Căn hộ của Minh nằm khuất sau một con hẻm cụt trên đường Đinh Tiên Hoàng, nơi những ngôi nhà cũ kỹ dựa lưng vào nhau như những ông già ngủ gật. Khi xe ôm công nghệ thả Linh và Thu xuống đầu hẻm, trời đã gần trưa, nắng đổ thẳng xuống mặt đường nhựa rỗ, hắt lên những mảng tường loang lổ rêu xám.
Thịnh đã đứng chờ sẵn trước cổng chung cư, dựa lưng vào cột bê tông, tay cầm ly cà phê nhựa uống dở. Ông ta vẫn mặc áo sơ mi xanh dương – hoặc một chiếc giống hệt – và trông như chưa ngủ đêm qua. Quầng thâm dưới mắt ông sậm màu, nhưng ánh mắt vẫn sắc, vẫn cái kiểu nhìn quét toàn bộ khung cảnh trong một cái liếc.
“Đây là Thu,” Linh giới thiệu ngắn gọn. “Bạn tôi.”
Thịnh nhìn Thu một cái – chậm hơn cần thiết một nhịp, kiểu nhìn của người đang lưu hồ sơ vào trí nhớ. Rồi ông gật đầu, không hỏi thêm.
“Câu hỏi của cô,” Thịnh nói khi cả ba bước vào cầu thang chung cư, giọng ông vang nhẹ trong lồng cầu thang hẹp. “Về ánh nắng cuối ngày.”
“Tôi đang nghe.”
“Đúng là tôi đến gặp Quỳnh lúc mười giờ sáng. Nhưng đó là lần đầu tiên. Còn lần thứ hai là buổi chiều cùng ngày.”
Linh dừng bước ở chiếu nghỉ tầng hai. “Anh nói dối tôi.”
“Tôi không nói dối. Tôi bỏ qua.” Thịnh cũng dừng lại, quay xuống nhìn cô. “Buổi chiều tôi quay lại vì không yên tâm. Cô ấy vẫn không mở cửa. Tôi đứng ngoài đó mười lăm phút, nghe thấy tiếng nhạc trong phòng – loại nhạc không lời, piano chậm. Rồi tôi rời đi. Sáng hôm sau cô ấy chết.”
“Tại sao không phá cửa vào?”
“Vì tôi không có lệnh. Vì cô ấy không phải là nghi can, không phải là đối tượng giám sát chính thức. Vì tôi là thượng tá hình sự nhưng vụ này không nằm trong hồ sơ được duyệt.” Ông ta nói từng câu một, đều đều, không thanh minh. “Tôi đứng ngoài cửa một cô gái đang nghe nhạc piano và nghĩ rằng mình lo lắng thái quá. Đó là sai lầm lớn nhất trong sự nghiệp của tôi.”
Linh nhìn vào mắt ông ta. Quầng thâm, tia máu, mí mắt hơi sụp – dấu hiệu của người đã mất ngủ nhiều đêm liền. Nhưng cô cũng biết rằng những kẻ thao túng giỏi nhất thường là những người có thể tạo ra vẻ ngoài kiệt sức chân thực nhất.
Ba người leo tiếp lên tầng bốn. Hành lang tối om, bóng đèn cảm biến đã hỏng từ lâu. Linh rút điện thoại bật đèn pin, quét ánh sáng dọc dãy cửa. Cửa phòng Minh vẫn đóng im ỉm, lớp sơn xanh đã bong tróc ở góc dưới. Không có dấu hiệu cạy phá.
“Cô có chìa khóa không?” Thịnh hỏi.
“Không.”
“Vậy thì chúng ta có hai cách. Một là tôi gọi người quen trong ngành tới mở khóa, mất khoảng một tiếng và rất nhiều câu hỏi. Hai là—”
Thịnh chưa kịp nói hết câu, Thu đã cúi xuống, lôi từ trong túi xách một chiếc kẹp tóc kim loại, bẻ thẳng ra, và cắm vào ổ khóa.
