Ba ngày sau trận chiến ở nhà kho số 7, Linh thức dậy và không nhớ mình là ai.
Cô ngồi bật dậy trên chiếc đệm cũ, mắt mở to, tim đập như điên. Xung quanh cô là bốn bức tường bê tông ẩm mốc, một chiếc bàn gỗ kê sát cửa sổ, và một tấm áp phích cũ hình con cáo chín đuôi dán trên tường.
Cáo.
Linh hít một hơi thật sâu. Cô nhắm mắt, lục tìm trong đầu.
Tên mình là Linh. Mình 28 tuổi. Mình có linh hồn cáo. Mình là thành viên của Đội Biệt Kích Linh Hồn. Mình có thể đọc và chỉnh sửa ký ức.
Cô lặp lại những câu đó như một câu thần chú. Cô đã viết chúng ra một tờ giấy và dán trên tường đối diện giường, để sáng nào cũng có thể đọc.
Hôm qua, cô đã chạm vào con quái vật tổng hợp. Chỉ một cái chạm nhẹ, nhưng nó không có ký ức. Không có gì. Một khoảng trống tuyệt đối. Và khi cô chạm vào khoảng trống đó, một phần ký ức của chính cô đã bị hút vào trong nó – như nước chảy xuống cống.
Cô không biết mình đã mất những gì. Có thể là một buổi chiều bình thường. Có thể là một kỷ niệm quan trọng. Có thể là… tên thật của mình.
Linh nhìn tờ giấy trên tường.
Tên mình là Linh.
Nhưng Linh không phải tên thật. Cô biết điều đó. Cô chỉ không còn nhớ tên thật là gì nữa.
Cô đứng dậy, mặc chiếc áo hoodie cũ, và bước ra ngoài.
Bảo đang ngồi trong bếp, một tay cầm tách cà phê, tay kia xoa lên vết sẹo mới trên vai. Anh cởi trần, và Linh thấy lần đầu tiên toàn bộ cơ thể anh – một tấm bản đồ của những nỗi đau. Những vết sẹo chồng chéo lên nhau, có vết thì mờ, có vết thì lồi lên như những con giun bò dưới da. Vết thương mới nhất – từ con quái vật tổng hợp – đã lành một cách kỳ lạ. Trang nói đó là vì cơ thể Bảo đã thích nghi, da anh sau mỗi lần bị thương lại cứng thêm một chút.
Bảo ngước lên nhìn Linh. “Cô nhớ tôi không?”
Đó không phải câu hỏi bình thường. Với Linh, đó là câu hỏi hợp lý nhất trên đời.
“Có,” Linh nói. “Anh là Bảo. Mang linh hồn gấu. Có thể gánh tổn thương thay người khác. Ghét chụp ảnh vì nó làm lộ vết sẹo.”
Bảo gật đầu. “Tốt. Hôm nay còn tỉnh táo hơn hôm qua.”
Hôm qua Linh đã không nhận ra Trang. Cô nhìn Trang như nhìn một người xa lạ, và hỏi: “Cô là ai?” Trang đã không nói gì. Cô chỉ nhìn Linh với đôi mắt phẳng lặng, rồi quay đi. Trang hiểu. Trang hiểu nỗi đau của việc mất đi thứ mình từng có, bởi vì mỗi lần Trang chuyển bệnh cho người khác, cô lại thấy ranh giới giữa đúng và sai mờ đi một chút. Cô hiểu cảm giác đánh mất chính mình.
“An có trong đó không?” Linh hỏi.
“Có. Từ 4 giờ sáng. Gọi họp.”
“Về cái gì?”
Bảo nhún vai. Vai anh kêu răng rắc. “Chắc về mấy tên bị bắt hôm qua.”
Cuộc họp diễn ra trong căn phòng không có cửa sổ dưới tầng hầm.
Trang đã chuẩn bị một bảng trắng, trên đó là những dòng chữ và mũi tên nối kết các cái tên. Ở trung tâm là HẮC LANG. Xung quanh là những cái tên khác: Bóng Tối, Nhà kho số 7, Linh hồn cổ đại, và một cái tên mới – TẬP ĐOÀN MINOS.
