3 giờ sáng. Thành phố Hải Tần chìm trong thứ bóng tối ẩm ướt bốc lên từ biển.
Đội Biệt Kích Linh Hồn di chuyển thành hai nhóm. An dẫn đầu cùng Bảo và Linh tiếp cận từ hướng bắc, nơi những chiếc container cũ xếp chồng lên nhau tạo thành mê cung thép gỉ sét. Quân và Trang vòng ra phía nam, áp sát mép nước nơi những con tàu đánh cá nằm im lìm như xác chết.
An không cần đèn pin. Mắt cô xuyên thấp màn đêm dễ dàng như ban ngày, thậm chí còn rõ hơn – bóng tối khiến những vết nứt thời gian hiện ra lung linh như những sợi chỉ đen phát quang.
Trước mặt cô là nhà kho số 7.
Nó to hơn cô tưởng. Một khối bê tông khổng lồ với mái tôn gỉ đỏ, cửa cuốn đóng kín, xung quanh không một bóng người. Nhưng vết nứt – ôi, những vết nứt – chúng ở khắp mọi nơi.
An đếm được ít nhất 17 vết nứt từ bên trong nhà kho. Mỗi vết nứt là một sinh vật sống. Hầu hết đều nhỏ, vô hại kiểu chuột cống hay gián. Nhưng có ba vết nứt khác hẳn: to, đen đặc, và chuyển động như những con rắn quấn quanh thân hình chủ nhân.
Ba mục tiêu.
Cô giơ tay ra hiệu. Bảo và Linh lập tức núp sau hai chiếc container đối diện.
Bảo trông tệ hơn hôm qua. Mặc dù Trang đã chuyển đi hai vết thương, vết đâm thứ ba vẫn còn nằm sâu trong bụng anh – một lỗ hổng mà chính Bảo đã từ chối để Trang xử lý tiếp. “Để dành cho lúc cần,” anh nói khi Trang hỏi. Lúc này, khuôn mặt Bảo xám xịt dưới ánh trăng mờ, nhưng đôi mắt anh vẫn tỉnh táo và cứng rắn.
Linh ngồi thu mình sau lưng Bảo, tay cô bấu chặt vào áo anh. Cô không run. Linh không bao giờ run trước trận chiến. Cô chỉ im lặng một cách đáng sợ, như thể đang cố nhớ xem mình là ai và tại sao mình lại ở đây.
An nhìn vào bên trong nhà kho lần nữa.
Chết tiệt.
Ba vết nứt lớn kia không phải của lính thường. Cô đã nhìn thấy kiểu vết nứt này trước đây – trên những kẻ đã nuốt hoặc bị ghép linh hồn động vật. Vết nứt của chúng không nằm ở một điểm duy nhất, mà bị xé toạc thành nhiều mảnh, như thể có nhiều hơn một sinh vật đang tồn tại trong cùng một thể xác.
Lai ghép. Bọn chúng đã bắt đầu tạo ra lính lai.
“Bảo,” An thì thầm qua bộ đàm cài trong ve áo. “Em có nhìn thấy gì từ vị trí của em không?”
“Có ba cửa thoát hiểm phía sau,” giọng Bảo khàn khàn. “Một cái đang mở hé. Nhưng có mùi.”
“Mùi gì?”
“Mùi máu khô. Nhiều. Của người.”
Im lặng. Trong bộ đàm, giọng Quân vang lên từ hướng nam: “Bên này sạch sẽ. Hơi quá sạch. Không có bất kỳ sinh vật sống nào dưới nước – không cá, không cua, không ốc. Như thể ai đó đã hút sạch sự sống khỏi khu vực này.”
Nuốt linh hồn, An nghĩ. Đó là dấu hiệu của thuộc hạ cấp cao. Kẻ mang linh hồn bạch tuộc hoặc sa giông – những sinh vật có khả năng hút sinh lực từ môi trường xung quanh.
“Đổi kế hoạch,” An quyết định. “Không chờ đến 4 giờ. Chúng ta vào ngay bây giờ. Linh, em theo sát tôi. Bảo, em chặn cửa sau – đừng để ai thoát ra ngoài. Quân và Trang, hai người vào từ cửa nam sau khi nghe thấy tiếng nổ đầu tiên.”
“Tiếng nổ?” giọng Quân có phần hào hứng. “Không nói với anh sớm?”
