Sáng thứ Hai, Thảo Nguyên đến văn phòng lúc 8 giờ đúng.
Không sớm hơn, không muộn hơn. Cô đã ngồi trên xe máy ngoài bãi giữ xe tầng hầm đúng ba phút, nhìn đồng hồ, rồi quyết định rằng đi lên lúc 8 giờ đúng là bình thường và không mang ý nghĩa gì cả.
Cốc cà phê đã ở trên bàn.
Thảo Nguyên nhìn nó, nhìn về phía Design Team — Minh Khoa đang ngồi, tai nghe, màn hình sáng — rồi ngồi xuống, mở máy, uống cà phê.
Bình thường. Đây là thứ Hai bình thường.
9 giờ rưỡi, Thùy Linh đến trễ với lý do “xe xịt lốp” và biểu cảm của người không ngủ đủ giấc.
“Chị ơi,” cô thì thào ngay khi ngồi xuống, “hôm nay chị với anh Khoa lên tầng 5 không?”
“Có việc gì không thì làm việc đi.”
“Em đang hỏi lịch công tác của chị mà.”
“Không phải việc của em.”
Thùy Linh gật đầu với vẻ mặt của người ghi nhận thông tin, xoay ghế lại, và gõ vào màn hình. Được đúng bốn mươi giây thì xoay lại:
“Tức là có lên.”
“Thùy Linh.”
“Dạ, em làm việc.”
10 giờ 15, tin nhắn nội bộ:
Khoa — 10:17: Xong việc chưa? Lên tầng 5 được chưa.
Không phải câu hỏi. Dấu chấm, không dấu hỏi chấm. Cô đã nhận ra anh hay nhắn kiểu đó — không phải lạnh lùng, chỉ là anh không đặt câu hỏi khi anh đã biết câu trả lời.
Nguyên — 10:19: 10 phút nữa.
Khoa — 10:19: Được.
Thảo Nguyên đọc xong đoạn tài liệu đang dở, lưu file, đứng dậy.
Thùy Linh nhìn lên, nhìn chị cầm điện thoại đi về phía thang máy, nhìn Minh Khoa đứng dậy từ bàn anh cùng lúc, rồi nhìn xuống bàn phím của mình với nụ cười không thèm giấu.
Tầng 5 là tầng của team kỹ thuật và một phần phòng họp ít dùng. Pantry tầng 5 rộng hơn tầng 7, cửa sổ nhìn ra hướng khác, và quan trọng nhất — ít người lui tới vào buổi sáng.
Máy pha cà phê ở đây là dòng cũ hơn nhưng dùng hạt xay tươi, khác với dạng bột pha sẵn ở tầng 7. Thảo Nguyên đứng nhìn cái máy với vẻ mặt đánh giá.
“Anh biết dùng cái này không?”
“Biết.” Minh Khoa bước qua, mở nắp, kiểm tra lượng hạt, rồi bắt đầu chỉnh các nút theo trình tự quen thuộc. “Nguyên muốn đậm hay vừa?”
“Đậm.”
“Ừ.”
Cô đứng cạnh, nhìn anh pha. Có gì đó khác khi nhìn người ta làm việc thủ công so với nhìn người ta làm việc trước màn hình — chậm hơn, thật hơn, dễ thấy từng động tác hơn.
“Anh học pha cà phê ở đâu?”
“Tự mày mò.” Anh đặt cốc vào vị trí, bấm nút. “Hồi ở Hà Nội hay tăng ca một mình, tự học cho qua thời gian.”
“Tăng ca một mình nhiều không?”
“Nhiều.”
Máy bắt đầu chạy, tiếng xay nhỏ rồi tiếng cà phê chảy xuống. Mùi lan ra trong phòng nhỏ — đậm hơn, thật hơn so với tầng 7.
“Anh không thích làm việc nhóm à?” Thảo Nguyên hỏi.
Minh Khoa suy nghĩ một giây trước khi trả lời — cô nhận ra đó là thói quen của anh, không bao giờ trả lời ngay câu hỏi liên quan đến bản thân.
“Không phải không thích. Chỉ là… không phải ai cũng làm việc được cùng.”
“Tiêu chuẩn cao.”
“Tiêu chuẩn bình thường.” Anh lấy cốc ra, đưa cho cô. “Người ta hay nghĩ vậy thôi.”
