Chương 10: Bài Học Cuối Cùng

Tiếng bíp thứ ba vang lên.

Không phải từ loa trên trần – mà từ chính chiếc điện thoại của Quỳnh trên bàn. Màn hình khóa nhấp nháy, hiển thị một thông báo mới: “Timer set: 14:52.”

Mười bốn phút năm mươi hai giây.

Thịnh lập tức quay ra kiểm tra cánh cửa thép. Ông rọi đèn pin dọc theo khung cửa, tìm bản lề, tìm điểm yếu, tìm bất kỳ thứ gì có thể cạy được. Không có. Cánh cửa được thiết kế để chịu được bom – một nghịch lý chết người trong chính căn hầm trú bom cũ.

“Bức tường thì sao?” Thu hỏi, giọng cô đã lấy lại chút bình tĩnh nhưng tay vẫn run.

“Bê tông cốt thép. Ít nhất ba mươi phân.” Thịnh đấm mạnh vào tường, tiếng vọng trầm đục. “Chúng ta sẽ không phá được.”

“Vậy thì mở điện thoại.” Minh bước tới bàn, tay vẫn còn run vì kiệt sức nhưng ánh mắt đã tỉnh táo trở lại. “Đó là cách duy nhất.”

Cả bốn người nhìn vào chiếc iPhone cũ trên bàn. Màn hình khóa vẫn sáng, hiển thị bức ảnh hoa hồng trắng và con số đếm ngược đang nhích dần xuống: 14:31. 14:30. 14:29.

“Mật khẩu,” Linh nói. “Phải có manh mối gì đó trong cách Quỳnh đặt mật khẩu.”

“Cô ấy sinh năm 1998,” Thịnh nói. “Tôi đã thử 1998, 98, 9898 – không được.”

“Ngày mất?”

“0303 – không được.”

“Tên cô ấy viết bằng số? Q-U-Y-N-H?”

Thịnh lắc đầu.

Linh nhắm mắt lại, cố nhớ từng chi tiết về Quỳnh mà cô đã thu thập được trong những ngày qua. Blog. Nhật ký. Bài báo bảy mươi lăm chữ. Trang nhật ký cuối cùng với dòng chữ về ánh nắng xiên qua khe cửa. Mười tám trang trắng sau đó. Tấm danh thiếp với dòng chữ “Đừng tin bất kỳ ai. Kể cả Echo.”

Hoa hồng trắng.

“Ảnh đại diện của Quỳnh trên blog,” cô nói. “Là hoa hồng trắng. Màn hình khóa của cô ấy cũng là hoa hồng trắng. Nó có ý nghĩa gì đó.”

“Hoa hồng trắng tượng trưng cho sự trong trắng, khởi đầu mới,” Thu nói nhanh. “Nhưng cũng có thể là biểu tượng của một thứ khác – sự im lặng, bí mật. Trong tâm lý học biểu tượng, hoa hồng trắng đôi khi được dùng để chỉ sự thật bị che giấu.”

“Không đủ cụ thể để thành mật khẩu.”

Minh, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát màn hình, đột nhiên lên tiếng: “Màn hình khóa này cho thấy cô ấy có đặt thông báo tin nhắn hiển thị. Nghĩa là cô ấy không quá cẩn thận về bảo mật. Người như vậy thường đặt mật khẩu dễ nhớ – một ngày quan trọng, một cái tên, hoặc một con số có ý nghĩa cá nhân.”

“Ngày 17 tháng 3,” Thịnh nói. “Ngày tôi tới gặp cô ấy. Lần cuối cùng cô ấy viết nhật ký.”

Ông nhập 1703. Không được.

“Không phải ngày đó,” Linh nói, mắt vẫn nhìn vào màn hình. “Ngày đó là ngày cô ấy sợ hãi. Không ai lấy ngày tồi tệ nhất đời mình làm mật khẩu cả.”

Cô cầm điện thoại lên, xoay nó trong tay. Chiếc ốp lưng màu hồng nhạt đã trầy xước, nhưng vẫn còn thấy được một sticker nhỏ dán ở góc dưới – một hình xăm nghệ thuật kiểu mandala, phai màu theo thời gian.

Mandala. Vòng tròn. Sự lặp lại.

“Ngày cô ấy bắt đầu dùng Echo,” Linh nói. “Blog của cô ấy ghi là ngày 14 tháng 2 – Valentine. Cô ấy tải ứng dụng sau khi chia tay người yêu cũ.”

Cô nhập 1402.

Màn hình rung nhẹ. Sai.

“Không phải.”

