Sáng thứ Năm, cốc cà phê đen không đường xuất hiện trở lại trên bàn Thảo Nguyên.
Cô nhìn nó. Nhìn về phía Design Team. Minh Khoa đang ngồi làm việc, lưng quay về phía cô, tai cắm tai nghe.
Cô uống.
Không có gì thay đổi. Đó là quyết định.
8 giờ 45, anh Quốc Anh gọi cô vào phòng.
Phòng anh nhỏ, kính trong suốt ba mặt theo kiểu thiết kế văn phòng hiện đại mà thực chất có nghĩa là ai cũng thấy ai đang bị gọi vào gặp sếp. Thảo Nguyên bước vào với tập hồ sơ, ngồi xuống, chờ.
Anh Quốc Anh không nhìn lên ngay. Anh đang đọc gì đó trên màn hình với vẻ mặt trung lập hoàn toàn — không phải trung lập kiểu không có ý kiến, mà trung lập kiểu đã có ý kiến nhưng chưa cho phép nó ra ngoài mặt.
“Campaign 03,” anh bắt đầu, “brief Nguyên nộp sáng nay tôi đọc rồi.”
“Dạ.”
“Tốt hơn hai tháng trước.”
Thảo Nguyên không nói gì. Với anh Quốc Anh, khen kiểu đó là khen thật, không cần thêm phản ứng.
“Visual concept cũng ổn.” Anh lật trang. “Hai bên align tốt. Tôi không cần chỉnh nhiều.”
“Dạ, em với anh Khoa có ngồi làm việc chung trước khi nộp.”
“Tôi biết.” Anh nhìn lên lần đầu tiên kể từ khi cô vào. “Làm vậy đi, tiết kiệm thời gian chỉnh sửa vòng sau.”
“Dạ.”
Anh gật đầu, rõ ràng cuộc họp đã xong về mặt công việc. Nhưng anh không nói “vậy thôi” — dấu hiệu thường thấy khi anh kết thúc cuộc trò chuyện.
Thảo Nguyên chờ.
“Nguyên làm ở đây mấy năm rồi?” anh hỏi, giọng vẫn đều.
“Dạ, ba năm rưỡi.”
“Chưa bao giờ có vấn đề gì.” Không phải câu hỏi. “Tôi muốn giữ vậy.”
Cô nhìn anh. Anh nhìn lại, thẳng và bình thản.
“Dạ, em cũng vậy.”
“Tốt.” Anh quay lại màn hình. “Vậy thôi.”
Thảo Nguyên đứng dậy, đi ra. Tay cầm tập hồ sơ, đầu cô đang dịch câu vừa nghe sang ngôn ngữ bình thường.
Chưa bao giờ có vấn đề gì. Tôi muốn giữ vậy.
Anh Quốc Anh không nói đừng làm gì. Anh cũng không nói cứ làm. Anh chỉ nói anh biết, và anh muốn mọi thứ không phức tạp.
Thảo Nguyên không biết điều đó là cảnh báo hay sự chúc phúc theo kiểu rất riêng của anh.
Có thể là cả hai.
10 giờ sáng, cô đang ngồi soạn nội dung thì Thùy Linh đặt một tờ giấy nhớ lên bàn cô, không nói gì, rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Cô nhìn xuống.
“Anh Thắng vừa hỏi em số chị. Em nói không biết (dù em biết). Em làm đúng chưa?”
Thảo Nguyên lấy bút ghi lại phía dưới: “Đúng.” Rồi thêm: “Cảm ơn.”
Thùy Linh về chỗ, liếc xuống tờ giấy, gật đầu một lần như đang xác nhận nhiệm vụ hoàn thành.
11 giờ rưỡi, Minh Khoa đi ngang qua bàn cô.
Anh không dừng lại, không nói gì, chỉ đặt nhẹ một tờ giấy in xuống góc bàn cô rồi tiếp tục đi về phía họp room cuối hành lang.