Quân đang ngồi trên chiếc ghế xoay, đùi anh quấn băng trắng, chân phải đặt lên một chiếc ghế khác. Anh cười toe với Linh khi cô bước vào. “Dậy sớm thế? Tôi tưởng cô ngủ đến trưa cơ.”
“Tôi không ngủ,” Linh nói. “Tôi không biết mình đã ngủ hay chưa. Có thể tôi đã ngủ. Hoặc có thể tôi chỉ đang nằm im và nghĩ rằng mình đang ngủ.”
Nụ cười của Quân tắt dần. “Okay. Nghiêm túc nhé.”
An ngồi ở cuối bàn, đối diện với tấm bảng. Cô không nhìn ai. Đôi mắt cô dán vào chữ MINOS.
“Tập đoàn Minos là cái quái gì?” cô hỏi.
Trang bước lên, chỉ vào tấm bảng. “Hai ngày qua, tôi đã phân tích mẫu vảy của con quái vật. Bên cạnh DNA của 17 loài, còn có dấu vết của một loại protein tổng hợp – thứ không tồn tại trong tự nhiên. Loại protein này có cấu trúc đặc trưng của một phòng thí nghiệm. Tôi đã truy ra nguồn gốc.”
“Minos,” Bảo nói.
“Minos. Một tập đoàn dược phẩm đa quốc gia, trụ sở chính ở Thụy Sĩ. Họ có chi nhánh tại 34 quốc gia, trong đó có một phòng thí nghiệm ngầm ở Hải Tần – cách chỗ chúng ta chưa đầy 20 km.”
Quân huýt sáo. “20 km. Gần vãi.”
“Họ tuyên bố chuyên về nghiên cứu tái tạo mô và kéo dài tuổi thọ. Nhưng thực chất, họ đang nghiên cứu linh hồn động vật. Cách phân tách chúng, lai ghép chúng, và tổng hợp chúng thành một thực thể hoàn chỉnh.”
Linh cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Những con chữ trên bảng trắng nhảy múa trước mắt cô. Cố lên. Tập trung.
“Hắc Lang làm việc cho Minos?” Linh hỏi.
“Không,” Trang đáp. “Minos làm việc cho Hắc Lang. Hoặc họ hợp tác. Hắc Lang cung cấp linh hồn động vật – những linh hồn đặc biệt mà hắn săn được. Minos cung cấp công nghệ để ổn định quá trình lai ghép, giảm thiểu sự phân rã cơ thể. Đổi lại, Hắc Lang để Minos giữ lại một phần sản phẩm – những con quái vật lai dùng cho mục đích thương mại.”
“Thương mại,” An lặp lại, giọng lạnh tanh. “Bán vũ khí sinh học.”
“Chính xác.”
Im lặng kéo dài. Linh nhìn quanh bàn. Bảo đang xoa vết sẹo trên vai. Quân đang bóp bóp ngón tay cái – thói quen khi anh đau. Trang đứng yên như tượng, mắt không rời khỏi tấm bảng. Còn An – An ngồi như một bức tượng băng, khuôn mặt vô cảm, nhưng đôi mắt hổ phách thì cháy bỏng.
“Chúng ta có thể tấn công phòng thí nghiệm của Minos không?” Quân hỏi.
“Nếu biết vị trí chính xác,” Trang nói. “Nhưng tôi chỉ biết nó ở đâu đó trong bán kính 20 km. Không có tọa độ cụ thể. Họ che giấu rất kỹ.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Linh.
Linh hiểu. Cô là người duy nhất có thể lấy thông tin từ kẻ thù. Đọc ký ức của những tên lính bị bắt, tìm ra vị trí chính xác của phòng thí nghiệm.
Nhưng mỗi lần cô làm vậy, một phần ký ức của chính cô lại bị xáo trộn.
“Tôi sẽ làm,” Linh nói, trước khi bất kỳ ai kịp hỏi.