13:02. 13:01. 13:00.

“Thử ngày cô ấy gặp người tên Quân lần đầu,” Thu gợi ý. “Trong tin nhắn Echo mà Thịnh tìm được.”

Thịnh lật nhanh tập tài liệu trong tay. “Tin nhắn đầu tiên giữa Quỳnh và tài khoản ‘Quân’ là ngày 20 tháng 2.”

  1. Không được.

12:15.

“Chết tiệt.” Minh đập tay xuống bàn. “Chúng ta không có đủ thời gian để thử từng con số.”

Linh không nghe thấy hắn nói gì. Cô đang nhìn vào sticker mandala trên ốp lưng, rồi nhìn vào bức ảnh hoa hồng trắng trên màn hình. Hai hình ảnh không liên quan – một là hình học lặp lại, một là hoa. Nhưng cả hai đều là biểu tượng của sự hoàn thiện. Của một chu kỳ khép kín.

Chu kỳ.

“Quỳnh không đặt mật khẩu theo ngày,” cô nói chậm rãi. “Cô ấy đặt theo một con số có ý nghĩa với cô ấy. Một con số xuất hiện lặp đi lặp lại trong cuộc đời cô ấy.”

Cô nhìn lên bức tường đầy ảnh. Tên Quỳnh được dán ở đó, kèm dòng trạng thái “KẾT THÚC” và một con số: nạn nhân thứ nhất trong danh sách. Số 1.

Nhưng đó là số của bác Tân đặt cho cô ấy. Không phải số của chính cô ấy.

“Trong nhật ký,” Linh nói tiếp, “cô ấy nhắc đến ‘ánh nắng cuối ngày xiên qua khe cửa’. Cô ấy sống ở Quận 3. Căn hộ hướng Tây. Ánh nắng cuối ngày xuất hiện lúc mấy giờ?”

“Khoảng năm giờ chiều,” Thu đáp. “Có thể là năm giờ mười lăm.”

Linh nhập 1715. Không được.

Rồi cô nhập 0500. 1700. 0515.

Tất cả đều sai.

11:47. 10:58.

“Khoan đã.” Thịnh giơ tay lên. “Tôi vừa nhớ ra một chi tiết. Trong báo cáo hiện trường vụ Quỳnh, có ghi thời gian tử vong ước tính: khoảng 11 giờ đêm ngày 17 tháng 3. Nhưng có một điều lạ – đồng hồ treo tường trong căn hộ của cô ấy đã dừng lại ở 5:17.”

“Một chiếc đồng hồ chết?”

“Không. Nó vẫn chạy, nhưng bị chỉnh lùi. Cảnh sát hiện trường nghĩ là pin yếu. Nhưng giờ tôi không chắc nữa.”

5:17. 517.

Linh nhập ba con số.

Màn hình khóa biến mất.

Mười một phút ba mươi giây.

Màn hình chính của Quỳnh hiện ra. Hình nền là một bức tranh vẽ tay – một cánh đồng hoa cải vàng dưới bầu trời xám. Các ứng dụng được sắp xếp gọn gàng trong các thư mục: “Công việc”, “Ảnh”, “Sức khỏe”, và một thư mục duy nhất ở góc dưới bên phải có tên “E”.

“E cho Echo,” Thu nói.

Linh mở thư mục. Bên trong chỉ có hai ứng dụng: Echo và Ghi chú.

Cô mở Ghi chú trước.

Bốn mươi ba ghi chú. Hầu hết là những dòng ngắn – danh sách mua sắm, ý tưởng công việc, số điện thoại. Nhưng ghi chú cuối cùng, được tạo ngày 17 tháng 3, lúc 16:42, có tiêu đề: “NẾU TÔI CHẾT”

Linh mở nó ra. Văn bản hiện ra, từng dòng một, như một lời trăng trối kỹ thuật số:

“Tôi tên là Nguyễn Thị Quỳnh. Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể tôi đã chết. Tôi viết nó lúc 4:42 chiều ngày 17 tháng 3, trong lúc chờ đợi. Tôi không biết liệu mình có sống qua đêm nay không.”

“Mọi chuyện bắt đầu từ Echo. Tôi gặp một người tên Quân. Anh ta hoàn hảo – quá hoàn hảo. Khi tôi bắt đầu nghi ngờ, tôi đã nhờ một người bạn kiểm tra. Người bạn đó đã tìm thấy sự thật: Quân không tồn tại. Tài khoản đó là giả, được tạo ra bởi một nhóm người vận hành Echo.”

“Nhưng điều tôi không ngờ là: chính người bạn đó cũng nằm trong nhóm đó.”

