Chương 3: Máu của phong ấn

Cánh cửa gỗ bật mở, Khải lao ra sân, nắm lấy cổ tay Hoàng Minh kéo mạnh vào trong. Minh loạng choạng suýt vấp ở bậc thềm, miệng lắp bắp:

— Từ từ đã, mày làm sao thế? Mặt mày trắng như tờ giấy.

Khải không trả lời. Anh đóng sầm cửa lại, tay run run tra then cài. Qua khe cửa sổ, anh liếc ra ngoài sân. Bóng trắng dưới tán trúc đã biến mất. Chỉ còn màn sương chiều mỗi lúc một dày đặc quấn quanh những thân cây như những dải lụa xám.

Bà Mỹ vẫn đứng giữa phòng khách, lưng quay về phía hai người. Vai bà run lên từng hồi, nhưng khi quay lại, gương mặt bà đã trở về vẻ bình tĩnh đến lạnh lẽo. Bà nhìn Minh từ đầu đến chân, rồi hỏi bằng giọng đều đều:

— Cậu là bạn của Khải?

— Dạ, con là Hoàng Minh. Bạn học đại học của Khải ạ. — Minh cúi đầu lễ phép, nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi vẻ bối rối khi nhìn quanh căn nhà tối mờ. — Có chuyện gì ở đây vậy ạ? Khải nhắn con tới gấp…

— Nó không nhắn. — Bà Mỹ cắt lời. — Thứ nhắn cậu không phải con trai tôi.

Không khí trong phòng đặc quánh lại. Minh nhìn Khải, chờ một lời giải thích, nhưng Khải chỉ lắc đầu. Anh không biết bắt đầu từ đâu.

Bà Mỹ bước về phía cầu thang, ngước nhìn lên gác xép. Những lá bùa trên cửa phòng thờ đêm qua vẫn còn nguyên, nhưng tấm vải đỏ đã không còn ở đó. Bà thở ra một hơi dài, rồi quay sang Minh:

— Cậu ở lại đây tối nay. Nhưng nhớ: đừng soi gương. Đừng nhìn vào bất cứ thứ gì phản chiếu. Và tuyệt đối đừng lên gác.

Nói rồi bà đi thẳng vào bếp, để lại hai người trẻ trong phòng khách lạnh ngắt.

Minh đặt túi đồ xuống ghế, mặt vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Cậu là dân nhiếp ảnh, quen với việc khám phá những nơi kỳ lạ, nhưng cái không khí trong ngôi nhà này không giống bất cứ thứ gì cậu từng trải qua. Nó không chỉ là sự cũ kỹ của một căn nhà bỏ hoang. Nó là cảm giác có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình, dù mắt không thấy gì.

— Ê, mày làm tao sợ thật đấy. — Minh hạ giọng. — Nhà ông ngoại mày có gì mà kinh thế?

Khải kéo Minh vào phòng mình, đóng cửa lại. Anh lấy cuốn nhật ký của ông ngoại ra, đặt lên bàn.

— Mọi thứ tao sắp kể nghe như điên. Nhưng tao thề là thật. Và mày đang ở trong đó rồi.

Anh kể cho Minh tất cả. Chiếc gương đồng. Tiếng gọi lúc ba giờ sáng. Khuôn mặt trong gương. Tin nhắn giả mạo. Và dòng máu của anh — thứ mà ông ngoại gọi là “chìa khóa”.

Minh ngồi im. Gương mặt vốn hay cười của cậu trở nên nghiêm túc lạ thường. Cậu cầm cuốn nhật ký lên, lật vài trang, rồi dừng lại ở một đoạn:

— Này… đọc chỗ này đi.

Khải cúi xuống. Đó là đoạn ông ngoại viết bằng mực đỏ, nét chữ run rẩy hơn hẳn:

“Ta đã thử mọi cách. Kinh Phật, bùa trấn, thậm chí cả huyết trận. Nhưng nó vẫn ngày một mạnh. Nó không muốn thoát ra đơn thuần — nó muốn có một cơ thể. Một cơ thể cùng dòng máu với kẻ đã phản bội nó. Và trong dòng họ này, chỉ còn thằng bé là phù hợp. Trẻ. Khỏe. Cùng huyết thống với tên tế chủ đầu tiên.”

