Chương 9: Tái sinh

Bình minh lên trên thành phố Hải Tần không mang theo bất kỳ sự ấm áp nào.

Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây đen dày đặc, chiếu xuống khu công nghiệp bỏ hoang thứ ánh sáng màu xám lạnh lẽo, như thể mặt trời cũng ngại nhìn thẳng vào những gì còn sót lại sau trận chiến.

Cánh cửa thép dẫn lên mặt đất mở ra từ bên trong bằng một tiếng kêu rỉ rét.

Bảo bước ra đầu tiên, lưng còng xuống vì những vết thương chưa kịp lành. Anh cõng Quân trên lưng – cơ thể Quân vẫn bất động, nhưng hơi thở đã đều hơn, đôi môi không còn thâm tím nữa. Trang đi sau, tay nâng đỡ Linh – người đang bước đi như một cái bóng, mắt mở to nhưng vô hồn, miệng lắp bắp những âm thanh không thành lời.

Và cuối cùng là An.

Cô bước ra khỏi bóng tối với dáng đi lạ lùng – không phải dáng đi của một chiến binh, cũng không phải của một kẻ kiệt sức. Đó là dáng đi của một người vừa mới được sinh ra, chưa quen với trọng lực, chưa quen với đôi chân của chính mình, chưa quen với việc tồn tại.

Đôi mắt hổ phách của cô bây giờ đã nhạt đi rất nhiều. Chúng vẫn có thể nhìn xa, vẫn có thể thấy những vết nứt thời gian – nhưng ánh sáng bên trong đã tắt. Thứ ánh sáng của một con người có ký ức, có khao khát, có nỗi đau. Tất cả đã biến mất.

Cô đứng giữa ánh sáng xám xịt của buổi sáng, ngước nhìn lên bầu trời, và hỏi:

“Tôi là ai?”

Ba người còn lại quay lại nhìn cô.

Bảo định nói gì đó, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ chứng kiến khoảnh khắc này – khoảnh khắc người chỉ huy của anh, người bạn chiến đấu kiên cường nhất, đứng trước mặt anh và không còn biết mình là ai.

Trang không khóc. Trang đã mất khả năng khóc từ lâu. Nhưng cô bước tới, đặt bàn tay băng bó lên vai An – một cái chạm nhẹ nhàng, không phải để chuyển bất kỳ thương tổn nào, mà chỉ đơn giản là để kết nối.

“Em là An,” Trang nói. “Em là thành viên của Đội Biệt Kích Linh Hồn. Em là người đã cứu mạng tất cả chúng tôi.”

An nhìn Trang. Cô nhìn khuôn mặt phụ nữ trước mặt – những vết bỏng trên má, đôi mắt phẳng lặng, mái tóc rối bù. Cô không nhớ người này. Nhưng cơ thể cô, bằng một phản xạ nào đó mà cô không thể giải thích, đã thư giãn. Như thể bàn tay trên vai cô là một tín hiệu an toàn mà cô không cần học.

“An,” cô lặp lại cái tên. “Tôi tên là An.”

“Đúng vậy,” Trang nói. “Và chúng ta sẽ về nhà.”


Hành trình trở về căn cứ dưới gầm cầu vượt biển kéo dài gần hai giờ. Không ai nói với nhau câu nào. Bảo đi trước, cõng Quân, mỗi bước chân để lại một vệt máu mờ trên mặt đường bê tông nứt nẻ. Trang và An đi sau, hai người phụ nữ bước song song như hai cái bóng của nhau. Linh bước sau cùng, tự động đi theo những người phía trước như một con rối bị cắt dây nhưng vẫn còn quán tính.

Khi họ đến nơi, Bảo đặt Quân lên chiếc giường trong phòng y tế – một tấm nệm cũ đặt trên sàn, bên cạnh là những lọ thuốc và băng gạc do Trang tự pha chế. Anh ngồi xuống bên cạnh, mệt mỏi đến mức không còn sức để băng bó cho chính mình.