“Anh ta tên là Nguyễn Hoàng Minh.”

Linh đọc đi đọc lại dòng cuối cùng. Tay cô lạnh ngắt. Cả căn phòng như vừa hạ thêm mười độ.

“Minh,” cô nói, giọng cô trầm và đều như mặt hồ trước cơn bão. “Làm sao cô ấy biết mày?”

Minh đứng cách đó hai mét, mặt không còn chút máu. Hắn đã đọc được những dòng chữ trên màn hình qua vai Linh. Môi hắn mấp máy nhưng không nói được gì.

“Minh!” Linh quay lại, giọng cô vỡ ra. “Mày biết Quỳnh?”

“Tao…” Hắn lùi lại một bước, tay bám vào mép bàn. “Tao không… Tao chưa bao giờ gặp cô ấy.”

“Vậy tại sao cô ấy ghi tên mày?!”

Thịnh đã di chuyển. Không ai nhìn thấy ông làm vậy, nhưng giờ ông đứng giữa Linh và Minh, súng trong tay nhưng hạ thấp, chưa chĩa vào ai.

“Từ từ,” ông nói, giọng lạnh và chuyên nghiệp. “Còn chín phút. Đọc hết đã.”

Linh quay lại điện thoại, những ngón tay run rẩy lướt tiếp:

“Minh là đồng nghiệp của tôi ở công ty cũ. Khi tôi kể với anh ta về Quân, anh ta tỏ ra rất quan tâm. Anh ta nói sẽ giúp tôi tìm hiểu. Nhưng sau đó, những tin nhắn riêng tư của tôi bắt đầu bị lộ. Những bức ảnh tôi chưa từng gửi cho ai xuất hiện trong tin nhắn của Quân. Và tôi nhận ra: Minh không giúp tôi. Minh đã đưa thông tin của tôi cho kẻ điều khiển Quân.”

“Tôi đối mặt với anh ta vào ngày 15 tháng 3. Anh ta không phủ nhận. Anh ta nói rằng tôi ‘đã được chọn’ và rằng tôi nên ‘hợp tác’ nếu muốn an toàn. Anh ta nói có một ‘bài học’ mà tôi cần phải học.”

“Hôm nay là ngày 17. Tôi đã báo cho một cảnh sát tên Thịnh. Ông ấy nói sẽ đến lúc 5 giờ chiều. Nhưng tôi không biết liệu ông ấy có kịp không. Vì Minh nói rằng tối nay sẽ có người tới gặp tôi – không phải Quân, mà là ‘người tạo ra Echo’.”

“Nếu bạn đọc được những dòng này, hãy tìm Minh. Hắn biết mọi thứ. Và hãy cẩn thận – Echo không chỉ là ứng dụng. Nó là một mạng lưới. Có những người trong đó còn nguy hiểm hơn cả Minh.”

“À, còn một điều nữa. Nếu bạn thấy hoa hồng trắng ở đâu đó gần tôi – đó là dấu hiệu. Người tạo ra Echo luôn để lại một bông hồng trắng trước khi ra tay. Tôi đã nhận được một bông sáng nay, trước cửa nhà.”

Ghi chú kết thúc ở đó.

Tám phút hai mươi giây.

Linh từ từ đặt điện thoại xuống. Cô quay lại đối diện với Minh. Khuôn mặt cô không còn vẻ sốc nữa – giờ là một sự bình tĩnh đáng sợ, kiểu bình tĩnh của người vừa hiểu ra tất cả nhưng chưa biết phải làm gì với sự thật đó.

“Mày làm việc cho Echo,” cô nói. “Ngay từ đầu. Mày không giúp tao. Mày theo dõi tao cho bọn chúng.”

“Không phải như mày nghĩ—”

“Vậy thì như thế nào?! Mày giải thích đi!” Linh hét lên. Tiếng hét của cô vang vọng trong tầng hầm bê tông, át cả tiếng bíp đếm ngược.

Minh trượt xuống sàn, lưng dựa vào tường, hai tay ôm lấy đầu. Khi hắn nói, giọng hắn vỡ vụn như thủy tinh:

“Tao nợ tiền. Nhiều lắm. Tao vay nặng lãi để đầu tư tiền ảo, mất hết. Bọn chúng tìm tới tao, nói sẽ xóa nợ nếu tao làm một việc – theo dõi những người phụ nữ được chọn, báo cáo thói quen của họ, điểm yếu của họ. Tao không biết họ sẽ bị làm gì. Tao tưởng chỉ là lừa đảo thông thường thôi…”

“Quỳnh,” Linh nói. “Mày đã làm gì cô ấy?”

