48 giờ sau.
Quân đứng trước tấm gương rạn nứt trong phòng ngủ của mình, lòng bàn tay áp vào bức tường lạnh.
Anh đã chuẩn bị mọi thứ trong hai ngày qua. Mỗi buổi sáng, anh thức dậy lúc 4 giờ, lẻn ra bãi container phía sau, và thử nghiệm. Lần đầu tiên, anh cố gắng đóng băng phản xạ của chính mình trong 1 giây – dài hơn giới hạn thông thường chỉ 0.3 giây. Xương cổ tay trái gãy.
Lần thứ hai, 2 giây. Xương sườn thứ năm và thứ sáu gãy.
Lần thứ ba, 3 giây. Đã từng đạt được trước đây. Xương đùi trái nứt.
Lần thứ tư, anh nhảy thẳng lên 5 giây.
Anh nhớ rất rõ khoảnh khắc đó. Cơ thể anh đông cứng. Trái tim ngừng đập. Phổi ngừng thở. Máu ngừng chảy. Thời gian ngừng lại – không phải theo nghĩa đen, mà theo nghĩa cơ thể anh không còn phản ứng với bất kỳ kích thích nào từ bên ngoài. Anh đứng như một bức tượng trong 5 giây. Không nghĩ được gì. Không cảm thấy gì. Chỉ có một khoảng đen tuyệt đối.
Khi anh tỉnh lại, cơ thể anh như vừa bị một chiếc xe tải cán qua. Sáu chiếc xương gãy. Ba chiếc khác nứt. Anh nằm trên mặt đất 15 phút trước khi có thể bò về phòng.
Nhưng anh đã làm được.
5 giây.
Hôm nay, anh cần 10 giây.
Quân nhìn vào mắt mình trong gương. Đôi mắt nâu trầm, quầng thâm đen kịt, nhưng vẫn còn tia sáng của một kẻ điên.
“Mày sẽ chết,” anh nói với chính mình. “Hoặc mày sẽ trở thành bất tử trong 10 giây. Cả hai đều ổn.”
Anh mặc chiếc áo giáp nhẹ Trang làm cho anh – một lớp vải đặc biệt có thể chịu được va đập, nhưng không thể ngăn xương gãy. Anh nhét hai khẩu súng lục vào đùi, ba con dao găm vào ống tay áo, một lựu đạn khói vào túi ngực.
Rồi anh bước ra khỏi phòng.
Đội tập trung trước cổng nhà kho lúc 11 giờ đêm.
Trời không mưa, nhưng gió biển thổi mạnh, mang theo hơi lạnh cắt da. Bầu trời không một vì sao – những đám mây đen dày đặc che kín ánh sáng.
An đứng trước đội hình, đôi mắt hổ phách sáng lên trong bóng tối.
“Mục tiêu: phòng thí nghiệm ngầm của Minos, khu công nghiệp phía đông bắc. Nhiệm vụ: xâm nhập, thu thập dữ liệu về linh hồn cổ đại, và tiêu diệt bất kỳ lai ghép nào còn tồn tại. Không để lại dấu vết.”
Cô dừng lại, nhìn từng người.
“Bảo, anh ở phía trước cùng tôi. Hứng đỡ sát thương.”
Bảo gật đầu. Vai anh đã lành hẳn – nhờ vào khả năng phục hồi đặc biệt của cơ thể sau mỗi lần bị thương. Nhưng vết sẹo mới vẫn còn đỏ hỏn, như một con mắt thứ ba mọc trên vai.
“Trang, anh ở giữa. Tiếp tế và chuyển thương tật khi cần.”
Trang đeo ba lô y tế, bên trong là những lọ thuốc và dụng cụ phẫu thuật. Cô không nói gì. Đôi mắt cô lạnh lẽo như thường lệ, nhưng An biết – Trang đang sợ. Không phải sợ chết. Mà sợ rằng cô sẽ không còn cảm thấy gì khi nhìn thấy máu.
“Linh, anh ở sau. Phân tích ký ức của bất kỳ ai chúng ta bắt gặp. Tìm ra vị trí của Hắc Lang nếu có thể.”
Linh đứng im như một cái cây. Cô đã học thuộc danh tính của mình trên tờ giấy dán tường. Cô biết mình là ai, biết mình làm gì, biết tại sao mình ở đây. Nhưng cảm giác – cảm giác về những điều đó – đã phai nhạt đến mức cô không chắc mình còn là con người hay chỉ là một cỗ máy biết đọc ký ức.
