Những Mảnh Vỡ Của Trời – Chương 2: Người Giữ Bản Đồ Rách

Kael tỉnh dậy với vị cỏ dại trong miệng.

Mất vài giây để cậu nhận ra mình đang nằm sấp dưới ánh nắng chói chang, mặt áp vào đám lúa mạch đã cháy sém từ đêm qua. Người cậu đau nhức như vừa bị ai đó kéo ra rồi nhét trở lại — không phải đau kiểu ngã, mà là đau kiểu thiếu một thứ gì đó.

Mảnh trời vỡ.

Kael ngồi bật dậy, vỗ vỗ khắp người. Không thấy. Cậu lục tung đám cỏ xung quanh, lật từng tảng đất, tay run run. Nhưng mảnh pha lê xanh kia đã biến mất hoàn toàn — chỉ còn lại một vòng tròn nhỏ trên mặt đất, nơi cỏ vẫn phủ một lớp sương trắng bất chấp nắng sáng.

“Tìm cái này à?”

Giọng nói lạ. Phụ nữ. Mệt mỏi.

Kael quay lại. Một cô gái đứng cách đó chừng mười bước, tay cầm thứ mà cậu vừa tìm — mảnh trời vỡ đang nằm gọn trong lòng bàn tay cô, tỏa ánh sáng xanh nhè nhẹ. Nhưng mắt cô không nhìn vào mảnh vỡ. Cô nhìn thẳng vào Kael với ánh nhìn của người vừa thức trắng nhiêu đêm.

Tóc nâu đỏ. Ngón tay dính mực xanh. Trên vai cô là một cuộn da cũ kỹ, buộc bằng sợi dây da đã sờn.

“Trả tôi.” Kael nói, giọng khàn đặc.

Cô gái nhìn cậu một lúc lâu. Rồi cô làm một việc kỳ lạ — cô giơ mảnh vỡ lên ngang tầm mắt, xoay nó một góc, và nói, như đang đọc một thứ gì đó viết bằng mực vô hình:

“Mảnh Thiên Khuyết. Số 17. Nhiệt độ âm, độ sáng dao động. Rơi cách làng Ashvern 1.2 dặm về phía đông, 3 giờ 47 phút sau nửa đêm. Người nhặt đầu tiên: nam, 17 tuổi, không có dấu hiệu hệ phái.” Cô hạ tay xuống, nhìn Kael. “Cậu vẫn còn sống. Đáng lẽ cậu không nên còn sống.”

Kael chớp mắt. “Cô là ai?”

“Seren Vale.” Cô gái cuộn mảnh vỡ vào một miếng vải đen rồi nhét vào túi, động tác nhanh gọn như thể đã làm hàng trăm lần. “Học viện Caldenmere, Địa lý Phù chú — à, nhưng tôi bỏ học rồi, nên đừng hỏi thư giới thiệu. Còn cậu?”

“Kael. Kael Ashborn.”

“Ashborn.” Seren lặp lại, mắt cô híp lại. “Họ của thợ rèn. Cậu ở làng này?”

“Tôi hỏi trước mà.” Kael đứng dậy, phủi đất trên quần. “Sao cô biết tôi nhặt được mảnh đó? Sao cô biết tôi phải chết?”

Seren im lặng vài giây. Rồi cô tháo cuộn da trên vai, mở ra trước mặt Kael. Đó là một tấm bản đồ — nhưng chưa bao giờ Kael thấy bản đồ nào như thế này. Những đường nét trên đó không đứng yên. Chúng chảy, uốn lượn, di chuyển như dòng nước. Và ở góc dưới bên phải, một mảng lớn bị xé rách, để lộ lớp da bên dưới trống rỗng.

“Cái này là bản đồ bầu trời.” Seren nói, giọng cô trầm xuống. “Toàn bộ bầu trời — mỗi vì sao, mỗi chòm, mỗi tầng mây phù chú, tất cả. Người ta gọi nó là Thiên Đồ. Và nó đã được vẽ từ trước khi loài người biết chữ.”

Kael nhìn vào tấm bản đồ. Ở trung tâm, nơi đáng lẽ phải là một mảng sáng lớn, hiện ra một vết nứt đen kịt — và từ vết nứt đó, những chấm sáng nhỏ li ti đang rơi ra, mỗi chấm là một mảnh vỡ.

