Danh thiếp của nhân viên Thượng Giới khi vi hành nhân gian là một phát minh mà bộ phận Thiết Kế Vật Phẩm đã mất ba trăm năm để hoàn thiện.
Nguyên lý hoạt động khá thanh lịch: tờ danh thiếp hiển thị thông tin khác nhau tùy vào người cầm nó.
Với người trần bình thường không có duyên với chuyện thần tiên, danh thiếp chỉ hiện một cái tên và một số điện thoại – đơn giản, vô hại, không giải thích gì thêm.
Với người trần có chút duyên – loại người thỉnh thoảng mơ thấy những thứ không giải thích được, hay cảm nhận được điều gì đó trước khi nó xảy ra – danh thiếp sẽ hiện thêm một dòng chức vụ mơ hồ vừa đủ để gây tò mò mà không đủ để gây hoảng loạn.
Và với người trần có duyên đặc biệt sâu – thường là đối tượng trong hồ sơ đang được xử lý – danh thiếp hiện toàn bộ thông tin thật.
Bộ phận Thiết Kế đã nghĩ đây là tính năng thông minh.
Họ chưa bao giờ gặp Nam Cung Bạch Tuyết.
Lúc mười giờ mười hai phút sáng, ngồi trong thang máy tòa nhà văn phòng trên đường lên tầng mười bốn, Bạch Tuyết lấy tờ danh thiếp ra.
Cô đã định bỏ vào thùng rác ở cửa quán cà phê.
Sau đó định bỏ vào thùng rác ở vỉa hè.
Rồi thùng rác ở sảnh tòa nhà.
Không hiểu sao mỗi lần đưa tay ra, cô lại bỏ tờ danh thiếp vào túi trở lại.
Đọc xong rồi bỏ cũng được, cô tự nhủ. Biết đâu có thông tin hữu ích.
Cô nhìn vào tờ danh thiếp.
Và đây là lúc tính năng “hiển thị theo duyên” của bộ phận Thiết Kế Vật Phẩm phát huy tác dụng theo cách mà không ai trong số họ từng lường trước.
Vì Nam Cung Bạch Tuyết – người cầu nguyện tám nghìn tám trăm hai mươi lần trong sáu tháng, người mà hệ thống Thượng Giới đã phải tạo thêm một bậc mới trên thang đo độ phức tạp riêng cho hồ sơ của cô – có duyên với Thượng Giới ở mức mà bộ phận đo lường ghi là: “Cao bất thường. Xem lại dữ liệu.”
Tờ danh thiếp trong tay cô sáng lên nhẹ một cái.
Rồi hiện ra toàn bộ thông tin:
LÊ PHONG Chuyên viên Xử lý Hồ sơ Cầu nguyện – Cấp độ 4 Phòng Nghiệp vụ Tình duyên & Vận mệnh Văn Phòng Thượng Giới – Tầng Mây Thứ Chín
Số nội tuyến: Tầng 9, Phòng 47B Email: le.phong@thuongphu.troi Hotline khẩn cấp: Cầu nguyện trực tiếp (Đang tắt thông báo)
Hiện đang phụ trách: HỒ SƠ #001 – NAM CUNG BẠCH TUYẾT Tình trạng: Đang xử lý (tiến độ: 4%)
Thang máy dừng ở tầng mười bốn.
Cửa mở.
Cửa đóng lại.
Thang máy đi tiếp lên tầng mười lăm.
Bạch Tuyết vẫn đứng yên, nhìn tờ danh thiếp.
Cô đọc lại lần hai.
Lần ba.
Tập trung đặc biệt vào dòng cuối cùng.
Tiến độ: 4%.
Cô nhìn con số đó mười giây.
Rồi cô gõ tin nhắn.
Thiên Tài đang ngồi trên taxi về phía cổng vận chuyển gần nhất – một cái điện thoại booth cũ ở góc phố mà bộ phận Hạ Tầng đã cải tạo thành điểm đi lại bí mật – khi điện thoại rung.
