Tiếng gầm thứ hai vang lên, và lần này cả nhà kho số 7 rung chuyển.
Những mảng tường bê tông nứt toác, bụi từ trần nhà rơi xuống như mưa tro. An quay lại chỉ kịp thấy một bóng đen khổng lồ xé toạc cánh cửa thép trước mặt, lao thẳng ra ngoài không gian mở.
Nó nhanh hơn cô tưởng. Nhanh hơn bất cứ thứ gì cô từng thấy.
Con quái vật tổng hợp dừng lại giữa bãi container, dưới ánh đèn pha yếu ớt từ những chiếc cần cẩu xa xa. Ánh sáng không đủ để một người bình thường nhìn rõ nó — nhưng An thấy tất cả.
Và cô ước gì mình không thấy.
Nó cao gần ba mét, với thân hình không tuân theo bất kỳ quy tắc sinh học nào. Bốn cái chân mọc ra từ thân chính, nhưng không phải kiểu bốn chân của thú – chúng quắp xuống như chân nhện, từng khớp xương gãy ngược về phía sau. Thân trên của nó vươn thẳng, mang hai cánh tay dài quá khổ, mỗi cánh tay kết thúc bằng ba ngón tay sắc như lưỡi dao. Da nó không phải da – mà là một lớp vảy đen bóng, phủ đầy những đường gân xanh lục phát quang yếu ớt.
Nhưng khủng khiếp nhất là cái đầu.
Nó có ít nhất bảy cái miệng.
Không, An nhìn kỹ hơn. Một cái miệng chính ở trung tâm, lớn, chứa đầy răng xoắn ốc. Và xung quanh nó, sáu cái miệng nhỏ hơn mọc rải rác trên cổ và vai, mỗi cái miệng đều đang khép mở nhịp nhàng, như những con đỉa hút không khí.
Không có mắt. Có lẽ nó không cần.
Giá phải trả cho việc tổng hợp quá nhiều linh hồn – thân thể không thể chứa nổi sự đa dạng của các loài, nên nó trở thành một mớ hỗn độn sinh học thiếu bất kỳ sự tinh tế nào.
Nhưng mạnh. Cực kỳ mạnh.
An nhìn thấy những vết nứt thời gian của nó.
Có rất nhiều vết nứt. Hàng chục vết nứt nhỏ lấm tấm khắp cơ thể – dấu hiệu của một sinh vật không có tuổi thọ tự nhiên, sẽ chết nhiều lần trong một ngày. Nhưng có hai vết nứt lớn, quan trọng. Một vết nằm ở chính giữa trán, nếu nó có trán. Một vết khác nằm sâu trong ngực, nơi có lẽ là vị trí của trái tim.
Hai điểm chết, An nghĩ. Chưa bao giờ cô thấy một sinh vật có hai điểm chết.
“Lùi lại hết,” cô nói, giọng bình thản đến mức đáng sợ. “Tất cả. Lùi lại càng xa càng tốt.”
Bảo không di chuyển. “Mày tính làm gì?”
“Việc của tao.”
“Mày không thể một mình. Mày vừa mới dùng dị năng lúc nãy. Mày còn bao nhiêu ký ức để đánh đổi?”
An không trả lời. Cô bước về phía con quái vật.
Mỗi bước chân cô đều đặn, nhẹ nhàng, như bước trên không trung. Đôi mắt hổ phách khóa chặt vào vết nứt trên trán con quái vật. Đó là vết nứt dễ tiếp cận hơn, gần hơn. Có thể một đòn. Chỉ cần một đòn chạm đúng.
Con quái vật quay về phía cô. Sáu cái miệng phụ há rộng, phun ra thứ hơi thở đặc quánh có mùi như máu thối và hóa chất.
Nó lao lên.
Không có chiến thuật. Không có võ thuật.
Con quái vật tấn công như một cơn lốc – bốn chân nhện lao tới, hai cánh tay dài quét ngang, tạo thành một vòng cung chết chóc. An nhảy lên, lăn qua vai, đáp xuống một container. Cánh tay quái vật cắt ngang chiếc container, xẻ đôi nó như mở một lon cá hộp.
An bật nhảy lần nữa, đổi hướng, lao về phía cánh tay trái của nó. Cô định dùng cánh tay đó làm điểm tựa để tiếp cận cái đầu.
Nhưng con quái vật học nhanh.
Cánh tay phải của nó vung lên, không phải để chém – mà để chộp. Ba ngón tay sắc như dao kẹp chặt lấy không khí ngay trước mặt An. Cô kịp xoay người trong tích tắc, nhưng mũi giày của cô vướng phải một ngón tay.
Lực kéo quật cô xuống đất.
Cô đập lưng xuống nền bê tông, giật bật cả hơi thở. Con dao găm văng ra khỏi tay, trượt đi đâu đó trong bóng tối.
Trước mặt cô, con quái vật đang cúi xuống. Bảy cái miệng mở to.
An thấy vết nứt trên trán nó lấp lánh, cách cô chưa đầy hai mét. Chỉ cần…
Chỉ cần một cú chạm.