Thảo Nguyên nhìn tờ giấy.
Đó là bản in màu nhỏ — palette màu cho campaign 03, với chú thích tay bằng nét chữ ngay ngắn, rõ ràng:
Tone chính: xanh dương trầm + trắng sữa. Điểm nhấn: cam đất — dùng tiết kiệm, chỉ ở CTA và tiêu đề phụ. Tránh dùng đen thuần — nặng quá so với mood campaign muốn tạo.
Phía dưới, thêm một dòng nhỏ hơn:
Nếu cần giải thích lý do chọn màu thì hỏi.
Thảo Nguyên đọc lại tờ giấy một lần nữa.
Anh không cần làm điều này. Brief đã nộp, visual concept đã được duyệt, công việc của anh về mặt kỹ thuật đã xong. Tờ giấy này là thêm — không ai yêu cầu, không nằm trong quy trình.
Cô gấp tờ giấy lại, để vào ngăn bàn.
Rồi mở ngăn ra, lấy tờ giấy ra, để lên bàn.
Rồi lại để vào ngăn.
Thùy Linh nhìn toàn bộ màn hình đó từ bàn bên, không nói gì, nhưng cô nghe thấy tiếng cười nhỏ bị nén lại rất kém thành công.
Buổi trưa, Thảo Nguyên ăn cùng Thùy Linh ở căng-tin, chọn bàn góc như hôm qua.
“Chị,” Thùy Linh nói sau vài phút im lặng, “em hỏi thật nha.”
“Hỏi.”
“Chị thích anh Khoa không?”
Thảo Nguyên gắp miếng đậu hũ, nhai, nuốt. “Không biết.”
“Không biết là—”
“Là không biết.” Cô nhìn Thùy Linh. “Em hỏi câu đó như thể nó có hai đáp án rõ ràng. Nhưng mà…” cô ngừng lại, “…chị chưa bao giờ ở trường hợp này trước đây.”
“Trường hợp nào?”
“Trường hợp mà… người ta không làm gì cả, không nói gì cả, mà chị vẫn cứ chú ý.” Cô nói như đang phân tích số liệu, không phải đang tâm sự. “Bình thường chị biết rất rõ mình nghĩ gì về ai. Lần này không rõ. Chị ghét không rõ.”
Thùy Linh nhìn chị hồi lâu.
“Chị vừa mô tả đúng cái cảm giác thích người ta mà không dám nhận.”
“Em đừng có—”
“Chị tự phân tích đi. Em không nói gì thêm.”
Thảo Nguyên nhìn xuống khay cơm. Không phản bác.
Thùy Linh cho đó là câu trả lời.
2 giờ chiều, họp room B có cuộc họp kickoff cho project mới.
Thảo Nguyên vào trước, chọn ghế giữa bàn — không đầu, không cuối, vị trí trung lập. Anh Quốc Anh vào tiếp, rồi vài người từ team khác, rồi Đức Thắng, rồi Minh Khoa.
Anh ngồi đối diện với cô.
Họp room B nhỏ, bàn không lớn. Đối diện nghĩa là gần.
Thảo Nguyên mở sổ ra và quyết định nhìn vào sổ là chính.
Cuộc họp bắt đầu. Anh Quốc Anh trình bày project mới — một chiến dịch thương hiệu dài hơi, ba tháng, cần content và visual làm việc song song từ đầu thay vì tuần tự như thường lệ.
“Để tránh lại phải chỉnh nhiều vòng,” anh giải thích, “tôi muốn mỗi deliverable đều có một người content và một người design cùng chịu trách nhiệm từ đầu. Không phải handoff — là đồng sở hữu.”
Anh nhìn quanh bàn. “Thảo Nguyên và Khoa làm campaign 03 tốt. Hai người phụ trách deliverable chính của project này.”
Thảo Nguyên ghi vào sổ.
Minh Khoa gật đầu.
Đức Thắng nhìn từ người này sang người kia với vẻ mặt mà Thảo Nguyên không cố đọc.