Số lạ.
Anh nghe máy.
“Anh Lê Phong?”
Anh nhận ra giọng ngay lập tức.
“…Chị Bạch Tuyết.”
“Tiến độ bốn phần trăm là tính thế nào?”
Thiên Tài nhìn ra cửa sổ taxi. Bầu trời xanh và vô tư của nhân gian nhìn lại anh không cho thêm gợi ý nào.
“Chị đọc được danh thiếp.”
“Tôi đọc được danh thiếp,” cô xác nhận. “Toàn bộ. Kể cả phần địa chỉ email đuôi chấm trời.”
“Đó là…”
“Đừng nói ‘đó là lỗi in ấn’.”
“Tôi không định nói vậy.” Một khoảng lặng ngắn. “Tôi định nói ‘đó là một câu chuyện dài’.”
“Tôi có thời gian.”
“Chị không vừa nói có việc à?”
“Tôi đang đứng trong thang máy từ mười phút nay vì quên bấm tầng.” Giọng cô vẫn phẳng nhưng có một âm điệu gì đó mà Thiên Tài không hoàn toàn định nghĩa được. “Giải thích đi.”
Thiên Tài nhìn bác tài xế taxi đang chăm chú nhìn đường. Nhìn ra cửa sổ. Nhìn đồng hồ trên tay.
“Chị có thể gặp tôi không? Giải thích qua điện thoại hơi… phức tạp.”
“Phức tạp theo nghĩa thật sự phức tạp hay phức tạp theo nghĩa anh chưa nghĩ ra câu trả lời?”
“…”
“Tôi tưởng vậy.” Giọng cô không có âm điệu chiến thắng – chỉ thuần túy là một người đã xác định đúng tình hình. “Tối nay. Sáu giờ. Quán cà phê lúc nãy. Anh có ba mươi phút để giải thích hợp lý. Nếu không hợp lý, tôi đăng danh thiếp này lên mạng với caption ‘gặp người lạ tự nhận làm việc ở Tầng Mây Thứ Chín’.”
“Chị sẽ không—”
“Anh không đánh giá được tôi đúng mức.”
Thiên Tài ngậm miệng lại.
“Sáu giờ,” anh nói.
“Sáu giờ.”
Đường dây cúp máy.
Thiên Tài nhìn điện thoại trong tay.
“Chú ơi,” anh nói với bác tài xế, “chú cho tôi xuống đây được không?”
“Còn cách điểm đến hai cây chú.”
“Vâng, tôi cần đi bộ để suy nghĩ.”
Văn phòng Thượng Giới lúc Thiên Tài bước vào trông như thể vừa trải qua một cuộc kiểm tra đột xuất – vì thật ra đúng là vừa trải qua một cuộc kiểm tra đột xuất.
Ủn Ỉn đang ngồi giữa phòng với tư thế của một bị cáo đang chờ tuyên án, bên cạnh là một đống hồ sơ bị xáo trộn và một vết cháy nhỏ hình tròn trên thảm mà rõ ràng là dấu tích của một cú hắt hơi đã xảy ra trong tình huống căng thẳng.
Và ngồi ở ghế của Thiên Tài, với tư thế của người đang ở nhà mình, là Ngọc Hoàng.
Không mặc long bào.
Mặc áo polo màu xanh nhạt và quần kaki, đội mũ lưỡi trai, trên tay cầm một chiếc cốc cà phê của quán ở tầng trệt Thượng Giới.
Đây là trang phục vi hành nội bộ – bộ đồ mà Sếp Tổng mặc mỗi khi muốn xuống các phòng ban kiểm tra mà không muốn bị nhận ra ngay từ xa.
Vấn đề là toàn bộ nhân viên Thượng Giới đều nhận ra bộ đồ này từ năm ngoái khi ông mua đúng một bộ và mặc đi mặc lại mỗi lần vi hành, nhưng không ai dám nói.
