Giữa đỉnh Thương Vân quanh năm mây mù bao phủ, có một lò rèn cũ kỹ. Chủ nhân của nó là một lão già cụt tay, tên gọi Mặc Diệp. Thiên hạ đồn rằng, lão không rèn kiếm bằng sắt thép, mà rèn bằng “nhân quả”.
Một ngày nọ, một vị thiếu niên anh tuấn, y phục thêu rồng phượng, hớt hải chạy lên đỉnh núi. Hắn là Tam hoàng tử của Đại Chu triều, đang bị truy sát bởi chính những người anh em ruột thịt.
“Mặc đại sư! Cầu xin ngài rèn cho ta một thanh kiếm có thể nghịch chuyển càn khôn, giết sạch lũ phản tặc ngoài kia!” – Thiếu niên quỳ sụp xuống, trán chạm nền đá lạnh lẽo.
Mặc Diệp không ngẩng đầu, tay vẫn nhịp nhàng nện búa vào một khối phôi sắt đỏ rực. Tiếng “keng… keng…” vang lên, mỗi nhịp búa như gõ thẳng vào linh hồn người nghe.
“Kiếm của ta không bán bằng vàng bạc.” – Lão già khàn giọng nói – “Ngươi muốn lấy mạng người, hay muốn lấy thiên hạ?”
“Ta muốn thiên hạ! Ta muốn vạn dân phục tùng, muốn kẻ thù phải quỳ dưới chân ta!” – Ánh mắt thiếu niên rực lên ngọn lửa tham vọng.
Mặc Diệp dừng búa. Lão nhìn vào khối sắt, rồi nhìn vào thiếu niên: “Cái giá của thiên hạ là ‘Vô Thân’. Ngươi sẽ có sức mạnh của thần linh, nhưng đổi lại, phàm là người có huyết thống với ngươi, từ cha mẹ đến anh em, thậm chí là con cái sau này, đều sẽ chết dưới lưỡi kiếm này. Ngươi dám đổi không?”
Thiếu niên khựng lại một nhịp, nhưng tiếng vó ngựa truy đuổi dưới chân núi đã cận kề. Hắn nghiến răng: “Đổi!”
Mặc Diệp thở dài, một tiếng thở dài như xuyên qua vạn cổ. Lão cầm lấy một chiếc bình ngọc, đổ một giọt máu màu tím thẫm vào lò lửa. Ngọn lửa bùng lên cao hàng trượng, nhuộm đen cả bầu trời.
“Thành.”
Một thanh trường kiếm đen kịt như vực thẳm hiện ra. Không có hào quang, không có linh khí lay động, nhưng khi thiếu niên cầm vào, hắn cảm thấy mình có thể chẻ đôi cả ngọn núi Thương Vân này.
Thiếu niên quay người đi xuống núi. Đêm đó, dưới chân núi Thương Vân, máu chảy thành sông. Mỗi nhát kiếm vung ra, một luồng hắc khí hình rồng lại gào thét, nghiền nát quân thù. Chỉ trong một đêm, hắn quét sạch vạn quân, thẳng tiến về kinh thành.
Mười năm sau.
Vị hoàng tử năm nào giờ là Hoàng đế vĩ đại nhất lịch sử. Hắn có tất cả: lãnh thổ rộng lớn, vạn dân bái lạy. Nhưng… hắn cô độc. Cha hắn chết ngay đêm hắn cầm kiếm. Anh em hắn chết sạch. Vợ hắn qua đời khi sinh hạ thái tử, và đứa trẻ đó cũng yểu mệnh sau ba ngày.
Hắn lại leo lên đỉnh Thương Vân. Lò rèn vẫn ở đó, Mặc Diệp vẫn ngồi đó, tóc đã bạc trắng.
“Mặc đại sư… ta muốn trả lại kiếm.” – Vị hoàng đế quyền uy giờ đây trông già nua và mệt mỏi – “Ta không muốn thiên hạ nữa. Ta muốn một bữa cơm có người thân bên cạnh.”
Mặc Diệp ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn sâu vào tâm can vị hoàng đế: “Kiếm của ta, một khi đã ra khỏi lò, nhân quả đã định. Ngươi đã dùng nó để lấy thiên hạ, giờ thiên hạ chính là cái lồng của ngươi.”
“Chẳng lẽ không có cách nào sao?” – Hắn gào lên.
“Có một cách.” – Mặc Diệp chỉ vào lò lửa đang nguội lạnh – “Ngươi nhảy vào đó, dùng sinh mạng của vị hoàng đế cuối cùng để đúc lại phôi sắt. Nhân quả sẽ xoay chuyển, ngươi sẽ trở lại đêm mười năm trước, nhưng khi đó, ngươi sẽ là kẻ chết dưới lưỡi kiếm của kẻ khác.”
Vị hoàng đế nhìn xuống thanh hắc kiếm, rồi nhìn vào lò lửa. Hắn cười khổ một tiếng, nụ cười chứa đựng sự thấu hiểu muộn màng.
Sáng hôm sau, người ta thấy trên đỉnh Thương Vân không còn lò rèn nào cả, chỉ có một thanh kiếm gãy nằm trơ trọi giữa đống tro tàn. Dưới chân núi, một thiếu niên mặc y phục rồng phượng đang nằm chết dưới mũi tên của quân truy đuổi, trên môi lại phảng phất một nụ cười thanh thản như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài mười năm.
Gió thổi qua mây mù, tiếng búa “keng… keng…” lại vang lên từ một không gian xa xăm nào đó.