Trang bước vào phòng bên cạnh, lấy ra một chiếc hộp kim loại nhỏ. Bên trong là những ống thuốc màu xanh lam – thứ cô gọi là “thuốc phục hồi linh hồn”, được chiết xuất từ năng lượng của những linh hồn đã chết. Cô chưa bao giờ dùng nó trên người trước đây, bởi vì tác dụng phụ không rõ ràng. Nhưng bây giờ, nhìn Linh đang ngồi thu mình trong góc phòng, mắt vô hồn, môi lẩm bẩm mãi một câu hỏi không lời – “Mình là ai? Mình là ai? Mình là ai?” – Trang biết mình không còn lựa chọn nào khác.

Cô rút một ống thuốc, tiêm vào tay Linh.

Linh giật mình. Mắt cô mở to, con ngươi co lại, rồi giãn ra, rồi co lại – như một chiếc ống kính đang tự động lấy nét. Những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu quay cuồng trong đầu cô: một khuôn mặt, một giọng nói, một cái tên – Linh – không phải tên thật, nhưng là tên cô đã chọn, là tên cô đã sống, là tên cô muốn giữ.

“Mình… mình nhớ rồi…” Linh thì thầm, giọng cô run run nhưng dần ổn định. “Mình tên là Linh. Mình 28 tuổi. Mình mang linh hồn cáo. Mình là thành viên của Đội Biệt Kích Linh Hồn. Và… và mình có những người bạn…”

Cô nhìn lên. Bảo đang nhìn cô từ phía đối diện, khuôn mặt rạc rỡ nhưng đôi mắt sáng lên. Trang đang cất chiếc hộp kim loại, lưng quay về phía cô, nhưng vai Trang đã bớt căng thẳng. Còn An – An đang ngồi trên chiếc ghế cũ ở góc phòng, nhìn cô với đôi mắt tò mò của một đứa trẻ mới biết nhìn.

Linh bật khóc.

Không phải khóc vì đau đớn, mà khóc vì nhẹ nhõm. Cô vẫn còn ở đây. Cô vẫn còn là mình. Những ký ức cô mất sẽ không bao giờ trở lại, nhưng những gì cô còn lại – một cái tên, một dòng ký ức chính, một nhóm người mà cô biết mình thuộc về – đó là đủ để bắt đầu lại.


Ba ngày trôi qua trong căn cứ dưới gầm cầu.

Quân tỉnh dậy vào buổi sáng ngày thứ hai. Anh mở mắt, nhìn lên trần nhà xi măng ẩm mốc, và câu đầu tiên anh nói – dù giọng còn khàn khàn vì nằm lâu – là:

“Có ai kể cho tôi nghe chuyện gì vừa xảy ra không? Hay tôi lại phải tự đoán?”

Bảo bật cười. Tiếng cười của anh nghe như tiếng đá mài vào đá, nhưng đó là tiếng cười thật sự. “Mày gãy gần hết xương trong người, thằng điên. Mày suýt chết.”

“Gãy xương thì đã sao?” Quân nhăn mặt cố ngồi dậy, nhưng cơn đau làm anh nằm phịch xuống giường. “Tôi vẫn còn sống, thế là được rồi. Kể cho tôi nghe đi – có ai chết không?”

Im lặng.

“Hắc Lang chết rồi,” Trang nói từ phía cửa. Cô bước vào với một bát cháo nóng. “An đã giết hắn. Cũng giết luôn con quái vật hoàn hảo.”

Quân nhìn quanh. “Thế tại sao ai cũng mặt mày như đám ma?”

Không ai trả lời.

Quân nhìn vào góc phòng, nơi An đang ngồi. Cô không nhìn anh – cô đang nhìn vào khoảng không, đôi mắt hổ phách nhạt màu mở to nhưng không thấy gì. Trên tay cô vẫn cầm con dao găm đã mẻ – vũ khí đã giết Hắc Lang, đã chạm vào điểm chết của con quái vật hoàn hảo. Cô không buông nó ra kể từ khi rời khỏi phòng thí nghiệm.