“Lê Phong,” Ngọc Hoàng nói mà không quay đầu lại, “ta biết anh về rồi. Bước vào đi.”
Thiên Tài bước vào.
Khép cửa.
Đứng trước bàn làm việc của chính mình với cảm giác đặc biệt khó chịu của người bị ngồi vào ghế trong khi mình đứng ngoài.
“Thưa Ngài,” anh bắt đầu.
“Anh xuống nhân gian sáng nay,” Ngọc Hoàng nói, giọng điềm tĩnh theo kiểu điềm tĩnh trước bão, “mà không nộp đơn xin phép vi hành.”
“Dạ.”
“Không có chữ ký của hai Thiên Quan làm chứng.”
“Dạ.”
“Không có báo cáo kế hoạch trước mười bốn ngày làm việc.”
“Dạ.”
“Và,” Ngọc Hoàng mới quay lại nhìn anh, “anh để lộ danh thiếp Thượng Giới cho đối tượng trong hồ sơ.”
Khoảng lặng.
“Dạ,” Thiên Tài nói, giọng nhỏ hơn lần trước một chút.
Ngọc Hoàng nhìn anh.
Anh nhìn lại.
Ủn Ỉn ở góc phòng nín thở đến mức lông tai nó dựng lên.
“Hệ thống cảnh báo lộ danh thiếp báo về lúc mười giờ mười bốn,” Sếp Tổng tiếp tục, “Phòng An Ninh gọi cho ta lúc mười giờ mười lăm. Ta xuống đây lúc mười giờ rưỡi.” Ông nhìn đồng hồ. “Anh về lúc mười một giờ hai mươi. Anh đã đi bộ từ đâu về vậy?”
“Từ… điểm vận chuyển, thưa Ngài.”
“Điểm vận chuyển cách văn phòng năm phút đi bộ.”
“Con đường hôm nay có gió đẹp.”
Ngọc Hoàng nhìn anh thêm ba giây.
Rồi ông đứng dậy, nhường lại ghế, đi đến cửa sổ nhìn ra biển mây bên ngoài – một thói quen của ông mỗi khi cần xử lý một tình huống đòi hỏi nhiều kiên nhẫn hơn bình thường.
“Anh tìm ra được gì không?” ông hỏi, giọng thay đổi nhẹ.
Thiên Tài hơi ngạc nhiên.
“Thưa Ngài?”
“Dưới nhân gian. Anh tìm ra được gì về hồ sơ không?”
Anh nhìn Sếp Tổng một giây. Rồi ngồi xuống ghế của mình, mở sổ ghi chép ra.
“Vấn đề không phải ở tơ hồng hay hệ thống. Hai đối tượng chưa bao giờ thật sự nhìn thấy nhau. Chín nghìn lời cầu nguyện đổ vào một mối quan hệ chưa có nền tảng thực tế nào.”
Ngọc Hoàng vẫn nhìn ra cửa sổ.
“Và?”
“Và đối tượng Bạch Tuyết đọc được danh thiếp đầy đủ. Cô ấy biết tôi là ai.”
“Ta biết.”
“Cô ấy muốn gặp tôi tối nay để giải thích.”
“Ta cũng biết.” Ngọc Hoàng quay lại. “Hệ thống ghi âm cuộc gọi giữa nhân viên và đối tượng hồ sơ tự động, Lê Phong.”
Thiên Tài dừng lại.
“…Tôi không biết điều đó.”
“Anh nên đọc sổ tay công chức đến chương chín.”
“Tôi mới đọc đến chương ba.”
“Ta biết điều đó cũng vậy.”
Khoảng lặng ngắn. Ngọc Hoàng nhìn anh với biểu cảm của người đang cân nhắc nhiều thứ cùng lúc.
“Anh sẽ gặp cô ấy tối nay,” ông nói sau cùng. Không phải câu hỏi.
