Con quái vật lao tới đầu tiên từ bên trái – một sinh vật mang hình dáng giống người nhưng làn da màu xám, phủ đầy những chiếc vảy sắc như dao cạo, bàn tay kết thúc bằng ba móng vuốt dài. Đôi mắt nó không có con ngươi – chỉ có hai vệt sáng màu vàng lục trong hốc mắt sâu hoắm.
An không cần nhìn hai lần.
Vết nứt của nó nằm ngay sau gáy – một đường đen mờ ảo, dài khoảng ba cm, run rẩy như một sợi chỉ sắp đứt. Thời gian: 14 phút nữa. Nguyên nhân: chính cô.
Cô lao tới, lăn dưới cú chém đầu tiên của móng vuốt, bật dậy bằng một tay và đưa lưỡi dao găm lên. Mũi dao chạm đúng điểm chết – một cú chạm nhẹ như chạm vào cánh hoa.
Sinh vật đông cứng. Màu xám trên da nó chuyển sang đen, rồi thành tro, rồi tan biến vào không khí.
Nhưng kẻ thứ hai đã ở sau lưng cô.
Bảo gầm lên, lao tới, chắn giữa An và con quái vật thứ hai bằng chính cơ thể mình. Nó đâm một chiếc ngà dài từ cánh tay phải vào ngực Bảo – xuyên qua áo, xuyên qua da, xuyên qua cơ bắp đã cứng như thép sau vô số lần gánh chịu.
Bảo không kêu. Anh chỉ rút chiếc ngà ra khỏi ngực mình như thể nó là một cái gai, rồi dùng chính chiếc ngà đó đâm ngược lại vào họng con quái vật.
“Của mày đây,” anh nói, giọng khàn khàn.
Anh ném xác nó sang một bên.
“Bảo!” Trang hét từ phía sau. “Vết thương của mày!”
Bảo nhìn xuống ngực. Máu đang chảy thành dòng, thấm đẫm lớp áo đã rách tả tơi. Nhưng vết thương không sâu – ít nhất là so với những gì anh đã từng chịu đựng.
“Chưa chết được đâu,” anh nói. “Tập trung vào bọn kia đi.”
Ba con quái vật khác đang tiến tới từ ba hướng khác nhau – một con từ trên cao, bám vào trần nhà bằng bốn chiếc chân có màng; một con từ phía trước, thân hình to lớn như xe tải; một con từ phía sau, di chuyển trong bóng tối, chỉ thấy được đôi mắt đỏ lừ lừ.
An lướt nhanh qua chiến thuật trong đầu.
Con trên trần: nhanh, nhưng da mỏng – một đòn chính xác vào cổ là đủ.
Con to như xe tải: chậm, nhưng sức mạnh khủng khiếp – cần Bảo hứng đòn.
Con trong bóng tối: ẩn nấp – nguy hiểm nhất, vì không rõ lai ghép loài gì.
“Bảo, xe tải. Linh, con trên trần – đọc ký ức của nó, tìm điểm yếu. Trang, hỗ trợ Bảo. Tôi sẽ xử lý con trong bóng tối.”
Không ai phản đối. Không có thời gian để phản đối.
Linh ngước lên nhìn con quái vật bám trên trần.
Nó trông như một con thằn lằn khổng lồ, da phủ đầy những nốt mụn đen rỉ ra thứ dịch nhờn màu nâu. Bốn mắt – hai mắt chính to và tròn, hai mắt phụ nhỏ hơn nằm ở hai bên thái dương. Khi nó cử động, tiếng lột bột của những chiếc chân có màng hút vào bê tông vang lên như tiếng nước sôi.
Linh nhảy lên một chiếc bàn thí nghiệm, rồi từ đó bật lên, với tay chạm vào chân sau của con thằn lằn.
Da thịt chạm da thịt.
Ký ức của nó tràn vào đầu Linh như một cơn lũ – nhưng không phải ký ức của động vật. Đây là ký ức của nạn nhân đã bị biến đổi thành con quái vật này. Một người từng có tên, có gia đình, có ước mơ. Một người từng… từng…
Linh cảm thấy mình đang chìm trong cơn ác mộng của người khác.
Hắn tên là Khánh. 37 tuổi. Làm nghề lái xe tải. Một buổi tối đi làm về muộn, hắn bị bắt cóc ngay trước cửa nhà.
Hắn nhìn thấy vợ mình đứng sau cánh cửa sổ – bà đang bế con gái 3 tuổi, không biết rằng chồng mình đang bị kéo lê trên đường phố trong tiếng khóc.
Phòng thí nghiệm. Dao mổ. Những cây kim dài tiêm vào tủy sống.