Thảo Nguyên nhận cốc, uống thử. Dừng lại.
“Ngon hơn thật.”
“Ừ.” Anh bắt đầu pha phần của mình. “Nói rồi mà.”
Cô đứng dựa vào mép bàn, nhìn ra cửa sổ. Hướng này nhìn ra một con phố nhỏ, thấp hơn hướng tầng 7 nhìn ra đại lộ, nhưng gần hơn — thấy được cả mái nhà, cây bàng góc phố, xe cộ dưới đường.
“Sài Gòn nhìn từ đây khác,” cô nói không chủ đích.
Minh Khoa nhìn theo hướng cô nhìn. “Khác thế nào?”
“Bình thường hơn. Nhỏ hơn.” Cô nghĩ một chút. “Dễ chịu hơn.”
Anh không nói gì, nhưng cô thấy anh nhìn ra cửa sổ thêm một lúc trước khi quay lại lấy cốc của mình.
Họ uống cà phê đứng ở cửa sổ, không ngồi vì không có ghế, và nói chuyện theo kiểu không có chủ đề rõ ràng.
Minh Khoa hỏi cô làm ở Minh Phát từ khi nào. Cô hỏi lại anh trước đây làm ở đâu ở Hà Nội. Anh kể tên công ty — cô không biết, anh giải thích ngắn, cô gật đầu. Cô hỏi anh có nhớ Hà Nội không. Anh suy nghĩ theo cách thật sự suy nghĩ chứ không phải trả lời cho qua.
“Nhớ mùa thu,” anh nói. “Hà Nội mùa thu khác. Không có ở đây.”
“Sài Gòn không có mùa thu.”
“Biết.” Anh uống một ngụm. “Nhưng mà Sài Gòn có thứ khác.”
“Thứ gì?”
Anh nhìn ra cửa sổ. “Chưa biết tên. Đang tìm.”
Thảo Nguyên nhìn anh nói câu đó với giọng bình thản như đang mô tả một màu sắc còn thiếu trong palette, và cảm thấy có gì đó trong ngực mình dịch chuyển nhẹ theo cách cô không có từ để mô tả chính xác.
Cô nhìn vào cốc cà phê.
“Anh hay nói kiểu vậy không?”
“Kiểu gì?”
“Kiểu… nửa chừng. Không kết luận.”
Anh quay nhìn cô, và lần đầu tiên trong buổi sáng, cô thấy rõ ánh mắt anh — không phải nhìn qua, không phải nhìn về phía chung chung, mà nhìn vào cô thật sự.
“Vì chưa có kết luận thì không nói kết luận.”
“Người ta hay nói kết luận trước rồi tìm lý do sau.”
“Biết.” Một góc miệng anh nhích lên rất nhẹ. “Đó là lý do tôi không làm vậy.”
Thảo Nguyên nhìn lại anh, và lần này cô không nhìn đi ngay.
Mười lăm phút. Họ ở tầng 5 đúng mười lăm phút.
Không phải vì hết chuyện nói — mà vì điện thoại Thảo Nguyên rung lên, tin nhắn từ anh Quốc Anh hỏi về một file. Cô đọc, gõ trả lời nhanh, rồi nhìn lên:
“Phải xuống rồi.”
“Ừ.” Anh uống ngụm cuối, rửa cốc — cô để ý anh rửa cả cốc của cô luôn, không hỏi, như thể đó là việc hiển nhiên — rồi lau tay. “Xuống.”
Trong thang máy, lần này cô không nhìn bảng số tầng.
Cô nhìn thẳng vào cửa thang máy, và trong tấm inox bóng phản chiếu mờ, cô thấy anh đứng cạnh, cũng nhìn thẳng về phía trước.
Tầng 7. Cửa mở.
Họ bước ra, đi về hai hướng bàn làm việc của mình.
11 giờ, Thùy Linh đặt một tờ giấy nhớ lên bàn chị:
“Chị đi lâu hơn 15 phút đấy nha. Máy pha cà phê tầng 7 chỉ mất 3 phút.”
Thảo Nguyên đọc, gập tờ giấy lại, để vào ngăn bàn.
Không phản bác vì không có gì để phản bác.
12 giờ trưa, căng-tin.