“Tôi… có lựa chọn khác không ạ?”
“Có. Anh có thể không gặp, cô ấy đăng danh thiếp lên mạng, Phòng An Ninh phải xử lý khủng hoảng truyền thông nhân gian, và anh xuống Kho B3 làm thủ kho từ tuần sau.”
“Tôi sẽ gặp cô ấy tối nay.”
“Quyết định sáng suốt.” Ngọc Hoàng đặt cốc cà phê xuống bàn, chỉnh lại mũ lưỡi trai. “Ta sẽ phê duyệt retroactive cho chuyến vi hành sáng nay. Lần sau nộp đơn trước.”
“Dạ.”
“Và Lê Phong.”
“Dạ?”
“Đừng giải thích quá nhiều với cô ấy.” Ngọc Hoàng đi ra cửa, dừng lại ở ngưỡng cửa. “Người trần thường hiểu ít hơn mình nghĩ họ cần hiểu. Và đôi khi hiểu quá nhiều lại gây ra vấn đề nhiều hơn không hiểu gì.”
Ông đi ra.
Cửa đóng lại.
Phòng trở lại trạng thái ban đầu – chỉ có Thiên Tài, Ủn Ỉn, và một đống hồ sơ đang chờ.
“Ụt,” Ủn Ỉn thở phào, lông tai xẹp xuống.
“Ừ,” Thiên Tài đặt đầu xuống bàn. “Tao cũng thấy vậy.”
Phần còn lại của buổi chiều, Thiên Tài dành để làm một việc mà anh rất hiếm khi làm một cách nghiêm túc: chuẩn bị.
Anh mở file Hướng Dẫn Tiếp Xúc Đối Tượng Hồ Sơ từ thư viện nội bộ – một tài liệu dày hai trăm trang mà anh đã tải về máy từ năm ngoái và chưa mở lần nào – và đọc lướt qua phần quan trọng nhất:
“Chương 12: Khi Đối Tượng Biết Về Sự Tồn Tại Của Hồ Sơ
Đây là tình huống hiếm gặp nhưng không phải không có tiền lệ. Nguyên tắc cơ bản:”*
“1. Không xác nhận, không phủ nhận nhiều hơn mức cần thiết. 2. Không tiết lộ nội dung chi tiết hồ sơ.* 3. Không, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cho đối tượng xem toàn bộ lịch sử cầu nguyện của họ.* 4. Đặc biệt không cho xem nếu hồ sơ có ghi chú ‘Nhân viên theo dõi xin nghỉ phép sau ca này’.”*
Thiên Tài dừng lại ở điểm số bốn.
Nhìn xuống tập tài liệu.
“Họ ghi cả điều này vào hướng dẫn,” anh nói với Ủn Ỉn, “có nghĩa là đã có người làm vậy trước đó.”
“Ụt ụt.” (Thì đừng làm vậy.)
“Tao không định làm vậy.” Anh tiếp tục đọc. “Tao chỉ đang note lại để nhắc bản thân.”
Anh đọc thêm nửa tiếng, ghi chú, chuẩn bị sẵn một số câu trả lời cho các tình huống dự đoán được, và nhận ra rằng tài liệu này dù dày hai trăm trang vẫn không có phần nào hướng dẫn cụ thể cho trường hợp “đối tượng hỏi tại sao tiến độ hồ sơ của mình chỉ có bốn phần trăm sau sáu tháng”.
Anh tự thêm một ghi chú vào lề tài liệu: “Đề xuất bổ sung vào ấn bản tiếp theo.”
Năm giờ bốn mươi lăm phút, Thiên Tài đứng trước gương trong phòng vệ sinh văn phòng và nhìn vào phản chiếu của mình.
Gương Thượng Giới hiển thị: 7.4/10.
Ghi chú: “Cải thiện 0.2 so với sáng. Đề xuất: ủi áo.”
