Chương 2: Người thừa

Ánh nắng đầu tiên len qua khe rèm, rọi xuống sàn gỗ một dải sáng nhợt nhạt. Lâm Tự mở mắt, mất vài giây mới nhận ra mình đang ở đâu. Căn phòng xa lạ, trần nhà cao vời vợi, mùi gỗ mới pha lẫn mùi ẩm mốc nhàn nhạt của một nơi lâu ngày không có người ở. Cậu ngồi dậy, cơn đau đầu sau giấc ngủ vẫn chưa hoàn toàn rút đi, âm ỉ như một kẻ thù dai dẳng trú ngụ trong hộp sọ.

Tiếng bước chân và tiếng xì xào vọng lên từ phía cầu thang. Lâm Tự dụi mắt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vụn ký ức tối qua: hợp đồng, hôn lễ, người đàn ông lạnh như tượng đá, và câu nói “Phòng của cậu ở cuối hành lang.” Cậu là vợ của Cố Đình Chuẩn. Trên danh nghĩa. Trên tờ giấy. Và chỉ thế thôi.

Cậu đứng dậy, rửa mặt qua loa bằng nước lạnh. Gương mặt phản chiếu trong gương hốc hác đến lạ, đôi mắt hổ phách lờ đờ thiếu sức sống. Cậu vỗ nhẹ hai má, cố tạo ra chút hồng hào giả tạo, rồi mở cửa bước ra ngoài.

Hành lang dài hun hút, lát đá cẩm thạch bóng loáng. Từng cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo đóng kín im lìm. Lâm Tự lần theo tiếng động, xuống cầu thang xoắn ốc, tiến về phía phòng ăn. Càng đến gần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ khó chịu càng rõ dần.

“Con không hiểu. Tại sao anh hai phải cưới một kẻ chẳng ra gì thế? Nhìn cái dạng là biết loại người ham tiền tài, mặt mũi lúc nào cũng như sắp chết đến nơi.”

Tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ leng keng, rồi tiếng quản gia Chung khẽ ho: “Tiểu thư, xin cô hạ giọng.”

Lâm Tự dừng bước trước cửa phòng ăn. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp gương mặt thành một biểu cảm bình thản nhất, rồi bước vào.

Căn phòng sáng choang. Chiếc bàn dài bằng gỗ lim bóng loáng, đủ chỗ cho hai mươi người, nhưng lúc này chỉ có hai người đang ngồi. Một thiếu nữ chừng hai mươi tuổi, gương mặt thanh tú nhưng nét kiêu kỳ hiện rõ nơi khóe mắt, đang lười biếng khuấy tách trà. Đối diện cô là Cố Đình Chuẩn – tay cầm tách cà phê đen, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại, hoàn toàn không liếc lấy một cái về phía cửa.

Thiếu nữ – Cố Tuyết Nhi – ngước lên đầu tiên. Ánh mắt cô quét từ đầu đến chân Lâm Tự, nụ cười mỉa mai nở rộ trên môi.

“A, chị dâu mới của em đây sao? Ngủ ngon chứ? Giường có quá êm so với chỗ trước đây cô ở không?”

Lâm Tự khẽ cúi đầu, chọn cách im lặng. Cậu bước đến chiếc ghế trống ở góc bàn, toan ngồi xuống thì giọng Cố Tuyết Nhi lại vang lên, sắc như dao cắt:

“Ai cho phép cô ngồi đây? Đây là chỗ của anh Hạo.”

Bàn tay Lâm Tự khựng lại trên thành ghế. Cái tên “anh Hạo” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Cậu lùi lại, không nói gì, chỉ lặng lẽ chuyển sang chiếc ghế khác ở phía cuối bàn. Nhưng chưa kịp đặt mông xuống, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Cố Đình Chuẩn đặt tách cà phê xuống đĩa, lần đầu tiên cất tiếng từ khi cậu bước vào.

“Ra ghế phụ ngồi.”

Giọng hắn không lớn, không nặng, nhưng sức lạnh trong đó khiến không khí trong phòng như đông cứng lại. Lâm Tự ngước mắt nhìn hắn, nhưng Cố Đình Chuẩn vẫn không thèm quay sang. Ánh mắt hắn vẫn dán vào màn hình, như thể vừa rồi chỉ là một câu ra lệnh cho người máy.

Quản gia Chung đứng bên cạnh, ánh mắt thoáng chút khó xử. Ông nhẹ nhàng kéo ra một chiếc ghế nhỏ ở góc tường – chiếc ghế phụ vốn dành cho người hầu chờ sai bảo. Lâm Tự nhìn chiếc ghế ấy, cổ họng nghẹn đắng. Nhưng rồi cậu cũng bước đến, ngồi xuống, hai tay đặt ngoan ngoãn trên đầu gối như một đứa trẻ bị phạt.

Cố Tuyết Nhi bật cười khanh khách. “Ngoan thế. Chắc là quen rồi nhỉ?”

“Tuyết Nhi.” Cố Đình Chuẩn lạnh giọng, cô em gái lập tức im bặt, nhưng nụ cười vẫn còn vương trên khóe môi.

Bữa sáng diễn ra trong im lặng. Trên bàn bày đầy đồ ăn: trứng, bánh mì, hoa quả tươi, sữa, nước ép – nhưng không ai mời Lâm Tự một câu. Cậu ngồi thu lu nơi góc tường, cố gắng co người càng nhỏ càng tốt, như thể chỉ cần như vậy, sự tồn tại của cậu sẽ không chọc mắt thêm bất kỳ ai.