“Các deliverable còn lại,” anh Quốc Anh tiếp tục, “tôi sẽ phân công sau. Câu hỏi gì không?”
Không ai hỏi.
“Vậy thôi.”
Sau cuộc họp, mọi người lần lượt ra. Thảo Nguyên đang soạn lại ghi chú thì nghe ghế đối diện dịch chuyển.
“Lịch làm việc chung,” Minh Khoa nói, “Nguyên muốn xếp kiểu nào?”
Cô nhìn lên. Chỉ còn hai người trong phòng. “Thứ Hai và thứ Tư. Buổi chiều. Họp room hoặc khu design đều được.”
“Khu design.” Anh ghi chú vào điện thoại. “Màn hình lớn hơn, tiện hơn khi xem visual.”
“Được.”
Anh đứng dậy. Cô cũng đứng dậy.
Rồi cả hai đi ra cửa cùng lúc và cùng dừng lại ở khung cửa vì cửa họp room B chỉ vừa một người.
Im lặng nửa giây.
“Nguyên đi trước,” anh nói.
“Cảm ơn.” Cô bước ra.
Đó là tương tác ngắn nhất, bình thường nhất trong ngày. Nhưng Thảo Nguyên để ý rằng anh lùi lại trước khi nói — không phải chờ cô nhường, mà đã có ý định nhường từ đầu.
Cô không biết tại sao mình để ý điều đó.
Cô đi về bàn và cố quên điều đó đi.
4 giờ rưỡi chiều, tin nhắn nội bộ:
Thắng — 16:32: Chị Nguyên ơi, anh Khoa hay uống cà phê kiểu nào vậy chị? Em muốn mua mời cả team.
Thảo Nguyên nhìn tin nhắn.
Câu hỏi bình thường. Hoàn toàn có thể là câu hỏi bình thường của người muốn mua cà phê mời đồng nghiệp.
Cũng hoàn toàn có thể là câu hỏi để xem cô có biết không.
Cô gõ lại:
Nguyên — 16:35: Anh hỏi trực tiếp anh Khoa đi, chắc hơn.
Thắng — 16:36: Haha ừ nhỉ. Cảm ơn chị.
Thảo Nguyên đặt điện thoại xuống.
Minh Khoa uống cà phê đen, ít đường, không đá. Cô biết vì đã vô tình thấy cốc của anh hai lần ở pantry.
Cô không trả lời vì cô không chắc mình muốn Đức Thắng biết rằng cô biết.
5 giờ 50, Thùy Linh về trước, vẫy tay chào, không quên thêm câu: “Chị đừng tăng ca quá 7 giờ nha, không tốt cho sức khỏe.”
Câu đó nghe rất quan tâm nhưng ánh mắt kèm theo thì không hẳn là lo lắng sức khỏe.
Thảo Nguyên không buồn phản bác.
6 giờ 15, cô đang đọc lại bản thảo lần cuối thì nghe tiếng động nhỏ, nhìn lên.
Minh Khoa đặt một hộp bánh nhỏ xuống góc bàn cô — loại bánh bơ đóng gói đơn giản hay bán ở tầng 1 — rồi tiếp tục đi, không dừng lại, không giải thích.
Thảo Nguyên nhìn hộp bánh.
Rồi nhìn theo anh đang đi về bàn mình.
Rồi nhìn lại hộp bánh.
Cô mở ra. Bên trong có tám cái bánh và một tờ giấy nhỏ xé từ sổ tay, nét chữ quen thuộc:
Ăn đi. Làm muộn mà không ăn gì thì không nghĩ được.
Không ký tên. Không cần.
Thảo Nguyên ăn một cái bánh, nhìn vào màn hình, và nhận ra rằng cái cảm giác ấm áp đang lan ra đâu đó trong ngực mình không phải do bánh bơ.
Cô gõ tin nhắn nội bộ:
Nguyên — 18:19: Bánh ngon. Cảm ơn anh.