“Bây giờ thì có rồi.”
An rút từ thắt lưng ra một quả lựu đạn khói – không phải vũ khí thường, mà là loại đặc chế trộn bột phosphor và một thứ bột màu xanh lục từ tuyến độc của một con ếch biến dị. Trang đã pha chế nó. Khi phát nổ, nó tạo ra một làn khói dày đặc có thể tê liệt hệ thần kinh của bất kỳ ai hít phải trong vòng 30 giây – kể cả người mang linh hồn động vật, ngoại trừ chính những người đã được Trang “đánh dấu” trước đó.
An kéo chốt.
Quăng.
Quả lựu đạn xé toạc không gian đêm tối, vẽ một đường vòng cung hoàn hảo qua ô cửa thông gió trên nóc nhà kho. Ba giây sau, tiếng nổ ầm vang lên, cùng với đó là làn khói xanh lục phun ra từ mọi khe hở.
Bên trong vang lên tiếng ho sặc sụa, tiếng đồ đạc đổ vỡ, và một tiếng gầm không giống bất kỳ loài vật nào An từng nghe.
“Vào!”
Cô lao lên.
Bên trong nhà kho tối om. Làn khói xanh lục cuộn tròn như những con rắn độc, ăn mòn từng mảng không khí. An không bị ảnh hưởng – Trang đã tiêm cho cô một liều “kháng độc” từ máu của chính con ếch biến dị đó, một quá trình mà cô không muốn nhớ lại.
Linh theo sát sau lưng, tay cô đeo găng mỏng màu đen – không phải để bảo vệ da, mà để đảm bảo cô không vô tình chạm vào bất kỳ ai trước khi sẵn sàng. Một lần chạm da thịt là đủ để Linh đọc hoặc chỉnh sửa ký ức của nạn nhân, nhưng mỗi lần như vậy cũng đồng nghĩa với việc một mảnh ký ức của chính cô sẽ bị xáo trộn.
An nhìn xung quanh. Những vết nứt thời gian hiện ra rõ mồn một trong bóng tối. Cô thấy người – rất nhiều người – nhưng hầu hết đều đang nằm bất động, bị khói làm tê liệt.
Ba vết nứt lớn vẫn đứng.
Một trong số đó lao về phía cô.
An kịp né. Một bàn tay – nếu có thể gọi là bàn tay – xé qua không khí ngay bên tai cô. Những ngón tay dài quá khổ, giữa các đốt ngón là màng da màu xám, như chân vịt của ếch nhưng dài gấp ba lần. Da của nó phủ đầy u nhọt, từ mỗi u nhọt rỉ ra một thứ dịch nhờn đen bóng.
Linh hồn ếch. Nhưng không phải ếch bình thường – đây là ếch lai ghép, thứ đã được cấy thêm DNA của bạch tuộc để tăng độ dẻo dai và linh hoạt.
Con quái vật quay lại, đôi mắt to lồi ra khỏi hốc mắt, đồng tử dọc màu vàng óng. Nó há miệng – một cái miệng không có răng nhưng có một chiếc lưỡi dài khoảng một mét, đầu lưỡi chẻ đôi như lưỡi rắn.
An nhìn thấy vết nứt của nó. Ngay dưới cằm, một điểm tối đen như mực, chỉ cách bề mặt da khoảng hai cm.
Chỉ cần một đòn chạm đúng.
Nhưng để chạm được, cô phải vượt qua cái lưỡi đó. Chiếc lưỡi lao về phía cô với tốc độ chóng mặt. An lăn người sang trái, nhảy lên một chiếc thùng gỗ, rồi bật khỏi tường, lao thẳng vào khoảng không.
Trong không trung, cô thấy mọi thứ chậm lại.
Con ếch đang quay đầu. Cái lưỡi của nó cuộn lại, chuẩn bị phóng ra lần nữa. Sau lưng nó, Linh đã tóm được một tên lính khác – tên đó đứng như trời trồng, mắt mở to nhưng vô hồn, miệng lắp bắp những câu vô nghĩa. Linh đang xóa ký ức của hắn, hoặc có thể cô đang cấy ghép thứ gì đó – An không có thời gian để hỏi.
