Chương 9: Tầng kHầm

Cầu thang thoát hiểm trống rỗng.

Thịnh đứng ở đầu cầu thang, thở mạnh, tay vẫn siết khẩu súng. Dưới chân ông, những bậc sắt rỉ sét chạy ngoằn ngoèo xuống bóng tối, lắc lư theo nhịp gió từ đâu đó thổi lên. Không có tiếng bước chân. Không có tiếng cửa đóng. Bác Tân đã tan vào không khí như một bóng ma quen thuộc với từng ngóc ngách của tòa nhà cũ kỹ này.

“Ông ta biết trước lối thoát,” Thịnh nói, giọng đã bình tĩnh trở lại nhưng vẫn còn một lớp căng bên dưới. “Không ai biến mất nhanh như vậy nếu không có kế hoạch từ trước.”

Linh đứng sau ông, tay bám vào khung cửa. Đầu óc cô vẫn đang xử lý những gì vừa xảy ra – dàn máy tính, những bức ảnh, giọng nói của Huy được tạo ra từ thuật toán, và giọng nói của Thu vang lên từ loa máy tính. Đó không phải là Thu thật. Cô biết điều đó. Nhưng cái cách giọng nói ấy thốt ra những lời độc địa – nó đủ thật để khiến một phần trong cô run lên.

“Chúng ta phải tới Quận 3,” cô nói, quay vào phòng. “Ngay bây giờ.”

Thu vẫn đứng cạnh bàn máy tính, mặt tái nhợt. Khi Linh bước tới, cô ngước lên, mắt đỏ hoe.

“Mày không tin cái giọng nói đó, đúng không?” Giọng Thu khản đặc. “Đó là deepfake. Tao chưa bao giờ nói những lời đó. Tao chưa bao giờ nghĩ những điều đó.”

“Tao biết.” Linh đặt tay lên vai Thu. “Nhưng tao cần mày tập trung. Bác Tân đã lên kế hoạch cho tất cả. Hắn biết chúng ta sẽ tới đây. Hắn biết mày đứng trước cổng nhà tao sáng nay. Hắn muốn tao nghi ngờ mày – đó là một phần trong trò chơi của hắn.”

Thu nuốt khan, gật đầu. Nhưng trong mắt cô vẫn còn một tia tổn thương sâu – thứ tổn thương không dễ gì xoa dịu bằng vài câu nói.

“Vậy còn giọng nói của Huy?” Cô hỏi. “Mày đã nghe giọng đó mỗi tối suốt ba tuần. Nó cũng là deepfake. Mày có ổn không?”

Đó là câu hỏi Linh chưa sẵn sàng trả lời.

Cô quay đi, bước tới dàn máy tính. Bốn màn hình vẫn sáng, mỗi màn hình là một mảnh trong bức tranh điên loạn của ông già về hưu. Cô chạm vào bàn phím – vẫn còn hơi ấm từ những ngón tay vừa rời đi.

“Thịnh,” cô gọi. “Anh có thể trích xuất dữ liệu từ mấy máy này không?”

“Tôi có người làm được việc đó. Nhưng mất thời gian.” Thịnh đã rời khỏi cửa thoát hiểm, đứng sau lưng cô. “Địa chỉ ở Quận 3 quan trọng hơn. Nếu Minh thật sự bị nhốt ở đó, mỗi phút đều quý.”

“Tại sao ông ta lại cho chúng ta địa chỉ?” Thu hỏi. “Tại sao không im lặng mà tẩu thoát? Đưa địa chỉ là tự tố cáo mình.”

“Vì đó là một phần của trò chơi.” Linh nhìn vào màn hình, nơi tin nhắn cuối cùng của bác Tân vẫn nhấp nháy. “Liệu cháu có dám xuống tầng hầm không?” “Hắn muốn tao tới đó. Hắn muốn tao thấy thứ gì đó.”

“Đó có thể là bẫy.”

“Tao biết.”

“Hai đứa ở đây.” Thịnh rút điện thoại ra, bấm số. “Để tôi gọi đội hỗ trợ. Tầng hầm là địa hình nguy hiểm. Vào đó mà không có phương án dự phòng là tự sát.”

Ông bước ra hành lang để gọi, tiếng nói trầm vọng vào trong. Linh và Thu ở lại với dàn máy tính, với những bức ảnh trên tường, với sơ đồ săn đuổi được vẽ bằng chỉ đỏ.