“Cô không cần,” Bảo nói. “Có cách khác.”
“Cách khác mất thời gian. Chúng ta không có thời gian.” Linh đứng dậy. “Đưa tôi đến chỗ tên tù.”
Tên tù được nhốt trong một chiếc container cũ, đặt cách nhà kho đội khoảng 500 mét về phía nam. Bên trong, nó được trang bị đủ ánh sáng, nước uống, và một chiếc giường sắt gắn chặt xuống sàn.
Đó là một người đàn ông trạc 35 tuổi, người Trung Quốc, với một hình xăm con rắn trên cổ. Hắn là thành viên của Bóng Tối, bị bắt trong lúc cố gắng vô hiệu hóa hệ thống liên lạc trong nhà kho số 7. Theo lời khai ban đầu, hắn chỉ là một kẻ làm thuê – nhưng qua vài câu hỏi, Trang phát hiện ra hắn mang trong mình linh hồn của một con kỳ nhông, loài có khả năng tái sinh mô.
Linh bước vào container một mình. An và Bảo đứng ngoài, sẵn sàng can thiệp nếu cần.
Tên tù ngước lên nhìn cô. Mắt hắn đỏ ngầu, môi nứt nẻ, nhưng vẫn còn sức chống cự.
“Cô là ai?” hắn hỏi.
Linh không trả lời. Cô kéo chiếc ghế ra ngồi đối diện hắn, cách khoảng một mét.
“Tôi sẽ hỏi anh một câu,” cô nói. “Nếu anh trả lời thật, tôi sẽ không chạm vào anh. Nếu anh nói dối… thì tôi sẽ phải tìm câu trả lời theo cách khác.”
Tên tù nhếch mép. “Cô dọa tôi à?”
Linh không cười. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Phòng thí nghiệm của Minos ở đâu?”
“Không biết.”
“Anh nói dối.”
“Làm sao cô biết?”
Linh đưa tay ra. Tên tù giật lùi, nhưng xích tay và chân hắn chỉ cho phép di chuyển trong bán kính nửa mét. Cô bước tới, và đặt lòng bàn tay lên cánh tay trần của hắn.
Da thịt chạm da thịt.
Ngay lập tức, thế giới của Linh vỡ ra thành hàng ngàn mảnh ký ức.
Cô thấy hắn khi còn nhỏ, bị cha đánh đập.
Cô thấy hắn lần đầu phát hiện ra linh hồn kỳ nhông – khi vết thương trên tay tự lành sau vài phút.
Cô thấy hắn gia nhập Bóng Tối, được hứa hẹn quyền lực và tiền bạc.
Cô thấy hắn đứng trong một căn phòng trắng, xung quanh là những chiếc lồng thủy tinh, bên trong là những sinh vật… không thể gọi tên.
Cô thấy một cánh cửa. Một cánh cửa thép, màu xám, có khóa vân tay. Phía trên nó là dãy số: 178-B.
Cô thấy một tấm bản đồ. Hải Tần. Một điểm đánh dấu màu đỏ ở phía đông bắc, gần khu công nghiệp bỏ hoang.
Cô thấy Hắc Lang.
Lần đầu tiên, Linh nhìn thấy hắn qua mắt người khác. Hắn cao, gầy, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt màu đỏ rực như than hồng. Hắn không mặc áo giáp hay đồ bảo hộ – chỉ một chiếc áo sơ mi đen và quần tây. Hắn nhìn tên tù với ánh mắt của một người nhìn một con vật thí nghiệm.
Hắn nói: “Minos không cần biết mọi chuyện. Chỉ cần giao hàng đúng hẹn. Nếu trễ, ngươi biết hậu quả.”
Rồi tất cả biến mất.
Linh giật tay ra, ngã phịch xuống sàn. Tai cô ù đi, đầu cô quay cuồng. Hàng ngàn hình ảnh – của hắn, của cô – đang đan xen vào nhau, cuộn xoáy như một cơn lốc.