“Quân…” An ngừng lại.
Quân mỉm cười. Nụ cười quen thuộc – nhếch môi lên, đôi mắt híp lại, trông như sắp kể một câu chuyện cười.
“Em định nói gì? Bảo vệ anh ấy à?” Quân nói. “Anh không cần bảo vệ đâu. Anh là người mở đường.”
An muốn nói gì đó. Một câu cảm ơn. Một lời xin lỗi. Một cái gì đó để giữ lại nếu…
Nhưng cô không thể. Bởi vì cô đã quên mất cách nói những điều đó.
“Xuất phát,” cô nói.
Năm người lặng lẽ di chuyển trong màn đêm.
Khu công nghiệp phía đông bắc Hải Tần từng là niềm tự hào của thành phố – nơi đặt nhà máy lọc dầu lớn nhất miền Bắc. Nhưng sau một vụ nổ năm 2015, toàn bộ khu vực bị bỏ hoang. Những ống khói gỉ sét vươn lên trời như những ngón tay của bộ xương khổng lồ. Mùi hóa chất vẫn còn đọng lại trong không khí, dù đã hơn mười năm trôi qua.
Tòa nhà số 7 là một khối bê tông vuông vức, bốn tầng, cửa sổ bị đóng bít bằng gạch. Bên ngoài chẳng có gì đặc biệt – nó trông như hàng trăm tòa nhà bỏ hoang khác.
Nhưng An nhìn thấy những vết nứt.
Rất nhiều vết nứt. Hàng chục vết nứt nhỏ từ tầng trệt – chuột, gián, và những sinh vật nhỏ khác. Nhưng dưới lòng đất, cách mặt đất chừng 10 mét – những vết nứt lớn, to, và chuyển động liên tục.
Chúng đang đợi.
“Quân,” An thì thầm. “Cửa chính có khóa vân tay. Mày chắc chứ?”
Quân gật đầu. “Chắc. Anh sẽ đóng băng bản thân trong 10 giây. Đủ để đi qua cửa, vượt qua hành lang, và đến bảng điều khiển bên trong. Linh sẽ đọc ký ức của tên tù để biết mật mã. Sau đó anh mở cửa cho các người.”
“Mày có thể chết trong 10 giây đó.”
“Nếu anh chết, các người vẫn còn cánh cửa mở. Vẫn còn tấm thân anh nằm chắn ở ngưỡng cửa để nó không đóng lại.” Quân nhún vai. “Hoặc không. Nhưng ít nhất các người sẽ biết anh đã cố gắng hết sức.”
An không đáp. Cô ra hiệu.
Năm người lặng lẽ tiếp cận tòa nhà.
Cánh cửa chính là một khối thép dày 20 cm, không có tay nắm, không có ổ khóa, chỉ có một tấm cảm biến hình chữ nhật màu xám. Linh bước lên, lấy trong túi ra một miếng da mỏng – đó là da của tên tù, được Trang phẫu thuật lấy từ lòng bàn tay hắn khi hắn còn bất tỉnh.
Trang đặt miếng da lên cảm biến. Một tiếng bíp vang lên. Trên bảng điều khiển nhỏ phía trên cửa, một dòng chữ màu xanh hiện ra: “ĐÃ NHẬN DẠNG. MỜI XÁC THỰC MẠCH MÁU.”
Linh cắn môi. Hệ thống còn tinh vi hơn cô nghĩ. Nhịp tim, thân nhiệt, và cả “dấu ấn linh hồn” – thứ mà tên tù đã nhắc đến. Họ không thể giả mạo được.
“Quân,” Linh nói nhỏ. “Làm đi.”
Quân bước tới. Tay anh đặt lên cánh cửa lạnh ngắt.
Anh nhìn lại lần cuối. Bảo đang đứng sau, tay nắm chặt. Trang đã rút sẵn kim tiêm. Linh đang lẩm bẩm một mình, cố nhớ mật mã. Còn An – An đang nhìn anh với đôi mắt hổ phách, không biểu lộ cảm xúc gì.
Có lẽ em ấy không còn cảm xúc để biểu lộ nữa, Quân nghĩ.
Anh nhắm mắt.