Linh nhìn Thu. “Mày học cái này ở đâu?”
“Hồi đại học. Cùng kỳ với môn tâm lý tội phạm.” Thu không ngước lên, tay vẫn xoay nhẹ chiếc kẹp. “Giáo sư dạy môn đó là cựu cảnh sát. Ông ấy bảo muốn bắt tội phạm thì phải hiểu cách chúng hành động.”
Một tiếng “cạch” khô vang lên. Cánh cửa hé ra.
Thịnh nhìn Thu với vẻ mặt khó đọc, rồi đẩy cửa bước vào trước.
Căn hộ của Minh nhỏ hơn căn của Linh. Một phòng ngủ, một bếp mở, một ban công chỉ đủ đặt cái máy giặt cũ. Nhưng điều khiến cả ba người đứng sững lại không phải là diện tích – mà là trạng thái của căn phòng.
Mọi thứ ngăn nắp một cách bất thường.
Không phải kiểu ngăn nắp của người sạch sẽ. Là kiểu ngăn nắp của nơi vừa được dọn dẹp kỹ lưỡng. Tủ sách thẳng hàng, bàn làm việc trống trơn, dây điện cuộn gọn gàng. Chăn gối trên giường gấp vuông vức, phẳng lỳ như trong khách sạn. Trên bàn bếp không có cốc bẩn, không có gói mì chưa vứt, không có bất kỳ dấu vết nào của một người sống một mình và vừa “đi đột xuất”.
“Minh không phải là người gọn gàng,” Linh nói, giọng cô thấp hơn bình thường. “Hắn để bát đũa trong bồn cả tuần. Bàn làm việc lúc nào cũng đầy giấy ghi chú.”
“Có ai đó đã dọn dẹp,” Thịnh kết luận. “Hoặc là Minh trước khi đi, hoặc là người khác sau khi cậu ấy đi.”
“Hoặc Minh chưa từng rời khỏi đây một cách tự nguyện.”
Thu đi vòng quanh phòng, tay đeo găng vải mỏng rút từ túi xách ra – một thói quen nghề nghiệp mà Linh chưa từng thấy trước đây. Cô lướt ngón tay dọc mặt bàn, kiểm tra gầm bàn, rồi cúi xuống nhìn khe giữa đệm và thành giường.
“Có gì đó không đúng,” Thu nói. “Căn phòng này được dọn quá sạch. Nhưng kiểu sạch của người muốn xóa dấu vết, không phải kiểu sạch của người dọn nhà trước chuyến đi.”
Cô giơ ngón tay lên. Trên đầu ngón tay đeo găng có một lớp bụi mỏng màu trắng.
“Bột lau đa năng. Mùi vẫn còn mới. Ai đó đã lau toàn bộ bề mặt trong vòng ba ngày trở lại đây.”
Thịnh bước tới bàn làm việc, rút từ túi áo một cây bút nhỏ, dùng đầu bút gõ nhẹ vào các ngăn kéo. Ngăn trên cùng mở ra trống rỗng. Ngăn thứ hai cũng vậy. Ngăn thứ ba có một cuốn sổ tay bìa đen, nhưng khi mở ra, tất cả trang giấy đều đã bị xé sạch, chỉ còn lại những mẩu giấy nhỏ dính ở gáy.
“Ai đó rất cẩn thận,” Thịnh lầm bầm. “Hoặc rất hoảng sợ.”
Linh không tham gia tìm kiếm. Cô đứng giữa phòng, mắt nhắm lại, cố nhớ lại buổi trưa thứ Năm – lần cuối cùng cô gặp Minh. Hắn gọi cơm gà. Hắn cười to với gì đó trên điện thoại. Hắn kể đang nghiên cứu một dự án mới. Bình thường hoàn toàn.
Rồi cô mở mắt ra, và nhìn thấy nó.
