Chương 1: Giao kèo

Mùi thuốc sát trùng lẩn quất trong không khí, hòa cùng cái lạnh vô hình của những bức tường trắng toát. Lâm Tự ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ nơi hành lang bệnh viện, tập hồ sơ trên tay bị siết đến nhàu nhĩ. Từng con chữ trong kết luận chẩn đoán như những mũi kim vô hình đâm thẳng vào mắt cậu: U thần kinh đệm bậc cao, kích thước 3.5cm, vị trí thùy thái dương phải. Chỉ định phẫu thuật gấp…

Phẫu thuật. Hóa trị. Xạ trị. Một bản dự toán chi phí kèm theo khiến lồng ngực cậu thắt lại. Con số ấy, với một sinh viên năm tư đang sống nhờ học bổng và công việc làm thêm như cậu, là cả một gia tài không tưởng. Gia đình… cậu cười nhạt. Từ sau khi anh trai mất, nhà họ Lâm đã sớm xem cậu như người vô hình. Cuộc gọi cho mẹ lúc sáng chỉ kéo dài đúng mười hai giây, kết thúc bằng một câu lạnh tanh: “Tự lo đi, đừng làm phiền.”

Lâm Tự gập tập hồ sơ, dựa lưng vào tường. Hành lang thưa thớt người qua lại, ai cũng mang vẻ mặt mệt mỏi riêng. Cậu nhìn ra ô cửa kính, bầu trời xám xịt như chuẩn bị đổ mưa. Có lẽ đây chính là kết cục. Cậu sẽ lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại, giống như cách cậu đã sống suốt hai mươi hai năm qua.

Tiếng giày da vang lên đều đặn, dừng lại ngay trước mặt cậu. Lâm Tự ngước mắt, một người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề đang cúi nhìn cậu, nét mặt không chút cảm xúc. Hắn ta chìa ra một tấm danh thiếp: Chu Vũ, Trợ lý đặc biệt – Tập đoàn Cố thị.

“Lâm Tự tiên sinh, chúng tôi có một đề nghị dành cho cậu.”

Giọng nói đều đều như máy móc, nhưng ẩn chứa một sức nặng khiến người ta khó lòng từ chối. Lâm Tự nắm chặt tập hồ sơ, linh cảm có điều gì đó không lành sắp xảy ra.


Ba ngày sau, cậu có mặt tại văn phòng luật sư sang trọng nhất thành phố. Bản hợp đồng dày hai mươi trang được đặt ngay ngắn trên bàn, từng điều khoản rõ ràng đến lạnh lùng.

Điều 1: Lâm Tự đồng ý kết hôn với Cố Đình Chuẩn, mang danh phận con dâu nhà họ Cố, thay thế vị trí của người anh trai đã qua đời – Lâm Hạo.

Điều 2: Trong thời hạn hợp đồng ba năm, mọi hành vi, lời nói, giao tiếp xã hội của Lâm Tự đều phải tuân theo sự sắp xếp và cho phép của phía Cố gia.

Điều 3: Lâm Tự không được phép nảy sinh bất kỳ tình cảm vượt quá phạm vi thỏa thuận với Cố Đình Chuẩn. Mọi vi phạm sẽ bị xử lý theo điều khoản bồi thường.

Điều 4: Phía Cố gia sẽ chi trả toàn bộ chi phí y tế trong suốt thời gian điều trị bệnh, đồng thời chu cấp một khoản sinh hoạt phí hàng tháng là hai trăm triệu đồng.

Lâm Tự đọc chậm rãi từng điều một. Bàn tay cầm bút hơi run. Cậu hiểu rất rõ bản chất của những dòng chữ này: cậu bán linh hồn mình cho một cái lồng son, đổi lấy mạng sống.

“Cậu có quyền từ chối.” Chu Vũ đứng bên cạnh, giọng vẫn đều đều như đọc kịch bản.

Quyền từ chối. Lâm Tự suýt bật cười. Cậu còn gì để từ chối? Mạng sống của cậu đang trôi khỏi kẽ tay từng ngày. Cùng đường, ngay cả cọng rơm cũng phải bám lấy. Cậu đặt bút ký tên mình lên trang cuối cùng, nét chữ cứng cáp như đang tự tay khóa lại cánh cửa cuối cùng của đời mình.

“Ngày mai sẽ tổ chức hôn lễ. Cậu chuẩn bị đi.”

Chu Vũ thu lại bản hợp đồng, xoay người rời đi, không một lời dư thừa. Lâm Tự ngồi lại một mình trong căn phòng lạnh lẽo, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt tái nhợt. Nốt ruồi son nơi cổ tay mơ hồ ửng đỏ, như một vết máu khô trên nền da trắng bệch.


