quay sang con rồng không cánh.
Chạm.
Sợi dây xích thứ hai đứt.
Con rồng vươn mình, thân hình dài mười lăm mét cuộn lại rồi bật ra, hất tung cả chục con quái vật lai ghép sang hai bên. Năng lượng đỏ cam từ nó tỏa ra một hơi nóng khủng khiếp, làm chảy nhựa các sợi cáp quang trên trần, làm vỡ tan các bộ phát xung quanh.
Hai linh hồn cổ đại – một lam, một đỏ – đứng song song trước mặt Hắc Lang.
“Mày nghĩ mày có thể nuốt được bọn tao?” An nói với hắn. “Mày nghĩ mày là kẻ săn mồi đỉnh cao? Mày chỉ là một con sói đói đang cố ăn thịt cả thế giới. Và bây giờ, thế giới đang cắn lại.”
Con hổ răng kiếm lao lên.
Con rồng không cánh phun ra một luồng lửa năng lượng.
Hắc Lang kêu lên. Hắn giơ tay lên đỡ đòn, nhưng hai linh hồn cổ đại mạnh hơn hắn nghĩ – mạnh hơn bất kỳ thứ gì hắn từng nuốt. Năng lượng từ chúng không phải để hấp thụ – nó là để thiêu rụi.
Da trên tay Hắc Lang bắt đầu cháy. Không phải lửa thường – mà là lửa linh hồn, ăn mòn cả năng lượng lẫn thể xác.
Hắn lùi về phía cánh cửa cuối cùng, cánh cửa dẫn xuống buồng ươm của con quái vật hoàn hảo.
“Cô sẽ hối hận,” Hắc Lang gầm lên, giọng hắn bây giờ đã vỡ ra thành hàng trăm giọng nói khác nhau. “Con quái vật hoàn hảo sẽ thức dậy sớm thôi. Và không có cô – không có Mắt Diệt Thần – sẽ không ai ngăn được nó. Không ai!”
“Để sau tính,” An nói. “Hôm nay, mày chết trước.”
Cô lao lên, con dao găm cuối cùng trên tay, nhắm thẳng vào vết nứt thời gian vô tận của Hắc Lang.
Nhưng trước khi lưỡi dao chạm tới hắn, Hắc Lang đã lùi qua cánh cửa.
Cánh cửa đóng sập.
Hai linh hồn cổ đại đập vào nó, nhưng cánh cửa được làm từ thép dày một mét, gia cố bằng năng lượng. Nó không lay chuyển.
Hắc Lang đã thoát.
An đứng trước cánh cửa, thở hổn hển.
Sau lưng cô, hai linh hồn cổ đại đang dần ổn định lại. Con hổ răng kiếm ngồi xuống, đôi mắt trắng sáng nhìn cô với sự tò mò. Con rồng không cánh cuộn mình quanh cột thép, thở ra những luồng khói năng lượng.
“Mày đã giải thoát bọn tao,” giọng nói của hổ răng kiếm vọng vào đầu An. “Nhưng bọn tao không thể rời khỏi đây. Xiềng xích tuy đứt, nhưng năng lượng của bọn tao đã bị hút cạn quá nhiều. Bọn tao chỉ còn đủ sức cho một trận chiến cuối cùng.”
“Một trận chiến với ai?” An hỏi.
“Với thứ ở tầng dưới cùng,” con rồng lên tiếng, giọng nóng bỏng và đầy giận dữ. “Con quái vật hoàn hảo. Nó được tạo ra từ DNA của bọn tao – nhưng bị bóp méo, bị lai ghép với hàng trăm linh hồn khác. Nó không phải là bọn tao. Nó là một nô lệ, một vũ khí. Và nếu nó thức dậy, nó sẽ phá hủy mọi thứ, kể cả những linh hồn còn sót lại trên thế giới này.”
An quay lại nhìn đồng đội.
Bảo đang ngồi dưới đất, lưng dựa vào tường, máu từ vết thương trên bụng vẫn chảy ra từng giọt. Anh cố gắng mỉm cười với cô, nhưng nụ cười đó không giấu nổi sự kiệt quệ.
Trang đang băng bó tay cho Linh, nhưng bàn tay của Trang cũng đang run lên vì những vết bỏng sâu. Cô nhìn An với đôi mắt phẳng lặng – đôi mắt của một người đã thấy quá nhiều nỗi đau đến mức không còn biết đau là gì.
Linh – cô ấy đang lẩm bẩm một mình. An không nghe thấy cô ấy nói gì, nhưng cô thấy môi Linh mấp máy: Mình là ai? Mình tên gì? Mình… có mẹ không?
Và Quân – Quân vẫn bất tỉnh, thở yếu ớt trong vòng tay của Bảo. Khuôn mặt anh tái nhợt, nhưng môi vẫn hơi mỉm cười, như thể ngay cả trong cơn hôn mê, anh vẫn đang kể một câu chuyện cười.
An quay lại nhìn hai linh hồn cổ đại.