Mình là ai?
Mình tên là Linh.
Mình bao nhiêu tuổi?
28.
Mình có linh hồn gì?
Cáo.
Mẹ mình tên gì?
…
Khoảng đen. Một khoảng đen khác vừa mở ra trong đầu cô.
Linh ngồi dậy. Tên tù đang nhìn cô với ánh mắt hoảng sợ. Hắn thấy cô vừa rơi vào trạng thái xuất thần, thấy mặt cô tái nhợt, thấy cô lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
“Mày… mày làm gì với tao?” hắn hỏi, giọng run run.
Linh nhìn hắn. Cô thấy ký ức của hắn. Cô thấy nỗi sợ của hắn. Cô thấy cả những điều hắn chưa từng kể cho ai.
“Mày đã giết người,” Linh nói. “Ba người. Tất cả đều là người vô tội. Mày không hề hối hận.”
Tên tù cứng đờ.
“Phòng thí nghiệm ở khu công nghiệp phía đông bắc, tòa nhà số 7, tầng hầm B,” Linh nói tiếp. “Cửa có khóa vân tay của sáu người. Mày là một trong số đó.”
“Sao mày biết…”
“Bởi vì mày vừa kể cho tao tất cả.” Linh đứng dậy, tay cô vẫn run. “Cảm ơn vì sự hợp tác.”
Cô bước ra ngoài. Ánh nắng chói chang làm cô nheo mắt. An đang đứng dựa vào container, tay khoanh trước ngực.
“Thế nào?” An hỏi.
“Có tọa độ,” Linh nói. “Phòng thí nghiệm nằm dưới khu công nghiệp cũ. Nhưng có khóa vân tay. Sáu người có quyền truy cập. Một trong số đó là tên tù vừa nãy.”
“Chúng ta có thể dùng hắn để mở khóa.”
“Không được. Khóa vân tay yêu cầu người sống. Nhưng nó cũng kiểm tra nhịp tim, thân nhiệt, và cả…” Linh ngừng lại, cố nhớ. “Cả… thứ gì ấy. Tôi không nhớ nữa.”
An nhìn cô. “Cô ổn chứ?”
“Tôi vừa quên mất tên mẹ mình,” Linh nói, giọng không cảm xúc. “Nhưng tôi biết Hắc Lang có một kẻ phản bội trong nội bộ. Một người đang làm việc cho hắn nhưng cũng đang gửi thông tin cho một bên thứ ba. Tôi không thấy mặt, chỉ thấy một bàn tay – bàn tay có vết bớt hình ngôi sao.”
An im lặng một lúc. Rồi cô đặt tay lên vai Linh. Một cử chỉ hiếm hoi.
“Cô đã làm tốt,” An nói. “Đi nghỉ đi. Tôi sẽ xử lý phần còn lại.”
Linh gật đầu. Cô quay đi, bước từng bước chậm chạp về phía nhà kho.
Khi cô đi được khoảng mười bước, cô dừng lại.
“An này,” cô gọi.
“Gì?”
“Mẹ của tôi. Chị có biết bà ấy tên gì không?”
An không trả lời ngay. Khi cô lên tiếng, giọng cô rất nhẹ:
“Có. Nhưng tôi sẽ không nói đâu. Đó là thứ duy nhất cô còn giữ lại cho riêng mình. Hãy cố nhớ lấy.”
Linh đứng yên một lúc lâu, dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa Hải Tần. Cô cố gắng lục tìm trong ký ức. Một cái tên. Chỉ một cái tên.
Không có gì.
Cô bước tiếp, và nước mắt lăn dài trên má – nhưng cô không biết mình đang khóc vì điều gì.
Tối hôm đó, khi cả đội đã họp xong và thống nhất kế hoạch tấn công phòng thí nghiệm Minos sau 48 giờ nữa, Quân tìm đến An.
An đang ngồi trên nóc nhà kho, nhìn ra biển. Bầu trời không có sao – mây đen che kín tất cả.
Quân trèo lên bằng một tay, tay kia ôm bụng. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, thở dốc.
