Chương 1: Người chơi cuối cùng

Màn hình tắt lúc 3 giờ 47 phút sáng.

Không phải vì mất điện. Không phải vì máy tính hỏng. Mà vì ngón tay gõ phím lần cuối cùng trượt khỏi bàn phím, và Lâm Dạ Khải — rank 1 toàn server Thần Kiếm Vô Cực, người duy nhất hoàn thành 100% nội dung game trong lịch sử tám năm vận hành — ngã xuống sàn căn phòng trọ chật hẹp mà không kịp phát ra một tiếng động nào.

Cái chết đến rất nhẹ.

Có lẽ đó là điều duy nhất ân huệ trong tất cả mọi chuyện.

Ý nghĩ cuối cùng của anh, kỳ lạ thay, không phải là tiếc nuối hay sợ hãi — mà là một câu hỏi nhỏ, vô lý đến mức buồn cười:

Bản cập nhật cuối cùng… liệu có đẹp không nhỉ?


Rồi — tối.


Rồi — ánh sáng.


Không phải ánh đèn huỳnh quang quen thuộc chiếu xuống trần nhà. Mà là ánh mặt trời buổi sớm — vàng nhạt, ấm áp, lọc qua kẽ hở của mái tranh mục nát, rơi xuống đúng khuôn mặt anh theo cách mà không có màn hình nào trên đời này có thể tái hiện được.

Lâm Dạ Khải mở mắt.

Và lập tức nhắm lại.

Và mở ra lần nữa, chậm hơn, cẩn thận hơn — như thể đang chờ thực tại bác bỏ chính nó.

Nó không bác bỏ.

Trần nhà bằng đất trộn rơm, vàng ố và nứt chằng chịt như da tay người già. Một con nhện đang chăm chú đan tơ ở góc tường, hoàn toàn bất cần sự tồn tại của anh. Đâu đó ngoài cửa, tiếng gà gáy xa, tiếng ai đó gõ thùng gỗ, mùi khói bếp sáng và mùi bùn đất sau đêm mưa trộn vào nhau thành một thứ mùi rất cụ thể, rất thật.

Rất không phải căn phòng trọ bảy mét vuông ở Hà Nội.

Anh ngồi dậy.

Chậm rãi, một phần vì bản năng thận trọng, một phần vì cơ thể này — cơ thể mà anh đang trú ngụ trong đó — yếu đến mức chỉ cái động tác đơn giản đó cũng khiến đầu óc quay mòng. Anh nhìn xuống hai bàn tay mình. Mảnh khảnh. Chai tay ở đúng chỗ của người rửa bát nhiều năm. Vài vết xước cũ chưa lành hẳn.

Không phải tay của mình.

Nhưng kỳ lạ thay — anh biết chúng là của ai.

Ký ức ùa về, không phải như lũ quét mà như nước thấm qua đất — từ từ, đều đặn, không thể ngăn lại. Tên. Tuổi. Nghề nghiệp. Lịch sử. Tất cả dữ liệu của một NPC hạng bét tên Lâm Phong, hai mươi hai tuổi, phụ bếp tại quán trọ Hồng Nhạn ở làng Khởi Nguyên, vùng ngoại ô phía đông của đế quốc Nguyên Thương.

Không tài năng đặc biệt. Không xuất thân đáng kể. Không ai nhớ tên ngoài bà chủ quán, mà bà chủ quán chỉ nhớ vì cần người rửa bát.

Lâm Dạ Khải — giờ là Lâm Phong — nhìn chằm chằm vào vết chai tay đó một lúc lâu.

Rồi anh thở ra, nhẹ và chậm.

Được rồi.


Bảng trạng thái hiện ra ngay khi anh nghĩ đến nó — phản xạ của tám năm, cơ bắp nhớ cái thao tác mà ngay cả cái chết cũng không xóa được.