“Tao không giết cô ấy! Tao chỉ báo cáo thông tin. Chỉ vậy thôi. Nhưng sau khi cô ấy chết, tao muốn dừng lại. Tao nói với bọn chúng là tao nghỉ. Nhưng rồi chúng giao cho tao một mục tiêu mới. Một người cuối cùng, chúng nói. Xong sẽ xóa nợ hoàn toàn.”

“Mục tiêu đó là tao.”

Minh ngước lên. Mắt hắn đỏ ngầu, đầy nước mắt và sợ hãi. “Tao cố cảnh báo cho mày. Khi tao nói ‘cẩn thận’ qua điện thoại – đó là lúc tao định kể hết. Nhưng chúng nghe thấy. Chúng tới bắt tao ngay sau cú điện thoại đó.”

“Rồi sao mày còn sống? Đáng lẽ chúng phải giết mày.”

“Vì tao vẫn còn giá trị. Tao là người duy nhất biết cách tiếp cận mày.” Hắn cười khẩy, một tiếng cười đắng ngắt. “Mày tin tao. Mày luôn tin tao. Đó là lý do chúng chọn tao.”

Linh nhìn xuống người đàn ông đang ngồi dưới sàn – đồng nghiệp thân thiết nhất, người bạn mà cô đã tin tưởng, người đã cùng cô ăn trưa hàng tuần suốt hai năm qua. Một kẻ phản bội. Một con rối trong mạng lưới Echo.

Nhưng cũng là một nạn nhân, theo cách riêng của hắn.

“Người tạo ra Echo là ai?” Thịnh hỏi, giọng ông không có chút thương xót nào. “Minh, mày đã gặp hắn chưa?”

“Chưa. Không ai gặp hắn cả. Ngay cả bác Tân cũng chỉ nhận lệnh qua điện thoại.” Minh lắc đầu. “Nhưng tao biết hắn đang ở đâu. Hoặc ít nhất, hắn sẽ tới đâu vào tối nay.”

“Hắn sẽ tới đâu?”

Minh nhìn lên đồng hồ đếm ngược trên điện thoại Quỳnh. 05:47.

“Chỗ này,” hắn nói. “Hắn sẽ tới chỗ này. Tầng hầm này. Đó là lý do bác Tân cài bom – không phải để giết chúng ta. Mà là để dọn dẹp hiện trường trước khi hắn tới.”

“Nhưng bác Tân đã bỏ trốn—”

“Ông ta không bỏ trốn. Ông ta đi đón hắn.”

Một tiếng “cạch” vang lên từ phía cửa thép.

Tất cả quay lại. Cánh cửa từ từ mở ra, ánh sáng từ cầu thang hắt xuống, soi bóng hai người đang bước xuống.

Người thứ nhất là bác Tân. Ông ta đã thay quần áo – một bộ vest sẫm màu, phẳng phiu, như thể chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng. Trên tay ông ta là một bông hồng trắng.

Người thứ hai bước sau ông ta. Dáng người cao, gầy, mặc áo khoác dài màu đen. Khuôn mặt vẫn khuất trong bóng tối của cầu thang.

04:12.

“Kịp giờ rồi,” giọng bác Tân vang lên, vẫn cái giọng đều đều của một người thầy giáo đang điểm danh học trò. “Mọi người đều có mặt. Tốt.”

Thịnh giơ súng lên. “Đứng lại. Cả hai người.”

Bác Tân dừng lại ở chân cầu thang. Nhưng người đàn ông mặc áo khoác đen thì không. Hắn bước tiếp, chậm rãi, từng bước một, cho đến khi ánh đèn huỳnh quang chiếu rõ khuôn mặt hắn.

Đó là một khuôn mặt mà không ai trong phòng từng thấy trước đây – ngoại trừ một người.

“Duy?!” Linh thốt lên.

Duy – bạn trai cũ của cô. Người cô từng tố cáo bạo hành tinh thần. Người hiện đang sống ở nước ngoài – hoặc ít nhất cô nghĩ vậy.

Nhưng hắn không ở nước ngoài. Hắn đứng đây, trong tầng hầm này, với một nụ cười mỏng trên môi và ánh mắt của một kẻ đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu.

“Chào em, Linh.” Giọng hắn vẫn như xưa – nhẹ nhàng, ấm áp, giả tạo. “Anh đã nói là chúng ta sẽ gặp lại mà.”

03:45.

Còn tiếp – Chương 11: Người Tạo Ra Echo