Căn nhà số 7 đường Hoàng Diệu sẽ bị phá vào sáng thứ Hai.
Khoa biết điều đó vì chính tay cậu đã dán tờ thông báo giải tỏa lên cánh cổng sắt hoen gỉ — công việc làm thêm buổi chiều cho văn phòng địa chính của bố dượng. Công việc nhàm chán, lương ba cọc ba đồng, nhưng ít nhất không cần phải về nhà sớm.
Cậu đang chuẩn bị rời đi thì nghe thấy tiếng Bảo từ phía sau lưng.
“Ơ, khóa rồi mà cửa vẫn mở được à?”
Khoa quay lại. Bảo đang đứng trước cổng với vẻ mặt của một đứa vừa phát hiện ra lỗ hổng bảo mật nghiêm trọng — tức là hào hứng đến mức đáng lo ngại. Cánh cổng sắt hé ra một khe đủ để một người gầy chui lọt, và Bảo, dù không gầy, đang cố hết sức để chứng minh điều ngược lại.
“Mày làm gì vậy?” Khoa hỏi.
“Khám phá.” Bảo thở hổn hển, người đã lọt vào nửa bên kia. “Nhà cổ mà. Biết đâu có đồ cổ.”
“Biết đâu có ma.”
“Thì càng hay.”
Khoa nhìn đồng hồ. Nhìn cổng. Nhìn tờ thông báo giải tỏa. Về mặt kỹ thuật, căn nhà này vẫn còn là tài sản nhà nước cho đến thứ Hai. Về mặt đạo đức, không ai ở đây, không ai bị thiệt hại. Về mặt thực tế—
“Đợi tao với.”
Bên trong tệ hơn bên ngoài, theo cái nghĩa mà những ngôi nhà cũ thường tệ hơn — không phải vì bẩn hay đổ nát, mà vì nó quá nguyên vẹn. Bàn ghế vẫn xếp ngay ngắn. Bát đĩa vẫn úp trên kệ bếp. Một tờ lịch treo trên tường, tháng 3 năm 1998, tờ giấy vàng ố nhưng không rách. Có cảm giác như người chủ vừa bước ra ngoài mua gói thuốc và chưa kịp về.
“Lạnh không?” Bảo hỏi khẽ, dù không rõ tại sao lại hỏi khẽ.
“Bình thường.” Khoa nói, dù thực ra có lạnh thật.
Họ đứng giữa phòng khách một lúc, không ai bước thêm. Ánh nắng chiều lọt qua khe cửa sổ đóng kín, vẽ những vệt vàng nghiêng trên nền gạch hoa. Bụi bay chậm trong không khí như thể thời gian ở đây chạy theo một nhịp khác.
“Gác xép.” Bảo chỉ lên trần nhà, nơi có một ô vuông nhỏ với cái thang gỗ đã cụp xuống một nửa. “Lên xem không?”
Khoa lẽ ra phải nói không. Sau này cậu sẽ nghĩ về khoảnh khắc này rất nhiều lần, cái khoảnh khắc mà mọi thứ vẫn còn có thể khác đi, nếu cậu chỉ cần nói một chữ không.
“Lên.” Cậu nói.
Gác xép tối và thấp, mùi gỗ ẩm và giấy cũ. Bảo bật đèn pin điện thoại quét một vòng — thùng carton, vải cũ, một chiếc máy khâu Singer phủ bụi, chồng sách giáo khoa từ thời bố mẹ họ còn đi học. Không có gì đặc biệt. Không có đồ cổ. Không có ma.
Khoa đang định bảo xuống thì Bảo thốt lên: “Ủa.”
Cậu đang cúi xuống góc tường, tay cầm thứ gì đó phẳng và cứng, kích thước bằng trang sách, bọc trong tờ vải dầu đã ngả vàng. Khoa bước lại. Bảo lột lớp vải ra cẩn thận hơn mức cần thiết, kiểu người ta mở quà sinh nhật khi biết bên trong có thứ gì đó tốt.
Bên trong là một tờ giấy gấp nhiều lần, dày và cứng, loại giấy mà người ta không còn dùng nữa. Bảo mở ra. Rồi mở tiếp. Rồi tiếp nữa, cho đến khi tờ giấy trải rộng cả hai tay.
Là một tấm bản đồ.