Hôm nay Thảo Nguyên ngồi cùng Thùy Linh và hai bạn khác trong team. Bình thường, náo nhiệt, không ai nhắc đến chuyện gì.
Rồi Thùy Linh nhìn qua vai chị, mắt sáng lên theo kiểu cô em hay làm khi phát hiện thông tin mới.
“Anh Khoa ngồi một mình,” cô nói nhỏ.
Thảo Nguyên không quay lại. “Thì sao.”
“Bình thường anh ấy ngồi với team design mà.”
“Có thể họ về rồi.”
“Chị,” Thùy Linh đặt đũa xuống, “anh ấy ngồi hướng này.”
“Căng-tin chỉ có một hướng.”
“Chị biết ý em nói gì.”
Thảo Nguyên gắp miếng thịt, nhai, không trả lời. Cô không quay lại. Nhưng cô biết mình biết Minh Khoa hay ngồi đâu trong căng-tin — bàn thứ ba từ cửa vào, hàng giữa, ghế lưng ra tường — và cô biết mình biết điều đó từ bao giờ mà không nhớ ra.
“Thùy Linh,” cô nói.
“Dạ.”
“Ăn cơm đi.”
Buổi chiều trôi qua theo nhịp bình thường của một thứ Hai: email, chỉnh sửa, một cuộc họp ngắn không cần thiết, và tiếng máy in tầng 7 kêu lạch cạch rồi tắt ngóm đúng lúc chị Bảo Hân cần in tài liệu gấp.
Anh Tùng IT được gọi lên.
Anh Tùng đến, nhìn máy in, nhìn chị Bảo Hân, rồi nói với giọng người nắm quyền lực: “Để anh xem.” Sau đó ngồi xuống, mày mò, và không nói gì thêm trong mười lăm phút.
Trong khoảng thời gian đó, chị Bảo Hân đứng cạnh với tập tài liệu trên tay, và vì không có gì làm trong lúc chờ, chị tự nhiên nhìn quanh văn phòng theo thói quen nghề nghiệp.
Ánh mắt chị dừng ở bàn Thảo Nguyên, rồi bàn Minh Khoa, rồi quay lại bàn Thảo Nguyên.
Rồi chị lấy điện thoại ra.
3 giờ rưỡi chiều, Thảo Nguyên đang ngồi chỉnh bản thảo thì có tiếng ghế kéo sát lại từ phía sau.
Cô không cần quay lại để biết là ai — Thùy Linh hay kéo ghế kiểu đó, Đức Thắng hay đứng hơn là ngồi, và Minh Khoa thì chưa bao giờ sang bàn cô buổi chiều.
“File reference,” Minh Khoa đặt xuống bàn cô một tờ in, “cho phần banner tháng sau. Nguyên xem thử tone có hợp không.”
Cô nhìn tờ in. Rồi nhìn anh. “Sao không gửi qua drive?”
“Gửi rồi. Nhưng màu trên màn hình với màu in khác nhau. Xem bản in chính xác hơn.”
Cô nhìn lại tờ giấy. Anh nói đúng — màu trên màn hình và màu in thật không bao giờ khớp hoàn toàn, điều mà đáng ra cô phải biết sau ba năm làm content nhưng ít khi nghĩ đến.
“Tone ổn,” cô nói sau một lúc. “Nhưng chữ trắng trên nền này hơi khó đọc.”
“Biết rồi, đang thử thêm một lớp nền mờ phía sau chữ.” Anh nhìn vào tờ giấy cùng cô, ngồi đủ gần để chỉ vào từng chi tiết. “Đây, và đây. Nguyên thấy cần điều chỉnh thêm chỗ nào không?”
Cô nghiêng đầu nhìn. “Khoảng cách dòng ở đoạn này.”
“Ừ, cũng thấy vậy.”
Họ ngồi nhìn tờ giấy in thêm vài giây, hai đầu nghiêng về phía nhau để nhìn cùng một điểm.
Rồi cô nhận ra khoảng cách giữa hai người đang ở mức nào, và ngồi thẳng lại theo phản xạ.
Minh Khoa lấy tờ giấy lại, đứng dậy. “Xong. Cảm ơn.”
“Ừ.”
Anh về bàn. Cô nhìn màn hình.
Từ bàn bên, không cần quay lại cô cũng biết Thùy Linh đang mỉm cười.