Cô với tay về phía hông, rút một con dao găm dự phòng – ngắn hơn, chỉ 7 cm, nhưng đủ để chạm vào điểm chết.
Con quái vật há miệng chính. Bên trong là một vòng xoáy răng, và sau đó là một lỗ đen không đáy, như thể cái miệng đó dẫn đến một nơi nào khác ngoài thực tại này.
BẢO!
Tiếng hét của Linh vang lên từ đâu đó.
Một thân hình nặng nề lao vào giữa An và con quái vật.
Bảo.
Anh không tấn công. Anh không né tránh. Anh chỉ đứng đó, dang rộng tay, và hứng chịu toàn bộ cú cắn của con quái vật.
Hàm răng xoắn ốc đâm xuyên qua vai anh, qua xương đòn, qua lồng ngực. Máu bắn ra thành một vòm đỏ trong ánh sáng mờ ảo.
An thấy vết thương đó. Cô thấy rõ nó như thể nó đang xảy ra trên cơ thể mình.
Nhưng Bảo không ngã.
Anh ta quay lại nhìn An, mặt tái nhợt như tờ giấy, nhưng đôi mắt vẫn sáng. Một tay anh túm lấy hàm con quái vật, giữ nó yên.
“Đ… đâm đi,” Bảo nói, giọng vỡ ra từng mảnh.
An không do dự.
Cô lao lên, không cần dao găm – bàn tay không của cô hướng thẳng về phía vết nứt trên trán con quái vật.
Ngón trỏ của cô chạm vào nó.
Chính xác.
Điểm chết.
Con quái vật đông cứng. Bảy cái miệng ngừng khép mở. Những đường gân xanh lục trên da nó tối dần, rồi tắt hẳn. Cơ thể nó bắt đầu tan rã – không nhanh như con ếch lúc nãy, mà chậm rãi, như một tòa tháp cát đang đổ sụp từng lớp.
Bảo lùi lại, ôm vai. Máu vẫn chảy, nhưng ít hơn – vết thương đã được Trang chuyển đi một phần? An không biết. Cô không thể nghĩ về điều đó lúc này.
Bởi vì một ký ức khác vừa biến mất.
Ký ức này lớn. Không phải một khoảnh khắc – mà là cả một mảng.
An cố nắm giữ nó, cảm giác như đang cố ôm nước trong lòng bàn tay. Hình ảnh trôi qua: một ngọn đèn dầu, một giọng nói êm dịu, một đôi tay vuốt tóc cô. Mẹ. Đó là về mẹ. Một buổi tối nào đó. Mẹ đã… đã nói gì với cô?
Rẹt.
Cắt.
Trống rỗng.
An đứng giữa bãi container, xung quanh là bóng tối và mùi máu tanh. Cô mở mắt – không biết mình đã nhắm chúng từ lúc nào – và nhìn xuống đôi tay mình.
Sạch sẽ. Không có máu.
Nhưng trong đầu cô, một khoảng đen vừa xuất hiện. Một lỗ hổng ký ức không thể lấp đầy.
Mình đã quên mất mẹ kể từ lúc nào? cô tự hỏi. Rồi nhận ra… cô không còn nhớ mẹ mình trông như thế nào nữa.
Trang xuất hiện bên cạnh Bảo, tay cô chạm vào vai anh. An thấy quá trình diễn ra – vết thương từ vai Bảo mờ dần, và xuất hiện trên một tảng đá gần đó. Máu từ tảng đá thấm ra, ngấm vào đất, biến nó thành một vũng đen sậm.
Cô có thể chuyển vào đá. Vào xác chết. Vào cây cối. Vào bất kỳ vật chủ nào. Nhưng mỗi lần như vậy, cô lại cảm thấy ranh giới đạo đức của mình lùi xa thêm một bước.
Hôm nay, cô vừa chuyển một vết thương chí mạng từ Bảo sang một tảng đá. Ngày mai, cô có thể chuyển bệnh tim từ một đứa trẻ sang một người vô gia cư. Và cô sẽ thấy điều đó là… bình thường.
Đó là nỗi sợ lớn nhất của Trang. Không phải cái chết. Mà là việc mình dần dần trở thành thứ đáng sợ chẳng kém gì Hắc Lang.
Quân chạy đến, hơi thở dồn dập. “Anh vừa đóng băng ba tên cố chạy ra phía bờ biển. Xương sườn anh gãy thêm hai cái nữa – tổng cộng lần này là… quên mất, anh không đếm nổi nữa.”
An gật đầu. Cô không nói gì.
“Này,” Quân nhìn cô, nụ cười trên môi tắt dần. “An? Chị ổn không?”
“Ổn,” An nói. Giọng cô phẳng lặng. “Thu dọn hiện trường. Lấy bất kỳ mẫu nào còn sót lại của con quái vật. Trang, kiểm tra xem có dấu vết DNA nào của Hắc Lang không. Linh…”
Cô tìm Linh. Cô gái đang ngồi thu mình dưới gầm một container, mắt nhìn xa xăm. Môi cô lẩm bẩm: “Tên mình là Linh. Mình 28 tuổi. Mình mang linh hồn cáo. Mình… mình làm gì ở đây? Mình có phải là người tốt không?”