“Mày có để ý không?” Thu đột nhiên lên tiếng. Cô đang đứng trước sơ đồ trên tường, tay chỉ vào một điểm. “Tất cả các đường chỉ đỏ đều xuất phát từ Quỳnh. Nhưng có một đường đi ra ngoài rìa, không nối với ai cả.”

Linh bước tới gần hơn. Đúng như Thu nói, từ bức ảnh của Quỳnh tỏa ra bảy đường chỉ đỏ – sáu đường nối với những bức ảnh khác, và một đường chạy ra mép tường, nối với một mảnh giấy nhỏ dán ở góc. Trên mảnh giấy chỉ có một con số: 287/15B.

Cùng địa chỉ với tầng hầm.

“Không phải bác Tân tìm thấy địa chỉ đó sau khi bắt Minh,” Linh nói chậm rãi, suy nghĩ đang hình thành. “Ông ta đã biết về nó từ trước. Từ thời Quỳnh.”

“Hoặc…” Thu dừng lại, mắt mở to khi một ý nghĩ lóe lên. “Hoặc chính Quỳnh là người đã cho ông ta địa chỉ đó.”

Cả hai nhìn nhau. Trong im lặng, một câu hỏi mới mọc lên như nấm độc sau mưa: Mối quan hệ thực sự giữa bác Tân và Quỳnh là gì? Ông ta là kẻ săn đuổi cô ấy, hay là đồng minh của cô ấy? Hay là một thứ gì đó phức tạp hơn, nằm ngoài cả hai phạm trù đó?

Thịnh quay vào, gương mặt căng thẳng. “Đội hỗ trợ sẽ tới đây trong ba mươi phút để thu giữ tang vật. Nhưng tôi không thể điều người tới Quận 3 ngay – không đủ thẩm quyền, không đủ lý do chính thức. Cấp trên tôi vẫn chưa phê duyệt chuyên án.”

“Vậy chúng ta tự đi.” Linh đã cầm túi xách lên. “Ba người. Như bây giờ.”

“Cô không nên—”

“Anh không có quyền ngăn tôi. Minh là bạn tôi. Và tôi là người mà ông già đó muốn gặp.” Cô nhìn thẳng vào mắt Thịnh. “Anh nói anh muốn bắt kẻ đã giết Quỳnh. Đây là cơ hội của anh.”

Một khoảnh khắc im lặng. Rồi Thịnh gật đầu.

“Tôi lái xe.”

287/15B Nguyễn Đình Chiểu không giống một địa chỉ.

Khi xe của Thịnh dừng trước con số, tất cả những gì họ thấy là một tiệm photocopy cũ kỹ nằm giữa hai cửa hàng quần áo. Cửa sắt kéo kín, trên đó dán đầy quảng cáo cho vay và tờ rơi bất động sản ố vàng. Không có biển hiệu. Không có chuông cửa. Không có dấu hiệu nào của sự sống.

“Có chắc đây là địa chỉ không?” Thu hỏi.

Thịnh kiểm tra lại mảnh giấy. “Chính xác từng con số. Nhưng không có cửa phụ nào cả.”

Linh bước tới gần cửa sắt. Cô đặt tay lên bề mặt kim loại lạnh ngắt dưới nắng trưa, rồi nhìn xuống dưới chân. Một tấm thảm chùi chân cũ, nhựa đã mòn vẹt, trông như bị bỏ quên ở đó hàng chục năm. Nhưng khi cô dùng mũi giày đẩy tấm thảm sang bên, một nắp cống bằng sắt hiện ra.

Nắp cống có khóa.

Nhưng ổ khóa đã bị cắt.

“Có người đã mở trước chúng ta,” cô nói.

Thịnh cúi xuống kiểm tra vết cắt. “Mới. Trong vòng một giờ trở lại đây.” Ông rút súng ra. “Bác Tân đã tới đây trước chúng ta.”

“Có thể là để xóa dấu vết. Hoặc để chắc chắn Minh không nói được gì.” Giọng Thu run lên.

Linh không chờ thêm. Cô nắm lấy quai nắp cống, kéo mạnh. Nắp sắt bật lên với tiếng rít chói tai, để lộ một cầu thang sắt dẫn xuống bóng tối. Mùi ẩm mốc và bê tông cũ xông lên, hòa quyện với một thứ mùi khác – mùi hóa chất nhàn nhạt, như bệnh viện, như phòng thí nghiệm.

Thịnh bật đèn pin trên điện thoại, rọi xuống. Cầu thang kết thúc ở một cánh cửa thép, hé mở.

“Cô Linh, ở phía sau tôi.”