Bàn tay An nắm chặt con dao găm trong ống tay áo. Lưỡi dao dài 12 cm, được bọc một lớp hợp kim đặc biệt có thể cắt xuyên qua bất kỳ vật chất sinh học nào – dù có cứng đến đâu.
Cô đáp xuống đúng lúc con ếch quay lại.
Hai người đối mặt nhau trong khoảng cách chưa đầy một mét.
Vết nứt dưới cằm nó như đang nhìn cô.
An đâm.
Lưỡi dao cắm phập vào đúng điểm chết. Không cần lực mạnh. Không cần chém sâu. Chỉ cần chạm – và logic của thực tại sẽ làm phần còn lại.
Con ếch lai ghép cứng đờ. Đôi mắt lồi của nó mở to hơn, rồi từ từ vỡ ra như hai quả trứng thối. Cơ thể nó xẹp xuống, không phải như chết theo cách thông thường – mà tan rã từng mảnh, từng tế bào, như thể chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại một vũng dịch nhầy đen và mùi khét.
An đứng dậy. Một cơn chóng mặt thoáng qua.
Một ký ức biến mất.
Cô nhắm mắt, cố nắm giữ hình ảnh cuối cùng vừa vụt khỏi tầm tay. Một khuôn mặt. Có một khuôn mặt. Của ai đó đã cười với cô dưới ánh nắng. Mẹ? Hay một người khác?
Không còn nữa.
“Đi nào,” cô nói với Linh, giọng khàn đi một chút.
Hai con quái vật còn lại đang thức dậy sau cơn tê liệt tạm thời. Một con có hình dáng gần như người, nhưng lưng nó mọc ra bốn chiếc xương dài như cánh dơi, căng màng da mỏng. Con còn lại to hơn, nặng nề hơn, với cái đầu của một con cá sấu gắn trên thân hình của một vận động viên thể hình.
“Em muốn con nào?” Linh hỏi.
“Con dơi. Em lấy cá sấu. Đừng chạm vào nó quá lâu.”
Linh cười. Nụ cười của cô trong bóng tối trông hơi điên loạn – kiểu cười của một người không chắc mình có thật hay không. “Lâu hay không là do em quyết định, không phải nó.”
Hai người lao lên.
Bên ngoài nhà kho, tiếng súng vang lên. Quân và Trang đã vào trận.
Và xa hơn, rất xa về phía đông, nơi đại dương đen ngòm gặp bầu trời, một đôi mắt màu đỏ rực từ từ mở ra.
Hắc Lang đang quan sát.
Bảo ngồi dựa lưng vào cánh cửa phía sau nhà kho. Anh đã chặn lối thoát duy nhất bọn chúng có thể dùng, nhưng chưa có ai cố chạy ra.
Cũng đúng. Bọn chúng là lính được huấn luyện để chiến đấu và chết, không phải để chạy trốn.
Vết thương trên bụng anh rỉ máu trở lại. Anh rút tay ra khỏi áo, thấy lòng bàn tay đỏ ướt. Ba vết đâm. Hai vết đã được Trang chuyển đi, nhưng một vết còn lại. Vết sâu nhất. Vết của một đứa con gái.
Anh nhớ cô bé – mười hai tuổi, tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn đen láy. Khi bọn đòi nợ xông vào nhà, chúng đâm cô bé trước tiên, để bố mẹ cô phải hoảng loạn. Bảo đã lao vào giữa lưỡi dao và cô bé. Anh gánh vết thương cho cô, cho mẹ cô, và cho bố cô – người bị đâm sau cùng, khi đang cố che chắn cho vợ con.
Ba người. Ba lưỡi dao.
Bảo đã sống. Họ cũng sống. Nhưng cơn đau của cô bé – nó vẫn còn ở đây, trong anh, một ngọn lửa âm ỉ không bao giờ tắt. Đau đớn vì sợ hãi. Đau đớn vì bất lực. Đau đớn của một đứa trẻ không hiểu tại sao mình lại bị đâm.
47 vết sẹo. 11 trong số đó là của những người anh không kịp cứu.
Còn vết thương này? Nó sẽ là vết sẹo thứ 48.
Và cơn đau cô bé ấy sẽ là người bạn đồng hành thứ 48 trong tâm trí anh.
“Bảo!” Giọng An vọng ra từ bên trong. “Có kẻ chạy ra phía sau! Chặn nó!”