5 giờ chiều, tin nhắn nội bộ:
Thắng — 17:03: Chị Nguyên ơi, tối nay mấy đứa team design đi ăn tối, rủ chị với chị Linh đi không? Vui lắm.
Thảo Nguyên đọc tin, nhìn về phía Design Team. Đức Thắng đang nhìn điện thoại, rõ ràng chờ phản hồi.
Minh Khoa không nhìn điện thoại. Anh đang làm việc.
Cô gõ lại:
Nguyên — 17:06: Cảm ơn anh, tối nay em có việc rồi.
Thắng — 17:07: Ôi tiếc quá. Chị Linh thì sao?
Thảo Nguyên chuyển sang cửa sổ tin nhắn với Thùy Linh:
Nguyên — 17:07: Thắng rủ đi ăn tối. Em tự trả lời nha.
Thùy Linh — 17:08: Dạ em hiểu ý chị 👍
Ba mươi giây sau, cô nghe tiếng Thùy Linh gõ trả lời Thắng, rồi tiếng Thắng “ờ vậy thôi” theo kiểu người không thực sự ngạc nhiên.
5 giờ rưỡi, Thảo Nguyên đang soạn email cuối ngày thì điện thoại rung. Không phải tin nhắn nội bộ — số lạ.
Cô nhìn màn hình. Số không có tên, đầu số Hà Nội.
Cô không bắt máy.
Số đó gọi lại sau hai phút. Cô vẫn không bắt.
Rồi một tin nhắn SMS — thứ hiếm khi ai còn dùng:
Nguyên ơi, đây là Minh — bạn cũ hồi đại học. Mình đang công tác Sài Gòn tuần này, có rảnh gặp không?
Thảo Nguyên đọc tin nhắn, đặt điện thoại xuống, nhìn vào màn hình máy tính.
Minh. Trần Hoàng Minh, bạn cùng lớp đại học, người cô từng có ba tháng không rõ ràng vào năm ba mà cô chưa bao giờ gọi tên chính thức là gì. Người cô đã không liên lạc hai năm nay vì không có lý do cụ thể nào để liên lạc và cũng không có lý do cụ thể nào để tránh.
Cô nhìn điện thoại thêm một lúc. Rồi gõ:
Cuối tuần này mình bận. Chúc công tác vui.
Gửi đi. Đặt điện thoại úp xuống.
6 giờ kém mười, Thảo Nguyên đang tắt máy thì Minh Khoa đi ngang qua bàn cô lần thứ hai trong ngày, lần này không dừng lại, chỉ đặt nhẹ một tờ giấy nhỏ xuống mà không nhìn cô.
Cô nhìn xuống.
Cà phê tầng 5 — thứ Tư lúc 10 giờ sáng nếu Nguyên rảnh.
Không phải câu hỏi. Không có dấu chấm hỏi. Nhưng lần này anh có viết thêm “nếu Nguyên rảnh” — nghĩa là anh đang hỏi, chỉ là theo cách của anh.
Thảo Nguyên nhìn tờ giấy, nhìn cái lưng áo xanh navy đang đi về phía thang máy.
Cô lấy bút, viết lên mặt sau tờ giấy: Được. Rồi gập lại để trên bàn.
Minh Khoa đã đi rồi. Cô biết anh sẽ không đọc tờ giấy đó tối nay.
Nhưng sáng mai anh sẽ đọc.
7 giờ tối, Thảo Nguyên ngồi ăn cơm một mình ở nhà, mở điện thoại ra đọc lại tin nhắn của Trần Hoàng Minh, rồi đóng lại.
Rồi mở cửa sổ tin nhắn nội bộ, nhìn vào đoạn hội thoại cuối cùng với Minh Khoa — tin nhắn cũ nhất còn lưu, từ tuần trước:
Khoa — 23:09: Ngon hơn thật. Thứ Hai mình lên thử.
Cô đọc lại chữ “mình” đó một lần nữa.
Rồi cô mở note trên điện thoại — nơi cô hay ghi những câu tagline đang cân nhắc cho campaign — và gõ vào cuối danh sách, không rõ vì lý do gì:
Có những thứ không cần nói to mới là thật.
Cô nhìn câu đó, xóa đi vì nó không liên quan đến campaign nào cả.
Rồi gõ lại.
Rồi để đó.
— Hết chương 4 —