Tôi về nhà lúc nửa đêm sau chuyến công tác dài ngày. Căn nhà im lìm trong bóng tối, chỉ có tiếng máy lạnh chạy rì rì từ phòng ngủ của bố mẹ. Tôi mở cửa bằng chìa khóa riêng, cố gắng khẽ nhất có thể để không đánh thức ai.
Bếp còn hơi ấm. Trên bàn ăn, một đĩa thức ăn được đậy kín bằng lồng bàn, cạnh đó là tờ giấy nhắn: “Cơm tối của con đây. Bố mẹ ngủ trước nhé.”
Tôi mỉm cười, ấm lòng. Vẫn là mẹ, lúc nào cũng chu đáo.
Tôi ăn vội vàng rồi đi tắm. Khi bước ra phòng khách, tôi nghe thấy tiếng thì thầm từ phòng ngủ của em gái. Cánh cửa phòng nó hé mở, một vệt sáng vàng hắt ra hành lang. Đã hơn một giờ sáng, con bé chắc lại thức học bài.
Tôi ghé mắt vào nhìn. Em gái tôi, Linh, đang ngồi học bài thật. Nhưng nó không ngồi một mình.
Trên giường, quay lưng ra ngoài, là một người con gái mặc bộ đồ ngủ giống hệt Linh, mái tóc dài xõa che kín mặt. Linh đang thì thầm với người đó. Tôi không nghe rõ lời, chỉ thấy giọng nó đều đều, như đọc, như kể.
Chợt, người con gái trên giường cựa mình, xoay người lại về phía cửa.
Tôi chết lặng.
Đó là một khuôn mặt trắng bệch, nhợt nhạt, nhưng đường nét thì vô cùng quen thuộc. Đó là mặt tôi. Không phải mặt Linh. Là mặt tôi, nhưng trẻ hơn, là tôi của mười năm trước, với làn da căng mọng và đôi mắt trong veo ngây thơ.
Nó nhìn thẳng vào tôi qua khe cửa, khẽ mỉm cười.
Tôi lùi lại, suýt ngã. Tim tôi đập như trống trận. Tôi chạy về phòng mình, đóng sầm cửa, khóa chặt. Tôi ngồi thụp xuống góc phòng, ôm đầu, tự nhủ mình vừa nhìn nhầm. Chắc do mệt quá, do thiếu ngủ.
Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng đánh thức tôi. Giọng mẹ ngoài hành lang: “Dậy ăn sáng đi con, muộn học bây giờ.”
Tôi mở cửa. Mẹ đứng đó, tươi cười. Tôi ôm chầm lấy mẹ.
“Mẹ, con nhớ mẹ quá.”
Mẹ hơi khựng lại, rồi vỗ về lưng tôi: “Ừ, đi công tác có hai ngày mà đã nhớ. Thôi xuống ăn sáng đi, bố với em đợi.”
Tôi sững người. Hai ngày? Tôi đi công tác năm ngày cơ mà.
Tôi xuống nhà. Bố đang đọc báo, Linh đang bóc trứng. Mọi thứ đều bình thường. Cho đến khi tôi nhìn thấy bát phở mẹ bưng ra.
“Đây, phở gà, món tủ của con trai mẹ.”
Tôi ghét phở gà. Từ nhỏ tôi đã chỉ ăn phở tái lăn. Mẹ là người nhớ rõ nhất điều đó.
Tôi nhìn mẹ, định nói, nhưng rồi lại thôi. Chắc mẹ nhầm.
Cả ngày hôm đó, tôi ở nhà. Mọi thứ cứ lạ lùng. Tủ lạnh đầy sữa chua vị dâu – vị mà tôi ghét cay ghét đắng. Trong phòng tôi, mấy cuốn sách để trên bàn không phải là sách tôi đọc. Quần áo trong tủ được gấp theo một kiểu khác.
Buổi tối, tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao nhà mình có sữa chua dâu nhiều thế? Mẹ biết là con ghét mà.”
Mẹ đang xem tivi, mắt vẫn dán vào màn hình, trả lời thản nhiên: “Thế à? Mẹ tưởng con thích. Thôi thì bố mẹ ăn vậy.”