Họ xuống từng bậc một. Tiếng giày đạp lên sắt vang vọng trong không gian hẹp. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm, và mùi hóa chất càng nồng hơn. Linh đếm được mười bốn bậc trước khi chạm tới nền bê tông lạnh.

Cánh cửa thép không khóa.

Thịnh đẩy nó mở ra, và cả ba người bước vào một thế giới khác.

Tầng hầm rộng hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng. Trần bê tông thấp, đèn huỳnh quang hắt ánh sáng xanh nhợt nhạt. Nhưng không phải là một hầm trú bom cũ kỹ bỏ hoang – nơi này đã được cải tạo thành một không gian sống, hoặc một không gian làm việc. Tường được sơn trắng. Sàn lót gạch men. Những giá sách kim loại xếp dọc hai bên, chứa đầy hồ sơ và tài liệu.

Và ở trung tâm căn phòng, dưới ánh đèn sáng nhất, là một chiếc bàn dài với ba màn hình máy tính – giống hệt thiết lập trong căn hộ của bác Tân.

Nhưng thứ khiến Linh đứng sững lại không phải là máy tính.

Mà là bức tường đối diện.

Toàn bộ bức tường được dán kín bằng ảnh. Không phải ảnh chụp lén như trong căn hộ bác Tân. Đây là ảnh chân dung – hàng chục, hàng trăm khuôn mặt phụ nữ trẻ, xếp thành hàng như trong một cuốn kỷ yếu ma quái. Trên mỗi bức ảnh là một cái tên, một ngày tháng, và một dòng trạng thái viết tay.

Nguyễn Thị Quỳnh – Tháng 3/2024 – KẾT THÚC

Trần Mai Hương – Tháng 6/2023 – KẾT THÚC

Lê Phương Thảo – Tháng 1/2024 – KẾT THÚC

Và còn nhiều nữa. Ít nhất ba mươi cái tên. Tất cả đều “KẾT THÚC” – ngoại trừ một cái tên ở cuối cùng, được dán cao hơn những cái khác, với dòng trạng thái viết bằng mực đỏ: Phạm Ngọc Linh – ĐANG TIẾN HÀNH.

“Đây là…” Giọng Thu tắc nghẹn.

“Danh sách nạn nhân,” Thịnh nói, giọng ông ta trầm xuống đầy đe dọa. “Không chỉ Quỳnh. Hàng chục người.”

Linh bước tới gần bức tường, mắt cô quét qua những khuôn mặt. Tất cả đều là phụ nữ trẻ. Tất cả đều khoảng hai mươi lăm đến ba mươi tuổi. Tất cả đều có chung một kiểu ánh mắt trong ảnh – ánh mắt của người đang hy vọng, không biết rằng mình đã bị săn đuổi.

“KẾT THÚC nghĩa là gì?” Cô hỏi, dù trong lòng đã biết câu trả lời.

Trước khi ai kịp trả lời, một tiếng động vang lên từ phía cuối hành lang – một hành lang hẹp dẫn vào sâu hơn trong tầng hầm, nơi ánh đèn không chiếu tới.

Tiếng bước chân. Chậm. Nặng nề.

Thịnh giơ súng lên, ra hiệu cho Linh và Thu lùi lại.

Từ bóng tối, một hình người xuất hiện.

Không phải bác Tân.

Là Minh.

Hắn bước đi loạng choạng, một tay vịn vào tường, quần áo nhàu nát, mặt mày hốc hác. Nhưng hắn còn sống. Mắt hắn mở to khi nhận ra Linh.

“Linh…” Giọng hắn khô khốc, như thể đã lâu lắm rồi chưa nói. “Mày không nên tới đây.”

Linh lao tới đỡ lấy hắn. “Minh! Mày có bị thương không? Ông ta đâu?”

“Đi rồi. Ông ta rời đi cách đây mười lăm phút.” Minh bám vào vai Linh, người hắn run lên vì kiệt sức. “Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Linh, tao đã tìm thấy thứ này.”

Hắn giơ bàn tay còn lại ra. Trong tay hắn là một chiếc điện thoại cũ – không phải của hắn, mà là một chiếc iPhone đời cũ, ốp lưng màu hồng nhạt đã trầy xước.

“Máy của Quỳnh,” Minh nói, thở hổn hển. “Ông ta giữ nó ở đây. Trong một két sắt nhỏ. Tao tìm thấy khi ông ta sơ ý.”

Thịnh bước tới, cầm lấy chiếc điện thoại. Ông lật qua lật lại, rồi nhấn nút nguồn. Màn hình sáng lên, hiển thị màn hình khóa – một bức ảnh hoa hồng trắng, giống hệt ảnh đại diện tài khoản Echo mà Thu đã tạo.