Một chi tiết nhỏ xíu mà cô suýt bỏ qua khi bước vào – một mảnh giấy trắng nằm trong khe giữa tủ lạnh và tường bếp, gần như vô hình nếu không đứng đúng góc. Cô cúi xuống, dùng móng tay kéo nó ra.
Một mảnh giấy A4 gấp làm tư. Mực in laser, font chữ thông thường. Nhưng nội dung thì không bình thường chút nào.
Đó là một bản in tin nhắn Echo.
Không phải tin nhắn giữa Linh và Huy.
Là tin nhắn giữa một tài khoản tên “Minh_Nguyen” và một tài khoản tên “Echo_Admin”.
Minh_Nguyen: [08:47 tối, Thứ Sáu] Tôi cần báo cáo một tài khoản. Tên người dùng: Huy. Tôi có lý do nghi ngờ đây là tài khoản giả mạo. Tôi đã kiểm tra ảnh đại diện qua tìm kiếm ngược và nó trùng khớp với ảnh của một người mẫu Thái Lan.
Echo_Admin: [08:49 tối, Thứ Sáu] Cảm ơn bạn đã báo cáo. Chúng tôi sẽ xem xét.
Echo_Admin: [08:51 tối, Thứ Sáu] Bạn có thể cung cấp thêm thông tin về lý do bạn nghi ngờ tài khoản này không? Chúng tôi cần bằng chứng cụ thể.
Minh_Nguyen: [08:54 tối, Thứ Sáu] Tôi đã tìm thấy ảnh gốc trên Instagram. Tôi đã lưu lại đường link. Tài khoản này đang nói chuyện với bạn tôi và tôi nghĩ bạn tôi đang bị lừa.
Echo_Admin: [08:56 tối, Thứ Sáu] Chúng tôi hiểu. Bạn có ở gần khu vực Quận 3 không? Chúng tôi có văn phòng hỗ trợ khách hàng ở đó. Bạn có thể đến trực tiếp để trao đổi.
Minh_Nguyen: [08:58 tối, Thứ Sáu] Có. Tôi có thể tới ngay bây giờ không?
Echo_Admin: [08:59 tối, Thứ Sáu] Tất nhiên. Địa chỉ: 287/15 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 5, Quận 3. Hãy hỏi gặp anh Tuấn ở quầy lễ tân.
Tới đây, đoạn tin nhắn kết thúc.
Linh đọc lại ba lần. Tay cô run nhẹ – không phải run vì sợ, mà là run của cơn giận đang bắt đầu sôi lên từ đáy dạ dày.
Minh đã tìm thấy bằng chứng. Hắn đã biết Huy là giả. Và thay vì gọi cho cô, thay vì gọi cảnh sát, hắn đã tới gặp “Echo_Admin” – một cái bẫy được giăng ra ngay khi hắn gửi báo cáo đầu tiên.
“Ai đó trong Echo đã trả lời Minh,” cô nói, giọng đều đều, cố giữ bình tĩnh. “Ai đó đã cho hắn một địa chỉ ở Quận 3 và bảo hắn tới đó.”
Thịnh bước tới, cầm lấy mảnh giấy. Ông ta đọc nhanh, môi mím chặt.
“Cái địa chỉ này,” ông nói, rút điện thoại ra, lướt nhanh. “Tôi biết chỗ này. Đó là một tòa nhà văn phòng cho thuê. Tầng trệt là quán cà phê. Không có văn phòng Echo nào ở đó cả.”
“Hắn đã đi vào bẫy.” Linh nắm chặt mảnh giấy trong tay. “Minh đã tới đó tối thứ Sáu, và sau đó thì biến mất.”
“Và tín hiệu điện thoại cuối cùng ở Quận 3 vào tối thứ Bảy,” Thu thêm vào. “Nghĩa là hắn vẫn ở khu vực đó – hoặc điện thoại của hắn vẫn ở đó – một ngày sau khi mất liên lạc.”
Thịnh đã quay ra cửa. “Chúng ta cần tới địa chỉ đó. Ngay bây giờ.”