Minh buông cuốn sổ, mặt tái đi.

— Mày là đích tôn. Ông ngoại mày giữ phong ấn, nhưng máu mày mới là cái nó cần để bước ra ngoài.

Một tiếng động nhỏ vang lên từ trên gác. Cả hai cùng ngước lên. Đó là tiếng chuông. Những chiếc chuông gỉ buộc trên dây đỏ quanh gương. Chúng đang rung, mỗi lúc một nhanh.

Rồi đèn trong phòng chớp tắt một cái.

Minh thở gấp, tay nắm chặt lấy máy ảnh đeo trước ngực như một tấm bùa hộ mệnh.

— Đèn tự tắt hay…

— Không phải tự tắt. — Khải nói, mắt dán lên trần nhà.

Tiếng bước chân nhẹ như lông mèo vang lên trên gác xép, di chuyển dọc hành lang. Từng bước. Từng bước. Rồi dừng lại ngay phía trên đầu họ. Một khoảng lặng dài. Và một giọng phụ nữ cất lên, rền rĩ như tiếng khóc:

Trần Gia Khải… Mở cửa… Ta lạnh… Ta đau…

Minh bật dậy, túm lấy tay Khải.

— Đó là cái giọng đã gọi tao đêm qua! — Khải nói, giọng nghẹn lại.

Tiếng khóc tiếp tục. Nó không chỉ vọng từ trên gác nữa, mà như từ khắp các bức tường, từ sàn gỗ dưới chân, từ những tấm gương bị quay úp trong nhà. Tất cả cùng cất lên một lời van nài duy nhất:

Mở ra… Mở ra…

Rầm!

Cánh cửa phòng Khải bị đập mạnh từ bên ngoài. Cả hai giật bắn người. Nhưng khi mở cửa, trước mặt họ là bà Mỹ, tay cầm một bát nước lá trầu đang bốc khói. Mắt bà long lên:

— Ra phòng khách. Ngay!

Họ chạy theo bà. Trong phòng khách, bà Mỹ đã kê một chiếc bàn nhỏ trước ban thờ. Trên bàn, bà đặt bát nước lá, ba nén nhang đang cháy dở, và một con dao nhỏ có cán bạc. Bà ra hiệu cho Khải ngồi xuống đối diện mình.

— Đưa tay trái đây.

— Mẹ làm gì thế?

— Đưa tay đây! — Giọng bà sắc như dao cắt.

Khải chìa tay. Bà nắm lấy ngón trỏ của anh, ấn mũi dao vào đầu ngón tay. Một giọt máu ứa ra, rơi vào bát nước lá. Màu nước lập tức chuyển thành đỏ thẫm, rồi từ từ chuyển sang đen kịt như mực tàu.

Bà Mỹ nhìn bát nước, thở hắt ra. Vai bà chùng xuống.

— Mẹ đã hy vọng là mình nhầm. — Bà thì thầm. — Nhưng nước thử máu đã chuyển đen. Phong ấn đã rạn. Nó đã nếm được mùi máu của con từ đêm qua.

— Nếm được mùi máu? Là sao?

Bà Mỹ ngước lên nhìn con trai. Lần đầu tiên trong ngày, mắt bà ngấn nước.

— Đêm con sinh ra, bà đỡ làm rơi mảnh cuống rốn của con vào mặt gương khi đang băng bó. Một giọt máu nhỏ thôi, nhưng đủ để nó khóa con vào phong ấn. Từ đó, Diệp Oanh biết con là ai. Nó chờ con lớn. Nó gọi con về.

Bà nắm chặt tay Khải.

— Mẹ bỏ đi năm mười tám tuổi không phải vì ghét ông ngoại. Mẹ chạy trốn. Vì nó cũng đã gọi mẹ. Nhưng mẹ là nữ, máu mẹ không đủ mạnh để mở cửa. Nó tha cho mẹ. Nhưng con thì khác. Con là con trai trưởng. Dòng máu cha truyền con nối. Con chính là cánh cửa.

Minh đứng bên cạnh, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu lắp bắp:

— Vậy… giờ mình phải làm sao?