Và kích hoạt dị năng.
Cảm giác đầu tiên là lạnh.
Một cái lạnh không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong – như thể ai đó đã rút cạn mọi nhiệt năng ra khỏi cơ thể anh.
Cảm giác thứ hai là tê liệt.
Từng sợi cơ, từng dây thần kinh, từng tế bào – tất cả đều đóng băng. Anh không thể cử động. Không thể thở. Không thể nghĩ.
Không. Anh vẫn có thể nghĩ. Anh vẫn có thể quan sát.
Đó là điều khác biệt. Khi anh đóng băng phản xạ của người khác, họ vẫn thấy mọi thứ – họ vẫn nhận thức được thế giới xung quanh, chỉ là cơ thể họ không thể đáp ứng. Với chính mình, cũng tương tự.
Quân thấy cánh cửa thép trước mặt. Thấy bảng điều khiển. Thấy những ngón tay mình – chúng đang bất động, áp vào mặt cửa.
Một.
Anh không thể đếm. Anh không thể làm gì ngoài việc quan sát.
Hai.
Xương bắt đầu gãy. Anh không cảm thấy đau – không còn cảm giác gì nữa – nhưng anh biết chúng đang gãy. Âm thanh rắc rắc vọng ra từ bên trong cơ thể, như cành cây khô bị giẫm nát.
Ba.
Xương sườn. Xương đòn. Xương chậu.
Bốn.
Xương đùi. Xương chày. Xương bánh chè.
Năm.
Tay trái. Tay phải. Mười ngón tay – chúng đang nứt ra từng đốt.
Sáu.
Xương sọ. Quân cảm thấy áp lực bên trong hộp sọ của mình tăng vọt, như thể có ai đó đang bơm nước vào não anh. Máu bắt đầu chảy ra từ mũi, từ tai.
Bảy.
Cánh cửa. Anh cần mở cánh cửa. Nhưng anh không thể cử động. Anh không thể làm gì cả.
Tám.
Mình sẽ chết ở đây. Mình sẽ chết như một thằng ngốc, nằm trước cửa phòng thí nghiệm của bọn khốn, và chúng sẽ mổ xẻ mình để xem tại sao một thằng biến dị lại có thể tự đóng băng bản thân.
Chín.
Cảm giác quay trở lại.
Đau.
Đau không thể tả.
Mọi xương trong cơ thể anh đều gãy. Mọi dây thần kinh đều hét lên. Quân mở mắt – anh không biết mình đã nhắm chúng từ lúc nào – và thấy trước mặt mình là cánh cửa thép.
Nó vẫn đóng.
Mười.
Anh không thể thở. Phổi anh đã bị xương sườn gãy đâm thủng. Anh đang chết.
Nhưng trước khi ý thức rời bỏ anh, Quân thấy một bàn tay – bàn tay của An – đặt lên vai anh. Và anh nghe thấy giọng cô, nhẹ như một cơn gió thoảng:
“Cảm ơn mày.”
Rồi bóng tối.
An không có thời gian để khóc.
Cô nhìn Quân nằm bất động trên nền đất lạnh, máu từ mũi và tai chảy ra thành một vũng nhỏ. Cơ thể anh mềm nhũn như một con búp bê vải – không còn chiếc xương nào lành lặn để nâng đỡ.
Quân đã chết, một giọng nói trong đầu cô nói.
Chưa, giọng khác đáp. Trang có thể…
“Trang!” An hét lên. “Cứu nó!”
Trang lao tới, đặt tay lên ngực Quân. Cô nhắm mắt, tập trung. Bàn tay cô run lên – không phải vì lạnh, mà vì cô đang cố chuyển những vết thương chí mạng từ Quân sang… sang cái gì? Xung quanh không có vật chủ.
“Tôi cần một cơ thể sống!” Trang hét lên. “Bất kỳ ai cũng được! Một con chuột, một con gián – bất cứ thứ gì!”
Bảo lao ra phía sau tòa nhà. Vài giây sau, anh quay lại với một con chuột cống to tướng đang vùng vẫy trong tay. “Đủ không?”
Trang không trả lời. Cô đặt tay kia lên con chuột.