“An?” Quân gọi.

An quay sang. Cô nhìn anh – nhưng không phải cái nhìn của một người bạn nhìn thấy người bạn mình tỉnh dậy sau cơn hôn mê. Đó là cái nhìn của một người lạ đang cố xác định xem người trước mặt có đáng tin hay không.

“Cô ấy không nhớ gì cả,” Linh nói, giọng nhẹ bẵng. “Không nhớ chúng ta. Không nhớ mẹ cô ấy. Không nhớ bất cứ thứ gì trước khi bước ra khỏi cánh cửa đó.”

Quân im lặng một lúc lâu. Anh nhìn An, nhìn đôi mắt vô hồn của cô, nhìn con dao găm cô vẫn nắm chặt trong tay, nhìn cách cô ngồi – lưng thẳng, vai mở, tư thế của một chiến binh dù không còn nhớ mình đã học chiến đấu từ đâu.

“Rẻ tiền vãi,” cuối cùng Quân nói. “Cả bọn chúng ta đều rẻ tiền. Mày mất trí nhớ, tao mất bộ xương, thằng Bảo mất da, chị Trang mất… mất…” Anh ngừng lại, không tìm được từ.

“Mất đạo đức,” Trang nói, giọng phẳng lặng. “Tôi không còn thấy sai khi chuyển bệnh từ trẻ con sang người già nữa. Tôi chỉ thấy đó là một phép tính. Tối ưu hóa sinh tồn.”

Im lặng lại bao trùm căn phòng.

“Rẻ tiền thì rẻ tiền,” Bảo nói, phá vỡ sự im lặng. “Nhưng chúng ta vẫn sống. Bốn người – năm người – tất cả đều sống. Đó là hơn những gì tôi dám hy vọng.”

Anh đứng dậy, bước về phía An. Anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, để tầm mắt ngang hàng.

“Tôi biết cô không nhớ tôi,” anh nói. “Nhưng tôi sẽ kể cho cô nghe về con người cô từng là. Không phải để cô trở lại thành người đó – bởi vì có lẽ cô sẽ không bao giờ trở lại được nữa. Nhưng để cô biết rằng cô đã từng tồn tại, và cô đã từng là một người đáng để nhớ.”

An nhìn Bảo. Cô không hiểu hết những gì anh nói, nhưng cô hiểu một điều: người đàn ông đầy sẹo này đang nói với cô bằng một giọng mà cô chưa từng nghe thấy ở bất kỳ ai khác kể từ khi cô bước ra khỏi bóng tối. Giọng nói của một người đã từng yêu thương cô.

“Ừ,” An nói, giọng cô khàn khàn như chưa quen với việc tạo ra âm thanh. “Kể đi.”


Và Bảo kể.

Anh kể về ngày cô gia nhập đội, mới 21 tuổi, mắt sáng rực, nói với anh bằng một giọng đầy thách thức: “Tôi không cần anh bảo vệ. Tôi là người bảo vệ anh đấy.”

Anh kể về lần đầu tiên cô sử dụng Mắt Diệt Thần trước mặt anh – một con quái vật lai ghép lao về phía đội, và cô chỉ cần một đòn chạm nhẹ, nó tan biến. Sau đó, cô ngồi khóc một mình trong góc, và anh hỏi tại sao. Cô nói: “Tôi vừa quên mất khuôn mặt mẹ tôi. Tôi đã cố gắng giữ nó suốt một năm trời, và bây giờ nó biến mất.”

Anh kể về những đêm cô thức trắng, ngồi trên nóc nhà kho, nhìn ra biển. Anh thường mang cà phê lên cho cô, và họ ngồi cạnh nhau hàng giờ không nói gì. Anh không cần nói. Cô không cần nghe. Chỉ cần có nhau, trong bóng tối, đối diện với biển và những con tàu xa xa.