“Đêm qua, bầu trời vỡ.” Seren tiếp tục. “Những mảnh này rơi xuống — mỗi mảnh là một phần của bầu trời cũ, mang trong nó một mảnh phép thuật, một mảnh ký ức, một mảnh của những thứ đã tồn tại trước khi chúng ta tồn tại. Và bất cứ ai chạm vào chúng bằng tay không…”

Cô ngừng lại.

“Sẽ sao?” Kael hỏi.

“Sẽ biến mất.” Seren nhìn thẳng vào mắt cậu. “Không phải chết. Biến mất. Xóa sạch khỏi thế giới này như chưa từng tồn tại. Tôi đã thấy ba người chạm vào mảnh vỡ ở Caldenmere. Ba người tan biến trong vòng một nhịp thở.”

Kael đứng im. Cậu nhớ lại cái lạnh, cái nóng, rồi khoảnh khắc mình đứng ở rìa vực tối vô tận kia.

“Vậy sao tôi vẫn ở đây?”

Seren không trả lời ngay. Cô cuộn tấm bản đồ lại, động tác chậm rãi, như đang cân nhắc từng lời.

“Vì mảnh vỡ đó đã chọn cậu.” Cô nói. “Những mảnh bình thường, ai cũng có thể nhặt — và ai cũng sẽ chết. Nhưng một số ít, rất ít, là mảnh có chủ. Chúng rơi xuống để tìm người mang chúng. Và khi chạm vào người đó, chúng không xóa họ — chúng nhập vào họ.”

“Nhập vào? Ý cô là—”

“Cậu còn nhớ gì sau khi chạm vào nó không?”

Kael nhớ. Cái vực sâu. Giọng nói cổ xưa. Người nhặt mảnh vỡ cuối cùng. Ta đã chờ ngươi một nghìn năm.

Cậu gật đầu.

“Tốt.” Seren thở ra, như thể vừa xác nhận được điều gì đó. “Vì hầu hết những người được chọn đều không nhớ. Họ trở thành vật chứa mà không hề biết mình chứa thứ gì.” Cô bước tới gần hơn. “Mảnh vỡ trong người cậu bây giờ là một phần của cậu. Nó sẽ ở đó, chờ được ghép lại với những mảnh khác. Và cậu sẽ mang nó đi tìm chúng — dù muốn hay không.”

Kael lùi lại một bước. “Khoan đã. Tôi không đăng ký làm bất cứ việc gì. Tôi chỉ là thợ rèn. Tôi không biết phép thuật, không biết bản đồ, không biết—”

“Cậu biết thứ quan trọng nhất.” Seren cắt lời. “Cậu còn sống. 17 tuổi, không hệ phái, chạm vào mảnh vỡ và vẫn đứng đây cãi lại tôi. Cậu nghĩ đó là chuyện thường à?”

Kael im bặt.

Một cơn gió thổi qua cánh đồng, cuốn theo những cọng cỏ cháy. Xa xa, tiếng gà trong làng bắt đầu gáy báo sáng. Ngày mới đến, và Kael chợt nhận ra mình chưa ngủ — cơ thể cậu kiệt sức, nhưng đầu óc thì tỉnh táo một cách kỳ lạ. Ở sâu trong lồng ngực, nơi tim cậu đập, có thứ gì đó ấm và lạnh cùng lúc, như mảnh pha lê xanh kia đã tan chảy và hòa vào máu.

“Tôi không thể đi đâu cả.” Kael nói, nhưng giọng cậu yếu hơn cậu muốn. “Bố tôi—”

“Sẽ ổn thôi.” Một giọng khác vang lên.

Cả hai cùng quay lại. Một người đàn ông đứng ở bìa cánh đồng, mặc áo choàng xám tro, tóc muối tiêu rối bù dưới nắng. Ông ta đứng đó tự lúc nào, im lặng đến mức Kael không thể tin mình không nhận ra sự hiện diện của ông ta sớm hơn.

“Ozren.” Seren nói, giọng cô có gì đó như cảnh giác lẫn quen thuộc. “Ông đi theo tôi.”

“Ta đi theo .” Người đàn ông — Ozren — chỉ vào Kael. Mắt ông ta màu xám nhạt, gần như trắng, và khi ông ta nhìn cậu, Kael có cảm giác như có ai đó đang lật từng trang sách trong đầu mình. “Cậu bé có mảnh vỡ thứ mười bảy. Mảnh của ký ức.”