[ BẢNG TRẠNG THÁI ]

Tên: Lâm Phong Cấp độ: 1 Hệ: Chưa xác định Điểm kỹ năng: 0

SỨC MẠNH: 4 NHANH NHẸN: 6 THỂ LỰC: 3 (⚠ Thiếu dinh dưỡng) TRÍ TUỆ: 9 TINH THẦN: 7

Danh hiệu: “Kẻ Vô Danh” Danh tiếng: 0


Chỉ số thể lực 3. Có nghĩa là cái việc ngồi dậy ban nãy không phải vì anh yếu mà vì cái thân xác này thực sự đang gần kề với tình trạng suy dinh dưỡng mãn tính.

Tám năm làm phụ bếp mà ăn không đủ no. Tội nghiệp thật.

Anh đóng bảng trạng thái lại bằng cách chớp mắt — một thao tác quen thuộc đến mức anh không cần nghĩ. Rồi anh đứng dậy, ra cửa sổ nhỏ bằng khung tay, nhìn ra ngoài.

Làng Khởi Nguyên.

Con đường đất chạy ngoằn ngoèo giữa những mái nhà tranh và vách đất, sáng sớm đã có người gánh nước, đẩy xe, dắt lừa. Chợ đầu làng mở từ tờ mờ, tiếng mặc cả léo nhéo vọng lại. Xa hơn, đằng sau những mái nhà thấp, là đường chân trời mờ xanh của dãy núi Thương Lam.

Anh biết nơi này. Biết từng con đường, từng cái giếng, từng cây cầu gỗ mục ở rìa làng. Biết rằng dưới nền đất của cái kho thóc bỏ hoang phía đông bắc có một đường hầm dẫn đến một điểm nhiệm vụ ẩn mà trong tám năm vận hành game chưa có một game thủ nào tìm ra ngoài anh.

Biết rằng cái giếng ở giữa làng, nếu ném vào đó đúng loại đá cuội màu xanh lấy từ suối cách đây hai dặm về phía tây — đúng lúc trăng tròn — sẽ xuất hiện một NPC đặc biệt chỉ xuất hiện một lần duy nhất trong suốt toàn bộ cốt truyện.

Biết rằng người thợ rèn tên Hồ Đại ở đầu làng, người trông có vẻ chỉ đang bán cuốc thuổng và nông cụ, thực ra là một cựu kiếm sĩ hạng S ẩn danh đang chờ đợi một người xứng đáng để truyền lại kỹ thuật đầu tiên của Hư Không Kiếm Đạo.

Một kỹ thuật mà trong game gốc, phải đến level 60 mới đủ điều kiện mở khóa.

Lâm Phong — đang ở level 1.

Anh nhìn bàn tay mình một lần nữa. Rồi nhìn ra khoảng sân đất phía dưới, nơi bà chủ quán Hồng Nhạn đang chửi vào khoảng không vì đứa phụ bếp chưa chịu ra dọn lò.

Đứa phụ bếp đó là mình rồi.

Một cảm giác kỳ lạ trào lên. Không hẳn là bực bội. Không hẳn là buồn. Nó giống cái cảm giác khi bắt đầu một server mới — cái hơi rùng mình nhẹ khi nhìn thanh kinh nghiệm ở mức 0/100, khi biết rằng con đường dài vô tận phía trước — nhưng đồng thời cũng biết mình đang cầm trong tay cả một bản đồ mà không ai khác có.

Bắt đầu lại.

Không phải vì phải. Mà vì…

Anh nhớ cái bản cập nhật cuối cùng. Nhớ cái đêm anh ngã xuống sàn nhà, một mình, trong căn phòng trọ mà ánh đèn màn hình là nguồn sáng duy nhất. Tám năm. Anh đã dành tám năm sống trong thế giới đó — và cuối cùng, chính thế giới đó lại là nơi duy nhất cảm thấy như nhà.

Có lẽ vũ trụ, theo cách nào đó rất vụng về và hơi thô bạo của nó, đã cho anh một cơ hội.

Được rồi, anh nghĩ. Lần này chơi thật sự.


“LÂM PHONG!”