Anh kể về trận chiến cuối cùng, về cách cô nhìn Hắc Lang thẳng vào mắt, về cách cô lao vào buồng kính một mình, về cách cô hy sinh tất cả ký ức để cứu họ.

Khi Bảo kể xong, khuôn mặt anh đã ướt đẫm nước mắt. Vết sẹo trên má anh lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt.

An ngồi yên lặng, lắng nghe tất cả. Cô không khóc. Cô không còn biết khóc là gì nữa. Nhưng trong lồng ngực cô, có thứ gì đó đang đập. Không phải trái tim – mà là linh hồn đại bàng. Nó đang đập cánh, đang kêu lên, đang cố gắng nói với cô rằng những câu chuyện này là thật, rằng cô từng là người đó, rằng cô có thể trở lại thành người đó – không phải bằng cách nhớ, mà bằng cách sống lại từ đầu.

“Cảm ơn,” cuối cùng An nói. “Tôi không nhớ những điều anh kể. Nhưng tôi tin anh.”

Bảo gật đầu. Anh không cần hơn thế.


Một tháng sau.

Căn cứ dưới gầm cầu không còn là một nhà kho bụi bặm nữa. Trang đã dọn dẹp, sắp xếp lại, treo lên những tấm rèm cũ để che bớt bụi từ cầu vượt. Bảo đã mang về một chiếc bàn gỗ lớn từ một quán cà phê đóng cửa, và giờ nó trở thành nơi họ tụ họp mỗi tối.

Quân đã có thể đi lại bằng nạng. Xương của anh lành nhanh hơn người thường – một hệ quả khác của việc gãy xương quá nhiều lần. Cơ thể anh đã học cách tái tạo mô xương với tốc độ gấp ba lần bình thường. “Có lẽ đây là dị năng thứ hai của tôi,” anh nói đùa. “Xương mọc nhanh. Rất hữu ích khi bạn là một thằng ngu thích tự gãy xương.”

Linh dần ổn định. Cô vẫn phải đọc tờ giấy dán tường mỗi sáng – Tên mình là Linh. Mình 28 tuổi… – nhưng cô đã có thể nhớ được nhiều hơn một tuần trước. Cô bắt đầu viết nhật ký, ghi lại mọi thứ xảy ra hàng ngày, để nếu một ngày nào đó cô lại mất trí nhớ, cô sẽ có một bản đồ để tìm đường về.

Còn An – An vẫn là một ẩn số.

Cô học lại mọi thứ như một đứa trẻ. Học cách cầm đũa. Học cách mở cửa mà không làm vỡ bản lề. Học cách nói chuyện mà không ngắt quãng giữa câu vì không tìm được từ.

Nhưng có những thứ cô không cần học.

Cô vẫn có thể nhìn thấy vết nứt thời gian. Khi một con chuột chạy ngang qua sàn, mắt cô tự động khóa vào điểm chết của nó – dưới tai trái, chỉ cách bề mặt da hai cm. Cô vẫn có thể chạm vào nó, nếu cô muốn. Nhưng cô không muốn. Cô đã quyết định – không phải vì cô nhớ lý do, mà vì cơ thể cô từ chối.

Mỗi lần chạm, một ký ức biến mất. Cô không còn ký ức nào để mất nữa. Lần tới, cô sẽ mất thứ gì? Khả năng nói? Khả năng suy nghĩ? Chính cái tôi?

Cô không dám thử nghiệm.

Một buổi tối, khi mặt trời đã khuất sau những tòa nhà cao tầng và ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, An ngồi trên nóc nhà kho – nơi Bảo bảo cô từng ngồi rất nhiều lần trước đây. Cô nhìn ra biển. Những con tàu đánh cá xa xa, những chiếc cần cẩu ở cảng, những đám mây đen lờ lững trên đường chân trời.