Ba phút sau:
Khoa — 18:22: Ừ.
Thảo Nguyên nhìn chữ “Ừ” đó một lúc lâu hơn cần thiết.
Rồi cô làm điều cô ít khi làm — cô cười một mình, không có lý do đủ lớn để giải thích.
7 giờ tối, hai người cùng ra về.
Không phải cùng nhau. Chỉ là cùng đứng chờ thang máy sau khi tắt máy tính gần cùng lúc.
Thang máy đến. Cả hai bước vào. Cửa đóng lại.
Bốn mươi giây từ tầng 7 xuống tầng 1 trong một cái hộp kim loại nhỏ, chỉ có hai người.
Thảo Nguyên nhìn số tầng thay đổi trên bảng điện tử.
Minh Khoa đứng cách cô khoảng một bước, nhìn thẳng vào cửa thang máy.
Tầng 5. Tầng 4. Tầng 3.
“Nguyên về bằng gì?” anh hỏi, không quay đầu.
“Xe máy. Anh?”
“Xe máy.”
Tầng 2. Tầng 1.
Cửa mở. Cả hai bước ra, đi về phía bãi giữ xe. Hướng khác nhau.
“Về cẩn thận,” anh nói.
“Anh cũng vậy.”
Cô đi về phía xe mình, mở khóa, ngồi lên. Đội mũ bảo hiểm, buộc quai, nổ máy.
Khi xe lăn ra cổng, cô không ngoái lại.
Nhưng cô nghe thấy tiếng xe máy khác nổ sau lưng, và bằng cách nào đó cô biết đó là anh.
Đêm hôm đó, 11 giờ khuya, Thảo Nguyên nằm nhìn trần nhà và cố xác định mọi thứ đang diễn ra theo logic.
Minh Khoa mang cà phê. Mang bánh. Để lại ghi chú. Làm việc muộn không lý do rõ ràng. Hỏi cô về bằng gì.
Không ai trong số đó là hành động lớn. Không lời tỏ tình, không cử chỉ lãng mạn rõ ràng, không câu nào có thể in đậm và đóng khung treo tường.
Chỉ là những thứ nhỏ, đều đặn, và luôn đúng lúc.
Thảo Nguyên hiểu ngôn ngữ của sự rõ ràng — brief rõ, deadline rõ, phản hồi rõ. Cô không giỏi đọc những thứ không được viết ra.
Nhưng lần này, lần đầu tiên trong nhiều năm, cô đang cố đọc.
Cô nhìn điện thoại. Cửa sổ tin nhắn nội bộ vẫn còn mở, chữ “Ừ” cuối cùng của anh vẫn nằm đó.
Cô gõ, xóa. Gõ lại, xóa lại.
Cuối cùng cô tắt điện thoại và quyết định rằng đây là vấn đề để giải quyết vào sáng mai, khi đầu óc cô hoạt động bằng lý trí thay vì bằng thứ gì đó ít đáng tin cậy hơn.
Cô nhắm mắt.
Năm giây sau, cô mở điện thoại lên, gõ nhanh trước khi kịp nghĩ:
Nguyên — 23:07: Anh có thích cà phê tầng 5 không hay chỉ đề xuất cho vui?
Cô đặt điện thoại xuống, tim đập hơi nhanh theo kiểu ngớ ngẩn.
Một phút trôi qua. Hai phút.
Anh ngủ rồi. Đương nhiên rồi. Bình thường.
Rồi:
Khoa — 23:09: Ngon hơn thật. Thứ Hai mình lên thử.
Thảo Nguyên nhìn chữ “mình” trong câu đó — không phải “Nguyên thử đi”, không phải “anh hay lên đó”. Là “mình”.
Số nhiều, chỉ hai người.
Cô đặt điện thoại xuống, lần này không mở lại nữa.
Và lần đầu tiên trong tuần, cô ngủ được rất nhanh.
— Hết chương 3 —