“Bọn tao không thể chiến đấu thêm nữa,” cô nói. “Họ sắp chết rồi.”
“Vậy thì chỉ có mày,” con hổ răng kiếm nói. “Mày phải xuống tầng cuối cùng. Mày phải nhìn thấy điểm chết của con quái vật hoàn hảo. Và mày phải giết nó – trước khi nó thức dậy và giết tất cả.”
An nhìn vào con dao găm trên tay. Lưỡi dao đã mẻ, cán dao thấm đẫm máu – máu của những con quái vật, máu của cô, máu của đồng đội.
“Nếu tao giết nó…” An nói. “Tao sẽ mất thêm ký ức. Tao không còn bao nhiêu nữa. Có thể lần này, tao sẽ mất luôn cả bản thân mình.”
“Mày sợ chết à?” con rồng hỏi.
“Không,” An nói. “Tao sợ sống mà không còn là mình.”
Im lặng kéo dài.
Rồi con hổ răng kiếm cúi đầu xuống, đôi mắt trắng sáng của nó nhìn thẳng vào An.
“Tao sẽ cho mày mượn năng lượng của tao,” nó nói. “Chỉ một ít thôi. Không đủ để mày khỏe hơn hay mạnh hơn. Nhưng đủ để mày giữ được ký ức cuối cùng – ký ức quan trọng nhất.”
An ngạc nhiên. “Mày có thể làm điều đó?”
“Tao là linh hồn của ký ức. Hổ răng kiếm không chỉ là sức mạnh – bọn tao lưu giữ ký ức của cả thời đại. Tao có thể bảo vệ một mảnh ký ức trong tâm trí mày, một mảnh duy nhất, để nó không bị Mắt Diệt Thần lấy đi.”
An nghĩ về mẹ.
Mảnh ký ức cuối cùng về mẹ – nó đang ở đâu đó trong tâm trí cô, mờ nhạt như một bức ảnh cũ phai màu. Cô không còn nhìn thấy khuôn mặt mẹ nữa. Cô chỉ còn nhớ cảm giác – cảm giác được yêu thương.
Đó là tất cả.
Và cô biết, sau lần sử dụng tiếp theo, cảm giác đó cũng sẽ biến mất.
“Hãy bảo vệ nó,” An nói với con hổ. “Hãy bảo vệ thứ duy nhất còn lại khiến tao là con người.”
Con hổ răng kiếm cúi đầu thấp hơn. Một luồng năng lượng màu lam nhạt từ trán nó bay ra, nhẹ nhàng quấn quanh đầu An. Cô cảm thấy một hơi ấm lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận xương tủy – hơi ấm của một sinh vật đã sống hàng nghìn năm, đã chứng kiến sự ra đời và diệt vong của muôn loài, và bây giờ đang dành phần năng lượng cuối cùng của mình để bảo vệ một cô gái trẻ khỏi quên đi người mẹ của mình.
“Cảm ơn,” An thì thầm.
Cô quay lại nhìn đồng đội lần cuối.
“Chờ tao ở đây,” cô nói. “Nếu tao không quay lại… hãy nhớ tao.”
“Cứt,” Bảo nói. “Mày sẽ quay lại. Mày là thằng khốn kiên cường nhất tao từng gặp.”
“Nếu mày chết, tao sẽ giết mày,” Trang nói, nhưng giọng cô nghẹn lại.
Linh không nói gì. Cô chỉ nhìn An với đôi mắt trống rỗng, nhưng trong sự trống rỗng đó vẫn có một tia sáng – tia sáng của một người đang cố nhớ rằng có một cái tên, có một ý nghĩa, có một lý do để tồn tại.
Và Quân – Quân vẫn bất tỉnh, nhưng bàn tay anh khẽ nắm lấy gấu áo Bảo, như thể ngay cả trong cơn mê, anh vẫn không muốn bỏ cuộc.
An quay lưng, bước về phía cánh cửa cuối cùng.
Cô đặt tay lên nó.
Bên trong, từ tầng sâu nhất, một tiếng thở dài vọng lên – tiếng thở của một sinh vật vừa bắt đầu mở mắt sau ngàn năm ngủ quên.
Con quái vật hoàn hảo đã thức dậy.
Và An, cô gái không còn nhớ mình là ai, bước vào bóng tối để đối mặt với nó – một mình, với một lưỡi dao mẻ, một mảnh ký ức cuối cùng, và một câu hỏi không lời đáp:
Chiến thắng có đáng giá, nếu người chiến thắng không còn tồn tại?
(Hết chương 7)
Chương 8: Quái vật hoàn hảo – Trận chiến cuối cùng giữa An và sinh vật được tạo ra từ hàng nghìn linh hồn; cô nhìn thấy điểm chết của nó – nhưng để chạm được vào đó, cô phải vượt qua chính giới hạn của cơ thể mình; và một sự thật về nguồn gốc của biến dị được hé lộ: loài người không phải là chủ nhân của linh hồn động vật – mà ngược lại.