Cô không nhớ mình đã từng ngồi ở đây. Nhưng cơ thể cô biết. Đôi chân cô tự động leo lên. Bàn tay cô tự động tìm đúng chỗ bám. Và khi cô ngồi xuống, một cảm giác bình yên lạ thường tràn ngập cô – như thể cô đã về nhà sau một chuyến đi dài, dù cô không nhớ mình đã đi đâu.

Quân trèo lên sau cô, chậm chạp, nạng gõ lọc cọc trên bậc thang. Anh ngồi xuống bên cạnh, thở hổn hển.

“Mày không sợ ngã à?” An hỏi.

“Sợ thì đã không trèo,” Quân nói. “Mà nói mới nhớ, tao có một câu chuyện cười. Muốn nghe không?”

An nhìn anh. Cô không nhớ Quân thích kể chuyện cười, nhưng Bảo đã kể với cô về điều đó.

“Kể đi,” cô nói.

“Một người đàn ông đi khám bác sĩ. Bác sĩ bảo: ‘Tôi có tin tốt và tin xấu. Tin xấu: ông chỉ còn sống được 24 giờ.’ Người đàn ông hoảng hốt: ‘Thế tin tốt là gì?’ Bác sĩ nói: ‘Tôi đã tìm ông từ hôm qua để báo mà không thấy đâu cả.’”

Im lặng.

An nhìn Quân với vẻ mặt không hiểu.

“Đùa tý,” Quân nói, cười xòa. “Thực ra câu chuyện cười tao định kể là: một con vịt đi vào quầy thuốc và hỏi mua son môi. Người bán hàng hỏi: ‘Cậu lấy son môi làm gì?’ Con vịt đáp: ‘Để thoa lên mỏ, cho đẹp.’ Người bán hàng bảo: ‘Nhưng chúng tôi không bán son môi cho vịt.’ Con vịt nói: ‘Thế thì cảm ơn, tôi sang quầy khác.’ – Hết.”

An vẫn nhìn anh với vẻ mặt không hiểu, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên một chút.

“Câu chuyện tệ quá,” cô nói.

“Ừ, tệ thật,” Quân cười. “Nhưng nó làm mày cười – hơi hơi – thế là đủ.”

An đưa tay lên chạm vào khóe môi mình. Cô đang cười. Cô không biết mình có thể cười. Cảm giác thật lạ – như thể có ai đó vừa thắp lên một ngọn đèn nhỏ trong một căn phòng tối tăm.

“Cảm ơn,” cô nói.

“Không có gì,” Quân nói. “Đấy là việc của tao mà. Dị năng của tao là gãy xương. Sở thích của tao là kể chuyện cười dở. Cả hai đều khiến người khác đau, nhưng một cái đau thể xác, một cái đau tinh thần.”

An quay lại nhìn biển. Bóng tối đang dần bao trùm, nhưng trên bầu trời, những vì sao bắt đầu hiện ra.

“Tao không biết mình sẽ ra sao,” cô nói. “Tao không nhớ gì cả. Tao không biết mình thích gì, ghét gì, sợ gì, yêu gì. Tao chỉ biết… tao muốn ở lại đây. Với các người.”

Quân im lặng một lúc.

“Ừ thì ở lại,” anh nói. “Bọn tao cũng chẳng đi đâu được. Thằng Bảo sẹo chằng chịt, ra đường trẻ con khóc hết. Chị Trang mất đạo đức rồi, không hợp với xã hội nữa. Con Linh thì lúc nhớ lúc quên – có khi quên cả đóng cửa sổ để trời mưa tạt vào. Còn tao, tao bước ba bước lại nghe tiếng lục cục trong người. Tất cả chúng tao đều là đám biến dị rẻ rúng. Ở với nhau là hợp lý nhất.”

An gật đầu.

Cô không hiểu hết những gì anh nói, nhưng cô hiểu một điều: cô đang ở cùng những người chấp nhận cô, dù cô không còn là cô của ngày hôm qua.