“Có mở được không?” Linh hỏi.

“Tao đã thử mọi mật khẩu có thể nghĩ ra. Nhưng có một thứ tao đọc được mà không cần mở khóa.” Minh chỉ vào màn hình khóa. “Tin nhắn cuối cùng hiển thị trên màn hình.”

Cả ba cúi xuống nhìn. Trên màn hình khóa của chiếc iPhone cũ, một thông báo tin nhắn vẫn còn hiển thị – từ iMessage, không phải Echo. Người gửi được lưu tên là “Anh Thịnh – CA”.

“Đừng ra ngoài tối nay. Tôi sẽ đến lúc 5 giờ chiều. Có thông tin mới về người tên Quân.”

Ngày gửi: 17 tháng 3.

Ngày Quỳnh chết.

Linh từ từ quay lại nhìn Thịnh. Ông ta vẫn đứng đó, chiếc điện thoại trong tay, khuôn mặt không biểu lộ gì. Nhưng ánh mắt ông đã thay đổi – một tia sắc lạnh vừa lóe lên rồi biến mất, nhanh như một cái chớp mắt.

“Anh nói anh đến gặp cô ấy lúc mười giờ sáng. Rồi quay lại lúc chiều. Nhưng không nói là anh đã nhắn tin báo trước.” Giọng Linh chậm rãi, từng từ như những viên đá được đặt xuống. “Cô ấy biết anh sẽ tới. Cô ấy có số của anh. Cô ấy lưu tên anh trong danh bạ. Nhưng trong nhật ký, cô ấy viết rằng cô ấy ‘không còn tin được ai nữa. Kể cả người đến để giúp.'”

“Tôi đã giải thích—”

“Anh giải thích rằng anh bỏ qua chi tiết. Nhưng đây không phải là chi tiết. Đây là bằng chứng cho thấy Quỳnh sợ anh.”

Thịnh im lặng. Trong tay ông, chiếc điện thoại của Quỳnh vẫn sáng, màn hình khóa với bức ảnh hoa hồng trắng – cùng loài hoa mà Thu đã chọn làm ảnh đại diện Echo – như một điềm báo mà không ai kịp đọc.

“Tôi không giết Quỳnh.” Giọng Thịnh cuối cùng cũng vang lên, trầm và đều, nhưng có một vết nứt nhỏ ở cuối câu. “Tôi đã cố cứu cô ấy.”

“Bằng cách nhắn tin bảo cô ấy đừng ra ngoài?”

“Bằng cách điều tra kẻ đang săn đuổi cô ấy.”

“Vậy tại sao cô ấy vẫn chết?”

Câu hỏi của Linh treo lơ lửng trong không khí. Thịnh không trả lời. Ông ta đặt chiếc điện thoại xuống bàn, chậm rãi, rồi rút từ túi áo ra một thứ khác – một tấm ảnh cũ, nhàu góc.

Ông đặt nó lên bàn, cạnh điện thoại của Quỳnh.

Trong ảnh là một cô gái trẻ, tóc dài, cười tươi trước một giàn hoa giấy. Cô ấy trông rất giống Thịnh – cùng đôi mắt, cùng nụ cười hơi lệch về bên trái.

“Con gái tôi,” Thịnh nói. “Chết ba năm trước. Tự tử, theo kết luận chính thức. Nhưng trước khi chết, nó đã dùng Echo.”

Linh nhìn tấm ảnh, rồi nhìn Thịnh. Những mảnh ghép trong đầu cô bắt đầu xoay chuyển một lần nữa, lần này theo một hướng khác.

“Đó là lý do anh theo đuổi chuyên án này,” cô nói. “Không phải vì anh là cảnh sát. Mà vì anh là cha.”

“Tôi là cha trước khi là cảnh sát.” Thịnh cất tấm ảnh lại vào túi áo, động tác nhẹ nhàng như thể chạm vào một di vật quý. “Và tôi đã mất ba năm để tìm ra kẻ đứng sau. Không phải một người. Là một tổ chức.”

“Tổ chức?”

“Echo không chỉ là ứng dụng hẹn hò. Nó là một cỗ máy thu thập dữ liệu. Mỗi người dùng Echo đều bị phân tích – thói quen, điểm yếu, nỗi sợ. Và những dữ liệu đó được dùng để thao túng họ. Có người bị lừa tiền. Có người bị ép làm việc phi pháp. Có người bị đẩy tới tự sát. Tất cả đều được ngụy tạo thành những câu chuyện tình yêu.” Ông chỉ vào bức tường đầy ảnh. “Ba mươi bảy nạn nhân tôi đã xác định được. Nhưng có thể còn nhiều hơn.”