Bảo từ từ đứng dậy. Máu từ bụng chảy xuống thấm đẫm thắt lưng quần.
Cánh cửa phía sau bật tung. Một bóng đen lao ra, nhanh như cắt.
Bảo không né. Anh dang rộng tay, đón lấy cú va chạm.
Kẻ đó – một tên lính bình thường, không có lai ghép – đâm thẳng một con dao găm vào ngực Bảo. Lưỡi dao xuyên qua áo, xuyên qua da, nhưng dừng lại ở lớp cơ bắp đã cứng như thép sau vô số lần gánh chịu tổn thương.
Bảo không thấy đau. Không phải vì anh chịu đau giỏi, mà vì cơn đau từ cô bé 12 tuổi kia còn lớn hơn gấp trăm lần vết dao này.
Anh túm cổ tên lính, bóp mạnh. Xương cổ tay kêu răng rắc.
“Đừng chạy,” Bảo nói, giọng đều đều. “Ở bên trong tệ hơn bên ngoài đấy.”
Tên lính ngước nhìn anh. Trong mắt hắn là sự kinh hãi thuần túy – không phải vì Bảo, mà vì thứ gì đó hắn vừa thấy bên trong nhà kho. Một thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết.
“Nó… nó ở đây rồi,” tên lính lắp bắp. “Con quái vật tổng hợp. Nó không phải của chúng tôi. Nó đến từ… từ nơi khác. Chúng tôi chỉ được lệnh nhốt nó lại, nhưng nó…”
Một tiếng gầm vang lên từ sâu bên trong nhà kho. Tiếng gầm không giống bất kỳ sinh vật nào Bảo từng nghe – nó chứa đựng nhiều tầng âm, như thể hàng trăm cổ họng đang hét lên cùng một lúc.
Bảo buông tên lính. Hắn ta bỏ chạy, biến mất trong màn đêm.
Sau lưng Bảo, cánh cửa nhà kho mở toang. An bước ra, tay vẫn cầm con dao găm dính đầy dịch đen. Linh đi sau cô, mặt tái mét hơn bình thường – cô vừa phải chạm vào con cá sấu lai ghép lâu hơn dự định, và ký ức của chính cô đã bị xáo trộn thêm một lần nữa. Cô đang lẩm bẩm một mình, cố phân biệt đâu là ký ức của mình, đâu là của kẻ thù.
“Cái thứ bên trong đó…” Linh nói, giọng run run. “Em đã chạm vào nó. Một cái chạm nhẹ thôi. Nhưng nó không có ký ức. Nó không nhớ bất cứ thứ gì. Nó chỉ… đói.”
“Hắc Lang đã gửi nó đến,” An nói. “Không phải để giữ đồ. Mà để thử nghiệm.”
Bảo nhìn cô. “Thử nghiệm cái gì?”
An quay lại nhìn vào bóng tối bên trong nhà kho. Đôi mắt hổ phách của cô phản chiếu một thứ ánh sáng màu đen từ sâu trong đó.
“Thử nghiệm xem chúng ta mạnh đến đâu. Và điểm yếu của chúng ta ở đâu.”
Cô quay sang Bảo. Mắt cô dừng lại trên vết máu đang loang trên bụng anh.
“Lần sau,” cô nói, “đừng để Trang chuyển vết thương cho mày nữa. Hãy để cô ấy chuyển hẳn sang xác chết hay gì đó. Mày không cần thêm vết sẹo nào nữa.”
Bảo im lặng một lúc, rồi nói: “Vết sẹo là thứ duy nhất chứng minh tao còn sống.”
An không đáp. Cô quay lưng bước đi.
Và trong đầu cô, một mảnh ký ức khác vừa biến mất. Lần này, cô không cố giữ lại nữa. Để nó đi. Để tất cả ra đi. Đến một ngày cô sẽ không còn nhớ mình là ai, rồi mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn.
Phía sau, bên trong nhà kho số 7, một đôi mắt đỏ rực mở ra trong bóng tối.
Con quái vật tổng hợp đã tỉnh dậy.
Và nó đói.
(Hết chương 2)
Chương 3: Đói – Cuộc đối đầu với sinh vật lai cổ đại đầu tiên, nơi An phải sử dụng “Mắt Diệt Thần” thêm một lần nữa – và đánh mất ký ức quan trọng nhất đời mình.