Mưa bắt đầu rơi lúc mười một giờ đêm.
Linh nghe thấy tiếng nước gõ lên mái tôn nhà bác Tân trước khi cô nhận ra mình đã ngồi im một mình trong bóng tối được hơn hai tiếng. Không bật đèn. Không mở nhạc. Chỉ ngồi co ro trên góc sofa, ôm đầu gối, nhìn ra cửa sổ – nơi những vệt đèn đường vàng vọt nhòe ra như mực loang trong mưa.
Điện thoại cô nằm úp mặt xuống bàn cà phê.
Cô không muốn nhìn vào nó.
Nhưng cô vẫn biết trong đó có gì. Hàng chục tin nhắn chưa đọc từ người thân hỏi thăm. Một email tự động từ ứng dụng ngân hàng. Và một tin nhắn duy nhất từ số điện thoại mà cô đã học thuộc lòng trong suốt hai năm qua – số của Duy – gửi lúc chín giờ tối với nội dung mà cô đã xóa đi không đọc, nhưng preview vẫn hiện ra đủ để cô thấy hai chữ đầu tiên:
“Anh xin…”
Cô không cần đọc phần còn lại.
Linh vươn tay với lấy ly nước đã nguội lạnh từ sáng, uống một ngụm, và cố tình nhìn đi chỗ khác. Căn hộ hai mươi lăm mét vuông của cô tự nhiên trở nên chật chội một cách kỳ lạ – không phải vì đồ đạc nhiều, mà vì không khí. Cái không khí của người vừa mới dọn sạch vết tích của một mối tình: không còn cốc uống cà phê đôi trên kệ bếp, không còn chiếc áo hoodie xám treo sau cửa phòng ngủ, không còn cái mùi nước hoa đàn ông mà cô từng nghĩ là mình thích.
Bây giờ chỉ còn lại mùi sơn tường và mưa.
Cô đứng dậy, bật đèn ngủ – loại đèn LED vàng nhạt mà Thu đã tặng cô nhân ngày sinh nhật năm ngoái với lời ghi trên thiệp: “Để mày bớt u ám.” – và lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô mở ngăn kéo đầu giường lấy ra cuốn sổ phác thảo.
Đây là cách cô xử lý mọi thứ từ hồi còn nhỏ. Vẽ.
Không phải vẽ để đẹp. Vẽ để trống não.
Nhưng tay cô vừa chạm bút thì điện thoại rung lên.
Không phải tin nhắn. Là thông báo từ App Store – ứng dụng vừa tải xong.
Cô đã tải Echo lúc chiều, trong một phút bốc đồng mà cô sau đó đã cố quên đi.
Thu là người gợi ý. Như thường lệ.
“Linh ơi, thử đi. Không phải Tinder đâu, cái này khác hơn. Nó match mày với người có gu âm nhạc giống nhau. Mày biết không, người ta nói âm nhạc là ngôn ngữ của tâm hồn mà…”
Linh đã gạt đi ba lần. Lần thứ tư, Thu nhìn cô với cái nhìn kiểu “Mày sắp thành bà cô đến nơi rồi” và Linh đã nhượng bộ – không phải vì cô thực sự muốn, mà vì cô quá mệt mỏi với việc phải giải thích rằng cô ổn, rằng cô không cần ai, rằng hai mươi tám tuổi một mình không phải là một bản án.
Ứng dụng có giao diện tối giản. Nền đen. Chữ trắng. Logo là một vòng tròn âm thanh dao động – kiểu sóng âm mà người ta hay dùng minh họa cho podcast hoặc những thứ gì đó có chiều sâu giả tạo.
Đăng ký mất ba phút. Hệ thống yêu cầu cô kết nối với tài khoản Spotify để phân tích “tâm hồn âm nhạc” – một khái niệm mà Linh cho là sáo rỗng nhưng vẫn bấm đồng ý vì đã lỡ đến đây rồi thì thôi.
Sau đó nó hỏi một câu duy nhất, hiện ra giữa màn hình bằng font chữ mảnh:
“Bài hát nào bạn nghe khi không muốn ai biết mình đang buồn?”
Linh nhìn vào câu hỏi đó một lúc lâu.
Rồi cô gõ: Lua – Bright Eyes.
Không hiểu sao cô lại thành thật đến vậy với một cái app.
Màn hình loading quay ba vòng.
Rồi hiện ra một dòng chữ:
“Chào mừng đến với Echo. Tiếng vang của bạn đang ở đâu đó.”
Linh đã không mở lại ứng dụng cho đến tận đêm nay.
Cô ngồi xuống mép giường, cầm điện thoại lên, và nhìn vào icon Echo – cái vòng sóng âm nhỏ xíu đang nhấp nháy một chấm đỏ thông báo.
Một kết nối mới.
Cô do dự.
Rồi bấm vào.
Hồ sơ của hắn hiện ra đơn giản đến mức Linh tưởng hệ thống bị lỗi.
Không có bộ ảnh mười lăm tấm chụp ở gym, ở sân bay, ở núi với tư thế tay chống hông. Chỉ có một ảnh duy nhất – chụp từ sau, một người đàn ông ngồi trên ghế băng công viên, đội mũ lưỡi trai, nhìn vào khoảng trống phía trước. Ánh chiều tà đổ từ bên trái. Bóng dài. Cô không thấy mặt hắn.
Tên: Huy. Tuổi: 30. Nghề nghiệp: Không điền.
Bên dưới có phần “Nhạc đồng điệu” – những bài hát mà thuật toán đánh giá là trùng khớp với cô. Linh đọc qua và cảm thấy có gì đó trườn nhẹ dọc sống lưng:
Lua – Bright Eyes. The Night Will Always Win – Manchester Orchestra. Landlocked Blues – Bright Eyes. Holocene – Bon Iver.