Vết thương từ Quân bắt đầu chuyển dịch. Vết nứt xương sọ – chuyển sang chuột. Con chuột kêu lên một tiếng chói tai rồi ngừng thở. Vết thủng phổi – chuyển. Con chuột đã chết từ lâu, nhưng cơ thể nó vẫn có thể nhận thương tật. Xương sườn gãy – chuyển.
Nhưng có quá nhiều vết thương. Một con chuột không thể chứa hết tổn thương của toàn bộ bộ xương người.
“Thêm nữa!” Trang hét.
Linh chạy đi, trở lại với hai con chuột khác. Cô bắt chúng bằng tay không, mặc kệ những vết cắn rỉ máu trên ngón tay.
Trang chuyển. Hết con này đến con khác. Con thứ nhất chết. Con thứ hai chết. Con thứ ba cũng chết.
Khi cô chuyển vết thương cuối cùng – vết nứt xương chậu – thì Quân bắt đầu thở.
Không phải thở bình thường. Một tiếng thở khò khè, yếu ớt, như thể phổi anh chỉ còn hoạt động ở mức tối thiểu. Nhưng anh đang thở.
“Nó sẽ sống,” Trang nói, giọng khàn đi. “Nhưng nó sẽ không thể chiến đấu trong nhiều tuần. Có thể nhiều tháng. Xương của nó cần thời gian để lành lại – dù cơ thể nó đã quen với việc gãy xương, lần này là quá nhiều.”
An gật đầu. Cô quay sang cánh cửa thép.
Nó vẫn đóng.
“Linh,” cô nói. “Mật mã từ tên tù. Còn nhớ không?”
Linh đứng yên, mắt nhìn xa xăm. Mật mã. Chữ số. Một dãy số. Cô đã thấy nó trong ký ức của tên tù. 178-B. 178-B. B là gì? B là 2? Hay B là…
“1782,” Linh nói, không chắc chắn lắm. “Hoặc 178-B. B có thể là 2 trong hệ thập lục phân.”
Trang bước tới bảng điều khiển. Cô đặt miếng da lên cảm biến lần nữa. “ĐÃ NHẬN DẠNG. MỜI XÁC THỰC MẠCH MÁU.”
Cô rút con dao găm, rạch một đường nhỏ trên tay mình, và nhỏ máu lên cảm biến.
“MẠCH MÁU KHÔNG KHỚP. VUI LÒNG THỬ LẠI.”
“Máu của tên tù,” Trang nói. “Chúng ta cần máu của hắn.”
“Nó ở cách đây 20 km,” Bảo nói. “Quá xa.”
Im lặng.
Rồi An bước tới.
“Lùi ra,” cô nói.
Cô đặt tay lên cánh cửa thép. Không phải để mở – mà để nhìn.
An nhìn xuyên qua cánh cửa. Xuyên qua 20 cm thép đặc. Xuyên qua lớp bê tông phía sau. Xuyên qua mặt đất và xuống tầng hầm.
Cô thấy những vết nứt.
Hàng chục vết nứt, như những con đỉa đen bám trên cơ thể những người lính bên trong. Và ở trung tâm, hai vết nứt rất lớn – to hơn bất kỳ vết nứt nào cô từng thấy kể từ con quái vật ở nhà kho số 7.
Hai linh hồn cổ đại khác.
Nhưng cô cũng thấy thứ khác. Một điểm yếu. Nơi cánh cửa kết nối với khung – có một khoảng trống nhỏ, chỉ đủ để một lưỡi dao lách qua. Và sau khoảng trống đó, một bảng mạch điện. Nếu cô có thể chạm vào bảng mạch đó…
Cô rút con dao găm cuối cùng. Cô ước lượng khoảng cách. Một nhát chém chính xác vào điểm yếu.
Cô vung tay.
Lưỡi dao xé qua khe hở, cắt đứt ba sợi cáp bên trong. Tia lửa điện bắn ra. Cánh cửa phát ra tiếng rè rè rồi từ từ trượt sang bên.
Không phải mở hẳn – chỉ đủ để một người len qua.
Nhưng đủ.
“Vào,” An nói. “Bảo, mang Quân vào. Linh, theo sát tôi. Trang, chuẩn bị kim tiêm.”
Bảo cõng Quân trên lưng, cơ thể Quân buông thõng như một chiếc áo khoác ướt. Anh bước qua khe cửa hẹp, vai cọ vào thép, vết sẹo mới rỉ máu.
Bên trong hành lang, bóng tối dày đặc.