Tiếng bà chủ quán nổ ra như sấm, khiến con nhện trên trần nhà giật mình bỏ chạy.

Anh thở ra, vuốt lại vạt áo thô — vải thô dệt rẻ, sờn ở hai khuỷu tay — và bước ra.


Quán Hồng Nhạn không phải là nơi tệ nhất thế giới để làm phụ bếp. Nó chỉ là nơi tệ thứ hai.

Cái bếp rộng bằng cái quan tài lớn, lò đất bắt không ổn, củi ướt từ đêm qua vẫn chưa khô hẳn. Nhiệm vụ sáng nay: nhóm lửa, đun nước, thái rau, gọt khoai, và nếu kịp thì rửa mớ bát từ tối hôm trước vẫn đang chất thành núi.

Lâm Phong làm tất cả những việc đó trong im lặng hoàn toàn.

Không phải vì anh cam chịu. Mà vì anh đang bận quan sát.

Mỗi người đi qua cửa quán — anh đều để ý. Người đưa thư đi sớm, mang theo một túi thư buộc chặt bằng dây đỏ — dây đỏ của triều đình, thông thư khẩn cấp. Hai người lính tuần làng đổi ca, mặt mũi uể oải nhưng đi đứng cẩn thận hơn thường ngày, tay không rời cán đao. Người thợ rèn Hồ Đại — anh cố tình không nhìn lâu — đang đóng cửa xưởng sớm hơn một canh giờ so với thói quen.

Có gì đó đang xảy ra.

Anh nhớ lại bản đồ sự kiện trong ký ức. Làng Khởi Nguyên, tháng Ba — đây là thời điểm sự kiện “Thổ Phỉ Trấn Sơn” bắt đầu. Một nhóm cướp từ trên núi Thương Lam sẽ đổ xuống quấy phá vùng đông bắc, và đây là nhiệm vụ mở đầu của hầu hết người chơi mới. Nhiệm vụ cấp thấp, loot tệ, kinh nghiệm ít.

Nhưng.

Lâm Phong đặt con dao thái rau xuống, nhìn ra phía rặng núi xa xa.

Trong game gốc, có một điều mà không một game thủ nào phát hiện ra vì không ai thèm để ý đến nhiệm vụ mở đầu nhàm chán này: Thủ lĩnh thổ phỉ — một NPC tên Hắc Sói, thường bị giết trong vòng ba phút — mang trên người một mảnh bản đồ xé đôi. Mảnh còn lại nằm ở đáy hang động phía tây nam núi Thương Lam.

Ghép lại, chúng chỉ đường đến Động Cổ Kiếm — nơi chứa bộ kiếm pháp nền tảng của Hư Không Kiếm Đạo.

Không một ai biết điều đó ngoài Lâm Dạ Khải, người đã tìm ra nó sau bốn năm đào bới từng pixel của thế giới game.

Được rồi, anh nghĩ, cầm lại con dao. Trước tiên, làm xong việc. Rồi tối nay — đi tìm thủ lĩnh thổ phỉ.

Một NPC phụ bếp cấp 1 đi săn thổ phỉ.

Nếu ai đó biết được điều đó, chắc họ sẽ phá ra cười.


“Mày đang cười cái gì vậy?”

Anh ngẩng đầu lên.

Đứng ở cửa bếp là một cô gái, tầm hai mươi tuổi, mang theo một cái giỏ liễu đan đựng đầy cỏ dại — hay chính xác hơn, đựng đầy các loại dược thảo được hái một cách rất cẩu thả khiến lá nát gần hết. Tóc buộc lộn xộn, có vài cọng rơm mắc vào mà cô không biết. Quần áo vừa sạch vừa có vết đất mới ở hai đầu gối.

Trần Tiểu Vân.

Anh biết cô. Không phải từ ký ức Lâm Phong — mà từ ký ức của tám năm game. Cô xuất hiện ở làng Khởi Nguyên vào đúng thời điểm này, là nhân vật đồng hành đầu tiên mà người chơi có thể thu nạp. Hầu hết mọi người đều bỏ qua cô vì chỉ số ban đầu thấp và kỹ năng nhìn qua thì không ấn tượng.