Đó là đủ để bắt đầu.


Ba tháng sau.

Một buổi sáng, khi sương mù biển vẫn còn vương vấn trên những mái nhà, An thức dậy và nhìn thấy một vết nứt thời gian trên cơ thể mình.

Nó ở ngực trái, phía trên tim. Nhỏ, mờ, nhưng rõ ràng.

Thời gian: 47 năm nữa.

Cô sẽ chết già.

Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy sau trận chiến, An cảm thấy một cảm xúc rõ rệt – không phải sợ hãi, không phải buồn bã, mà là hy vọng.

Cô còn 47 năm để sống. 47 năm để học lại cách yêu thương. 47 năm để tạo ra những ký ức mới, những ký ức mà không ai có thể lấy đi, bởi vì cô sẽ không bao giờ dùng Mắt Diệt Thần nữa.

Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng, và thấy cả đội đang ngồi quanh bàn gỗ, ăn sáng. Bảo đang bóc trứng. Trang đang pha trà. Linh đang viết gì đó vào cuốn nhật ký. Quân đang cố gắng ăn bằng đôi tay vẫn còn hơi run.

Tất cả họ đều có những vết thương không bao giờ lành. Tất cả họ đều đã mất đi thứ gì đó mà không bao giờ lấy lại được.

Nhưng tất cả họ vẫn ở đây, vẫn sống, vẫn chiến đấu.

An kéo ghế ra ngồi xuống.

“Hôm nay ăn gì?” cô hỏi.

“Cháo trắng với trứng muối,” Trang nói. “Rẻ, dễ làm, và không ai dị ứng.”

“Tôi muốn thêm đường,” An nói.

Trang nhìn cô. Từ khi An tỉnh dậy, cô chưa bao giờ yêu cầu bất cứ thứ gì liên quan đến thức ăn. Cô ăn bất cứ thứ gì được đặt trước mặt, không khen, không chê, không muốn gì thêm.

Đây là lần đầu tiên cô muốn thứ gì đó.

Trang gật đầu, đứng dậy lấy đường.

Bảo nhìn An, và anh thấy trong mắt cô một tia sáng nhỏ – không phải ánh sáng của Mắt Diệt Thần, mà là ánh sáng của một con người đang từ từ sống lại.


Nhưng thế giới không bao giờ yên tĩnh lâu.

Chiều hôm đó, khi họ đang dọn dẹp căn cứ, một tiếng động lạ vang lên từ phía cầu vượt. Không phải tiếng xe cộ – mà là tiếng bước chân, nhiều bước chân, bước đều và dứt khoát.

Bảo ra ngoài kiểm tra và quay lại với một phong bì màu đen trên tay.

“Có người gửi cái này,” anh nói. “Họ đi rồi. Không kịp nhìn mặt.”

An mở phong bì. Bên trong là một tờ giấy, trên đó chỉ có một dòng chữ:

“Chúng tôi biết các ngươi đã giết Hắc Lang. Chúng tôi biết các ngươi đã phá hủy phòng thí nghiệm của Minos. Chúng tôi biết các ngươi đang sống dưới gầm cầu. Chúng tôi sẽ đến gặp các ngươi trong bảy ngày nữa. Hãy chuẩn bị.”

Không có chữ ký. Nhưng ở cuối tờ giấy, một biểu tượng nhỏ: một bông hồng đen.

“Tập đoàn Hồng Đen,” Trang nói, giọng lạnh đi. “Đối thủ của Minos. Họ cũng nghiên cứu linh hồn động vật, nhưng theo một hướng khác – không phải lai ghép để tạo vũ khí, mà là khai thác linh hồn của chính những người mang biến dị. Họ mua bán linh hồn như mua bán hàng hóa. Và bây giờ, họ muốn gặp chúng ta.”

Cả phòng im lặng.