“Và bác Tân?”

“Là một mắt xích. Một kỹ thuật viên. Nhưng không phải kẻ chủ mưu.”

Linh lùi lại một bước. Thông tin quá nhiều, đổ ập xuống như một trận lũ. Bác Tân không phải hung thủ cuối cùng. Echo không phải ứng dụng vô hại. Còn Thịnh – người đàn ông mà cô suýt coi là đồng minh – mang trong mình một động cơ sâu thẳm và đen tối hơn nhiều so với lý tưởng nghề nghiệp.

“Người đứng đầu tổ chức này là ai?” Cô hỏi.

“Tôi chưa biết. Nhưng tôi biết có một cái tên xuất hiện trong tất cả các hồ sơ.” Thịnh cầm lên một tập tài liệu từ giá sách, lật ra trang đầu. “Người sáng lập Echo. Kẻ đã viết thuật toán đầu tiên cho ứng dụng. Hắn ta ẩn danh, không ai biết mặt.”

Ông đặt tập tài liệu xuống trước mặt Linh.

Dòng đầu tiên trong hồ sơ là một đoạn mô tả ngắn:

“Người sáng lập Echo – biệt danh: The Echo Maker. Cựu kỹ sư AI. Bị Google sa thải năm 2019 vì vi phạm đạo đức nghiên cứu. Mất tích từ năm 2020. Được cho là đang vận hành tổ chức từ nước ngoài.”

Không có ảnh. Không có tên thật.

Chỉ có một manh mối duy nhất: trước khi mất tích, hắn ta từng làm việc tại một công ty có trụ sở ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Cùng thành phố này.

Minh đột nhiên lên tiếng từ góc phòng, giọng hắn vẫn yếu ớt nhưng gấp gáp: “Linh, còn một thứ nữa tao chưa kịp nói. Khi tao bị nhốt, tao nghe thấy ông ta – bác Tân – nói chuyện điện thoại với ai đó. Ông ta gọi người đó là ‘sếp’. Và ông ta nói: ‘Con mồi thứ ba mươi tám đã sẵn sàng. Lần này sẽ không có sai sót như vụ Quỳnh.'”

“Con mồi thứ ba mươi tám,” Thu lặp lại. “Đó là…”

“Là tao.” Linh hoàn thành câu nói. “Là mày. Có thể là cả hai.”

Cô nhìn lên bức tường, nơi tên cô được dán cao nhất, dòng trạng thái “ĐANG TIẾN HÀNH” viết bằng mực đỏ tươi như máu.

Và rồi cô nghe thấy nó.

Một tiếng bíp.

Rất nhỏ. Rất ngắn.

Phát ra từ đâu đó trong tầng hầm.

Thịnh phản ứng đầu tiên. “Ra ngoài. Ngay.”

“Cái gì vậy?”

“Thiết bị hẹn giờ. Ông ta không bỏ trốn – ông ta đã cài bom.”

Họ lao về phía cửa. Nhưng cánh cửa thép lúc nãy còn hé mở giờ đã đóng chặt. Thịnh vặn tay nắm – không nhúc nhích. Ông đẩy mạnh, dồn cả trọng lượng cơ thể vào – vô ích.

“Khóa từ bên ngoài,” ông nói, giọng đã căng như dây đàn. “Ai đó đã khóa chúng ta lại.”

Một tiếng bíp nữa vang lên.

Lần này, gần hơn.

Và lần này, kèm theo nó là một giọng nói – giọng của bác Tân, phát ra từ loa gắn trên trần tầng hầm:

“Chào mừng tới bài học cuối cùng. Cháu có mười lăm phút để tìm ra sự thật trước khi tầng hầm này trở thành mộ chung. Manh mối nằm trong điện thoại của Quỳnh. Hãy mở nó ra. Và hãy tự hỏi: trong bốn người đang đứng trong căn phòng này, ai là kẻ đã phản bội Quỳnh?”

Giọng nói tắt.

Tiếng bíp vẫn tiếp tục.

Mười lăm phút.

Linh nhìn xuống chiếc iPhone màu hồng nhạt trên bàn, nơi màn hình khóa vẫn sáng với bức ảnh hoa hồng trắng.

Còn tiếp – Chương 10: Bài Học Cuối Cùng