Đau đớn không thể tả. Cơ thể hắn tan rã và tái tạo hàng trăm lần. Da hắn bong ra thành từng mảng, nhường chỗ cho vảy. Móng tay hắn rụng, thay bằng móng vuốt. Mắt hắn… mắt hắn bị móc ra, thay bằng bốn con mắt của một loài côn trùng nào đó.
Và khi quá trình kết thúc, hắn không còn nhớ tên mình nữa.
Hắn chỉ nhớ hai thứ: cơn đói. Và lệnh phải giết.
Linh bật khóc – không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau của một người xa lạ đang tràn vào tâm trí cô.
“Linh!” An hét từ đâu đó. “Điểm yếu của nó!”
Linh cố gắng lục tìm trong ký ức của con quái vật. Những ký ức cuối cùng trước khi hắn mất đi nhân tính. Hắn có nhìn thấy điểm yếu của chính mình không? Hắn có được thông báo về nhược điểm của thí nghiệm không?
Có.
Một mảnh ký ức vụn vỡ – cuộc nói chuyện giữa hắn và một kỹ thuật viên trong phòng thí nghiệm:
“Tuyến nọc độc nằm dưới hàm, nhưng nếu cắt bỏ nó, con vật sẽ sống thêm ba phút rồi mới chết. Cách chắc chắn để vô hiệu hóa nó là phá hủy hai mắt phụ – chúng chi phối toàn bộ hệ thần kinh vận động. Một khi hai mắt phụ bị chạm trực tiếp, cơ thể nó sẽ tê liệt hoàn toàn.”
“Hai mắt phụ!” Linh hét lên. “Phá hủy hai mắt phụ là nó tê liệt!”
Con thằn lằn quay xuống, bốn mắt nhìn chằm chằm vào Linh. Nó hiểu. Nó biết cô vừa tiết lộ điểm yếu của nó.
Nó lao xuống.
Linh không kịp né. Cô chỉ kịp giơ tay lên trước mặt, và nghĩ: Đây là cái chết.
Nhưng cú đáp không đến.
Một thân hình to lớn đã chắn trước mặt cô – không phải Bảo, mà là Quân.
Quân đang bất tỉnh. Quân không thể tự di chuyển. Nhưng ai đó đã ném cơ thể Quân về phía Linh. Và người đó là…
Trang.
“Tôi cần vật chủ!” Trang gầm lên. “Con thằn lằn này sẽ đáp xuống Quân. Khi nó chạm vào cậu ấy, tôi sẽ chuyển toàn bộ sát thương từ Quân sang con quái vật. Linh, hãy ở yên!”
Linh không hiểu kế hoạch, nhưng cô không cần hiểu. Cô chỉ cần tin tưởng.
Con thằn lằn lao xuống. Móng vuốt của nó chạm vào ngực Quân – nhưng không xuyên qua da. Bởi vì, cùng một lúc, Trang đã chạm vào cả ba: một tay trên vai Quân, một tay trên đuôi con thằn lằn.
Cô chuyển sát thương.
Con thằn lằn hét lên. Nó cảm thấy cơ thể mình bị xé toạc bởi những vết thương không tồn tại – nhưng đối với dị năng của Trang, “thương tích” không cần phải thực tế. Cô có thể chuyển khái niệm về tổn thương từ sinh vật này sang sinh vật khác, bất kể nó có thật hay không.
Quân không bị thương gì thêm. Nhưng con thằn lằn đang chảy máu từ hàng trăm vết cắt không nguồn gốc.
Linh không bỏ lỡ cơ hội. Cô lao lên, hai ngón tay chọc thẳng vào mắt phụ bên trái của con quái vật.
Nó kêu lên một tiếng chói tai, cơ thể quằn quại. Mắt phụ bên phải vẫn còn – Linh chưa kịp chạm vào thì nó đã hất cô ra, ném cô vào bức tường bê tông.
Linh đập lưng vào tường, trượt xuống sàn. Xương sống cô như muốn gãy làm đôi. Nhưng cô không thể dừng lại.
Một mắt nữa.
Cô bò dậy, chạy về phía con thằn lằn đang giãy giụa trong cơn đau. Nó đang cố gắng bò lên trần nhà lần nữa – và nếu nó thoát lên đó, không ai có thể chạm tới mắt phụ cuối cùng.
“Chết tiệt!” Linh hét lên. “Ai đó chặn nó lại!”
Trang lao tới, nhưng cô không đủ nhanh. Bảo đang vật lộn với con xe tải ở đầu hành lang, vai anh đã rách toạc một mảng da lớn. An đang chiến đấu với con quái vật trong bóng tối – nó nhanh đến mức An không thể xác định được vết nứt.