Quân bẻ khớp tay – một tiếng rắc khô khốc. “Chúng ta vừa mới xong một trận, giờ lại có đối thủ mới à?”

“Không phải đối thủ,” Trang nói. “Họ muốn hợp tác. Họ muốn chúng ta làm việc cho họ.”

“Và nếu chúng ta từ chối?” Bảo hỏi.

Trang chỉ vào dòng chữ cuối cùng: “Chúng tôi sẽ đến gặp các người.”

“Họ không hỏi ý kiến chúng ta. Họ thông báo.”

An nhìn tờ giấy, nhìn biểu tượng bông hồng đen, và cảm thấy trong lồng ngực mình, linh hồn đại bàng lại đập cánh. Không phải vì sợ hãi – mà vì thức tỉnh.

Cô không nhớ quá khứ. Cô không biết mình từng là ai. Nhưng cô biết mình là An, thành viên của Đội Biệt Kích Linh Hồn, người có thể nhìn thấy điểm chết của bất kỳ sinh vật nào.

Và nếu có ai đến đe dọa những người cô coi là gia đình – dù cô chỉ mới biết họ trong ba tháng ngắn ngủi – cô sẽ chiến đấu.

Cô đã mất tất cả ký ức để cứu họ một lần. Cô sẵn sàng làm điều đó lần nữa.

Nhưng lần này, cô sẽ không dùng Mắt Diệt Thần. Lần này, cô sẽ tìm cách khác.

Bởi vì cô có những người bạn. Và khi bạn có những người bạn sẵn sàng chết vì bạn, bạn cũng sẵn sàng sống vì họ – bằng bất cứ giá nào.

An gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi.

“Bảy ngày,” cô nói. “Đủ để chuẩn bị.”

Cô nhìn quanh bàn. Bảo đang xoa lên những vết sẹo mới. Trang đang kiểm tra lại những lọ thuốc trong hộp kim loại. Linh đang viết nốt dòng nhật ký cuối cùng: Hôm nay, chúng tôi nhận được một lời đe dọa. Nhưng chúng tôi không sợ. Bởi vì chúng tôi là Đội Biệt Kích Linh Hồn, và chúng tôi không bao giờ bỏ cuộc. Quân đang cố gắng đứng dậy mà không cần nạng – anh thất bại, nhưng anh cười.

An cũng cười.

Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy, cô biết chắc chắn một điều:

Cô không cô đơn.

Và thế giới này, dù có bao nhiêu quái vật, cũng không thể nuốt chửng được họ.


Bên ngoài, màn đêm buông xuống thành phố Hải Tần. Trên bầu trời không trăng, một bông hồng đen được vẽ bằng ánh sáng laser xuất hiện trong vài giây rồi biến mất.

Một chiếc xe limousine màu đen đỗ bên lề đường, cách căn cứ không xa. Bên trong, một người phụ nữ mặc áo đỏ, đeo găng tay trắng, đang nhìn qua ô kính mờ về phía gầm cầu.

“Bảy ngày,” cô ta nói với chính mình, giọng nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo. “Hãy nghỉ ngơi đi, những chiến binh nhỏ bé. Vì sắp tới… các ngươi sẽ cần tất cả sức mạnh mình có.”

Xe khởi động, lăn bánh vào màn đêm, biến mất trong dòng xe cộ đông đúc.

Và Đội Biệt Kích Linh Hồn, không hề hay biết, bước vào một chương mới – một chương không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn đòi hỏi thứ còn quý giá hơn: lòng tin.


(HẾT CHƯƠNG 9 – HẾT PHẦN 1)

*“Biến dị” sẽ tiếp tục trong PHẦN 2: HỒNG ĐEN, nơi Đội Biệt Kích Linh Hồn đối mặt với một kẻ thù không dùng vũ lực để thống trị, mà dùng *sự thật* – sự thật về nguồn gốc của biến dị, về bản chất của linh hồn động vật, và về một lời nguyền đã bắt đầu từ hàng nghìn năm trước.*