Bài đầu tiên. Bài cô đã gõ vào ô câu hỏi của Echo lúc chiều.
Cô nhìn màn hình, ngón tay cái di chuột qua nút Kết nối hai lần mà không bấm.
Rồi điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ tài khoản Huy – dù cô chưa bấm kết nối:
“Bright Eyes. Tôi đoán bạn cũng hay nghe vào lúc trời mưa.”
Linh ngước nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài vẫn đang mưa.
Cô mất hai phút để nhắn lại. Không phải vì cô đang soạn thảo cẩn thận – mà vì ngón tay cô bỗng nhiên không chắc nên gõ gì.
Cuối cùng cô chỉ viết:
“Bạn đoán đúng.”
Ba chấm nhấp nháy xuất hiện ngay lập tức. Hắn đang gõ.
“Cassadaga hay I’m Wide Awake, It’s Morning?”
Linh khẽ thở ra – một tiếng thở dài nhẹ đến mức cô không nhận ra đó là tiếng cười.
“Wide Awake. Tôi không đủ can đảm cho Cassadaga khi trời tối.”
“Đồng ý. Cassadaga để dành cho ban ngày và ánh nắng. Còn Wide Awake thì… để dành cho những đêm như thế này.”
“Đêm như thế này là đêm như thế nào?”
Ba chấm nhấp nháy. Lần này lâu hơn. Linh nhận ra mình đang giữ hơi thở.
“Đêm bạn không muốn ngủ nhưng cũng không biết mình muốn làm gì. Bạn chỉ ngồi đó, nghe mưa, và thấy rằng mình đang ổn – nhưng cũng không hẳn là ổn.”
Linh đặt điện thoại xuống.
Nhìn lên trần nhà.
Đây là lần đầu tiên trong nhiều tuần có ai đó – dù chỉ là một người lạ trên mạng – mô tả chính xác cái cảm giác mà cô không tìm được từ để diễn đạt.
Cô nhặt điện thoại lên.
“Bạn có hay làm thế này không? Nhắn tin với người lạ lúc nửa đêm?”
“Không. Bạn là người đầu tiên.”
“Tôi cũng vậy.”
Một khoảng lặng ngắn. Rồi:
“Tên tôi thật ra là Huy. Không phải tên đẹp lắm nhưng là tên thật.”
Linh khẽ cười. Lần này cô nhận ra.
“Linh. Cũng là tên thật.”
“Linh. Nghe như tiếng chuông.”
“Hay tiếng gió.”
“Cả hai đều đẹp.”
Họ nhắn tin đến gần hai giờ sáng.
Không phải kiểu hỏi-đáp gượng gạo của hai người đang cố gây ấn tượng. Là kiểu nói chuyện mà Linh hiếm khi có được ngay cả với những người cô đã quen biết nhiều năm – cái kiểu chảy tự nhiên, không cần chỉnh câu, không cần ngắm nghía trước khi gửi.
Hắn biết Norwegian Wood của Haruki Murakami. Hắn có ý kiến về vì sao Bon Iver giai đoạn For Emma hay hơn giai đoạn sau. Hắn nói rằng cà phê đen uống lúc mười một giờ tối là một hình thức tự hành xác mà hắn vẫn chưa bỏ được.
Cô kể rằng cô thiết kế đồ họa. Hắn hỏi cô thích phong cách nào nhất.
“Minimalism,” cô trả lời. “Nhưng không phải kiểu minimalism trống rỗng. Là kiểu minimalism mà mỗi chi tiết còn lại đều có lý do tồn tại.”
“Như bài hát Bright Eyes vậy. Không có nốt nào thừa.”
Linh nhìn vào tin nhắn đó lâu hơn mức cần thiết.
Rồi cô gõ: “Ngủ ngon, Huy.”
“Ngủ ngon, Linh. Mong trời tạnh mưa khi bạn thức dậy.”
Cô đặt điện thoại xuống, nằm xuống giường, kéo chăn lên tới cằm.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, Linh nhắm mắt và không thấy mặt Duy hiện ra trong bóng tối.
Thay vào đó là một chiếc ghế băng công viên, ánh chiều tà, và bóng lưng của một người cô chưa bao giờ nhìn thấy mặt.
Cô ngủ thiếp đi lúc hai giờ mười lăm phút.
Cô không biết rằng trong lúc cô ngủ, ở một nơi nào đó trong thành phố này, có một màn hình máy tính đang sáng lên.
Trên đó là giao diện Echo – nhưng không phải phiên bản mà người dùng bình thường nhìn thấy.
Là bảng điều khiển phía sau. Nơi không có trong tài liệu hướng dẫn sử dụng. Nơi mà một người đang ngồi đọc lại toàn bộ cuộc trò chuyện của Linh và Huy – từng tin nhắn một, từ đầu đến cuối – với sự tập trung tuyệt đối của người đang nghiên cứu một tác phẩm nghệ thuật mà chính hắn vừa tạo ra.
Hắn gõ vào ô ghi chú:
“Phản ứng: tốt hơn dự kiến. Thêm Landlocked Blues vào playlist gợi ý tuần sau. Kiểm tra lịch làm việc của cô ấy.”
Rồi hắn đóng laptop lại.
Và thành phố chìm vào mưa.
Còn tiếp – Chương 2: Tiếng Vang
“Echo không phải là ứng dụng hẹn hò. Echo là gương. Nó cho bạn thấy chính xác những gì bạn muốn nhìn.”
— Trích blog của Nguyễn Thị Quỳnh, đăng ngày 14 tháng 3. (Tài khoản bị xóa ngày 21 tháng 3. Chủ nhân qua đời ngày 22 tháng 3.)( Cái này tác giả bịa nhé!)