Rồi từ dưới sàn, một bàn tay vươn lên.
Quân.
Anh ta vẫn bất tỉnh. Nhưng cơ thể anh ta đang cử động theo bản năng thuần túy – cánh tay anh ta vung lên, nắm lấy chân sau của con thằn lằn đúng lúc nó chuẩn bị bám lên trần nhà.
Bàn tay của một người không còn xương lành lặn nào – nhưng những ngón tay vẫn siết chặt, giữ chặt con quái vật.
“Lin… Linh…” Quân thì thầm, mắt vẫn nhắm nghiền. “Làm… đi…”
Linh lao tới, đưa hai ngón tay lên, và chọc thẳng vào mắt phụ bên phải của con thằn lằn.
Con quái vật cứng đờ. Cơ thể nó rung lên một lần, hai lần, ba lần – rồi đổ sập xuống sàn, bất động.
Quân thả tay ra. Tay anh lại rơi xuống bên cạnh như một khúc gỗ mục.
Linh thở hổn hển, dựa lưng vào tường. Cô nhìn Quân – khuôn mặt anh tái nhợt như tờ giấy, nhưng môi anh đang mấp máy. Đang nói gì đó.
Cô cúi xuống ghé tai.
“Kể…… kể câu chuyện cười …… đùa…… chưa kịp …… kể……”
Linh bật cười – một tiếng cười nghẹn ngào, vừa như khóc vừa như cười.
“Mày sẽ sống,” cô nói. “Và khi mày tỉnh, tao sẽ cho mày kể hết tất cả những câu chuyện cười mà tao chưa từng nghe.”
Con xe tải – thực chất là một sinh vật lai ghép giữa tê giác và người, có thể gọi là “người tê giác” – đang lao về phía Bảo với tốc độ không tưởng.
Bảo đứng vững.
Anh không né. Anh không tránh. Anh chỉ dang rộng tay và hứng chịu toàn bộ cú húc.
Xương sườn của anh gãy như tăm. Nhưng anh không lùi một bước. Anh dùng hai tay nắm chặt lấy sừng của con quái vật, giữ nó yên tại chỗ.
“Mạnh… quá nhỉ…” Bảo nghiến răng. “Nhưng tao đã hứng chịu những thứ còn khủng khiếp hơn mày gấp trăm lần rồi.”
Anh dồn toàn bộ sức lực vào đôi tay, và bẻ gãy chiếc sừng.
Máu bắn ra từ đầu con quái vật. Nó gầm lên đau đớn, hất Bảo ra xa, nhưng đã quá muộn. Trang đã ở sau lưng nó, kim tiêm trên tay đã cắm sâu vào gáy nó.
“Chuyển toàn bộ năng lượng sống,” Trang thì thầm. “Từ mày sang… con chuột đó.”
Cô chỉ vào một con chuột cống đang chạy ngang qua.
Con người tê giác đứng yên trong một giây – rồi gục xuống như một tòa nhà sụp đổ. Cơ thể nó không thương tích gì, nhưng nó đã chết. Không phải vì mất máu, không phải vì tổn thương cơ quan – mà vì mất đi năng lượng sống thứ làm cho nó tồn tại.
Con chuột cống phát nổ.
“Chết tiệt,” Trang nói, lùi lại. “Lại quá liều.”
Cô nhìn vào lòng bàn tay mình. Da cô bắt đầu bong ra từng mảng, như thể cô cũng đang chịu hậu quả của việc chuyển năng lượng sống. Nhưng cô không dừng lại. Cô không thể dừng lại.
Bởi vì nếu cô dừng, ai đó sẽ chết.
An và con quái vật trong bóng tối đang chơi một trò chơi mèo vờn chuột.
Con quái vật này khác hẳn những con khác. Nó không lao vào tấn công điên cuồng – nó ở trong bóng tối, quan sát, chờ đợi. Nó biết An có thể nhìn thấy vết nứt, nên nó không bao giờ đứng yên đủ lâu để cô xác định điểm chết.
Nó di chuyền liên tục, xoay vòng quanh cô với tốc độ chóng mặt. Thỉnh thoảng nó vươn ra một cánh tay – một cánh tay dài hơn bình thường, với những ngón tay mảnh khảnh như nhện – cào cấu vào không khí, làm An phải lùi bước.
Nó không muốn giết cô, An chợt nhận ra. Nó chỉ muốn giữ cô ở đây, trong bóng tối, không thể giúp đồng đội.
“Mày là gì?” An hỏi.