Và từ sâu trong lòng đất, một tiếng gầm vang lên.
Không phải của quái vật.
Mà của người.
Hành lang dẫn xuống tầng hầm dài hun hút, hai bên là những ống dẫn hơi nóng phủ đầy bụi. Đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ kỳ dị trên tường.
An đi đầu, mắt cô quét qua những vết nứt. Càng xuống sâu, càng nhiều vết nứt xuất hiện. Một số là của lính thường – không lai ghép, chỉ là người bình thường được thuê với giá rẻ. Một số khác là của những kẻ mang linh hồn đơn lẻ – rắn, bọ cạp, nhện. Nhưng có hai vết nứt mà cô không thể xác định được nguồn gốc.
Chúng không thuộc về bất kỳ loài động vật nào cô biết.
Chúng thuộc về thứ khác. Thứ cũ hơn. Thứ mà Trang gọi là linh hồn cổ đại – loại linh hồn tồn tại trước khi con người phân loại động vật thành loài, trước khi ngôn ngữ có tên gọi cho từng sinh vật. Một thời kỳ mà ranh giới giữa người và thú còn mờ nhạt, và linh hồn có thể mang hình dạng của bất cứ thứ gì.
“Rẽ trái,” Linh thì thầm.
Cô đang đọc bản đồ từ ký ức của tên tù. Không phải bản đồ giấy – mà là bản đồ trong đầu hắn, được dựng lên qua hàng trăm lần đi lại trong phòng thí nghiệm. Linh nhìn thấy hành lang trước mắt, và trong đầu cô, hai hình ảnh chồng lên nhau: hành lang thực tại, và hành lang trong ký ức.
“Phía trước 20 mét, rẽ phải. Có một trạm gác. Ba lính. Một người mang linh hồn bọ cạp – đuôi nọc độc dài 30 cm.”
Bảo gật đầu. Anh đặt Quân xuống một góc an toàn, dựa lưng anh vào tường. “Tôi đi trước,” anh nói. “Hứng đòn.”
“Ba người,” Trang nói. “Tôi có thể chuyển sát thương nhưng cần thời gian.”
“Chúng ta không có thời gian,” An nói. “Tôi sẽ hạ bọ cạp. Linh, cậu làm tê liệt hai tên còn lại bằng cách xóa ký ức chiến đấu của chúng. Bảo, cậu bảo vệ Linh. Trang, cậu theo sát tôi – nếu tôi bị thương, hãy chuyển nó sang bất cứ thứ gì cậu tìm được.”
Kế hoạch được vạch ra trong mười giây.
Và họ lao vào.
Trạm gác là một căn phòng hình chữ nhật, ba bức tường bê tông, một bức tường kính cường lực nhìn ra hành lang. Ba người lính đang ngồi bên trong, ăn mì gói và nói chuyện.
Họ không kịp phản ứng.
An lao thẳng qua cửa, tông cửa tung ra khỏi bản lề. Mắt cô tìm thấy vết nứt của tên bọ cạp ngay lập tức – ở cổ, ngay dưới xương hàm. Một đòn chém. Lưỡi dao cắt qua da thịt, chạm đúng điểm chết.
Tên bọ cạp ngã xuống trước khi hắn kịp rút đuôi ra.
Hai tên còn lại nhảy dựng lên, tay rút súng. Nhưng Linh đã ở bên cạnh họ, lòng bàn tay cô chạm vào vai một tên. Cô không xóa toàn bộ ký ức của hắn – chỉ một phần nhỏ: ký ức về cách sử dụng súng.
Tên lính nhìn khẩu súng trên tay mình như nhìn một vật thể lạ. Hắn bóp cò, nhưng không nhắm, viên đạn bay vọt lên trần nhà.
Tên thứ ba giơ tay định bóp cò, nhưng Trang đã xuất hiện bên cạnh. Cô không cần chạm vào hắn – cô chạm vào viên đạn vừa thoát khỏi nòng súng, và chuyển động năng của nó sang bức tường bên cạnh. Viên đạn đổi hướng, cắm phập vào bê tông.
Trước khi tên lính kịp bắn phát thứ hai, Bảo đã lao tới, một tay bóp nát khẩu súng, tay kia tóm cổ hắn.
“Nằm yên,” Bảo nói. “Hoặc tao sẽ đập mày đến khi mày không còn nhớ nổi tên mình.”