Trước khi bà Mỹ kịp trả lời, một tiếng rắc vang lên từ trên gác.

Cả ba cùng quay phắt về phía cầu thang.

Một trong những sợi dây đỏ buộc quanh gương đã đứt. Nó rơi xuống sàn gác, kéo theo chiếc chuông nhỏ vỡ tan thành từng mảnh. Rồi sợi thứ hai đứt. Sợi thứ ba. Tiếng đứt dây nghe như tiếng gân ai đó bị bẻ gãy, khô khốc và gọn lỏn.

Bà Mỹ bật dậy, lao về phía cầu thang. Nhưng bà vừa chạm chân vào bậc thứ nhất thì khựng lại như va phải một bức tường vô hình. Cơ thể bà cứng đờ, rồi từ từ lùi lại, mặt trắng bệch.

— Nó không cho mẹ lên. — Bà thì thầm. — Nó chỉ cho con lên thôi, Khải ạ.

Khải nhìn mẹ, rồi nhìn lên gác. Đôi chân anh lại bắt đầu di chuyển. Cảm giác ấy quay trở lại — như có một sợi dây vô hình trong lồng ngực kéo anh về phía trước. Lần này, anh không chống cự nổi. Bước chân anh nặng nề, chậm chạp, nhưng không thể dừng.

— Khải! Mày đi đâu đấy! — Minh lao tới, nắm lấy vai bạn.

Nhưng ngay khi chạm vào, Minh bị hất văng ra sau như bị điện giật. Cậu ngã xuống sàn, máy ảnh văng khỏi cổ, trượt vào góc tối dưới gầm bàn. Khi cậu bò dậy để nhặt, màn hình LCD của máy tự động bật sáng.

Trên màn hình, trong khung hình tối đen, một khuôn mặt phụ nữ đang nhìn cậu.

Không phải ảnh chụp. Đó là hình ảnh trực tiếp từ ống kính. Và khuôn mặt ấy đang mỉm cười.

Minh hét lên, quăng chiếc máy ảnh đi. Nhưng màn hình không tắt. Nó vẫn sáng, và khuôn mặt ấy đã quay sang nhìn theo hướng Khải đang bước lên cầu thang. Đôi môi mấp máy:

Đúng rồi… Lên đây… Mở ra…

Khải đã lên tới bậc thứ năm. Bà Mỹ quỳ xuống trước ban thờ, tay lần tràng hạt, miệng lầm rầm tụng kinh. Minh bò dậy, mắt dán lên chiếc máy ảnh vẫn đang phát sáng dưới sàn.

Trên màn hình, khuôn mặt phụ nữ từ từ rời khỏi khung hình. Thay vào đó, cảnh tượng hiện ra là căn phòng thờ — như được nhìn qua chính đôi mắt của thứ trong gương. Góc nhìn di chuyển chậm rãi, lướt qua bàn thờ, qua những lá bùa đang bốc cháy âm ỉ ở mép, rồi dừng lại trước tấm gương đồng đã trơ ra một nửa mặt.

Những sợi dây đỏ cuối cùng đang đứt từng sợi một.

Và trong gương, một bàn tay trắng bệch với những ngón dài ngoẵt đang từ từ thò ra khỏi mặt đồng, bám vào mép gương.

— Khải!!! — Minh gào lên. — Đừng lên nữa! Nó đang ra đấy!

Nhưng Khải không nghe thấy. Tai anh lùng bùng như bị nước tràn vào. Trước mắt anh chỉ còn là hành lang tối om, và cuối hành lang, cánh cửa phòng thờ đang hé mở.

Trong khe cửa, một khuôn mặt trắng xanh với đôi mắt sâu hun hút đang nhìn anh chằm chằm. Nó không thì thầm nữa. Nó cười. Nụ cười nứt toác từ khóe môi đến tận mang tai, để lộ khoang miệng đen ngòm không có lưỡi.

Cháu trai… Cuối cùng cháu cũng về…

Bàn tay trắng bệch từ trong gương vươn dài ra khỏi mặt đồng, bám vào khung cửa gỗ. Những ngón tay thon dài, móng đen như mảnh sành, cào lên mặt gỗ những vệt xước sâu hoắm.