“Tao không có bàn ủi,” anh nói với gương.
Gương hiển thị thêm: “Yêu cầu cấp phát qua phòng Hậu Cần.”
“Tao không có thời gian.”
“Quy trình cấp phát: 3-5 ngày làm việc.”
“Thì tao vừa nói không có thời gian.”
Gương im lặng một giây rồi hiển thị: “Chúc buổi tối thuận lợi.”
“Cảm ơn.” Anh rời phòng vệ sinh.
Quán cà phê Mây Và Nắng vào buổi tối khác hẳn buổi sáng – ánh đèn vàng, nhạc jazz nhỏ, thưa khách hơn và yên tĩnh hơn theo cái cách khiến mọi cuộc trò chuyện đều nghe có vẻ quan trọng hơn thực tế.
Bạch Tuyết đã ngồi đó rồi.
Đúng giờ. Cùng bàn góc buổi sáng. Trước mặt là một ly trà thay vì cà phê. Laptop đã cất, điện thoại úp mặt xuống bàn. Hai tay đặt trên mặt bàn theo tư thế của người đang họp chứ không phải đang chờ.
Tờ danh thiếp nằm ngay giữa bàn, mặt chữ hướng lên trên.
Thiên Tài ngồi xuống.
Gọi cà phê.
Nhìn tờ danh thiếp.
Nhìn cô.
“Chị bắt đầu được không,” anh nói.
Bạch Tuyết nhìn anh.
“Thường thì người giải thích mới bắt đầu trước.”
“Chị đã đọc danh thiếp. Chị chủ động gọi cho tôi. Chị đặt danh thiếp ra giữa bàn.” Anh chỉ vào tờ danh thiếp. “Điều đó có nghĩa là chị đã chuẩn bị câu hỏi rồi. Tôi muốn nghe câu hỏi trước khi trả lời lan man.”
Khoảng lặng ngắn.
Đây rõ ràng không phải câu trả lời cô dự đoán.
“Được,” cô nói sau một giây. “Câu hỏi thứ nhất. Anh là ai.”
“Lê Phong. Chuyên viên xử lý hồ sơ cầu nguyện. Cấp độ bốn.”
“Hồ sơ cầu nguyện tồn tại thật.”
“Tồn tại thật.”
“Mọi lời cầu nguyện đều được ghi lại.”
“Mọi lời.”
Bạch Tuyết nhìn anh. Không có biểu cảm rõ ràng, nhưng có một thứ gì đó đang chạy rất nhanh sau đôi mắt đó.
“Kể cả những lời cầu nguyện lúc…” cô bắt đầu rồi dừng lại.
“Lúc nào cũng được,” Thiên Tài xác nhận. “Kể cả hai giờ sáng. Kể cả trong đầu không nói ra. Hệ thống nhận tín hiệu từ não người.”
Cô im lặng ba giây. Lần đầu tiên trong buổi tối, biểu cảm cô thay đổi đủ để nhận ra – một cái gì đó giống không thoải mái thoáng qua rất nhanh rồi biến mất.
“Câu hỏi thứ hai,” cô tiếp tục, giọng trở lại bình thường, “hồ sơ của tôi được mở từ khi nào?”
“Sáu tháng trước.”
“Ai mở?”
“Hệ thống tự động phát hiện và phân loại khi tần suất cầu nguyện của một đối tượng vượt ngưỡng nhất định.”
“Ngưỡng là bao nhiêu?”
“Bảy lần một ngày.”
Bạch Tuyết không nói gì.
“Chị cầu nguyện bốn mươi chín lần một ngày,” Thiên Tài nói thêm, giọng trung tính hoàn toàn, “trong ba ngày liên tiếp đầu tiên.”
Không gian giữa họ im lặng trong khoảng thời gian đủ để nhạc jazz trong quán chuyển sang bài mới.