Tên lính nhìn Bảo. Thân hình cao gần hai mét, đầy sẹo, mắt đỏ ngầu – Bảo trông như một con quái vật từ địa ngục bò lên. Hắn gật đầu, lăn ra đất, giơ hai tay lên trời.
Bảo không đánh hắn. Anh bước qua, quay lại chỗ Quân, cõng anh lên lưng lần nữa.
“Tiếp tục,” An nói.
Họ đi sâu hơn vào lòng đất.
Phòng thí nghiệm nằm ở cuối hành lang, sau hai cánh cửa thép khác. Lần này, không cần mật mã hay vân tay – Trang đã mang theo một lọ axit đặc biệt có thể ăn mòn bản lề cửa.
Trong khi axit làm việc, An quan sát bên trong.
Cô thấy những chiếc lồng thủy tinh. Hàng chục chiếc lồng, mỗi chiếc chứa một sinh vật lai ghép – hoặc tàn tích của chúng. Có con vẫn còn sống, thoi thóp thở. Có con chỉ còn là một vũng dịch nhầy. Có con đã biến thành một khối u khổng lồ, phủ kín cả lồng.
Và cô thấy nó.
Linh hồn cổ đại thứ nhất – một sinh vật có hình dáng mờ ảo, như một bóng ma của loài thú răng kiếm từ thời tiền sử. Nó không có xương, không có thịt – chỉ có hình dạng được tạo thành từ năng lượng thuần túy, và những sợi dây kim loại nhỏ cắm vào cơ thể nó, hút lấy năng lượng để phục vụ cho các thí nghiệm.
Linh hồn cổ đại thứ hai – to hơn. Nó trông như một con rồng, nhưng không có cánh. Nó bò trên bốn chân, thân hình dài gần 10 mét, miệng đầy răng – nhưng cũng không có thực thể vật chất. Chỉ là năng lượng, và những sợi dây cáp màu đỏ bám vào nó như đỉa.
“Chúa ơi,” Linh thở ra. Cô đã nhìn qua vai An, và cũng nhìn thấy chúng qua ký ức của tên tù. “Đây không phải phòng thí nghiệm. Đây là trại tập trung.”
“Của linh hồn,” Trang nói. “Chúng bắt nhốt những linh hồn cổ đại, hút năng lượng của chúng để tạo ra vũ khí.”
Cánh cửa thứ hai đổ sập.
Và từ bên trong, một giọng nói vang lên:
“Cuối cùng thì các ngươi cũng đến.”
Một người đàn ông bước ra từ bóng tối.
Hắn không cao. Không to lớn. Không có vảy hay răng nanh hay móng vuốt. Hắn mặc một chiếc áo vest đen, quần tây xám, giày da bóng lộn. Khuôn mặt hắn góc cạnh, với đôi mắt màu đỏ rực – không phải đỏ như viêm nhiễm, mà đỏ như than hồng, như máu tươi, như lửa.
Hắc Lang.
Hắn không mang theo vũ khí. Hắn chỉ đứng đó, tay đút túi quần, nhìn năm người trước mặt như nhìn những con vật thí nghiệm sắp bị mổ xẻ.
“An,” hắn nói, mắt nhìn thẳng vào cô. “Mắt Diệt Thần. Ta đã nghe rất nhiều về cô. Cô có thể nhìn thấy điểm chết của bất kỳ sinh vật nào, và chỉ cần một đòn chạm – là kết thúc.”
Hắn bước tới một bước.
“Vậy thì… hãy cho ta xem nào.”
Hắn dang rộng tay, để lộ toàn bộ cơ thể.
“Điểm chết của ta ở đâu? Cô có thấy không?”
An nhìn.
Đôi mắt hổ phách của cô quét qua cơ thể hắn.
Và cô thấy.
Cô thấy vết nứt của Hắc Lang.
Nó không nằm trên cơ thể hắn. Nó nằm bên trong hắn – sâu trong lồng ngực, nơi có lẽ là trái tim. Nhưng nó không đen. Nó có màu xám – pha trộn giữa nhiều màu sắc khác nhau, như thể có hàng trăm linh hồn đang quằn quại bên trong hắn, và vết nứt là nơi tất cả chúng gặp nhau.
Đó không phải một điểm chết.