“Xương sườn vẫn đau?” An hỏi, không nhìn anh.
“Đau thì có, nhưng không phải vì thế mà anh lên đây.”
“Vậy vì sao?”
Quân im lặng. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay đã gãy và lành lại nhiều lần, đến nỗi một số khớp xương đã bị vôi hóa, cứng đờ và không còn cử động bình thường được nữa.
“Anh có một ý tưởng,” cuối cùng Quân nói. “Một ý tưởng điên rồ.”
“Nói đi.”
“Em biết dị năng của anh có thể đóng băng phản xạ của mục tiêu trong ba giây. Nhưng anh chưa bao giờ thử… đóng băng phản xạ của chính mình trong thời gian dài hơn.”
An quay sang nhìn anh. “Mày muốn tự sát à?”
“Không. Anh muốn thử đóng băng phản xạ của mình trong… mười giây. Hoặc lâu hơn. Đủ để cơ thể anh ngừng mọi hoạt động – kể cả quá trình lão hóa, kể cả cái chết. Giống như… tạm dừng bản thân.”
“Mày biết điều gì sẽ xảy ra với xương của mày không?”
“Sẽ gãy hết. Toàn bộ xương trong cơ thể. Có thể anh sẽ chết. Nhưng nếu không…” Quân quay sang nhìn An, đôi mắt sáng lạ thường. “Nếu không, anh có thể trở thành một quả bom thời gian. Hãy tưởng tượng: anh lao vào phòng thí nghiệm, đóng băng bản thân trong mười giây, và trong mười giây đó, không ai có thể làm gì anh – vì anh không tồn tại trong dòng chảy phản xạ. Anh có thể đi qua mọi lớp bảo vệ, mọi khóa cửa, mọi lính canh. Và khi anh tỉnh lại, anh đã ở bên trong.”
An không nói gì trong một thời gian dài.
Cuối cùng, cô nói: “Mười giây đó, mày có nghĩ được không? Hay mày chỉ là một cái xác đứng im?”
“Anh không biết. Chưa ai thử bao giờ.”
“Vì nó điên rồ.”
“Ừ. Vì nó điên rồ.” Quân cười. Nụ cười của một người đã quá quen với nỗi đau đến mức coi nó như người bạn đồng hành. “Nhưng nếu anh không làm, ai sẽ làm? Bảo với ba lỗ thủng trên người? Trang với thứ đạo đức đang mục rữa từng ngày? Linh với cái đầu không còn phân biệt được thật giả? Hay em – người đang dần quên hết mọi thứ để giết kẻ thù?”
An cắn môi.
“Cho anh 48 giờ,” Quân nói. “48 giờ để thử nghiệm. Nếu anh chết, hãy nói với mọi người rằng anh chết vì gãy xương do… tai nạn tập luyện. Đừng nói sự thật.”
“Mày bảo tao nói dối à?”
“Em đã quên hết người thân rồi. Nói dối chút nữa có sao đâu?”
Quân đứng dậy, nhăn mặt vì cơn đau, rồi trèo xuống khỏi nóc nhà, để lại An một mình với bóng tối và biển.
Cô ngồi đó rất lâu.
Và trong đầu cô, một câu hỏi vang lên, nhưng cô không biết đó là giọng của ai:
“Chúng ta đang bảo vệ điều gì, khi mỗi người trong chúng ta đều đang dần mất đi thứ đáng bảo vệ nhất?”
An không có câu trả lời.
Cô chỉ biết rằng 48 giờ nữa, tất cả sẽ thay đổi.
Hoặc tất cả sẽ kết thúc.
(Hết chương 4)
Chương 5: Bom thời gian – Quân thực hiện thử nghiệm điên rồ; đội tấn công phòng thí nghiệm Minos; và An đối mặt với một lựa chọn không thể: sử dụng Mắt Diệt Thần thêm một lần nữa để cứu đồng đội – nhưng sẽ mất đi ký ức cuối cùng còn sót lại về mẹ.