“Khoan.” Linh giơ tay lên. “Trước khi đi, tôi muốn kiểm tra một thứ.”
Cô bước tới cửa chính, nơi cô đã đứng hôm thứ Ba và nhìn thấy mảnh giấy trong khe cửa. Cô cúi xuống, quan sát sàn nhà ngay bên trong. Vẫn còn một mảnh giấy nhỏ ở đó – nhưng khi cô nhặt lên, nó không phải là mảnh giấy trắng thông thường. Đó là một tấm danh thiếp đã cũ, mép cong, mặt trước có dấu vết như từng bị ẩm.
Mặt trước: Echo – Kết Nối Những Tâm Hồn Đồng Điệu.
Mặt sau: một dòng chữ viết tay, mực xanh, nét chữ tròn hơi nghiêng về bên phải.
“Đừng tin bất kỳ ai. Kể cả Echo.”
Linh nhận ra nét chữ đó. Cô đã thấy nó trong tập tài liệu của Thịnh sáng nay. Nét chữ của Nguyễn Thị Quỳnh.
“Tấm danh thiếp này,” Linh nói, giọng cô khô đi. “Nó không phải của Minh. Nó là của Quỳnh.”
Thịnh quay lại, cầm lấy tấm danh thiếp. Ông ta nhìn mặt trước, rồi mặt sau, và sắc mặt ông ta thay đổi – một tia kinh ngạc lướt qua, nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ bỏ lỡ.
“Tấm danh thiếp tôi để lại dưới khe cửa nhà Quỳnh hôm mười bảy tháng Ba,” ông nói, giọng trầm hẳn. “Tôi đã viết số điện thoại của mình ở mặt sau. Nhưng dòng chữ này không phải của tôi.”
“Ai đó đã lấy nó từ nhà Quỳnh. Và giờ nó nằm trong nhà Minh.”
Cả ba người im lặng. Bóng tối trong căn hộ như đặc lại. Cùng một tấm danh thiếp, từ tay một nạn nhân đã chết, giờ xuất hiện trong căn hộ của một người vừa mất tích – như một chữ ký, như một lời nhắn, như một món đồ chơi mà kẻ săn mồi thả lại để chứng minh mình vẫn đang kiểm soát cuộc chơi.
“Chúng ta đi thôi,” Thịnh nói. “Quận 3.”
Họ rời căn hộ. Nhưng khi Linh bước ra hành lang, cô dừng lại một giây, nhìn xuống cầu thang tối om.
Có một âm thanh.
Rất nhỏ. Như tiếng vải cọ vào tường. Như tiếng thở nén lại.
Từ tầng dưới vọng lên.
“Thịnh,” cô thì thầm.
Ông ta đã rút súng. Một động tác nhanh gọn, không tiếng động, như thể khẩu súng tự xuất hiện trong tay ông. Ông ra hiệu cho hai người phụ nữ đứng lại, rồi bước xuống cầu thang, từng bước một, lưng áp sát tường.
Tầng ba. Hành lang trống.
Tầng hai. Cũng trống. Nhưng cửa căn hộ cuối hành lang khẽ động – cánh cửa vừa được đóng lại, tay nắm vẫn còn rung nhẹ.
Thịnh tiến tới, tay trái giơ lên định gõ cửa, tay phải vẫn giữ súng sau lưng.
Nhưng trước khi ông kịp gõ, một giọng nói vang lên từ trong căn hộ – giọng một người đàn ông lớn tuổi, khàn khàn, vọng qua cánh cửa gỗ mỏng:
“Đi đi. Ở đây không có gì để xem đâu.”
Giọng nói đó. Linh nhận ra nó. Cô đã nghe nó hàng chục lần mỗi sáng, khi chào hỏi ngoài hẻm.
Bác Tân.
Hàng xóm kế bên nhà cô. Người về hưu sớm. Người có thói quen đi ra ngoài lúc nửa đêm, trùng với thời điểm cô nhận được những tin nhắn đe dọa. Người có mặt ở đầu hẻm sáng nay, đúng lúc Thịnh rời đi.