Đó là hàng trăm điểm chết, chồng lên nhau, đan xen vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn không thể xác định.
An không thể giết hắn.
Không phải vì hắn mạnh. Mà vì hắn không còn là một sinh vật đơn lẻ nữa. Hắn là một tập thể. Một đám đông. Một đàn sói đói đang khoác lên mình lớp da người.
“Không thấy à?” Hắc Lang cười. Nụ cười của hắn lạnh lẽo nhưng không thiếu sức hút – kiểu cười của một kẻ biết mình đang thắng. “Đáng tiếc. Ta đã hy vọng cô sẽ cho ta một phút giây thú vị.”
Hắn vỗ tay.
Từ phía sau hắn, từ những chiếc lồng thủy tinh, những sinh vật lai ghép bắt đầu thức dậy.
Đôi mắt đỏ rực của Hắc Lang nhìn thẳng vào An.
“Chúng ta sẽ chơi một trò chơi nhỏ,” hắn nói. “Nếu các ngươi sống sót sau lũ quái vật này, hãy đến gặp ta ở tầng cuối cùng. Ta sẽ ở đó – chờ đợi.”
Hắn lùi vào bóng tối.
Và từ bóng tối, tiếng hét của hàng chục sinh vật lai ghép vang lên, xé toạc sự im lặng.
An đứng trước cơn lốc quái vật, lưỡi dao găm cuối cùng trên tay.
Cô nhìn sang bên cạnh. Bảo đang đặt Quân xuống, cơ bắp căng cứng, sẵn sàng hứng chịu mọi đòn tấn công. Linh đang lẩm bẩm một mình, cố giữ cho tâm trí không tan rã trước khi trận chiến bắt đầu. Trang đã rút ra một chiếc kim tiêm dài, bên trong là một chất lỏng màu tím – thứ cô gọi là “thuốc chuyển di tức thời” – có thể hút thương tích của nhiều người cùng lúc, nhưng cũng sẽ giết chết bất kỳ vật chủ trung gian nào trong bán kính 10 mét.
Họ đã sẵn sàng.
Nhưng họ không biết rằng, trên tầng cao nhất của tòa nhà, Hắc Lang không hề rời đi. Hắn đang đứng trước một màn hình lớn, xem lại trận chiến của họ ở nhà kho số 7.
Bên cạnh hắn, một chiếc điện thoại vang lên.
Hắn bắt máy.
“Báo cáo,” giọng nói đầu dây bên kia – một giọng nữ, lạnh lùng, máy móc.
“Đội Biệt Kích đã đến,” Hắc Lang nói. “Đúng như dự đoán.”
“Và con quái vật số 7?”
“Chết rồi. Đội trưởng của chúng – cô gái mang linh hồn đại bàng – đã giết nó chỉ bằng một đòn. Đúng như dữ liệu của cô cung cấp.”
Im lặng một lúc.
“Đừng giết cô ta,” giọng nói đó cuối cùng lên tiếng. “Ta cần cô ta còn sống. Mắt Diệt Thần là chìa khóa duy nhất có thể nhìn thấy điểm chết của nó.”
“Của con quái vật hoàn hảo?”
“Của vị thần sắp được hồi sinh.”
Hắc Lang cúp máy.
Hắn nhìn xuống màn hình, nơi An đang lao lên chém chết con quái vật lai ghép thứ ba.
Một nụ cười nở trên môi hắn – không phải nụ cười của kẻ thù, mà là nụ cười của một người chơi cờ đã thấy trước tất cả các nước đi.
“Hãy chiến đấu đi, đại bàng nhỏ,” hắn thì thầm. “Hãy chiến đấu và quên đi tất cả. Bởi vì khi cô không còn nhớ nổi mình là ai… cô sẽ sẵn sàng để trở thành vũ khí.”
Màn hình tắt.
Bóng tối bao trùm căn phòng.
Và dưới tầng hầm, tiếng thét xé tan bầu không khí.
Trận chiến bắt đầu.
(Hết chương 5)
Chương 6: Vòng xoáy quái vật – Đội Biệt Kích Linh Hồn chiến đấu qua từng lớp lai ghép; Trang phải đưa ra một quyết định không thể đảo ngược; và An nhìn thấy thứ mà cô chưa từng thấy trên bất kỳ sinh vật nào – một vết nứt thời gian không có điểm kết thúc.