An quay đi.
Cô không thể giúp Linh. Cô cũng chẳng thể giúp chính mình.
Từ xa, phía chân trời phía đông, màn đêm bắt đầu nhạt dần. Bình minh sắp đến.
Nhưng với Đội Biệt Kích Linh Hồn, bóng tối chưa bao giờ kết thúc.
Ba giờ sau, trong căn phòng họp dưới gầm cầu vượt biển, Trang đặt lên bàn một lọ thủy tinh nhỏ. Bên trong là một mảnh vảy đen của con quái vật, vẫn còn phát ra thứ ánh sáng xanh lục yếu ớt.
“Tôi đã phân tích thành phần di truyền của nó,” Trang nói. “Nó chứa DNA của ít nhất 17 loài khác nhau. Không chỉ động vật – có cả của người. Và của một thứ… tôi chưa từng thấy bao giờ.”
“Thứ gì?” Bảo hỏi. Vai anh đã được băng bó, nhưng khuôn mặt vẫn nhợt nhạt.
“Một linh hồn cổ đại. Loại linh hồn đã tuyệt chủng từ hàng nghìn năm trước. Có lẽ từ thời mà con người còn sống trong hang động và linh hồn động vật chưa được phân tách như bây giờ.”
Quân huýt sáo. “Nghe như chuyện viễn tưởng.”
“Hắc Lang không làm việc này một mình,” Trang nói. “Hắn có một đồng minh. Một người – hoặc một thứ – có khả năng khai quật những linh hồn cổ đại từ quá khứ.”
An ngồi yên lặng suốt buổi họp. Cô không nhìn ai. Cô chỉ nhìn vào chiếc lọ thủy tinh và suy nghĩ.
Hai điểm chết. Con quái vật đó có hai điểm chết. Cô đã chạm vào một – vết nứt trên trán. Nhưng vết nứt thứ hai – sâu trong lồng ngực – vẫn còn. Nó chưa bị kích hoạt. Nếu con quái vật có hai linh hồn trở lên, việc giết một chưa đủ. Cô cần phải tìm ra tất cả các điểm chết trước khi có thể hạ gục nó hoàn toàn.
Và hôm nay, cô đã may mắn.
Lần sau, có thể sẽ không.
“Chúng ta cần biết thêm về thứ này,” cuối cùng An nói. “Linh, em có thể moi thông tin từ nhân viên của Bóng Tối không? Quân, em có thể đóng băng một tên và giữ nó ở trạng thái đó lâu hơn không?”
Quân nhăn mặt. “Lâu hơn ba giây thì xương anh sẽ gãy nhiều hơn số xương còn lại trong cơ thể đấy.”
“Cố gắng.”
“Chị trở nên lạnh lùng quá,” Linh nói, giọng cô còn lạnh hơn. Hay đó chỉ là cách nói chuyện bình thường của Linh – An không thể phân biệt được nữa.
An không đáp. Cô đứng dậy, bước ra cửa.
“Đi nghỉ đi,” cô nói mà không quay lại. “Ngày mai chúng ta bắt đầu lại.”
Bảo định gọi cô lại, nhưng Trang đặt tay lên vai anh.
“Để cô ấy đi,” Trang nói. “Cô ấy vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng. Hãy để cô ấy tự khóc nếu còn có thể.”
Nhưng An không khóc.
Cô leo lên nóc nhà kho của đội, nơi cô thường ngồi mỗi sáng. Bầu trời phương đông đã chuyển sang màu cam nhạt.
Cô đưa tay lên, cố gắng vẽ lại khuôn mặt mẹ trong đầu. Mắt mẹ thế nào? Mũi mẹ ra sao? Nụ cười của mẹ… có làm cô thấy an toàn không?
Không có gì.
Chỉ có một khoảng đen. Và trong khoảng đen đó, cô nghe thấy một giọng nói. Không phải của mẹ. Mà của chính cô – từ rất lâu trước, khi cô còn là một đứa trẻ vừa phát hiện ra dị năng của mình.
“Mẹ ơi, mẹ có sợ chết không?”
Và giọng mẹ trả lời – An không nhớ nội dung, nhưng cô nhớ cảm giác. Một bàn tay ấm áp xoa đầu cô. Một hơi thở nhẹ nhàng bên tai.
Đó là tất cả những gì còn lại.
Một cảm giác. Không có hình ảnh. Không có âm thanh. Một cảm giác mơ hồ về thứ gì đó đã từng yêu thương cô.
An nhắm mắt.
“Mẹ à,” cô thì thầm, “con xin lỗi.”
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, cô khóc.
Nhưng cô không biết mình đang khóc cho ai.
(Hết chương 3)
Chương 4: Dấu vân tay trong ký ức – Linh tìm ra manh mối về đồng minh bí ẩn của Hắc Lang, nhưng phải trả giá bằng một phần nhân dạng của chính mình. Quân đề xuất một kế hoạch liều lĩnh có thể giết chết anh ta – hoặc cứu tất cả.