Và bây giờ, ông ta đang ở trong căn hộ tầng hai của chung cư nơi Minh sống.
“Bác Tân?” Linh cất giọng. “Bác làm gì ở đây?”
Im lặng.
Rồi tiếng bước chân chậm rãi tiến về phía cửa. Cánh cửa hé ra một khe nhỏ, vừa đủ để lộ nửa khuôn mặt của ông già – mái tóc bạc trắng, đôi mắt trũng sâu, nụ cười lịch sự như mọi ngày nhưng giờ trông méo mó dưới ánh đèn điện thoại.
“Cháu Linh,” ông ta nói, giọng vẫn đều đều, thản nhiên như thể họ gặp nhau ở chợ. “Bác đến thăm bạn. Có gì không ổn à?”
Thịnh giơ thẻ công an lên trước khe cửa. “Thượng tá Thịnh, Phòng Điều tra Hình sự. Đề nghị ông mở cửa.”
Bác Tân nhìn tấm thẻ, rồi nhìn lại Linh. Ánh mắt ông ta thay đổi – không còn là ánh mắt của người hàng xóm hiền lành nữa. Đó là ánh mắt của một người đang tính toán. Cân đo. Quyết định.
“Cửa mở mà,” ông ta nói, và đẩy cánh cửa rộng ra.
Căn hộ bên trong tối om, rèm kéo kín, chỉ có ánh sáng xanh lè từ màn hình máy tính đặt trên bàn hắt ra. Không phải một màn hình – mà là bốn màn hình, xếp thành hình chữ thập, mỗi màn hình hiển thị một giao diện khác nhau.
Một màn hình là giao diện Echo, màu tím than đặc trưng, đang ở chế độ quản trị viên.
Một màn hình là cửa sổ Terminal với những dòng code chạy dọc liên tục.
Một màn hình là hình ảnh từ camera an ninh – và Linh nhận ra ngay góc quay: hẻm nhà cô, cổng nhà cô, ban công nhà cô.
Màn hình thứ tư là một giao diện lạ hơn: một chương trình chỉnh sửa giọng nói, với các thanh trượt tần số, âm sắc, và một nút lớn màu đỏ ở góc phải: “GENERATE.”
Trên tường, dán đầy ảnh. Ảnh của Quỳnh. Ảnh của Linh. Cả ảnh của Minh, chụp từ xa, ở nhiều địa điểm khác nhau. Những đường chỉ đỏ nối giữa các bức ảnh, tạo thành một mạng lưới phức tạp như sơ đồ điều tra – hoặc sơ đồ săn đuổi.
“Căn hộ của bạn bác,” bác Tân nói, bước vào phòng, ngồi xuống ghế trước dàn máy tính như một vị thuyền trưởng trở lại buồng lái. “Bạn bác đi vắng lâu rồi. Bác giữ chìa khóa.”
Linh không thể rời mắt khỏi những bức ảnh trên tường. Có một bức chụp cô đang ngủ – chụp từ bên ngoài cửa sổ phòng ngủ. Có một bức chụp cô và Minh ăn trưa, đúng ngày thứ Năm tuần trước. Góc chụp từ bàn bên cạnh. Người chụp ngồi cách họ chưa tới hai mét.
“Bác là ai?” Giọng cô run lên, nhưng là run của cơn giận đang dồn nén.
Bác Tân xoay ghế lại, đối diện với ba người. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt ông ta, biến những nếp nhăn thành những rãnh sâu hun hút.
“Bác là người giúp cháu,” ông ta nói, giọng vẫn đều đều, gần như dịu dàng. “Mọi thứ bác làm đều là để bảo vệ cháu. Tất cả những gì cháu thấy – tin nhắn, bức ảnh, những lời nhắn – đều là để cháu tỉnh ngộ.”
“Tỉnh ngộ về cái gì?”
“Về thế giới này.” Ông ta chỉ tay lên tường, nơi những sợi chỉ đỏ đan chéo. “Về những người xung quanh cháu. Về việc không ai đáng tin cả.”