Con quái vật không trả lời. Nhưng nó dừng lại – chỉ một phần giây – và trong khoảnh khắc đó, An thấy được vết nứt của nó.
Vết nứt nằm ở phía sau lưng, nhưng nó không cố định. Nó di chuyển theo từng nhịp thở – như thể sinh vật này có ý thức về điểm chết của chính mình và đang cố gắng che giấu nó.
Không thể, An nghĩ. Không sinh vật nào có thể nhìn thấy điểm chết của chính mình, chứ đừng nói là che giấu nó.
Nhưng con quái vật này đang làm được.
An bắt đầu nghi ngờ. Có phải nó không phải một sinh vật sống theo nghĩa thông thường? Có phải… nó là một linh hồn thuần túy, không có cơ thể vật chất – và vết nứt của nó chỉ xuất hiện khi nó chọn hiện hình?
Âm thanh từ hành lang bên cạnh – tiếng hét của Linh, tiếng gầm của Bảo – thúc giục cô. Cô cần kết thúc trận đấu này nhanh chóng.
“Mày không phải quái vật,” An nói, vừa di chuyển vòng quanh vừa quan sát. “Mày là một con người bị biến đổi. Và mày vẫn còn ý thức, phải không? Mày vẫn còn đủ nhân tính để biết sợ, biết che giấu, biết… chờ đợi.”
Con quái vật dừng lại hoàn toàn.
Bóng tối xung quanh nó tan bớt, và An thấy hình dáng thật của nó.
Một người phụ nữ.
Cô ta ở độ tuổi 30, mái tóc cắt ngắn, khuôn mặt góc cạnh nhưng vẫn giữ được nét thanh tú. Da cô ta xám xịt, có những đường vân đen chạy dọc theo tay và mặt – nhưng đó không phải vảy, mà là những vết sẹo từ những lần phẫu thuật. Đôi mắt cô ta màu đen tuyền, không có tròng trắng, nhưng trong đó vẫn có một tia sáng mong manh.
“Chị có tên không?” An hỏi, giọng cô bất giác dịu đi.
Người phụ nữ mấp máy môi. Có vẻ như lâu lắm rồi cô ta chưa nói.
“H… Hạnh,” cô ta thì thầm. “Tên tôi là Hạnh.”
“Hạnh,” An lặp lại. “Chị ở đây bao lâu rồi?”
“Không biết… không nhớ… họ bắt tôi… biến tôi thành… thứ này…” Hạnh nhìn xuống đôi bàn tay mình – những ngón tay dài quá khổ, mảnh khảnh, không còn là tay người. “Tôi không muốn làm thế này… nhưng họ cài vào đầu tôi… một con chip… nếu không nghe lời… họ sẽ kích hoạt nó… tôi sẽ chết trong đau đớn…”
An siết chặt con dao găm. Cô có thể giết Hạnh ngay bây giờ. Một đòn chạm vào điểm chết – và cô ta sẽ tan biến, không còn đau đớn, không còn làm nô lệ cho Hắc Lang nữa.
Nhưng Hạnh là một nạn nhân. Như những con quái vật khác trong phòng thí nghiệm này – tất cả đều là nạn nhân.
“Tôi không muốn giết chị,” An nói.
“Nhưng tôi sẽ không dừng lại,” Hạnh đáp, giọng đầy tuyệt vọng. “Tôi không thể. Con chip… nó điều khiển tôi. Ngay bây giờ, nó đang bảo tôi giết cô. Tôi đang chống cự, nhưng không thể lâu hơn…”
Cơ thể Hạnh bắt đầu run lên. Vảy trên da cô ta dựng đứng, những ngón tay co quắp lại thành móng vuốt. Đôi mắt đen tuyền bỗng sáng lên một màu đỏ rực – màu đỏ của Hắc Lang.
“Chạy đi,” Hạnh nói, giọng đã vỡ ra thành hai luồng – một của con người, một của quái vật. “Chạy đi… trước khi tôi…”
Cô ta lao lên.
An lùi lại, nhưng không đủ nhanh. Móng vuốt của Hạnh cào ngang bụng cô, rách toạc lớp áo và để lại ba đường máu đỏ tươi.
An kêu lên một tiếng, lăn ra sàn, tay bụm lấy vết thương. Máu chảy qua kẽ tay cô, nóng hổi.
“Đừng ép tôi,” An nói, giọng nghẹn lại.
“ÉP THÌ ĐÃ SAO?” – giọng nói của con quái vật vỡ ra từ cuống họng Hạnh, khàn khàn và đầy thù hận – “CÁC NGƯƠI ĐẾN ĐÂY, PHÁ HỦY MỌI THỨ, NHƯNG CÓ BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN CHÚNG TÔI? NHỮNG NẠN NHÂN? KHÔNG! CÁC NGƯƠI CHỈ GIẾT! GIẾT! GIẾT!”