Tôi lên phòng Linh. Nó đang ngồi vẽ.
“Linh này, tối qua anh thấy em nói chuyện với ai trong phòng đấy?”
Linh ngước lên, mắt tròn xoe: “Anh về lúc nào? Tối qua em ngủ từ sớm mà. Học mệt quá, em tắt điện đi ngủ lúc chín giờ rồi.”
Tôi rùng mình. Nếu Linh ngủ từ chín giờ, thì người tôi thấy nói chuyện và người con gái có mặt tôi trên giường nó là ai?
Tôi lục điện thoại, tìm ảnh chụp chung. Bức ảnh gia đình chụp Tết năm ngoái. Bố, mẹ, Linh… và một người con trai đứng cạnh mẹ. Nhưng mặt người đó rất mờ, nhòe đi như một vết ố trên ảnh. Tôi phóng to lên, cố gắng nhìn cho rõ. Đôi mắt, cái mũi, khuôn miệng… Tất cả đều là của tôi. Nhưng nó mờ dần, như thể hình ảnh đang bị ai đó xóa đi từ từ.
Một ý nghĩ kinh hoàng ập đến trong đầu tôi.
Tôi lao xuống nhà, nơi bố mẹ và Linh vẫn đang xem tivi.
“Có chuyện gì thế?” – Bố hỏi, mắt vẫn nhìn màn hình.
Tôi không trả lời. Tôi chỉ đứng đó, nhìn họ. Họ ngồi quây quần trên ghế sofa, ấm cúng. Và ở giữa họ, trên chiếc ghế bành nhỏ, là một người con trai mặc áo phông trắng, quần jeans, đang xem tivi cùng họ. Người con trai có khuôn mặt y hệt tôi. Nó nhìn tôi, khẽ cười, cái cười của tối qua.
Nó đưa tay lên, làm hiệu “suỵt”, ra vẻ đừng làm ồn.
Tôi nhìn bố, nhìn mẹ, nhìn Linh. Họ không hề thấy tôi. Mắt họ chỉ đăm đắm nhìn màn hình tivi và thi thoảng lại quay sang nhìn “nó” với ánh mắt trìu mến.
“Nó” đã thay thế tôi.
“Con mệt rồi, con lên phòng ngủ đây.” – Tôi nghe thấy “nó” nói. Giọng tôi. Giọng của tôi vọng ra từ miệng nó.
Nó đứng dậy, đi ngang qua tôi. Lúc đi qua, nó khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai tôi:
“Cảm ơn nhé. Anh ở ngoài kia lâu quá, em vào thay thôi mà.”
Nó bước lên cầu thang. Tôi đứng sững giữa phòng khách, lạnh toát. Bố với tay lấy điều khiển, tay phẩy phẩy vào khoảng không đúng chỗ tôi đang đứng.
“Hơi đâu mà hút gió thế nhỉ?”
Mẹ cũng nhìn về phía tôi, nhưng xuyên qua tôi, ra tận cửa sổ.
“Cửa sổ đóng rồi mà. Chắc tại trời lạnh.”
Linh dụi mắt: “Con buồn ngủ quá. Con lên ngủ đây.”
Nó leo lên cầu thang. Tôi nhìn theo. Trên tường, bóng của Linh đổ dài dưới ánh đèn. Nhưng bóng của tôi… dưới chân tôi chẳng có gì cả. Có lẽ, tôi cũng chỉ còn là một cái bóng.
Tôi nhìn lên lan can tầng hai. “Nó” đang đứng đó, từ trên cao nhìn xuống tôi, nở một nụ cười thật tươi. Rồi nó quay lưng, đi thẳng vào phòng tôi, đóng sập cửa lại.
Tôi đứng dưới phòng khách, lạc lõng giữa ngôi nhà của chính mình. Tiếng tivi vẫn vọng ra từ phòng khách, tiếng cười nói của bố mẹ văng vẳng. Nhưng tôi không còn ở trong đó nữa. Có lẽ, tôi chưa bao giờ thực sự ở trong đó.
Và cánh cửa phòng tôi vẫn đóng im lìm.