“Ông biết tôi?” Kael hỏi.

Ozren im lặng một lúc lâu. Đủ lâu để Kael nghe thấy tiếng tim mình đập.

“Không.” Cuối cùng ông ta nói. “Nhưng ta biết người từng giữ nó. Một nghìn năm trước. Và ta biết họ đã chết như thế nào.”

Không khí giữa ba người bỗng nặng xuống.

“Chết thế nào?” Kael thì thầm.

Ozren nhìn lên bầu trời — nơi ban ngày đã che lấp những vết nứt, nhưng Kael biết chúng vẫn ở đó, chờ đợi.

“Họ hoàn thành nhiệm vụ.” Ozren nói. “Họ vá được bầu trời. Và khi bầu trời lành lại, họ bị kẹt ở giữa — không còn ở thế giới này, cũng chưa sang thế giới khác. Họ trở thành một phần của vết vá.”

Im lặng.

Seren là người phá vỡ nó trước. Cô bước tới, đứng cạnh Kael, và nói với giọng mà cô cố làm cho cứng rắn nhưng vẫn có một vết rạn nhỏ ở cuối câu:

“Tôi không định để cậu ấy chết. Tôi cần cậu ấy sống để đọc được những mảnh vỡ — mảnh thứ mười bảy là mảnh ký ức, nó sẽ chỉ đường cho chúng ta đến những mảnh khác. Nếu cậu ấy chết, tôi mất phương hướng.”

“Cô cần tôi.” Kael nói, lần này giọng cậu vững hơn. “Nhưng cô chưa nói tại sao.”

Seren nhìn cậu. Trong mắt cô, thoáng qua một thứ gì đó rất nhanh — như sợ hãi, như hy vọng, như cả hai trộn lẫn.

“Vì em gái tôi.” Cô nói. “Nó mười hai tuổi. Và nó đã chạm vào một mảnh vỡ. Nó vẫn còn sống — nhưng nó không còn là nó nữa.”

Gió lại thổi. Lần này, Kael cảm thấy cái lạnh từ bên trong mình đáp lại.

Ở bìa làng, một người đàn ông to lớn bước ra khỏi căn nhà nhỏ, nhìn về phía cánh đồng. Thợ rèn Aldric. Bố của Kael. Ông đưa tay lên che mắt, cố nhìn xuyên qua nắng sớm, và dù quá xa để thấy rõ, Kael biết ông đang tìm mình.

“Mặt trời lên rồi.” Ozren nói. “Ngày đầu tiên của một nghìn năm mới. Các ngươi nên quyết định nhanh.”

Kael nhìn bố. Rồi nhìn Seren. Rồi nhìn vào bên trong mình, nơi mảnh vỡ đang ngủ im, chờ được đánh thức.

Cậu không biết sợ. Cậu chỉ không biết dừng lại.

“Đi thôi.” Kael nói.


Ở một nơi khác, trên đỉnh ngọn tháp không còn tên trên bất cứ bản đồ nào, một người đàn ông đứng nhìn xuống thế giới. Quanh ông ta, hàng trăm mảnh vỡ lơ lửng trong không khí, xoay tròn như những vì sao thu nhỏ. Tay ông ta chìa ra, và một mảnh vỡ bay vào lòng bàn tay — nóng rực, đỏ như máu.

“Mảnh thứ mười bảy đã tìm được chủ.” Một giọng nói từ bóng tối vang lên.

Người đàn ông — Varek — không trả lời. Ông ta chỉ nhìn vào mảnh vỡ trong tay, nơi phản chiếu hình ảnh một cậu trai tóc đen đang đứng giữa cánh đồng cháy, bên cạnh một cô gái tóc nâu đỏ và một người đàn ông áo xám.

“Thêm một người nhặt nữa.” Varek nói, giọng trầm và đều, như đọc một câu đã thuộc làu. “Thêm một linh hồn để nghiền nát.”

Ông ta nắm tay lại. Mảnh vỡ vỡ tan thành bụi — nhưng ngay lập tức, những hạt bụi ấy tụ lại, kết thành một mảnh mới, nhỏ hơn, tối hơn.

Và trong mảnh đó, Kael vẫn đang đứng.

Chờ.

Leave a Comment