Thịnh bước lên một bước, súng vẫn trong tay. “Ông đã làm gì với Minh?”
“Minh?” Bác Tân nghiêng đầu, như thể phải cố nhớ. “À, cậu bạn đồng nghiệp. Cậu ấy đến gặp Tuấn ở Quận 3 tối thứ Sáu. Nhưng Tuấn không có ở đó. Chỉ có bác.”
“Ông đã làm gì cậu ấy?”
“Cậu ấy an toàn. Hiện tại.” Bác Tân mỉm cười. “Bác không phải là kẻ giết người. Bác là người dạy học. Ba mươi năm dạy công nghệ thông tin ở trường đại học trước khi về hưu. Bác chỉ muốn dạy cho mọi người một bài học.”
Ông ta với lấy con chuột, nhấp vào một biểu tượng trên màn hình Echo.
“Bài học về niềm tin.”
Màn hình thứ tư sáng lên. Giao diện tạo giọng nói bắt đầu chạy. Một thanh tiến trình hiện ra, và khi nó đạt một trăm phần trăm, một giọng nói vang lên từ loa máy tính.
Giọng của Huy.
“Chào Linh. Bác Tân đã nói với anh mọi chuyện. Anh xin lỗi vì đã không nói thật với em sớm hơn. Nhưng mọi thứ anh làm đều là để bảo vệ em. Bác ấy là người tốt. Bác ấy đã giúp anh tỉnh ngộ.”
Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi sóng âm nhảy lên theo từng từ. Giọng nói đó – giọng mà cô đã quen thuộc, đã tin tưởng, đã rung động – được tạo ra bởi một cái máy. Một thuật toán. Một ông già sáu mươi hai tuổi ngồi trong căn hộ tối om.
“Huy không tồn tại,” cô nói, giọng khô khốc. “Huy chưa từng tồn tại.”
“Đúng một nửa,” bác Tân đáp. “Huy là do AI tạo ra. Nhưng những lời Huy nói – chúng là thật. Chúng là những điều cháu cần nghe. Những điều giúp cháu mạnh mẽ hơn.”
“Ông đã làm điều tương tự với Quỳnh.”
Nụ cười của bác Tân tắt đi trong một khoảnh khắc – một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để Linh thấy. Rồi nó trở lại, nhưng không còn vẻ dịu dàng nữa.
“Quỳnh khác. Quỳnh không chịu học.”
“Mười tám trang trắng,” Thu lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi vào phòng. Cô đang đứng sau Thịnh, mắt dán vào những bức ảnh trên tường. “Trong nhật ký của Quỳnh. Sau ngày mười bảy tháng Ba là mười tám trang trắng. Nhưng blog của cô ấy vẫn được cập nhật sau ngày đó. Có nghĩa là ai đó đã viết tiếp nhật ký dưới tên cô ấy. Có phải ông không?”
Bác Tân quay sang nhìn Thu, ánh mắt ông ta thay đổi – từ vẻ kẻ cả sang một thứ gì đó sắc lạnh hơn.
“Cô bé thông minh. Cô là đứa học tâm lý tội phạm, đúng không?” Ông ta đứng dậy. “Ta đã thấy cô sáng nay, đứng trước cổng nhà Linh. Ta biết cô sẽ tới đây sớm thôi. Mọi thứ đều diễn ra đúng kế hoạch.”
“Kế hoạch gì?” Linh hỏi.
“Kế hoạch để cháu nhìn thấy sự thật. Để cháu hiểu rằng không ai trong vòng tròn của cháu là vô tội cả.” Ông ta chỉ vào Thu. “Cô ta ghen tị với cháu. Cô ta theo dõi cháu. Cô ta muốn trở thành cháu.” Rồi chỉ vào Thịnh. “Ông ta nói dối cháu. Ông ta có mặt ở nhà Quỳnh trước khi cô ấy chết. Ông ta biết nhiều hơn những gì ông ta kể.” Và cuối cùng, ông ta chỉ vào bức ảnh của Minh trên tường. “Còn cậu bạn của cháu – cậu ấy đọc toàn bộ tin nhắn của cháu trên Echo. Cậu ấy biết cháu đang nói chuyện với ai. Nhưng thay vì báo cho cháu, cậu ấy tự ý điều tra. Vì sao? Vì cậu ấy cũng có bí mật của riêng mình.”