Hạnh lao lên lần nữa, nhanh hơn trước. An không thể né – vết thương trên bụng quá đau, chân cô không còn vững.
Cô nhìn thấy vết nứt của Hạnh – nó đã cố định, không còn di chuyển nữa. Ngay giữa ngực, nơi trái tim.
Chỉ một đòn.
An giơ dao lên. Nhưng tay cô run.
Mình sẽ quên điều gì nếu giết cô ấy?
Cô không biết. Cô chẳng còn bao nhiêu ký ức để mất nữa.
Lưỡi dao chạm vào ngực Hạnh.
Điểm chết.
Hạnh dừng lại. Đôi mắt đỏ trong cô ta tắt dần, nhường chỗ cho đôi mắt đen tuyền của con người – nhưng lần này, chúng không còn thù hận. Chúng chỉ có sự biết ơn.
“Cảm ơn,” Hạnh thì thầm trước khi cơ thể cô ta tan thành tro bụi.
An ngồi sụp xuống sàn.
Một ký ức vụt biến mất.
Lần này, cô biết mình đã mất gì. Ký ức về một buổi sáng. Mẹ cô đang nấu cháo. Cô bé An ngồi trên ghế, chân đu đưa, háo hức chờ bữa sáng. Mẹ cô quay lại, mỉm cười, và nói: “Hôm nay con đi học vui nhé.”
Rẹt.
Cắt.
Hình ảnh khuôn mặt mẹ trong ký ức đó nhòe đi, rồi biến mất hoàn toàn. Cô chỉ còn nhận ra mẹ qua những ký ức khác – nhưng mỗi lần như vậy, số lượng ký ức lại ít đi, mờ đi.
Một ngày nào đó, mình sẽ nhìn thấy một người phụ nữ và không biết đó là mẹ mình, An nghĩ.
Cô đứng dậy, bụng vẫn đau, tay vẫn run.
Và cô bước tiếp.
Khi cả đội tập trung lại trước cánh cửa cuối cùng, họ đã mất gần nửa giờ chiến đấu qua từng lớp quái vật. Quân vẫn bất tỉnh, được Bảo cõng trên lưng. Linh bị thương ở chân, máu chảy ướt cả ống quần. Trang có vết bỏng nặng ở tay – hậu quả của việc chuyển năng lượng sống quá nhiều lần. Bảo không còn một chỗ da lành nào trên cơ thể.
Còn An – An đã mất thêm hai ký ức trong trận chiến vừa rồi.
Cô không còn nhớ mình đã học trường nào. Cô không còn nhớ người bạn thời thơ ấu – liệu có tồn tại hay không.
Nhưng cô còn nhớ nhiệm vụ.
Cánh cửa cuối cùng dẫn đến tầng hầm sâu nhất. Phía sau nó, An nhìn thấy hai linh hồn cổ đại – hai sinh vật năng lượng thuần túy đang bị xiềng xích, bị hút năng lượng từng giây.
Và Hắc Lang.
Hắn đang đứng giữa hai linh hồn đó, tay dang rộng, rút năng lượng từ chúng vào cơ thể mình.
An thấy vết nứt của hắn một lần nữa.
Và lần này, cô thấy thứ mà cô chưa từng thấy trên bất kỳ sinh vật nào.
Vết nứt thời gian của Hắc Lang không có điểm kết thúc.
Nó bắt đầu từ ngực hắn, lan tỏa ra khắp cơ thể, rồi biến mất trong bóng tối – nhưng không có điểm cuối. Nó kéo dài vô tận, như thể cái chết của hắn không phải một sự kiện, mà là một quá trình. Một quá trình không bao giờ hoàn tất.
Hắn đang chết – nhưng sẽ không bao giờ chết hẳn.
An siết chặt con dao găm.
“Chúng ta vào,” cô nói.
Cánh cửa mở ra.
Và bóng tối bên trong nuốt chửng tất cả.
(Hết chương 6)
Chương 7: Linh hồn cổ đại – Đội Biệt Kích Linh Hồn đối mặt với Hắc Lang trong trận chiến cuối cùng; hai linh hồn cổ đại thức tỉnh và tiết lộ sự thật về nguồn gốc của biến dị; An phải đưa ra lựa chọn cuối cùng: sử dụng Mắt Diệt Thần để giết Hắc Lang – biết rằng cô sẽ mất đi ký ức cuối cùng về mẹ, và có thể mất luôn cả chính mình.