Ở phòng khách, chiếc máy ảnh trên sàn đột ngột vỡ tung ống kính. Mảnh thủy tinh bắn ra, và từ trong đám mảnh vỡ ấy, một luồng khói đen đặc quánh trườn ra, uốn éo như con rắn, lao thẳng về phía cầu thang.

Bà Mỹ ngừng tụng kinh. Bà mở mắt, nhìn theo luồng khói, rồi nhìn lên gác. Mặt bà trắng bệch như xác chết.

— Nó không chờ nổi nữa rồi.

Bà quay sang Minh, giọng gấp gáp:

— Cậu có xe máy. Chạy xuống làng ngay. Tìm Uyển Nhi — cô gái ở cuối ngõ lát đá xanh. Bảo cô ấy là “sợi cuối cùng sắp đứt”. Cô ấy sẽ biết mang gì tới. Nhanh!

Minh không kịp hỏi gì thêm. Cậu lao ra cửa, nhảy lên xe, phóng xuống con đường đất đỏ trong màn đêm đang sập xuống. Trong gương chiếu hậu, cậu thấy căn nhà gỗ của ông Hậu như một con thú khổng lồ đang há miệng, và những ô cửa sổ sáng lên thứ ánh sáng xanh lè như lân tinh.

Trên gác, Khải đã đứng trước cửa phòng thờ. Cánh cửa mở toang. Trước mặt anh, tấm gương đồng đã trơ ra hoàn toàn. Lớp vải đỏ và những sợi dây ràng buộc rơi rụng dưới sàn như xác rắn lột. Mặt gương không còn phản chiếu căn phòng. Nó là một vực sâu đen ngòm, và từ trong vực thẳm ấy, một hình người đang chậm rãi bước ra.

Bà mặc áo dài trắng. Tóc bà dài chấm gót, ướt đẫm như vừa trồi lên từ đáy sông. Khuôn mặt bà thanh tú, nhưng bị chia cắt bởi hàng chục vết nứt như mặt gương vỡ. Và từ những vết nứt ấy, không phải máu chảy ra, mà là một thứ ánh sáng xanh lờ mờ, nhấp nháy như nhịp tim.

Diệp Oanh đứng trước mặt Khải, đưa bàn tay lạnh buốt chạm vào má anh. Cái chạm ấy không đau, nhưng nó rút cạn hơi ấm từ cơ thể anh chỉ trong một giây.

Trăm năm rồi… — Bà thì thầm, giọng buồn như tiếng đàn đáy vọng từ đáy giếng khô. — Trăm năm ta chờ một người cùng dòng máu. Và giờ cháu đây rồi.

Ngón tay bà lướt xuống cổ Khải, nơi mạch máu đang đập thình thịch.

Mở trái tim cháu ra… Cho ta bước vào… Và ta sẽ trả lại cho cháu tất cả những gì dòng họ Trần đã cướp của ta…

Môi Khải mấp máy. Anh muốn phản kháng. Nhưng không thể. Cơ thể anh như bị đông cứng trong hổ phách. Anh cảm thấy hơi lạnh từ bàn tay Diệp Oanh lan dần vào ngực, bao bọc lấy trái tim mình.

Dưới nhà, bà Mỹ đứng lặng, tay nắm chặt sợi dây chuyền đá đen. Bà biết mình không thể lên gác. Nhưng bà biết một điều khác: nếu bà không làm gì đó ngay bây giờ, bà sẽ mất con trai mãi mãi.

Bà nhìn xuống bàn tay mình. Rồi bà tháo sợi dây chuyền xuống. Mặt đá đen từ từ nứt ra dưới sức ép từ ngón tay bà, để lộ bên trong một viên đá nhỏ màu đỏ rực như máu đông.

Ông ngoại đã đưa cho bà vật này hai mươi tám năm trước, trước khi bà bỏ trốn, kèm theo một lời dặn:

“Nếu có ngày nó bắt được thằng bé, hãy đập vỡ viên đá này trước gương. Nhưng nhớ: làm vậy, con sẽ thấy những gì con không bao giờ muốn thấy.”

Bà Mỹ hít một hơi thật sâu. Rồi bà chạy lên cầu thang.

Lần này, bức tường vô hình không cản được bà.

(Còn tiếp…)