Hầu hết mọi người đều sai.

“Tao hỏi mày cười cái gì,” cô nhắc lại, nhíu mày.

Anh không nhớ mình đã để lộ ra cái gì trên mặt. Anh chỉnh lại biểu cảm, trở về cái mặt phẳng lặng quen thuộc.

“Không có gì.”

“Nói láo. Phụ bếp nhà này không bao giờ cười, ai cũng biết.” Cô bước vào, đặt cái giỏ xuống đất với một tiếng thịch không mấy nhẹ nhàng. “Tao cần góc bếp. Cần sắc thuốc.”

“Bếp đang dùng.”

“Tao biết. Thì dịch qua một chút.”

Lâm Phong nhìn cô một giây. Rồi anh dịch qua một chút mà không nói thêm gì.

Trần Tiểu Vân đổ mấy mớ dược thảo ra, bắt đầu phân loại với tốc độ nhanh và chính xác đáng ngạc nhiên — tay làm thoăn thoắt nhưng miệng không chịu ngừng.

“Mày nghe nói chưa? Trên núi có động tĩnh. Hắc Sói lại xuống. Mấy người làng bên bị cướp rồi.” Cô nhìn anh. “Mày không sợ à?”

“Không.”

“Không sợ hay không biết sợ?”

“Không sợ.”

Cô im một chút, tay vẫn làm việc. “Kỳ lạ. Từ trước đến nay mày sợ cả con chó cắn cũng khóc, giờ đột nhiên gan bự vậy.”

Anh không trả lời. Anh biết Lâm Phong — phiên bản gốc — đúng là như vậy. Nhút nhát, hay né tránh, bị bắt nạt và không dám phản ứng. Cái thân xác này mang ký ức đó, nhưng người đang điều khiển nó thì không.

“Mày sao vậy?” Lần này trong giọng cô có gì đó khác — không còn chế nhạo, mà là tò mò thực sự. Cô nhìn anh, ánh mắt dược sư quen đánh giá thứ không bình thường. “Mắt mày khác.”

“Khác sao?”

“Không biết.” Cô quay đi, tiếp tục phân loại cỏ. “Nhìn như người đã từng thấy nhiều thứ lắm. Mà mày thì… mày có đi đâu bao giờ đâu.”

Lâm Phong nhìn ngọn lửa trong lò một lúc.

Chưa đi đâu, nhưng biết tất cả mọi nơi.

“Mày sắc thuốc gì vậy?” anh hỏi, đổi hướng câu chuyện.

Cô hơi ngạc nhiên vì anh hỏi — Lâm Phong phiên bản gốc không bao giờ chủ động hỏi chuyện ai. Nhưng cô cũng không cưỡng lại được cơ hội nói về dược thảo.

“Huyết Ngưng Thảo. Mấy người bị thương trên núi.” Giọng cô trầm lại chút. “Tao nghe nói có cả đứa trẻ. Bị chém vào vai.”

Anh biết điều đó. Biết rằng đêm nay thổ phỉ sẽ xuống làng. Biết rằng nếu không có ai can thiệp, bốn gia đình ở rìa làng phía đông sẽ bị đốt nhà.

Trong game, người chơi đến đây sẽ nhận nhiệm vụ, đi diệt thổ phỉ, nhận thưởng, tiếp tục.

Nhưng đây không phải game nữa.

“Mày biết hái Huyết Ngưng Thảo không?” Tiểu Vân hỏi, không nhìn lên. “Trên sườn núi Thương Lam phía bắc có mọc. Tao cần thêm.”

“Biết.”

Cô nhìn lên, ngạc nhiên rõ rệt.

“Mày biết nhận ra dược thảo?”

“Biết một ít.” Anh đặt con dao xuống, cởi tạp dề. “Tối nay tao lên núi.”