“Câu hỏi thứ ba,” giọng Bạch Tuyết không thay đổi nhưng nhịp điệu chậm hơn một chút, “tiến độ bốn phần trăm. Tính thế nào?”
Thiên Tài cầm cốc cà phê lên. Uống một ngụm. Đặt xuống.
“Hồ sơ bị lỗi từ tuần thứ ba. Hệ thống nhận yêu cầu mâu thuẫn liên tục nên dừng xử lý.”
“Yêu cầu mâu thuẫn.”
“Vâng.”
“Tức là…”
“Tức là,” anh nói rất cẩn thận, “khi hệ thống nhận đồng thời hai yêu cầu trái chiều cho cùng một đối tượng, nó không biết ưu tiên cái nào. Nên nó không làm cái nào.”
Bạch Tuyết nhìn cốc trà của mình.
“Anh không cần nói rõ hơn,” cô nói sau một giây.
“Tôi không có ý định.”
“Tốt.”
Một khoảng lặng khác. Lần này dài hơn, nhưng không phải loại im lặng căng thẳng – là loại im lặng của hai người đang xử lý thông tin theo tốc độ riêng của mình.
“Câu hỏi thứ tư,” Bạch Tuyết nhìn thẳng vào mắt anh lần đầu tiên kể từ đầu buổi, “anh xuống đây để làm gì.”
“Quan sát thực địa. Đánh giá tình hình trước khi lên phương án xử lý.”
“Phương án xử lý,” cô lặp lại chậm rãi. “Tức là anh có kế hoạch làm gì đó.”
“Tôi có nhiệm vụ xử lý hồ sơ.”
“Xử lý hồ sơ theo nghĩa…”
“Theo nghĩa giúp cho kết quả cầu nguyện của chị trở thành hiện thực.”
Bạch Tuyết nhìn anh.
“Tôi không nhớ mình cho phép ai xử lý gì.”
“Chị đã gửi đơn yêu cầu tám nghìn tám trăm hai mươi lần.”
“Đó là—” Cô dừng lại. “Đó là nói chuyện với bản thân.”
“Hệ thống nhận tín hiệu từ não người,” anh nhắc lại câu anh đã nói lúc trước. “Không phân biệt chị nói với bản thân hay nói với Trời.”
Khoảng lặng dài nhất trong tối.
Bạch Tuyết nhìn xuống tờ danh thiếp. Nhìn lên. Nhìn xuống lại.
“Câu hỏi thứ năm,” cô nói, giọng bình thản đến mức Thiên Tài không chắc đằng sau đó có gì, “người kia có hồ sơ không?”
Thiên Tài biết người kia là ai.
“Có.”
“Anh ta biết về hồ sơ của mình không?”
“Không.”
“Và anh ta không biết tôi tồn tại.”
Không phải câu hỏi.
“Chưa biết,” Thiên Tài sửa lại.
“Chưa,” cô lặp lại từ đó theo kiểu người ghi nhận sự khác biệt giữa không và chưa. “Và anh định làm gì?”
“Tạo cơ hội để hai người thật sự nhìn thấy nhau.”
“Thật sự nhìn thấy nhau theo nghĩa nào?”
“Theo nghĩa không phải ngồi cạnh nhau hai mươi phút trong quán cà phê mà không biết tên nhau.”
Bạch Tuyết im lặng.
Thiên Tài chờ.
“Anh biết chuyện sáng nay,” cô nói sau cùng.
“Tôi đang ngồi hai bàn cách chị.”
“Anh đổ cà phê vào tay anh ta.”
“Vô tình.”
“Ừ.” Giọng cô không phán xét, chỉ xác nhận. “Vô tình.”
Anh uống cà phê.
Cô uống trà.
Nhạc jazz chuyển bài.
“Tôi có một câu hỏi,” Thiên Tài nói.
Bạch Tuyết nhìn anh.