Linh nhắm mắt lại. Những lời ông ta nói như những mũi dao cùn – không đủ sắc để đâm, nhưng đủ nặng để bầm dập.
“Cháu không cần phải tin bác,” bác Tân nói, giọng ông ta trở lại vẻ dịu dàng ban đầu. “Nhưng cháu hãy tự hỏi mình: nếu mọi người xung quanh cháu đều có bí mật, thì ai mới là người đang thực sự nói dối?”
“Câu hỏi hay.” Thịnh bước lên phía trước, che chắn một phần cho Linh và Thu. “Nhưng ông quên một điều. Ông vừa thừa nhận mình đã tạo ra tài khoản giả, theo dõi trái phép, và giam giữ một người trái ý muốn. Cho dù động cơ của ông là gì, ông vẫn là kẻ phạm tội.”
Bác Tân nhìn Thịnh, rồi nhìn xuống khẩu súng trong tay ông ta. Ông ta thở dài – một hơi thở dài và mệt mỏi, như thể vừa giảng giải một bài toán khó cho học trò mà vẫn không ai hiểu.
“Tôi không chống cự,” ông ta nói, đưa hai tay về phía trước. “Nhưng trước khi ông còng tôi, có một thứ tôi muốn cho cô Linh xem.”
“Đừng để ông ta chạm vào bất cứ thứ gì,” Thu cảnh báo.
Nhưng bác Tân đã nhanh hơn. Ông ta nhấp chuột, và màn hình thứ ba – màn hình camera an ninh – chuyển sang một hình ảnh mới.
Đó là một căn phòng nhỏ, tường xi măng trần, không cửa sổ. Trong góc phòng, một người đàn ông đang ngồi trên nệm, lưng dựa vào tường. Quần áo nhăn nhúm, tóc bết, nhưng còn sống. Mắt hắn nhắm nghiền, ngực phập phồng đều đặn.
Linh nhận ra người đó ngay lập tức.
Minh.
“Cậu ấy ở đâu?” Câu hỏi của Linh bật ra như một mệnh lệnh, không còn là lời nói thông thường.
“Gần đây thôi. Vẫn ở Quận 3.” Bác Tân quay ghế lại, mỉm cười. “Như tôi đã nói, tôi không phải là kẻ giết người. Tôi là người dạy học. Cậu ấy sẽ được thả khi bài học hoàn tất.”
“Bài học gì? Bài học nào cần phải giam người?”
Bác Tân không trả lời ngay. Ông ta nhìn Linh, rồi nhìn Thịnh, rồi nhìn lại dàn máy tính của mình. Khi ông ta nói tiếp, giọng ông ta thay đổi – không còn là giọng của một giáo viên đang giảng bài, mà là giọng của một người đàn ông đã chìm quá sâu vào nỗi ám ảnh của chính mình.
“Bài học rằng có những người sẽ làm mọi thứ để bảo vệ người khác. Và có những người sẽ làm mọi thứ để che giấu tội lỗi của mình. Để cháu phân biệt được ai là ai – đó mới là bài học cuối cùng.”
Ông ta chỉ tay vào màn hình thứ tư, nơi giao diện deepfake vừa tạo ra giọng nói của Huy đang nhấp nháy chờ lệnh.
“Và để cháu biết rằng, ngay cả giọng nói của người cháu tin tưởng cũng có thể là giả…”
Ông ta nhấn nút “GENERATE” một lần nữa.
Một giọng nói mới vang lên.
Không phải giọng Huy.
Là giọng của Thu.