Nhưng cơ thể không cho phép cậu quên đi hiện thực. Cơn đau đầu âm thầm trỗi dậy, từng nhịp đập như búa gõ vào thái dương. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Lâm Tự lén lút rút từ túi áo ra lọ thuốc giảm đau. Cậu cố gắng mở nắp thật khẽ, nhưng lọ thủy tinh trơn trượt trong lòng bàn tay run rẩy.

“Cạch” – một tiếng vang giòn tan. Lọ thuốc rơi xuống sàn, lăn lông lốc về phía chân bàn. Những viên thuốc trắng văng ra tứ phía.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu. Cố Tuyết Nhi nhíu mày: “Cô làm trò gì thế?”

Lâm Tự vội vàng quỳ xuống, hốt hoảng nhặt từng viên thuốc. Những ngón tay run lẩy bẩy không tài nào giữ nổi. Một viên thuốc lăn đến sát mũi giày da bóng loáng của Cố Đình Chuẩn. Lâm Tự chùn tay lại, ngước lên. Cuối cùng, hắn cũng nhìn cậu.

Đôi mắt đen sâu thẫm ấy rốt cuộc cũng đặt lên người cậu, nhưng chỉ là một cái liếc vô cảm. Hắn cúi xuống, nhặt viên thuốc lên bằng hai ngón tay, đưa ngang tầm mắt.

“Đau đầu?” – Hắn hỏi, giọng đều đều, như một câu hỏi tu từ không cần đáp án.

Lâm Tự cắn môi, định mở miệng giải thích, nhưng Cố Đình Chuẩn đã thả viên thuốc xuống bàn, lạnh nhạt phủi tay như vừa chạm vào thứ dơ bẩn.

“Uống ít thôi. Tôi không muốn có người chết trong nhà mình, phiền phức.”

Nói đoạn, hắn đứng dậy, khoác áo vest lên vai. Chu Vũ từ đâu xuất hiện, cúi đầu báo cáo lịch trình công việc. Cố Đình Chuẩn sải bước ra ngoài, không ngoái đầu lại lấy một lần.

Lâm Tự vẫn quỳ trên sàn. Cậu cúi gằm, nhặt nốt những viên thuốc còn sót lại, bỏ vào lọ. Nốt ruồi son ở cổ tay mơ hồ nóng ran, như một dấu hiệu cảnh báo mà cậu chẳng còn tâm trí để ý.

Cố Tuyết Nhi cũng đứng dậy, hất cằm bước qua, cố tình để mũi giày cao gót suýt soát nghiến lên ngón tay cậu.

“Đừng tưởng vào đây là làm bà chủ. Cô chỉ là đồ thế thân rẻ mạt thôi. Tốt nhất nên biết thân biết phận.”

Tiếng giày gõ lộc cộc xa dần. Chỉ còn lại Lâm Tự và quản gia Chung trong căn phòng rộng thênh thang. Ông già lặng lẽ bước đến, đưa cho cậu một cốc nước ấm.

“Cậu chủ… nên uống thuốc đi ạ.”

Lâm Tự nhận lấy cốc nước, bàn tay vẫn run. Cậu nuốt vội hai viên thuốc, vị đắng lan tràn nơi cuống lưỡi. Còn đắng hơn cả thuốc là cảm giác tủi nhục đang dâng lên trong lồng ngực.

“Cảm ơn bác.” Cậu thì thầm, giọng khản đặc.

Quản gia Chung thở dài, định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Ông chỉ khẽ vỗ vai cậu rồi lui ra ngoài, để lại Lâm Tự một mình.

Cậu ngồi lại trên chiếc ghế phụ, nhìn ra ô cửa sổ lớn. Ngoài kia, nắng đã lên cao, nhưng dường như không một tia sáng nào lọt được vào căn biệt thự này. Cái lồng son vừa rộng lớn vừa chật chội, nhốt cậu trong những quy tắc, những ánh mắt khinh miệt, và sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của kẻ mang danh chồng.

Chợt, một tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong túi áo. Lâm Tự giật mình, rút máy ra. Màn hình hiển thị một tin nhắn từ số lạ:

“Mày tưởng mày trốn được sao? Sớm muộn gì tao cũng tìm ra mày.”

Sắc mặt Lâm Tự trắng bệch. Điện thoại suýt rơi khỏi tay. Cậu nhìn quanh căn phòng trống rỗng, cảm giác như có hàng trăm con mắt đang theo dõi mình. Bàn tay siết chặt lấy chiếc điện thoại, những khớp ngón tay trắng nhợt vì dồn lực.

Cùng lúc đó, trên chiếc xe hơi đang lao vun vút về phía tập đoàn Cố thị, Cố Đình Chuẩn bất chợt lên tiếng từ ghế sau:

“Điều tra Lâm Tự cho tôi. Tất cả mọi thứ.”

Chu Vũ ngồi ghế trước hơi nghiêng đầu: “Bao gồm cả bệnh án, thưa tổng giám đốc?”

Cố Đình Chuẩn không trả lời, chỉ nhắm mắt lại, gương mặt vẫn lạnh tanh như tượng tạc. Nhưng trong bóng tối sau hàng mi khép hờ, hình ảnh bàn tay run rẩy nhặt thuốc và đôi mắt hổ phách đầy nước ấy chợt hiện lên – một thoáng thôi, rồi vụt tắt như ánh sao băng lạc lối giữa trời đêm.

Hắn không quan tâm. Hắn tự nhủ với mình như thế. Chỉ là điều tra để phòng ngừa rủi ro. Chỉ là để kiểm soát mọi thứ trong tầm tay. Không hơn.