“Chị cầu nguyện gần chín nghìn lần cho một người. Nhưng sáng nay khi ngồi cạnh người đó, chị không nhận ra anh ta. Anh ta cũng không nhận ra chị. Điều đó có bình thường không?”
Khoảng lặng.
“Chúng tôi chưa bao giờ gặp mặt,” cô nói.
“Chị biết mặt anh ta không?”
“…Có.” Một giây. “Qua mạng xã hội.”
“Và chị không nhận ra sáng nay.”
“Tôi không để ý.”
“Không để ý,” anh lặp lại, không thêm bình luận.
Bạch Tuyết nhìn anh với ánh mắt của người nhận ra mình vừa nói điều gì đó có thể bị diễn giải theo nhiều hướng và không hoàn toàn hài lòng với điều đó.
“Anh định nói gì?”
“Tôi không định nói gì,” Thiên Tài đáp. “Tôi đang thu thập thông tin.”
“Cho hồ sơ.”
“Cho hồ sơ.”
Cô nhìn anh thêm ba giây theo kiểu đánh giá.
“Anh khá thẳng thắn cho một người làm nghề… bí ẩn.”
“Nghề tôi có nhiều giấy tờ hành chính hơn bí ẩn.”
Lần đầu tiên tối nay, khóe môi Bạch Tuyết nhích lên một phần rất nhỏ – không đủ để gọi là cười, nhưng đủ để nhận ra.
Rồi biến mất ngay.
“Câu hỏi cuối,” cô nói. “Tại sao anh lại nói cho tôi biết tất cả điều này?”
Thiên Tài đặt cốc cà phê xuống.
“Vì sếp tôi nói đừng giải thích quá nhiều. Và tôi nghĩ người duy nhất có thể quyết định chị muốn gì là chị.”
“Ý anh là…”
“Ý tôi là hệ thống có thể tạo ra cơ hội. Tơ hồng có thể kết nối đúng người. Nhưng nếu chị không biết mình thật sự muốn kết quả nào,” anh nhìn thẳng vào mắt cô, “thì cả văn phòng tôi cũng không xử lý được hồ sơ.”
Khoảng lặng.
Bạch Tuyết nhìn xuống bàn tay mình.
“Anh đang nói tôi mâu thuẫn.”
“Tôi đang nói hệ thống ghi nhận mâu thuẫn trong yêu cầu.”
“Đó là cách nói lịch sự hơn của cùng một điều.”
“Vâng.”
Cô ngồi yên một lúc.
Bên ngoài cửa sổ quán, phố đêm đang bắt đầu lên đèn – những hàng đèn vàng nhỏ dọc theo các tàng cây, ánh sáng hắt lên mặt nhựa ướt từ cơn mưa chiều còn đọng lại.
“Tôi cần suy nghĩ,” cô nói sau cùng.
“Chị có thể suy nghĩ bao lâu cũng được.”
“Nhưng anh có deadline.”
“Tôi có deadline.”
“Cuối quý.”
“Cuối quý.”
Cô nhìn anh.
“Anh thật sự làm việc ở Tầng Mây Thứ Chín.”
“Tôi thật sự làm việc ở Tầng Mây Thứ Chín.”
“Và có một con kỳ lân làm thực tập sinh cho anh.”
Thiên Tài hơi dừng lại.
“Chị đọc phần đó ở đâu?”
“Trên danh thiếp không có. Nhưng anh vừa không phủ nhận.”
Anh nhìn cô.
“…Ủn Ỉn là kỳ lân. Vâng.”
Lần này khóe môi cô nhích lên cao hơn một chút.
Vẫn không đủ để gọi là cười.
Nhưng lần này tồn tại lâu hơn trước khi biến đi.
Họ rời quán lúc bảy giờ mười lăm phút.
Trước khi đi, Bạch Tuyết cầm tờ danh thiếp lên.
“Tôi giữ cái này.”
“Chị có thể giữ.”
“Nếu tôi nhắn tin, anh sẽ trả lời không?”