“Linh à, tao chưa bao giờ thực sự là bạn của mày. Tao chỉ muốn biết cảm giác được là mày thôi…”
Thu đứng chết lặng. Mắt cô mở to, kinh hoàng, rồi chuyển sang phẫn nộ.
“ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ TAO!” Cô hét lên. “Đó là deepfake! Linh, mày biết tao mà—”
Nhưng Linh không trả lời.
Cô nhìn vào màn hình, rồi nhìn Thu. Trong đầu cô, mọi thứ đang quay cuồng – giọng nói của Thu, giọng của Huy, giọng của chính cô trong đầu. Những lời của bác Tân. Những mâu thuẫn trong lời khai của Thịnh. Những bí mật của Minh. Sự xuất hiện đột ngột của Thu sáng nay, túi xôi hai phần, iPad đã mở sẵn giao diện Echo.
Những mảnh ghép đang xoay tít, va vào nhau, và cô không biết mảnh nào là thật.
“Tất cả mọi người, lùi ra.” Thịnh giơ súng lên, giọng ông sắc như dao. “Ông Tân, ông rời khỏi máy tính. Chậm rãi. Tôi sẽ đọc quyền cho ông.”
Bác Tân chậm rãi đứng dậy, hai tay vẫn đưa về phía trước. Nhưng trước khi ông ta rời khỏi bàn phím, ngón tay ông ta chạm vào một phím tắt.
Màn hình thứ ba – camera trong phòng giam Minh – đột ngột tắt ngúm.
Và cùng lúc đó, mọi đèn trong căn hộ vụt tắt.
Bóng tối tuyệt đối.
Tiếng bước chân vang lên – nhanh, gọn, di chuyển về phía cửa sau. Thịnh quát lên “ĐỨNG LẠI!” và bắn chỉ thiên. Ánh đạn lóe sáng trong một phần giây, soi tỏ căn phòng hỗn loạn: Thu đang ôm lấy Linh kéo xuống sàn, dàn máy tính nhấp nháy, ghế đổ nghiêng, và ông già sáu mươi hai tuổi đang biến mất qua cánh cửa bếp với tốc độ của một người trẻ hơn ông ba mươi tuổi.
Khi ánh đèn bật trở lại – Thịnh đã tìm thấy cầu dao – căn phòng trống rỗng.
Cửa sau mở toang, dẫn ra cầu thang thoát hiểm bằng sắt đã rỉ sét.
Bác Tân đã biến mất.
Và trên màn hình máy tính vẫn còn sáng, một tin nhắn Echo mới hiện ra:
“Trò chơi chưa kết thúc. Khi nào cháu tìm thấy Minh, cháu sẽ hiểu tại sao bác làm tất cả những điều này. Câu hỏi cuối cùng: Liệu cháu có dám xuống tầng hầm không?”
Dưới tin nhắn là một địa chỉ.
287/15B Nguyễn Đình Chiểu, Phường 5, Quận 3.
Không phải tầng trệt. Không phải văn phòng.
Mà là tầng hầm của tòa nhà đó.
Nơi mà theo bản đồ thành phố, là một hầm trú bom cũ từ thời chiến tranh. Không có trên Google Maps. Không có trong hồ sơ địa chính gần nhất.
Linh nhìn vào màn hình, rồi nhìn ra cửa sổ. Nắng bên ngoài giờ đã đứng bóng. Nhưng trong đầu cô, mọi thứ vẫn tối om như căn phòng lúc chập choạng.
Cô có ba lựa chọn: đuổi theo bác Tân, lao tới Quận 3 để cứu Minh, hoặc ở lại đây và chất vấn hai người duy nhất đang đứng cạnh mình – một thượng tá cảnh sát có quá nhiều bí mật, và một người bạn thân vừa bị deepfake phanh phui trước mặt mọi người.
Đồng hồ trên tường điểm mười hai giờ trưa.
Thời gian không còn nhiều.
Còn tiếp – Chương 9: Tầng Hầm