“Tối nay?” Cô trừng mắt. “Mày điên à? Thổ phỉ—”

“Tao biết.”

Giọng anh bình thản đến mức cô dừng hẳn lại. Có cái gì đó trong cái bình thản đó khiến người ta không phản bác được — không phải vì ngạo mạn, mà vì nó nghe như lời của người đã biết trước kết quả.

“Mày…” Cô nhìn anh từ trên xuống dưới, đánh giá. “Mày thật sự ổn không? Sáng nay mày nhìn như người vừa chết rồi sống lại.”

Chuẩn.

“Ổn,” anh nói.

Rồi anh quay lại bếp, tiếp tục thái rau.

Trần Tiểu Vân nhìn lưng anh một lúc, môi mím lại như đang cân nhắc điều gì đó. Rồi cô quay lại với mớ dược thảo của mình, lẩm bẩm đủ nhỏ để có thể chối là không nói:

“Kỳ lạ thật.”


Chiều tà, khi ánh nắng đã kéo dài bóng mái tranh thành những vệt đen dài trên đường đất, Lâm Phong hoàn thành công việc sớm hơn thường lệ — anh biết cách tối ưu từng động tác, biết thứ tự nào nhanh nhất, biết lò này bắt lửa cần nhóm theo hướng nào. Bà chủ quán nhìn đống bát sạch bóng, không nói gì, nhưng đặt thêm một cái bánh bao lên bàn mà không giải thích.

Anh ăn đứng ngay tại chỗ.

Thể lực 3. Cần cải thiện trước mọi thứ khác.

Buổi tối anh đăng ký với bà chủ là đi lấy củi — không ai thắc mắc, việc đó vốn cũng là phần trong công việc của anh. Anh lấy một con dao bếp cũ mà ông chủ quán cố để lại trước khi mất, lưỡi cùn nhưng cầm tay vừa, nhét vào thắt lưng.

Rồi anh bước ra ngoài, về phía đường lên núi, trong bóng tối đang dần đặc lại.

Không có thanh kinh nghiệm rực rỡ. Không có hiệu ứng âm thanh hào hùng. Không có cutscene hoành tráng báo hiệu bắt đầu cuộc phiêu lưu.

Chỉ có tiếng chân trên đất, tiếng gió trong lá, và mùi khói bếp làng tan dần phía sau lưng.

Nhưng trong đầu Lâm Phong — trong cái khoảng không gian mà tám năm ký ức nằm yên như một bản đồ đang đợi — một dòng chữ quen thuộc nhấp nháy lên, như phản xạ của linh hồn:


[ NHIỆM VỤ ẨN ĐƯỢC KÍCH HOẠT ]

“Mảnh Bản Đồ Của Hắc Sói” (Cấp độ khuyến nghị: 15 — Cấp độ hiện tại của bạn: 1)

Hệ thống cảnh báo: Chênh lệch cấp độ quá lớn. Khuyến nghị không tiếp cận.


Anh nhìn dòng cảnh báo đó một lúc.

Rồi tắt nó đi.

Hệ thống không biết tám năm kinh nghiệm để ở đâu.

Núi Thương Lam đứng trước mặt anh, đen và im lặng như một câu hỏi chưa có lời đáp.

Lâm Phong bước vào bóng tối.


Và câu chuyện bắt đầu — không phải bằng một lời tiên tri, không phải bằng một thanh kiếm huyền thoại, không phải bằng một giọt máu thiên mệnh nhỏ xuống đất.

Mà bằng một gã phụ bếp cấp 1, tay cầm con dao bếp cùn, leo lên núi trong đêm.

Đôi khi, đó là tất cả những gì cần thiết.


— Hết Chương 1 —


Chương 2: “Hắc Sói Và Mảnh Bản Đồ” — Trong đó Lâm Phong gặp thủ lĩnh thổ phỉ, một cuộc chiến không cân sức, và phát hiện ra điều đầu tiên cho thấy thế giới này đã lệch khỏi kịch bản gốc.