“Tôi sẽ trả lời,” Thiên Tài nói, rồi thêm vào sau một giây, “trong giờ hành chính.”
“Giờ hành chính Thượng Giới là mấy giờ?”
“Tám đến năm. Giờ nhân gian.”
“Có làm thêm giờ không?”
“Có nhưng cần phê duyệt.”
“Hệ thống quan liêu vậy ở trên đó.”
“Anh vừa gặp sếp tôi chưa?”
Cô im lặng một giây.
Rồi gật đầu, bỏ danh thiếp vào ví, và đi ra cửa.
Bước ra đến ngoài, cô dừng lại.
Không quay lại.
“Anh Phong.”
“Vâng?”
“Bốn phần trăm.” Cô bắt đầu đi. “Cố lên.”
Thiên Tài đứng trước cửa quán nhìn theo bóng cô đi khuất vào đám đông phố đêm.
Anh rút tablet ra.
Đo Lường Cộng Hưởng Nhân Duyên – Đối tượng BT: 11.
Từ bốn lên mười một.
Trong một buổi tối.
Anh nhìn con số này lâu hơn bình thường.
Rồi mở sổ ghi chép, lật đến trang ghi chép buổi tối, và viết:
“19:15 – Kết thúc buổi tiếp xúc. Đối tượng BT được thông báo cơ bản về hồ sơ. Phản ứng: bình tĩnh, logic, hỏi đúng trọng tâm. Không hoảng loạn. Không phủ nhận.”
“Quan sát: Cô ấy không hỏi ‘điều này có thật không’. Cô ấy hỏi ‘tại sao tiến độ chỉ có bốn phần trăm’.”
“Điều đó cho thấy—”
Anh dừng bút.
Nhìn lại câu cuối.
Rồi gạch bỏ phần “điều đó cho thấy” và để trang giấy trống ở đó.
Có những kết luận mà anh cần thêm thời gian trước khi viết xuống.
Trên đường về điểm vận chuyển, điện thoại anh rung.
Tin nhắn từ Ủn Ỉn:
[Ủn Ỉn]: “ÙT ANH VỀ CHƯA”
[Ủn Ỉn]: “TÔI ĂN HẾT ĐỒ CÚNG TRONG NGĂN KÉO THỨ BA RỒI”
[Ủn Ỉn]: “ANH CÓ GIẬN KHÔNG”
[Ủn Ỉn]: “ÙT”
Thiên Tài nhìn tin nhắn.
Gõ lại:
“Tao dặn mày đừng ăn đồ cúng ngăn kéo thứ ba.”
Ủn Ỉn trả lời ngay:
[Ủn Ỉn]: “ÙT ÙT NHƯNG NÓ NGON QUÁ ÙT”
Thiên Tài bỏ điện thoại vào túi.
Bước vào điện thoại booth cũ ở góc phố.
Bấm nút.
Cổng vận chuyển mở ra – ánh sáng trắng nhẹ, mùi mây thoảng qua – và trong một giây trước khi bước vào, anh quay lại nhìn phố đêm lần cuối.
Đèn vàng. Người đi lại. Đâu đó có tiếng còi xe. Đâu đó có tiếng nhạc từ một quán nào đó vọng ra.
Rất ồn ào.
Rất bình thường.
Rất không giống Thượng Giới một chút nào.
Anh bước vào cổng.
Chương 5: Trịnh Văn Đẹp Trai nhận được phép màu đầu tiên – và lý do tại sao anh ta diễn giải nó thành một cơ hội kinh doanh.
Ghi chú của tác giả: Ủn Ỉn đã được nhắc nhở về ngăn kéo thứ ba lần thứ tư. Nó gật đầu nghiêm túc lần thứ tư. Đồ cúng trong ngăn kéo thứ ba đã được chuyển sang ngăn kéo thứ tư. Tình hình đang được theo dõi.