Vẽ tay, bằng mực nâu đã phai, chi tiết đến mức kỳ lạ — từng con đường, từng dãy nhà, từng con hẻm nhỏ. Ở giữa là một quảng trường với một công trình mà Khoa không nhận ra kiến trúc. Ở góc trên bên phải có dòng chữ viết tay nhỏ, nét mực đậm hơn phần còn lại, như thể người viết đã nhấn mạnh nhiều lần:
VỌNG LINH. Vào dễ. Ra khó. Đừng ở lại sau khi chuông điểm ba.
Hai đứa nhìn nhau.
“Mày có biết chỗ này không?” Bảo hỏi.
Khoa lắc đầu. Nhưng tên đó — Vọng Linh — có điều gì đó khiến cậu không thể nhìn đi chỗ khác. Như thể cái tên đó đã ở đâu đó trong đầu cậu từ trước, chờ được gọi ra.
“Cầm về.” Khoa nói.
“Để làm gì?”
Cậu không trả lời. Thực ra cậu cũng không biết tại sao. Khoa là đứa không làm gì mà không có lý do, không đi đâu mà không có kế hoạch — nhưng lúc này, cậu chỉ biết rằng mình không thể để tờ giấy này lại đây để bị máy xúc chôn vùi vào sáng thứ Hai.
Cậu gấp tấm bản đồ lại và nhét vào túi áo.
Tối hôm đó, Khoa gửi ảnh chụp tấm bản đồ vào nhóm chat bốn người.
Phản hồi đầu tiên đến sau ba giây, từ Mai Anh: “Giả mạo. Nhìn là biết.”
Phản hồi thứ hai từ Long, sau một phút im lặng: “Vọng Linh… tao đã đọc tên này ở đâu đó rồi.”
Rồi sau đó là im lặng dài. Khoa đặt điện thoại xuống bàn, nằm nhìn trần nhà. Phòng tối, nhà yên, bố dượng chưa về. Quen rồi.
Cậu lấy tấm bản đồ ra, mở lại, nhìn chằm chằm vào cái tên ở góc trên.
Vọng Linh.
Cậu không biết mình đang tìm gì. Cậu chỉ biết rằng lần đầu tiên từ khi bố mất, có thứ gì đó khiến cậu cảm thấy — không phải hạnh phúc, không phải hào hứng, mà là cái cảm giác kỳ lạ hơn cả hai — cảm giác rằng thứ này liên quan đến mình.
Điện thoại rung. Long: “Tao tìm ra rồi. Ngày mai tụi mình gặp nhau. Quan trọng.”
Ngay bên dưới, Mai Anh: “Nếu đây là trò câu view tao sẽ không tha cho mày đâu Khoa.”
Rồi Hà — người ít nhắn tin nhất trong nhóm, người mà đôi khi cả tuần không gửi một chữ: “Tao thấy chỗ này trong mơ rồi.”
Khoa đọc tin nhắn của Hà hai lần. Ba lần.
Ngoài cửa sổ, gió thổi qua hàng cây, mang theo mùi gì đó lạ — không phải mưa, không phải đất. Mùi của một nơi chốn mà cậu chưa từng đến nhưng sao lại quen đến vậy.
Cậu gấp tấm bản đồ lại lần nữa, lần này cẩn thận hơn.
Vào dễ. Ra khó.
Cậu sẽ nhớ lại câu đó sau này — đứng trước cổng thành, nhìn vào con đường bên trong kéo dài đến vô tận, nghe tiếng chuông đâu đó vọng lại dù xung quanh không có tháp chuông nào — và cậu sẽ ước gì mình đã đọc kỹ hơn, đọc chậm hơn, đọc như thể đó là lời cảnh báo chứ không phải lời mời.
Nhưng đêm nay, cậu chỉ tắt đèn và nhắm mắt.
Và trong giấc ngủ, lần đầu tiên sau năm năm, cậu mơ thấy bố.
Bố đứng ở cuối một con đường lót đá, mặc chiếc áo sơ mi xanh mà Khoa vẫn còn nhớ. Bố quay lưng lại. Xung quanh là những ngôi nhà mà Khoa chưa từng thấy nhưng nhận ra ngay — chúng giống hệt những gì vẽ trên tấm bản đồ.
“Bố.” Khoa gọi.
Người đàn ông không quay lại. Nhưng cậu nghe thấy giọng bố — rõ ràng, gần gũi, như thể đang đứng ngay bên tai:
“Đừng đến đây, con.”
Rồi tất cả tối đen.
— Hết Chương 1 —
Chương 2: LONG NÓI GÌ — Sáng hôm sau, Long mang đến thứ khiến cả nhóm im lặng hoàn toàn trong hai phút.