Hôn lễ diễn ra trong im lặng, không hoa, không nhạc, không khách mời. Chỉ có một cha xứ già, hai nhân chứng, và một tờ đăng ký kết hôn được ký vội vàng. Đó là lần đầu tiên Lâm Tự nhìn thấy người đàn ông sẽ trở thành chồng mình trên danh nghĩa.

Cố Đình Chuẩn bước vào muộn mười lăm phút, bộ vest đen cắt may hoàn hảo ôm sát thân hình cao lớn. Ngũ quan hắn sắc lạnh như tạc từ băng, đôi mắt đen không gợn chút cảm xúc nào. Hắn lướt qua Lâm Tự như lướt qua một món đồ vật vô tri, ký tên lên giấy rồi quay gót rời đi, tất cả chỉ vỏn vẹn chưa đầy năm phút.

“Lên xe.”

Giọng nói trầm thấp vang lên từ bên ngoài, không phải mệnh lệnh, nhưng còn lạnh hơn cả mệnh lệnh. Lâm Tự cúi đầu đi theo, siết chặt vạt áo sơ mi trắng – bộ trang phục duy nhất cậu có thể coi là tươm tất. Chiếc Rolls-Royce đen bóng lăn bánh xuyên qua màn mưa phùn, đưa cậu về phía một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Căn biệt thự nhà họ Cố sừng sững hiện ra trong màn đêm như một tòa lâu đài u tối. Đèn đuốc sáng trưng, nhưng không khí lại lạnh ngắt như hầm băng. Người quản gia già tên Chung ra mở cửa, ánh mắt ông thoáng chút xót thương khi nhìn thấy dáng vẻ xanh xao của cậu, nhưng rồi cũng nhanh chóng cúi đầu giữ phận sự.

Cố Đình Chuẩn dừng lại nơi cầu thang dẫn lên tầng hai, không thèm quay đầu.

“Phòng của cậu ở cuối hành lang. Từ nay, không có lệnh thì không được bước ra ngoài. Không được vào thư phòng. Không được đụng vào bất cứ thứ gì của tôi.”

Lâm Tự đứng giữa đại sảnh, ngước nhìn bóng lưng cao ngạo ấy. Cổ họng cậu nghẹn đắng, nhưng rồi chỉ khẽ “vâng” một tiếng. Cố Đình Chuẩn rảo bước lên lầu, không một lần ngoái nhìn. Tiếng cửa thư phòng đóng sập lại, dứt khoát như ranh giới giữa hai thế giới không thể chạm vào.

Quản gia Chung khẽ thở dài, dẫn cậu lên phòng. Căn phòng cuối hành lang rộng rãi nhưng trống trải, nội thất đơn điệu đến lạnh lòng. Một chiếc giường, một tủ quần áo, một ô cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn um tùm. Lâm Tự kéo rèm, bóng tối ngoài kia như muốn nuốt chửng lấy cậu.

Cậu ngồi phịch xuống mép giường, cơn đau đầu âm ỉ bắt đầu len lỏi trở lại. Từ trong túi áo, cậu lấy ra lọ thuốc giảm đau, đổ vội hai viên vào lòng bàn tay. Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, nốt ruồi son ở cổ tay lại càng đỏ thẫm, như giọt máu của một lời nguyền vừa được kích hoạt.

“Ba năm… có lẽ mình cũng chẳng sống được đến lúc đó.” Cậu thì thầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười thê lương.

Bên ngoài, mưa rơi nặng hạt hơn. Trong thư phòng cách đó không xa, Cố Đình Chuẩn đứng trước cửa sổ sát đất, ngón tay gõ nhịp vô thức lên khung kính. Hắn rút từ ngăn kéo ra tấm ảnh cũ – bức ảnh chụp chung giữa hắn và Lâm Hạo. Người trong ảnh cười rạng rỡ, hoàn toàn trái ngược với khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt u buồn của kẻ vừa bước qua cánh cửa nhà hắn tối nay.

“Cậu chẳng giống anh ta chút nào.” Hắn lẩm bẩm, đáy mắt thoáng một tia phức tạp, rồi nhanh chóng bị sự lạnh lùng thường trực nhấn chìm.

Chiếc lồng son đã khép lại. Hai con người xa lạ cùng mang đầy thương tổn bị trói buộc vào nhau bởi một tờ giao kèo vô cảm. Và không ai trong số họ biết rằng, chính từ những vết nứt của lớp vỏ bọc tàn nhẫn ấy, một thứ tình cảm điên cuồng và đau đớn nhất đang bắt đầu nảy mầm.